Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2431 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

Trong những năm tháng giữa ngày đó đến thời điểm viết hồi ký này, hiếm hoi lắm tôi mới nghĩ về hai ngày tháng Chín ấy, chí ít là chủ tâm. Những ký ức ấy chỉ gợi cho tôi liên tưởng khó chịu như những xác chết cả tuần dưới sông bị đại bác bắn mà nổi lên mặt nước. Kết cục là tôi chưa bao giờ thắc mắc về quyết định đi dọc đường ray của chúng tôi. Hay nói cách khác, thỉnh thoảng tôi có tự hỏi về điều chúng tôi quyết định làm, nhưng chưa bao giờ thắc mắc về cách thức chúng tôi thực hiện.

Nhưng giờ đây, một khung cảnh đơn giản hơn nhiều xuất hiện trong đầu tôi. Tôi dám chắc nếu ngày ấy, ý tưởng đó có được đề xuất chăng nữa, nó cũng sẽ bị dập tắt ngay lập tức – đi dọc đường ray có vẻ hay ho hơn, đỉnh hơn, như cách nói chúng tôi dùng ngày trước. Nhưng nếu ý tưởng ấy xuất hiện mà không bị dập cho tơi tả, những chuyện sau này xảy ra sẽ không có cơ hội manh nha. Có khi Chris, Teddy và Vern sẽ còn sống đến giờ cũng nên. Không, họ không mất mạng trong rừng hay trên đường ray; trong câu chuyện này không có ai chết ngoại trừ vài con đỉa và Ray Brower, và nếu bạn muốn rạch ròi hẳn, thì cậu nhóc ấy đã chết từ trước khi câu chuyện bắt đầu. Nhưng sự thật là trong số bốn người tung đồng xu để quyết định xem ai đi xuống chợ Florida mua đồ tiếp tế, kẻ thực hiện nhiệm vụ đó là người duy nhất còn sống. Tôi là Thủy thủ Già ở tuổi ba mươi tư, còn bạn, Quý độc giả Thân mến, đóng vai Vị khách Đám cưới (đến lúc này, có khi bạn nên lật bức hình của tôi ngoài bìa xem mắt tôi có bỏ bùa bạn hay không ấy chứ nhỉ?). [56E] Nếu bạn cảm thấy tôi có phần bông lơn, thì bạn không nhầm đâu – nhưng có lẽ tôi có lý do đấy. Ở cái tuổi cả nhóm chúng tôi còn quá non nớt, quá bồng bột để làm Tổng thống thì ba trong số bốn người đã chết. Và nếu những sự kiện nhỏ tích tiểu thành đại theo tháng năm, thì đúng, có lẽ nếu chúng tôi chọn cách đơn giản mà làm và đi quá giang đến Harlow, có lẽ đến hôm nay, họ vẫn còn sống.

Chúng tôi đã có thể quá giang một chiếc xe thẳng đến Tuyến số 7 đến nhà thờ Shiloh, đứng ở góc giao giữa cao tốc và đường Back Harlow (chí ít phải đến năm 1967 thì nhà thờ mới bị san phẳng do một ngọn lửa xuất phát từ đầu mẩu thuốc lá còn âm ỉ của một gã lang thang). Nếu may mắn, chúng tôi đã có thể đến chỗ thi thể trước hoàng hôn của ngày hôm qua.

Nhưng ý tưởng ấy sẽ bị dập từ trong trứng nước. Nó không bị dập bằng những tranh luận cực kỳ vững chắc và những lề thói xã hội hết sức tranh cãi, mà là bằng những tiếng càu nhàu, lầm bầm, đánh rắm bủm bủm và những ngón giữa chĩa thẳng. Lời lẽ của cuộc tranh luận sẽ là những lời đóng góp sắc bén và bùng nổ như “Mẹ kiếp, đừng hòng” hay “Tệ lậu” và cái câu quen thuộc luôn chực chờ, “Mẹ cậu có đứa con nào còn sống không vậy?”

Không ai đả động đến việc đây là chuyện lớn, hoặc có lẽ nó quá cơ bản, chẳng cần nói làm gì. Nó không như chuyện lấy pháo ra đùa giỡn hay nhìn qua cái lỗ đằng sau nhà vệ sinh nữ công viên Tiểu Bang Harrison. Chuyện này tương tự chuyện lần đầu tiên nếm trái cấm, đi quân ngũ, hoặc tự mua chai rượu hợp pháp đầu tiên – tạt vào tiệm bán rượu, nếu bạn hiểu ý tôi, chọn một chai rượu scotch ngon, cho nhân viên xem thẻ quân dịch và bằng lái, rồi bước ra với nụ cười toe toét trên mặt và túi màu nâu trong tay, giờ ta đã là thành viên của một câu lạc bộ với nhiều quyền lợi và ưu tiên hơn so với căn nhà trên cây cũ kỹ với mái tôn ngày xưa.

Những sự kiện cơ bản đều có nghi thức trang trọng đi kèm, lễ nghi báo hiệu sự chuyển giao, hành lang ma thuật nơi diễn ra thay đổi. Mua bao cao su. Đứng trước mục sư. Giơ tay và tuyên thệ. Hoặc nếu bạn bằng lòng, thì đó là men theo đường ray để gặp một người bạn tầm tuổi của mình, giống cái cách tôi sẽ đi một đoạn đến đường Cây Thông để gặp Chris nếu cậu ấy đến nhà tôi, hoặc cách Teddy đi một đoạn đến đường Gates để gặp tôi nếu tôi đi đến nhà cậu. Có lẽ làm theo cách này là điều đúng đắn, vì nghi thức báo hiệu sự chuyển giao ấy chính là hành lang ma thuật, nên chúng ta lúc nào cũng sắp sẵn lối đi — ấy là lối đi mà ta đi lúc làm đám cưới, là lối đi người ta khiêng hòm để đem ta đi chôn. Còn với chúng tôi, hành lang là đường ray song song, chúng tôi đi giữa hai đường ray, cứ thế tiến bước đến với ý nghĩa của toàn bộ việc này. Có lẽ bạn không xin quá giang để đi đến một thứ như thế. Và có lẽ chúng tôi nghĩ mọi chuyện gian nan trắc trở hơn chúng tôi tưởng tượng ban đầu cũng là điều bình thường. Những sự kiện xoay quanh hành trình của chúng tôi đã biến nó thành thứ mà chúng tôi ngờ ngợ ngay từ ban đầu: chuyện nghiêm túc.

Nhưng điều chúng tôi không biết khi đi vòng qua Dốc Đứng là Billy Tessio, Charlie Hogan, Jack Mudgett, Norman Bracowicz "Xù Xì", Vince Desjardins, Nhãn Cầu – anh trai của Chris và bản thân Ace Merrill cũng đang trên đường đến xem tình hình cái xác – theo một cách kỳ dị, Ray Brower bỗng chốc trở nên nổi tiếng, và bí mật của chúng tôi đã biến thành buổi biểu diễn lưu động. Họ đang nhồi nhét vào chiếc xe độ Ford ’52 của Ace và chiếc Studebaker ’54 của Vince lúc chúng tôi bắt đầu chặng cuối chuyến đi của mình.

Billy và Charlie giữ kín bí mật to lớn ấy tầm ba mươi sáu tiếng đồng hồ. Rồi Charlie tiết lộ với Ace trong lúc bọn họ chơi bi da, Billy thì tâm sự với Jack Mudgett trong lúc hai gã này đi câu cá hồi vân ở cầu Đường Boom. Cả Ace và Jack đều đem mẹ mình ra thề sống thề chết sẽ giữ bí mật, và đó là lý do đến trưa, cả hội bọn họ đều biết chuyện này. Tôi đoán bạn có thể biết đám khốn nạn ấy xem mẹ mình là gì rồi.

Cả đám bọn chúng tập hợp ở sảnh bi da, và Bracowicz Xù Xì đưa ra một lý thuyết (mà ban nãy bạn đã nghe qua rồi đấy, thưa Quý độc giả Thân mến) rằng bọn chúng có thể trở thành anh hùng – chưa kể còn trở thành người nổi tiếng trên radio và ti vi ngay lập tức – bằng cách “phát hiện” cái xác. Xù Xì nói tất cả những gì bọn chúng phải làm là lái hai chiếc xe chất dụng cụ câu cá trong cốp. Sau khi chúng tìm được thi thể, câu chuyện chúng đưa ra nghe xuôi tai một trăm phần trăm. Chúng cháu dự tính đi đâu vài con cá chó ở sông Royal, thưa bác cảnh sát. He he he. Bác nhìn xem chúng cháu tìm thấy gì nào.

Lúc bọn chúng phóng như bay trên đường từ Castle Rock đến vùng Back Harlow cũng là lúc chúng tôi gần đến nơi.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »