Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2436 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

Mặt hắn xệch xuống và tôi thấy hoảng sợ chợt hiện lên trên mặt. Tôi nghĩ đó là nhờ giọng điệu của Chris chứ không phải những lời cậu thốt ra; là nhờ sự tiếc nuối vô vàn khi mọi thứ đã tệ sẽ càng tệ hơn. Nếu tất cả chỉ là diễn thì đến tận giờ, ấy vẫn là màn kịch xuất sắc nhất tôi từng thấy. Đám côn đồ còn lại tin sái cổ; mặt bọn chúng căng cứng như thể ai đó vừa gí que diêm vào quả pháo với ngòi nổ ngắn cũn cỡn.

Ace dần dà lấy lại bình tĩnh. Cơ mặt hắn đanh lại, môi mím chặt, hắn nhìn Chris theo cách bạn sẽ nhìn một người vừa nghiêm túc đưa ra lời đề xuất kinh doanh – sáp nhập với công ty bạn, xử lý hạn mức tín dụng của bạn hoặc bắn vỡ hai hòn của bạn. Nét mặt ấy mang vẻ chờ đợi, gần như tò mò, nét mặt khi bạn biết nỗi kinh hoàng đã đi qua hoặc chỉ đang đóng nắp im im mà thôi. Ace đã tính toán lại khả năng không bị bắn và kết luận khả năng ấy thấp hơn so với hắn tưởng. Nhưng hắn vẫn nguy hiểm – có khi còn đáng gờm hơn cả trước đó. Kể từ ngày ấy, tôi luôn nghĩ đó là cảnh tượng trung thực nhất, sơ khai nhất mà tôi từng chứng kiến khi hai bên đối đầu đến cùng. Cả hai người đều không diễn kịch, họ nói được làm được.

“Được rồi,” Ace khẽ nói với Chris. “Nhưng tao biết kết cục của mày sau vụ này rồi đấy, thằng khốn kiếp.”

“Mày không biết đâu,” Chris gằm ghè.

“Thằng oắt con láo toét!” Nhãn Cầu oang oang. “Mày sẽ phải bó bột vì chuyện này!”

“Đến tối hẵng mơ,” Chris nói.

Tức điên gầm lên một âm thanh không rõ nghĩa, Nhãn Cầu dấn tới trước, Chris bèn bắn một phát xuống mặt nước cách hắn chừng ba mét. Nước phọt lên tung tóe. Nhãn Cầu vừa nhảy ra sau vừa luôn miệng chửi rủa.

“Rồi, giờ sao?” Ace ré lên.

“Giờ các người vào xe ô tô và quay về Castle Rock. Sau đó thì tôi không quan tâm. Nhưng các người đừng hòng chiếm lấy cậu ta.” Cậu ấy dùng mũi chiếc giày sũng nước chạm vào Ray Brower, gần như kính cẩn. “Các người hiểu chưa?”

“Không chiếm cái xác nhưng bọn tao sẽ thịt mày,” Ace đáp. Hắn lại bắt đầu mỉm cười. “Mày không biết à?”

“Chưa chắc anh làm được đâu.”

“Bọn tao sẽ cho mày tơi bời,” Ace vừa nói vừa mỉm chi. “Bọn tao sẽ cho mày biết thế nào là đau đớn. Thật không tin nổi là mày không nhìn ra được chuyện đó. Bọn tao sẽ cho chúng mày vào viện vì gãy cả người. Thân ái và quyết thắng.”

“Ồ, sao anh không về nhà lên giường với mẹ anh thêm tí nữa đi? Tôi nghe đồn bà ấy khoái lắm.”

Nụ cười của Ace cứng lại. “Tao sẽ giết mày vì dám nói câu đó. Không ai được phép chửi mẹ tao.”

“Tôi nghe đồn mẹ anh bán thân kiếm tiền mà,” Chris thông báo với hắn, và trong lúc gương mặt Ace dần trở nên bợt bạt, màu da của hắn dần trắng bệch như màu da trông phát ghê của Chris, cậu đế thêm: “Thật ra tôi nghe đồn bà ấy thổi kèn kiếm xu lẻ. Tôi còn nghe...”

Đúng lúc ấy, cơn bão ào ào, hung hãn trở lại. Có điều, lần này không chỉ mưa mà là mưa đá. Cây rừng không thì thầm xào xạc nữa mà chuyển sang sống động với tiếng gào thét ồn ã như trong những bộ phim hạng B giả tạo – là tiếng những viên mưa đá cỡ lớn đập vào thân cây. Những viên sỏi nhọn bắt đầu đập vào vai tôi – có cảm giác tựa như thế lực ác nghiệt nào đó đang cố tình ném chúng. Tệ hơn nữa, mưa đá quất thẳng vào khuôn mặt đang ngửa lên trời của Ray Brower với tiếng lộp độp rợn người gợi cho chúng tôi nhớ đến cậu ta, đến sự kiên nhẫn vô biên vô tận của cậu.

Vern là người đầu tiên phát hoảng, khóc ré lên. Cậu ta loạng choạng guồng chân chạy lên bờ đắp. Teddy gồng được thêm một phút rồi co giò chạy sao Vern, hai tay giơ lên che đầu. Ở bên kia, Vince Desjardins thụp xuống nấp dưới rặng cây gần đó, Bracowicz Xù Xì cũng làm theo. Những kẻ còn lại trong băng vẫn lỳ lợm đứng tại chỗ, Ace lại nhe răng cười.

“Theo sát tớ, Gordie,” Chris gằn giọng, run run. “Theo sát tớ đấy nhé.”

“Tớ ở ngay đây.”

“Đi ngay đi,” Chris ra lệnh với Ace, và một cách thần kỳ nào đó, cậu đã xóa tan sự run rẩy trong lời nói của mình. Giọng cậu nghe như thể đang hướng dẫn một đứa trẻ trì độn.

“Bọn tao sẽ tóm cổ mày,” Ace dọa. “Bọn tao sẽ không quên chuyện này, mày đừng lầm tưởng. Lần này mày chơi lớn đấy, con ạ.”

“Tốt thôi. Các người cứ việc tóm cổ tóm chân hôm khác đi.”

“Bọn tao sẽ mai phục mày, Chambers. Bọn tao…”

Cút ngay !” Chris gầm, lại giơ súng lên. Ace lùi lại.

Hắn nhìn Chris một lát, gật đầu, đoạn quay người. “Đi nào, hắn bảo bè lũ. Hắn liếc sau lưng nhìn Chris và tôi thêm lần nữa. “Sẽ còn thăm mày.”

Bọn chúng quay lại hàng cây ngăn cách đầm lầy với con đường. Chris và tôi đứng im như tượng, mặc mưa đá nện vào người khiến da đỏ rát, góp thành đống quanh chúng tôi như tuyết mùa hè. Chúng tôi đứng đó, lắng tai nghe, và vượt lên trên bài ca âm vang điên rồ của mưa đá đập vào thân cây, chúng tôi nghe thấy hai chiếc xe ô tô khởi động.

“Cậu ở yên đấy,” Chris nói với tôi rồi băng qua đầm lầy.

“Chris!” tôi phát hoảng.

“Tớ phải đi. Ở yên đấy.”

Có cảm tưởng cậu đi mãi không về. Tôi sốt ruột sợ Ace hoặc Nhãn Cầu nấp ở đâu đó và đã bắt được cậu. Tôi cứ trơ trọi đứng đó, chẳng có ai bên cạnh ngoài Ray Brower, đợi bạn mình – bất cứ ai – quay lại. Một hồi sau, Chris mới xuất hiện.

“Thành công rồi,” cậu xác nhận. “Bọn chúng đi rồi.”

“Cậu chắc chứ?”

“Ừ. Cả hai xe.” Cậu giơ hai tay qua đầu, đan vào nhau với khẩu súng ở giữa, lắc tới lắc lui làm động tác vô địch. Đoạn cậu thả tay xuống, mỉm cười với tôi. Tôi nghĩ ấy là nụ cười buồn nhất và sợ hãi nhất tôi từng thấy. “Đi mà bú tao, bự lắm’ – ai nói của quý của cậu bự vậy hả, Lachance?”

“Bự nhất bốn vùng nhé,” tôi đáp. Người tôi run cầm cập.

Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau trìu mến trong thoáng chốc, và rồi có lẽ ngượng ngùng trước cảnh mình đang thấy, cả hai lại liếc xuống. Cơn sợ hãi đầy khó chịu trào dâng trong tôi, và tiếng lép nhép khi Chris di chuyển cho tôi biết cậu cũng nhìn thấy. Đôi mắt của Ray Brower trợn tròn, trắng dã, trừng trừng, không còn con ngươi, tựa đôi mắt của bức tượng Hy Lạp chăm chăm nhìn. Chúng tôi chỉ tốn một giây để hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng dù hiểu chăng nữa, nỗi sợ vẫn không thuyên giảm. Mắt cậu ta đầy những hạt mưa đá màu trắng. Chúng đang tan ra, nước mưa chảy xuống má cậu như thể cậu đang khóc thương cho vị thế gớm ghiếc của mình – một giải thưởng tệ lậu mà hai đám oắt con ngu độn tranh giành bằng được. Quần áo cậu cũng trắng vì mưa đá. Tưởng chừng cậu đang nằm trong tấm vải liệm của chính mình.

“Ôi, Gordie, này,” Chris run rẩy. “Tớ bảo này. Đúng là một màn khủng khiếp với cậu ta.”

“Tớ không nghĩ cậu ấy biết đâu...”

“Có thể âm thanh chúng ta nghe thấy là hồn ma cậu ấy. Có lẽ cậu ấy biết chuyện này sẽ xảy ra. Đúng là một màn khủng khiếp, tớ nói thật.”

Cành cây răng rắc đằng sau chúng tôi. Tôi xoay người lại, đinh ninh bọn chúng đã mò đến chỗ chúng tôi, nhưng Chris chỉ liếc mắt nhìn sơ rồi tiếp tục suy tính chuyện cái xác. Hóa ra là Vern và Teddy, quần jeans ướt sũng đen thui, bám vào cẳng chân, cả hai toe toét cười như hai chú chó vừa húp trứng.

“Bọn mình làm gì đây nhỉ?” Chris hỏi, và tôi thấy lạnh cả người. Có lẽ cậu đang nói chuyện với tôi, có lẽ là thế... nhưng cậu vẫn chằm chằm nhìn xuống cái xác.

“Bọn mình sẽ mang cậu ấy về đúng không?” Teddy hỏi, bối rối. “Bọn mình sẽ trở thành người hùng. Không phải sao?” Cậu đưa mắt nhìn Chris rồi nhìn tôi, sau đó lại nhìn Chris.

Chris ngước lên như thể vừa giật mình tỉnh dậy sau cơn mơ. Môi cậu cong lên. Cậu sải bước đến chỗ Teddy, đặt hai tay lên ngực bạn rồi thô bạo đẩy cậu ta ra sau. Teddy loạng choạng, hai tay vung lên giữ thăng bằng rồi ngồi phịch xuống vũng bùn. Cậu ta chớp mắt nhìn Chris như con chuột xạ hương chưng hửng. Vern lo ngại nhìn Chris như sợ bạn mình phát rồ. Có lẽ điều đó không quá sai sự thật.

“Cậu ngậm mồm lại đi,” Chris nói với Teddy. “Đội nhảy dù di chuyển sang bên con khỉ. Đồ thỏ để chết nhát, chỉ giỏi ba hoa.

“Là tại mưa đá!” Teddy ré lên tức tối và xấu hổ. “Không phải tại đám côn đồ kia đâu Chris! Tớ sợ mưa bão! Tớ không chịu được! Tớ có thể đánh nhau với cả đám bọn chúng một lúc, tớ đem danh mẹ tớ ra thế đấy! Nhưng tớ sợ mưa bão lắm! Mẹ kiếp! Tớ không chịu được!” Vẫn ngồi dưới nước, cậu ấy òa lên khóc.

“Còn cậu thì sao?” Chris quay sang Vern. “Cậu cũng sợ mưa bão à?”

Vern ngây dại lắc đầu, vẫn kinh ngạc trước cơn thịnh nộ của Chris. “Nào, bạn, tớ cứ tưởng cả đám đều chạy.”

“Chắc cậu biết đọc tâm trí người khác, vì cậu chạy đầu tiên mà.”

Vern nuốt nước bọt hai lần, chẳng nói gì.

Chris trừng trừng nhìn cậu ấy, đôi mắt cáu tiết, hoang dại. Đoạn cậu ấy quay sang tôi. “Làm cho cậu ta cái cáng nhé, Gordie.”

“Nếu cậu nói thì làm, Chris ạ.”

“Hẳn rồi! Như trong đội Hướng đạo ấy.” Giọng cậu ấy bỗng cao vống lên the thế, kỳ cục. “Giống như trong mấy đội Hướng đạo chết toi. Cáng bằng cọc với áo. Như trong cuốn sổ tay ấy. Nhỉ, Gordie?”

“Ừ. Nếu cậu muốn. Nhưng nếu những gã kia...”

“Kệ mẹ lũ đấy!” cậu hét lên. “Các cậu đúng là một lũ thỏ để. Biến hết đi, lũ chết nhát”

“Chris, họ có thể gọi cảnh sát. Để trả thù chúng ta.”

“Cậu ấy là của chúng ta và bọn mình sẽ đưa cậu ta RA!”

“Những gã ấy sẽ không ngại bịa chuyện để lôi chúng ta vào rắc rối,” tôi nói với cậu. Những lời tôi nói nghe mỏng tang, ngu ngốc, như phát cảm tới nơi. “Nói linh tinh rồi thay nhau bịa chuyện. Cậu biết người ta có thể khiến kẻ khác sống dở chết dở bằng cách nói dối mà. Giống như vụ tiền...”

“TỚ MẶC KỆ!” cậu ấy thét lên rồi giơ nắm đấm nhào tới tôi. Nhưng một chân cậu vấp phải lồng ngực Ray Brower đánh bẹp, làm cả thi thể rung lên. Cậu ngã sóng soài xuống vũng bùn, tôi chờ cậu bật dậy và đấm thẳng vào mồm tôi, nhưng không, cậu cứ thế nằm đó, đầu hướng về phía bờ đắp, hai tay duỗi thẳng qua đầu như một tay thợ lặn chuẩn bị nhảy xuống, giống y tư thế của Ray Brower lúc bọn tôi phát hiện ra thi thể. Tôi hoảng hốt nhìn chân Chris để đảm bảo giày cậu vẫn yên vị trên chân. Và rồi cậu òa lên vừa khóc vừa gào thét, thân người quẫy đạp trong bùn sình khiến nó bắn tung tóe, tay đấm xuống bùn, đầu lắc quầy quậy hết bên này đến bên kia. Teddy và Vern trợn mắt nhìn cậu tò mò, vì chưa một ai từng thấy Chris Chambers rơi nước mắt. Chốc sau, tôi bước trở lại bờ đắp, trèo lên rồi ngồi lên một thanh ray. Teddy và Vern đi theo tôi. Chúng tôi cứ thế ngồi dưới mưa, không nói gì, giống tượng Khỉ Tam Không mà người ta hay bán trong cửa hàng đồ giá rẻ và cửa hàng bán quà tặng xập xệ lúc nào trông cũng có vẻ sắp dẹp tiệm đến nơi.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »