Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2336 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

Tháng Tám năm 1974.

Họ ngồi trên hiện sau nhà Dussander dưới bầu trời trong xanh không gợn mây. Todd mang quần jeans, chân mang giày Keds, mặc áo thun Bóng chày Thiếu nhi. Dussander mặc áo thun xám có túi, quần khaki ống rộng, cố định bằng dây đeo – quần của đám đầu đường xó chợ, Todd thầm khinh bỉ; trông chúng cứ như thể vừa được lôi từ thùng cất đằng sau cửa tiệm của Cứu Thế Quân dưới phố. Nó phải kiếm cách nào đấy giải quyết gu ăn vận của Dussander khi ở nhà mới được. Trông lão ta mất cả vui.

Hai người bọn họ ngồi ăn phần bánh Big Mac mà Todd mang theo trong giỏ xe, nó đã đạp hết tốc lực để bánh không nguội. Todd nhấm nháp Coca Cola qua ống hút nhựa. Dussander uống một ly bourbon.

Giọng của lão già lên xuống, mỏng tang, ngần ngừ, thỉnh thoảng líu nhíu không nghe tròn vành rõ chữ. Đôi mắt xanh bạc màu, vằn vện những tia máu thường trực, cứ đảo như rang lạc. Người ngoài nhìn qua ắt sẽ tưởng họ là hai ông cháu, người cháu có lẽ đang dự một nghi thức uy nghi, được truyền dạy thứ gì đó.

“Ta chỉ nhớ có thể mà thôi,” chốc sau, Dussander dứt lời, đoạn cắn một miếng bánh sandwich rõ to. Xốt Bí truyền của McDonald nhỏ xuống cằm.

“Ông có thể làm tốt hơn thế mà,” Todd khẽ khọt.

Dussander hớp một ngụm rượu thật to. “Đồng phục làm bằng giấy,” mãi lúc sau, lão mới lên tiếng, giọng cấm cảu. “Khi một tù nhân chết đi, đồng phục được truyền lại cho kẻ khác nếu nó vẫn còn mang được. Nhiều khi một bộ đồng phục giấy mà mặc được những bốn mươi tù nhân đấy. Ta được điểm rất cao vì tính tiết kiệm của mình.”

“Gluecks đánh giá à?”

"Himmler.”

“Nhưng có một nhà máy may quần áo ở Patin. Mới tuần trước, ông kể cho tôi chứ đâu. Sao ông không cho may đồng phục ở đó? Bắt đám tù nhân tự may chẳng hạn.”

“Nhiệm vụ của nhà máy ở Patin là may đồng phục cho binh lính Đức. Còn bọn ta.” Giọng của Dussander ngập ngừng trong phút chốc, rồi lão ta ép bản thân rặn ra từng lời. “Bọn ta không có nhiệm vụ phục hồi nhân phẩm cho bọn họ,” lão nói nốt.

Todd toe toét cười.

“Hôm nay như vậy đủ chưa? Xin cậu đấy? Họng ta đau lắm rồi.”

“Thế thì ông bớt hút thuốc đi,” Todd nói, nụ cười vẫn tươi roi rói. “Kể tôi nghe thêm về đồng phục với.”

“Đồng phục nào? Của tù nhân hay phát xít?” giọng Dussander đầy nhẫn nhục.

Vừa nhoẻn cười, Todd vừa gọn lỏn: “Cả hai.”

« Lùi
Tiến »