Hóa ra chúng tôi không gần như mình tưởng, và nếu chúng tôi có đầu óc để dành ra hai phút nhìn bản đồ đường sá, chúng tôi đã thấy lý do tại sao. Chúng tôi biết thi thể của Ray Brower nằm gần đường Back Harlow, vốn là đường cụt dừng ở bờ sông Royal. Còn một cây cầu sắt khác đưa đường ray của Hãng Tàu Tây Nam Đệ Nhất qua sông. Vậy nên chúng tôi tính như sau: Chỉ cần đến gần sông Royal là chúng tôi sẽ đến gần đường Back Harlow, nơi Billy và Charlie đậu xe khi trông thấy xác cậu nhóc kia. Và vì sông Royal cách sông Castle 16 ki lô mét nên chúng tôi cứ đinh ninh quãng đường ấy chỉ là chuyện vặt.
Nhưng 16 ki lô mét ấy là đường chim bay, còn đường ray không chạy một mạch thẳng tắp từ sông Castle đến sông Royal. Thay và đó, nó lượn thành một vòng tròn nhỏ để tránh khu vực trập trùng khó đi mang tên Dốc Tức. Tóm lại, nếu chịu khó xem bản đồ, chúng tôi đã có thể nhìn thấy vòng tròn ấy rõ như ban ngày và nhận ra mình sẽ phải đi bộ 26 ki lô mét chưa không phải 16 ki lô mét.
Chris bắt đầu ngờ ngợ sinh nghi khi đã quá trưa mà sông Royal vẫn chưa xuất hiện trong tầm mắt. Chúng tôi đứng lại trong lúc cậu trèo lên một cây thông cao để nhìn xung quanh. Sau khi leo xuống, cậu báo với chúng tôi thông tin đơn giản dễ hiểu: chí ít phải đến 4 giờ chiều, chúng tôi mới đến sông Royal, và chúng tôi chỉ có thể đến đó nếu lên đường ngay lập tức.
“Ôi, khốn thật! ”Teddy ré lên. “Giờ bọn mình biết làm gì đây?”
Chúng tôi nhìn những khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi, mệt lử của nhau. Cả bọn vừa đói vừa cáu kỉnh. Chuyến thám hiểm hoành tráng đã biến thành cuộc hành xác dài – đã dơ lại còn đáng sợ. Có lẽ đến lúc này, người lớn đang đi tìm chúng tôi rồi, và nếu lão Milo Pressman chưa báo cảnh sát về bọn tôi thì có lẽ người lái tàu băng qua cây cầu sắt đã làm chuyện đó. Chúng tôi dự tính sẽ quá giang về lại Castle Rock, nhưng nếu đến đó lúc 4 giờ chiều, chỉ ba tiếng sau là trời sẽ tối, và chẳng người nào cho bốn đứa trẻ trên con đường giữa xứ khỉ ho cò gáy đi nhờ vào ban đêm cả.
Tôi cố mường tượng lại hình ảnh tươi đẹp của chú nai đang gặm cỏ vào ban mai, nhưng đến hình ảnh ấy cũng mờ mịt và vô tác dụng, chẳng khác gì cái đầu nai nhồi bông trưng trên mặt lò sưởi trong chòi đi săn của ai đó, đôi mắt đã được xịt xử lý để ánh lên thứ sức sống giả tạo.
Cuối cùng, Chris lên tiếng: “Đi tới vẫn gần hơn. Lên đường thôi.”
Cậu quay người, cất bước dọc theo đường ray trong đôi giày bụi bặm, đầu cúi gằm, bóng tựa vũng nước nhỏ dưới chân. Chừng một phút sau, cả đám chúng tôi đi theo, rồng rắn thành một hàng.