Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2433 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

Khoảng 2 giờ, mây bắt đầu vần vũ trên bầu trời, nhưng mới đầu không ai trong chúng tôi để ý. Từ đầu tháng Bảy đến giờ, trời chẳng mưa lấy một lần, nên dễ gì trời lại mưa lúc này kia chứ? Vậy mà mây cứ thế dồn về trời nam, cuồn cuộn giăng kín, mây giông tựa những cột trụ khổng lồ tím ngắt như vết bầm, từ từ tiến về phía chúng tôi. Tôi nhìn chúng thật lung, ước lượng xem tấm màn bên dưới đám mây ấy có nghĩa là trời đang mưa cách đây 30 hay 80 ki lô mét. Nhưng chưa có mưa. Mây chỉ đang tích tụ lại mà thôi.

Gót chân của Vern bị rộp nên chúng tôi dừng lại nghỉ một lát trong khi cậu lót phần gót giày bên trái bằng rêu xé từ vỏ thân cây sồi già.

“Trời sắp mưa hả Gordie?” Teddy hỏi.

“Tớ nghĩ vậy.”

“Tè dầm!” cậu nói rồi thở dài. “Ông trời tè dầm cho lụt ngày hôm nay đấy.”

Tôi phá lên cười, còn cậu bạn nháy mắt với tôi.

Chúng tôi lại tiếp tục đi, giảm tốc độ một chút vì chân của Vern bị đau. Trong vỏn vẹn một tiếng đồng hồ từ 2 giờ đến 3 giờ, chất lượng ánh sáng bắt đầu biến đổi, chúng tôi biết chắc trời sắp sửa đổ mưa. Không khí vẫn nóng nực, độ ẩm vẫn cao, nhưng chúng tôi biết. Chim chóc cũng biết. Chúng bất ngờ xuất hiện và bay lượn trên bầu trời, chiêm chiếp, líu lo gọi nhau. Cả ánh sáng nữa. Từ ánh sáng chói lòa, đều đặn, nó như có màng lọc, đục như màu ngọc trai. Bóng chúng tôi đổ xuống lúc này đã dài ra, cũng mờ và nhạt nhòa hơn. Mặt trời bắt đầu lúc ẩn lúc hiện qua những đám mây càng lúc càng dày đặc, bầu trời phía nam dần ngả màu đồng. Chúng tôi nhìn mây giông kéo lại gần, kinh ngạc trước kích thước và vẻ đe dọa lặng lẽ của chúng. Thỉnh thoảng, tưởng chừng bóng đèn nháy khổng lồ vừa bật lên bên trong đám mây, biến thứ màu tím bầm thành màu xám nhạt trong thoáng chốc. Tôi trông thấy tia chớp tua tủa lóe lên từ mặt dưới của đám mây gần nhất. Nó chói lóa đến độ in hằn sắc xanh trên võng mạc của tôi. Theo sau là tiếng sấm rền vang chát chúa.

Chúng tôi càu nhàu ca thán dăm ba câu về việc cả bọn sắp sửa mắc mưa, nhưng chỉ vì đó là điều bình thường ai cũng làm – còn tất nhiên chúng tôi đều mong ngóng mưa xuống. Cơn mưa mát lành, sảng khoái... và không có đỉa.

Qua 3 giờ 30 phút, chúng tôi thấy nước chảy róc rách qua khoảng hở giữa hàng cây.

“Kia rồi!” Chris mừng rỡ reo lên. “Là sông Royal!”

Chúng tôi lại gom góp sức lực và rảo bước nhanh hơn. Bão đã gần kề. Không khí bắt đầu xáo động, tưởng chừng nhiệt độ đã tụt xuống năm, sáu độ trong vỏn vẹn vài giây. Nhìn xuống chân, tôi thấy bóng mình đã hoàn toàn biến mất.

Chúng tôi đi thành hai hàng dọc theo hai phía bờ đắp của đường ray. Miệng tôi khô khốc, co giật căng thẳng đến buồn nôn. Mặt trời khuất dạng đằng sau một đám mây nhưng lần này lại không ló ra trở lại. Trong khoảnh khắc, rìa bờ sông như được thêu chỉ vàng, tựa đám mây trong bức tranh minh họa Kinh Cựu Ước, và rồi đám mây to bè màu rượu vang chắn hết toàn bộ dấu vết của mặt trời. Ngày trở nên tối tăm – những đám mây ngấu nghiến chút sắc xanh cuối cùng trong chớp mắt. Chúng tôi có thể ngửi thấy mùi con sông rõ đến độ khéo có khi chúng tôi là ngựa chứ chẳng phải người – hoặc có lẽ đó là mùi cơn mưa lơ lửng trong không khí. Trên đầu chúng tôi là đại dương, giữ trong một cái túi mỏng có thể vỡ tan và xả lũ xuống bất cứ lúc nào.

Tôi cố tập trung nhìn vào bụi cây nhưng đôi mắt tôi cứ liên tục bị thu hút bởi bầu trời vần vũ đảo điên trên kia; trong ngồn ngộn sắc màu dần sậm, bạn có thể nhìn thấy mọi viễn cảnh hoang tàn bạn thích: nước, lửa, gió, mưa đá. Cơn gió mát lành dần mạnh bạo hơn, hun hút qua rặng cây linh sam. Bất thình lình, tia chớp giáng xuống, tưởng chừng ngay trên đầu, làm tôi hét toáng lên và bưng tay che mắt. Chúa vừa chụp hình tôi, một thằng nhóc cột áo quanh hông, da gà nổi đầy ngực, xỉ than dính đầy má. Tôi nghe tiếng một cái cây to rào rào đổ xuống cách đây chưa tới 60 mét. Tiếng sấm đì dùng theo sau khiến tôi rùng mình. Tôi những muốn ở nhà đọc cuốn sách hay trong một nơi an toàn... như dưới kho chứa khoai tây chẳng hạn.

“Chúa ơi!” Vern hét lên the thé. “Ôi lạy Chúa tôi, nhìn kìa!”

Tôi nhìn theo hướng Vern chỉ thì thấy quả cầu lửa màu trắng xanh nảy dọc theo đường ray bên trái của Hãng Tàu Tây Nam Đệ Nhất, lách tách và rít ré ồn ã như con mèo phải bỏng. Nó ào lao qua chúng tôi khi chúng tôi quay đầu nhìn nó, ngẩn ngơ, lần đầu tiên trong đời ý thức được trên đời này lại có những thứ như thế tồn tại. Cách chúng tôi 6 mét, nó bất thình lình nổ đánh póc! rồi biến mất, để lại thứ mùi ozone hăng hắc đằng sau.

“Mình đang làm gì ở đây thế này?” Teddy lầm bầm.

“Đúng là đỉnh!” Chris háo hức thốt lên, đầu ngước lên. “Đỉnh thế này ai mà tin cho nổi hả trời!” Nhưng tôi cũng có mặt bên cạnh Teddy. Ngước nhìn bầu trời ấy khiến tôi có cảm giác chóng mặt đến rợn ngợp. Tựa hồ tôi đang nhìn vào một hẻm núi cẩm thạch bí ẩn tột cùng. Một tia chớp lại giáng xuống khiến chúng tôi vội thụp người. Lần này, thứ mùi ozone còn nóng hơn, khẩn thiết hơn. Liên sau đó, tiếng sấm rền vang đùng đoàng không hề dừng lại.

Tai tôi vẫn đang ong lên lúc Vern bắt đầu ré lên đầy thắng lợi: “KIA RỒI! CẬU ẤY KIA RỒI! ĐẰNG KIA! TỚ THẤY RỒI!”

Ngay giây phút này, nếu muốn, tôi có thể hình dung lại khuôn mặt Vern – tôi chỉ việc thả lỏng ngồi chừng một phút rồi nhắm mắt lại. Cậu đang đứng trên đường ray bên trái như người thám hiểm hiên ngang trên mũi tàu, một tay che mắt do tia chớp bạc vừa đánh xuống, tay còn lại chĩa thẳng về một hướng.

Chúng tôi chạy đến bên cậu, nhìn theo. Tôi đã thầm nghĩ: Trí tưởng tượng của Vern lại bay cao bay xa cùng với cậu ấy rồi. Đám đỉa, cái nóng, rồi cơn bão... mắt cậu ấy đang trông gà hóa cuốc, thế thôi. Nhưng hóa ra không phải, dù có một khoảnh khắc tôi đã muốn như thế. Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết tôi chẳng ham hố gì nhìn thấy cái xác chết, ngay cả xác chuột chũi bị cán cũng không.

Chỗ chúng tôi đang đứng đã bị những cơn mưa đầu mùa xuân xói mòn phần bờ đắp, để lại một dốc thẳng đứng cao chừng 1 mét 2 lởm chởm sỏi. Hoặc đội bảo trì đường sắt chưa kịp dùng xe sửa chữa chạy bằng dầu diesel màu vàng xử lý nó, hoặc chuyện này mới phát sinh gần đây nên chưa được báo cáo. Ở dưới đáy con dốc xói lở này là bụi cây sình lầy, nhớp nhúa xộc lên mùi hôi thối. Và thò ra từ bụi mâm xôi dại là một bàn tay trắng nhợt.

Có ai trong đám chúng tôi dám thở lúc ấy không nhỉ? Vì tôi đã nín thở.

Cơn gió hiu hiu mạnh lên cuồn cuộn – ào ào, phần phật, chẳng rõ từ hướng nào quất thẳng vào chúng tôi, nhảy nhót, cuộn xoáy, quất vào làn da nhớp nháp mồ hôi và lỗ chân lông đang nở rộng. Tôi chẳng hề để tâm. Tôi nghĩ một phần trong tôi đang chờ Teddy hét lên Đội nhảy dù di chuyển sang bên! , và tôi nghĩ nếu cậu ta làm thế, chắc tôi phát điên mất. Thà rằng thấy cả thi thể cùng một lúc còn đỡ hơn, nhưng không, chúng tôi chỉ thấy lấp ló bàn tay đang duỗi ra, trắng bợt bạt đến khủng khiếp, những ngón tay xòe rộng như tay của một cậu bé chết đuối. Nó cho chúng tôi biết sự thật về toàn cảnh. Nó giải thích mọi nấm mồ trên thế gian. Để rồi từ đó, mỗi lần đọc hay nghe thấy chuyện gì tàn bạo, hình ảnh của bàn tay ấy lại hiện lên trong tâm trí tôi. Nằm lại đâu đó, gắn với bàn tay này, chính là phần thi thể còn lại của Ray Brower.

Chớp lóe lên rồi đánh xuống. Sấm xé toạc không gian sau mỗi tia chớp, tựa hồ cuộc đua xe vừa khởi tranh trên đầu chúng tôi.

“Kh...” Chris lắp bắp, nhưng tiếng cậu nói không hẳn là từ chửi bậy, cũng không hẳn là phiên bản đồng quê của từ khốn kiếp khi nó được cất lên quanh đám cỏ đuôi mèo khi máy gom cỏ thành khối bị hỏng – thay vào đó, nó chỉ là một âm tiết dài, không có âm điệu, vô nghĩa; tiếng thở dài vô tình lướt qua dây thanh đới.

Vern liếm môi đến mức gần như không tự chủ, như thể cậu vừa nếm thứ mỹ vị gì đó mới mẻ và kỳ dị, tỉ dụ như vị kem thứ hai mươi chín của Howard Johnson, Xúc xích cuộn Tây Tạng, Ốc sên Giữa những vì sao hay một loài kỳ hoa dị thảo nào đó khiến cậu cùng lúc vừa thấy thích thú vừa thấy ghê tởm.

Teddy chỉ đứng ngẩn ra nhìn. Gió quật mở tóc ướt và bóng nhờn của cậu ra khỏi tai rồi lại phủ lấp lên tai. Mặt cậu trống rỗng. Giờ đây nhìn lại, tôi có thể nói với bạn tôi đã thấy khuôn mặt ẩn chứa điều gì đó... nhưng lúc ấy, tôi không hay.

Có một đường kiến đen bò tới bò lui trên bàn tay ấy.

Tiếng rì rầm xáo động rặng cây hai bên đường ray, tựa hồ khu rừng đã phát hiện sự hiện diện của chúng tôi và đang nhận xét về việc đó. Mưa bắt đầu trút xuống.

Những giọt nước mưa cỡ đồng xu lộp độp lên đầu và lên tay tôi. Mưa rơi xuống bờ đắp, khiến nền đường ngả màu tối trong chốc lát – rồi màu trở lại như cũ khi mặt đất khô cằn tham lam hút hết độ ẩm.

Mưa rơi thành hạt to trong chừng năm giây rồi dừng. Tôi nhìn Chris thì cậu nháy mắt lại với tôi.

Rồi bất chợt cơn bão ùa tới, như thể dây khóa van nước vừa bị kéo ra trên bầu trời. Tiếng rì rầm biến thành tranh cãi ỏm tỏi. Như thể chúng tôi đang bị quở trách vì sự khám phá của mình, và điều đó thật đáng sợ. Phải đến lúc vào đại học, bạn mới được giảng về khái niệm nhân cách hóa những sự vật, hiện tượng vô tri... và đến tận lúc đó, tôi để ý ngoại trừ những kẻ hết thuốc chữa, ai cũng xem đó là việc tự nhiên nhất trần đời.

Chris nhảy qua phần dốc xói lở, tóc ướt sũng, bám vào đầu xẹp lép. Tôi theo sau. Vern và Teddy đi sát đằng sau, nhưng Chris và tôi đến chỗ cái xác của Ray Brower đầu tiên. Cậu nằm úp mặt xuống đất. Chris nhìn thẳng vào mắt tôi, nét mặt cương trực và nghiêm nghị – khuôn mặt của người lớn. Tôi khẽ gật đầu như thể cậu vừa cất lên thành lời.

Tôi nghĩ xác cậu bé nằm ở dưới này, tương đối nguyên vẹn, chứ không phải ở trên kia, ngay giữa đường ray và bị cán nát như tương vì cậu đã cố chạy đi lúc bị xe lửa tông ngã lộn nhào. Cậu rơi xuống đất, đầu chĩa về phía đường ray, tay duỗi ra ôm đầu như một người thợ lặn chuẩn bị lao xuống nước. Cậu rơi xuống phần đất lầy lội đang biến thành khu đầm lầy nhỏ. Tóc cậu chuyển sang màu đỏ sậm. Độ ẩm trong không khí khiến nó hơi quăn ở phần ngọn. Có máu dính trên tóc nhưng không nhiều đến độ khiến tôi hết hồn hết vía. Thứ khiến tôi mất hồn hơn là đàn kiến. Cậu mặc áo thun màu xanh lá thẫm và quần jeans xanh. Chân cậu không mang giày, và cách đó tầm một mét, vướng trong bụi mâm xôi cao, tôi trông thấy đôi giày Keds đế thấp bẩn thỉu. Trong một thoáng, tôi có phần bối rối – tại sao cậu ở đây mà giày lại tít đằng kia? Rồi tôi chợt ngộ ra, cái nhận thức ấy tựa cú đấm hèn hạ thụi ngay dưới thắt lưng. Vợ con tôi và bạn bè tôi cứ nghĩ có óc tưởng tượng như tôi hẳn tuyệt lắm; ngoài là cái cần câu cơm chính, khi nào chán, tôi lại có một rạp phim trong tâm trí để tiêu khiển. Nhìn chung họ cũng đúng. Nhưng thỉnh thoảng, tâm trí tôi như con chó phản chủ, quay lại cắn tôi rõ đau bằng những cái răng nanh dài đã được mài giũa như răng của loài thú ăn thịt người. Bạn thấy những thứ thà không thấy còn hơn, những thứ khiến bạn thao thức cho đến khi ngày mới ló dạng. Giờ thì tôi đang thấy một trong những điều đó, thấy rõ mồn một và sắc nét đến từng chi tiết. Cậu đã bị tông đến rơi cả đôi giày Keds. Con tàu đã húc cậu tuột giày, cũng như nó đã húc cậu tuột cả mạng sống.

Điều này cuối cùng đã khiến tôi ngộ ra một điều: cậu nhóc ấy đã chết. Cậu ta không bị ốm, cũng chẳng nằm ngủ. Cậu ấy sẽ không tỉnh dậy vào buổi sáng, bị tiêu chảy do ăn quá nhiều táo, dính tường vy độc hoặc gôm đến mòn phần tẩy đầu cây bút chì hiệu Ticonderoga Số 2 trong một bài kiểm tra toán hóc búa nữa. Cậu nhóc ấy đã chết; chết ngắc. Cậu ấy sẽ không bao giờ còn cơ hội la cà cùng bạn bè vào mùa xuân, vác bao đay trên vai để nhặt nhạnh những vỏ chai bia rỗng lộ ra khi tuyết tan để kiếm tiền. Cậu ấy sẽ không bao giờ tỉnh giấc vào hai giờ sáng ngày 1 tháng Mười một năm nay, chạy vào nhà vệ sinh và nôn thốc nôn tháo một đống nhầy nhụa kẹo Halloween rẻ tiền. Cậu ấy sẽ không có cơ hội giật bím tóc của cô bạn nào trong lớp. Cậu ấy sẽ không bị đấm cho chảy máu cam, cũng sẽ chẳng đấm ai chảy máu. Cậu nhóc ấy là những từ không thể, không còn, sẽ không, không bao giờ, không có dịp, không và không . Cậu ấy ở phía đầu cục pin đề cực âm. Cái cầu chì bạn phải nhét đồng một xu vào dùng tạm. Cái thùng rác cạnh bàn giáo viên, lúc nào cũng có mùi mạt gỗ từ đồ gọt bút chì và vỏ cam cũ từ bữa trưa. Căn nhà ma bên ngoài thị trấn với cửa sổ bể kính, tấm biển để CẤM VÀO bị thổi đến giữa khu đất, tầng áp mái đầy dơi, tầng hầm nhung nhúc chuột. Cậu nhóc ấy chết rồi, thưa quý ông, quý bà, công tử, tiểu thư. Tôi có thể ba hoa cả ngày trời mà chẳng tài nào lý giải nổi khoảng cách giữa đôi chân không trên đất của cậu và đôi giày Keds dơ dáy vướng trong bụi cây. Chỉ cách hơn 70 phân, nhưng lại là vô vàn năm ánh sáng. Cậu nhóc ấy và đôi giày Keds ly biệt rồi, chẳng còn chút hy vọng tương phùng nào. Cậu đã chết.

Chúng tôi lật khuôn mặt cậu trong cơn mưa như trút nước, trong sấm chớp ầm ì đều đều.

Trên mặt và trên cổ của cậu nhung nhúc đầy kiến và bọ. Chúng chạy tới chạy lui quanh cổ áo thun tròn. Mắt cậu mở to, nhưng chúng trật nhau đến kinh người – một con mắt trợn ngược lên đến độ chúng tôi chỉ thấy đường cong bé xíu của mống mắt; con mắt còn lại trừng trừng nhìn thẳng vào cơn bão. Có máu khô dính trên miệng và trên cằm của cậu – tôi nghĩ là do chảy máu cam – bên phải mặt cậu nham nhở và bầm dập đen thui. Nhưng trông cậu thật ra không đến nỗi nào, tôi đã thầm nghĩ như thế. Tôi từng tông thẳng vào cánh cửa anh Dennis đang mạnh tay mở ra, kết quả là tôi bị bầm tím còn nặng hơn cả cậu nhóc này, chưa kể còn bị chảy máu cam, thế mà vẫn ăn được hai phần bữa tối sau khi chuyện đó xảy ra.

Teddy Vern đứng sau chúng tôi, và nếu trong con mắt đang trợn trừng nhìn thẳng lên trời của cậu ta còn phản chiếu khung cảnh nào đó, tôi đoán Ray Brower sẽ thấy chúng tôi như người hộ tang trong phim kinh dị.

Một con bọ chui ra khỏi miệng cậu, bò xuống gò má trơn nhẵn, trườn qua cây tầm ma rồi biến mất.

“Các cậu có thấy không?” Teddy ré lên bằng cái giọng lạ lùng, như sắp ngất tới nơi. “Tớ dám cá cậu ta đầy bọ bên trong! Tớ cá não cậu ta...”

“Im đi, Teddy,” nghe Chris nói vậy, Teddy làm theo, khuôn mặt có vẻ nhẹ nhõm.

Tia chớp rạch ngang bầu trời thành những tia màu xanh dương, khiến một con mắt của cậu nhóc lóe lên. Bạn có thể hình dung việc cậu ấy rất vui khi được tìm thấy, còn là một đám các cậu con trai bằng tuổi mình. Thân trên của cậu trương phồng, người bốc ra mùi gì đó ngai ngái, giống như mùi của những cú đánh rắm cũ.

Tôi quay mặt đi, cứ tưởng mình sắp nôn tới nơi, nhưng không, dạ dày tôi khô khốc, cứng quèo và quặn lên đều đặn. Bất thình lình, tôi thọc hai ngón tay xuống họng của mình, cố khiến bản thân nôn mửa, tôi cần làm thế, tôi có thể lên cơn buồn nôn rồi mửa nó ra. Nhưng bụng tôi chỉ ọc lên chút đỉnh rồi lại quặn đều như cũ.

Mưa như trút nước và sấm rền vang đã hoàn toàn khỏa lấp tiếng xe ô tô phi đến đường Back Harlow, cách khoảng đất sình lầy này chưa tới vài mét. Đồng thời, nó cũng khỏa lấp tiếng bụi cây rào rạo và loạt soạt khi chúng lội qua đây từ đường cụt chỗ chúng để xe.

Điều đầu tiên giúp chúng tôi nhận ra sự hiện diện của chúng là giọng của Ace Merrill vang lên giữa sự ồn ào của cơn bão và nói: “Mày thì biết cái quái gì về chuyện này?”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »