Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2434 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

Cả đám chúng tôi nhảy dựng lên như bị chọt ngay mông, Vern ré thất thanh – về sau, cậu đã thừa nhận lúc ấy, trong khoảnh khắc, cậu cứ tưởng tiếng nói vang lên từ xác chết.

Xa xa khoảng đất sình lầy, chỗ rừng cây bắt đầu mọc trở lại, che lấp con đường cụt, Ace Merrill và Chambers Nhãn Cầu đứng bên nhau, mờ đi trong tấm màn mưa xám xịt. Cả hai người đều mặc áo khoác màu đỏ bằng vải nylon của trường trung học, loại áo bạn có thể mua trong văn phòng nếu bạn là một học sinh đi học đều đặn, cũng là loại phát miễn phí cho các cầu thủ đại diện cho trường đi thi đấu. Mái tóc vuốt ngược của bọn họ bết sát hộp sọ, hỗn hợp nước mưa và Vitalis chảy xuống má trông như những hàng nước mắt thế phẩm.

“Chết mẹ!” Nhãn Cầu thảng thốt. “Là em trai tao bọn mày ơi!”

Chris há hốc nhìn chằm chằm Nhãn Cầu. Chiếc áo ướt sũng tối màu của cậu vẫn đang cột quanh cái bụng gầy nhom. Túi ba lô thấm nước mưa, ngả màu xanh thẫm trên bờ vai trấn.

“Anh biến đi, Rich” cậu run rẩy lên tiếng. “Chúng tôi là kẻ tìm thấy cậu ấy. Chúng tôi có quyền.”

“Quyền cái đầu mày. Bọn tao sẽ đi trình báo nó.”

“Không, anh đừng hòng,” tôi nói. Bỗng dưng tôi thấy phẫn nộ với bọn chúng, khi đến phút cuối mà chúng lại xuất hiện thế này. Nếu suy nghĩ kỹ càng, có lẽ chúng tôi sẽ biết rồi chuyện như thế này sẽ xảy ra... nhưng đây là lần đặc biệt, khi những đứa to con hơn, lớn tuổi hơn sẽ không cướp được nó – lấy đi thứ chúng muốn như thể đó là quyền hạn đặc biệt, như thể chúng muốn gì đều được nấy và đó là cách duy nhất. Chúng đã đi xe ô tô đến đây – tôi nghĩ đó là điều làm tôi tức giận nhất. Chúng đã đến đây bằng xe ô tô đấy. “Bọn tôi có bốn người, Nhãn Cầu ạ. Anh thử mà xem.”

“Ồ, bọn tao sẽ thử, đừng lo,” Nhãn Cầu nói, hàng cây đằng sau hắn và Ace rung lắc. Charlie Hogan cùng Billy, anh trai của Vern bước qua, vừa lầm bầm chửi vừa lấy tay chùi nước khỏi mắt. Tôi cảm nhận được quả tạ bằng chì vừa rơi đánh thịch xuống bụng, Quả tạ ấy to dần khi thấy Jack Mudgett, Bracowicz Xù Xì và Vince Desjardin bước ra sau Charlie cùng Billy.

“Tất cả bọn tao đây,” Ace nói, nhe răng cười. “Thế chúng mày...”

VERN! ” Billy Tessio rít lên bằng cái giọng khủng khiếp, đầy cáo buộc, tao-cho-mày-biết-thế-nào-là-tàn-đời. Tay hắn nắm lại thành nắm đấm tong tỏng nước. “Thằng khốn kiếp chết băm chết vằm! Hóa ra mày trốn dưới hiên nghe lén! Đồ cặn bã!”

Vern rúm người lại.

Charlie Hogan eo éo ngân nga theo: “Thằng mạt hạng chỉ giỏi lén lút nghe trộm! Để tao cho mày một trận sống dở chết dở!”

“Vậy à? Giỏi thì làm xem!” Teddy chợt the thé inh tai. Mắt cậu sáng quắc đến điên rồ đằng sau cặp kính lấm tấm mưa. “Nào, đánh chết tụi nó! Nhào vô! Nhào vô đi, mấy thằng bự con!”

Billy và Charlie không cần mời lần thứ hai. Chúng bắt đầu sẵn tới, Vern thì lại co rúm người – hẳn cậu đang hình dung những bóng ma Đánh Đập Trong Quá Khứ và Đánh Đập Trong Tương Lai. Cậu rúm ró... nhưng vẫn gồng người cứng cỏi. Cậu đang ở bên các bạn của mình, và chúng tôi đã trầy trật lên thác xuống ghềnh chứ không đến đây bằng mấy chiếc xe ô tô.

Nhưng Ace ghìm Billy và Charlie lại, đơn giản bằng cách chạm vào vai đồng bọn.

“Chúng mày nghe đây,” Ace lên tiếng. Hắn thủng thỉnh nói như thể cả bọn không hề đứng dưới mưa dông đang gào thét. “Chúng tao đông hơn bọn mày. Chúng tao to con hơn bọn mày. Chúng tao sẽ cho bọn mày một cơ hội để cuốn xéo khỏi đây. Tao không quan tâm tụi mày đi đâu. Đóng giả làm mấy cái cây rồi cút ngay.”

Anh trai của Chris khúc khích cười, còn Xù Xì vỗ lưng Ace ra chiều khen ngợi sự đáo để của đồng bọn. Sid Caesar của đám côn đồ.

“Vì bọn tao mới là kẻ phát hiện ra nó.” Ace từ tốn mỉm cười, và bạn có thể hình dung hắn cũng nở nụ cười từ tốn ấy ngay trước khi phang thẳng cây cơ bi da lên đầu một thằng ôn dịch vô học lỡ lời nói câu gì đấy ngu si trong lúc Ace đang xếp bi trên bàn. “Nếu chúng mày cút, bọn tao chiếm thằng nhóc. Nếu chúng mày ở lại, bọn tao tẩn chúng mày một trận và vẫn chiếm thằng nhóc. Hơn nữa, hắn nói tiếp, vớt vát tô bóng cái thói giang hồ của mình bằng chút đứng đắn đạo đức, “Charlie và Billy tìm ra nó, nên đằng nào đó cũng là đặc quyền của tụi nó.”

“Hai tên đấy là đồ chết nhát!” Teddy bật lại. “Vern kể bọn tôi nghe rồi! Hai tên chết nhát ngay từ trong óc mà cứ làm như ghê gớm lắm!” Cậu vặn vẹo khuôn mặt phiên bản nhại lại Charlie Hogan đang sợ hãi và sụt sùi thút thít. “Phải chi tụi mình không địa con xe! Phải chi tụi mình không đến đường Back Harlow để làm trò bậy bạ! Ôi, Billee ơi, bọn mình biết làm gì bây giờ? Ôi, Billee ơi, hình như tao vừa biến quần sịp Fruit of the Loom thành nhà máy kẹo mềm mất rồi! Ôi Billee ơi...”

“Đủ rồi,” Charlie gầm gừ, đoạn sấn sổ tới trước. Mặt hắn thịnh nộ và sưng sỉa vì ngượng. “Thằng oắt kia, tao mặc xác tên tuổi mày là gì, chuẩn bị tinh thần mai này, nếu muốn ngoáy mũi sẽ phải thò tay vào trong họng đi.”

Tôi nhìn Ray Brower như ngây dại. Cậu ta vẫn bình thản hướng một con mắt chăm chăm nhìn mưa, tầm nhìn tuy dưới chúng tôi nhưng trên tất cả xáo động. Sấm vẫn đi dùng không ngừng, nhưng mưa đã có dấu hiệu thuyên giảm.

“Mày tính sao nào, Gordie?” Ace hỏi. Hắn đang nắm hờ lấy cánh tay Charlie, cái cách gã huấn luyện viên nhà nghề kiềm con chó dữ. “Chí ít mày phải biết nhìn trước ngó sau như thằng anh mày chứ. Bảo đám này lui đi. Tao sẽ để Charlie đập thằng oắt con bốn mắt không biết điều kia một chút rồi bọn tao bắt tay vào công việc. Mày thấy sao hả?”

Hắn đã sai khi nhắc đến anh Denny. Tôi đã định nói lý lẽ với hắn, chỉ ra điều Ace thừa biết, rằng bọn tôi hoàn toàn có thể tước đi đặc quyền của Billy và Charlie vì Vern đã nghe tận tai việc chúng cho đi cái đặc quyền. Tôi những muốn kể với hắn Vern và tôi suýt chút nữa đã bị tàu chở hàng cán qua trên cây cầu sắt bắc ngang qua sông Castle ra sao. Về lão Milo Pressman và người bạn đồng hành can đảm – đến độ ngu xuẩn – Chopper Chú chó Diệu kỳ. Về đám đỉa nữa. Tôi đoán điều tôi thật sự muốn nói với hắn là Thôi nào, Ace, cái gì ra cái đấy. Anh biết vậy mà. Nhưng hắn đã lôi Denny vào cuộc, và rồi thay vì lý lẽ ngọt nhạt, điều tôi nghe thấy cất lên từ miệng tôi là lệnh xử tử của chính mình: “Đi mà bú tao, bự lắm, lũ côn đồ mạt hạng!”

Miệng của Ace há hốc thành hình chữ O tròn xoe đầy bất ngờ – biểu cảm của hắn trơ ra sốc, tới mức trong những trường hợp khác, có lẽ chúng tôi sẽ phá lên cười như được mùa. Những người còn lại − ở cả hai phía khoảng đất lầy – ngẩn ngơ trợn mắt nhìn tôi.

Và rồi Teddy ré lên sung sướng: “Nói hay lắm, Gordie! Ôi trời! Quá xá ngầu!”

Tôi đứng đờ ra như tượng, không tài nào tin nổi vào tai mình. Tựa như có một tay diễn viên dự bị điên khùng nào đấy vừa lao lên sân khấu đúng lúc quan trọng và nói những câu thoại còn chẳng có trong kịch bản. Nói một gã bú mình là câu văng tục nặng nhất nhất ta có thể nói mà không đụng chạm đến mẹ của hắn. Từ khóe mắt, tôi trông thấy Chris cởi ba lô ra và hối hả lục lọi, nhưng lúc ấy tôi không hiểu lý do tại sao.

“Được lắm,” Ace khẽ nói. “Bắt chúng nó thôi. Không làm đứa nào sứt mẻ trừ thằng oắt Lachance. Tạo sẽ bẻ gãy hai cánh tay nó.”

Người tôi lạnh ngắt. Tôi không tè ra quần như lúc ở trên cầu sắt, nhưng chắc hẳn lý do là vì tôi chẳng có gì trong bụng để cho ra ngoài. Hắn định làm thế thật, bạn thấy mà; những năm tháng từ ngày ấy đến nay đã thay đổi suy nghĩ của tôi về rất nhiều chuyện, nhưng riêng chuyện ấy thì không. Khi Ace nói hắn sẽ bẻ gãy hai cánh tay tôi, hắn nói thật chứ không dọa.

Chúng bắt đầu tiến tới chỗ chúng tôi giữa cơn mưa đang ngớt dần. Jackie Mudgett rút con dao bấm từ trong túi rồi bấm nút. Lưỡi thép dài 15 phân bật ra, ánh lên sắc xám nhạt dưới ánh sáng tù mù của buổi chiều. Đứng quanh tôi, Vern và Teddy bất ngờ khom người thủ thế, sẵn sàng chiến đấu. Teddy rất hăng máu, còn Vern nhăn mặt với vẻ bất lực, bị dồn vào đường cùng.

Đám côn đồ to con đi thành hàng, chân lội lõm bõm trong bùn lầy lúc này đã thành vũng sinh đặc quánh rất to do bão đổ xuống. Thi thể Ray Brower nằm dưới chân chúng tôi như cái thùng đầy nước. Tôi vào thế chiến đấu... đúng lúc ấy, Chris bắn khẩu súng lục cậu thỏ từ ngăn kéo bố mình.

ĐOÀNG!

Chúa ơi, âm thanh ấy mới tuyệt vời làm sao! Charlie Hogan nhảy vọt lên không trung. Ace Merrill nãy giờ nhìn thẳng vào tôi cũng giật nảy, quay sang nhìn Chris. Mồm hắn lại thành chữ O. Nhãn Cầu thì sững sờ ngây ra như phỗng.

“Ê Chris, đó là của bố mà,” hắn nói. “Mày sẽ bị đập cho lên bờ...”

“Như thế chẳng là gì so với điều anh sẽ nhận,” Chris nói. Mặt cậu tái mét không còn giọt máu, tưởng chừng toàn bộ sinh khí đã bị hút vào đôi mắt. Chúng phừng phừng lửa.

“Gordie nói đúng, các người chẳng là gì ngoài một đám côn đồ mạt hạng. Charlie và Billy không hề muốn cái đặc quyền kia, các người thừa biết điều đó. Nếu hai tên ấy bảo bọn chúng muốn tận dụng đặc quyền kia, thì chúng đã chẳng trèo đèo lội suối đến đây cho vui. Bọn chúng chỉ giỏi mửa câu chuyện ra rồi để Ace Merrill suy nghĩ giùm mình.” Tông giọng cậu nâng lên thành tiếng hét. “Nhưng các người đừng hòng chiếm cậu ta, các người nghe thủng không?”

“Nghe này,” Ace nói. “Mày bỏ thứ đó xuống đi, trước khi mày loi nhoi bắn nát chân mình. Mày thậm chí còn chẳng có gan bắn chuột chũi chứ đừng nói.” Hắn ta lại tiến tới, vừa đi vừa nở nụ cười từ tốn. “Mày chỉ là thằng oắt con èo uột gan thỏ đế, thấp cổ bé họng, và tao sẽ bắt mày ăn khẩu súng ấy.”

“Ace, nếu anh không đứng yên, tôi sẽ bắn anh. Tôi thề với Chúa.”

“Bắn đi rồi vào tùùù đấy,” Ace ngân nga, chẳng hề nao núng. Hắn vẫn giữ nụ cười ấy trên môi. Những kẻ còn lại nhìn hắn với vẻ bàng hoàng kinh hãi... giống với cái cách Teddy, Vern và tôi nhìn Chris. Ace Merrill là kẻ khó chơi nhất vùng, và tôi không nghĩ Chris có thể dọa hắn chùn bước. Điều đó có nghĩa là gì? Ace không nghĩ một thằng gắt mười hai tuổi thực sự dám bắn hắn. Tôi nghĩ hắn đã nhầm; tôi nghĩ Chris sẽ bắn Ace trước khi cậu để Ace cướp khẩu súng của bố cậu đi. Trong vài giây ngắn ngủi ấy, tôi dám chắc tình hình sắp sửa bung bét lắm, bung bét nhất so với những gì tôi tưởng tượng. Có khi còn có án mạng xảy ra. Và tất cả chỉ vì quyền báo cảnh sát về một cái xác.

Chris khẽ nói, đầy tiếc nuối: “Anh muốn tôi bắn vào đâu, Ace? Tay hay chân? Tôi không chọn được. Cho anh chọn đấy.”

Tới đây, Ace khựng lại.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »