Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2439 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

Chúng tôi quay về Castle Rock vào 5 giờ sáng Chủ nhật, trước ngày Quốc tế Lao động. Chúng tôi đi bộ cả đêm. Chẳng ai phàn nàn, dù chân chúng tôi phồng rộp lên, còn bụng thì đói ngấu. Đầu tôi nhức điên lên được, hai chân loạng choạng, mệt lử. Có hai lần, chúng tôi đã phải trườn xuống bờ đắp để tránh tàu chở hàng. Một trong hai con tàu chạy cùng hướng chúng tôi đi nhưng tốc độ của nó nhanh quá nên chúng tôi không nhảy lên kịp. Bình minh đã le lói khi cả bọn về đến cây cầu sắt bắc ngang qua sông Castle. Chris nhìn nó, nhìn con sông, rồi nhìn chúng tôi.

“Mẹ kiếp. Tớ đi qua đây. Nếu tớ bị tàu hỏa tông, tớ sẽ không phải canh chừng tên khốn Ace Merrill nữa.”

Cả đám chúng tôi đi qua cầu – lê bước qua thì đúng hơn. Không có con tàu nào xuất hiện. Khi đến bãi rác, chúng tôi trèo rào (không thấy lão Milo và Chopper đâu, hẵng còn sớm quá, đã vậy còn là sáng Chủ nhật) rồi đi thẳng đến giếng bơm. Vern mồi nước cho máy bơm, chúng tôi thay nhau thò đầu vào dòng nước lạnh giá, táp nước khắp người, uống nước đến no căng bụng. Sau đó, chúng tôi mặc áo lại vì tiết trời buổi sáng khá lạnh. Chúng tôi đi bộ – cà nhắc — về lại thị trấn, dừng chân đứng trên vỉa hè trước khoảng đất trống một lát. Chúng tôi nhìn căn nhà trên cây để không phải nhìn mặt nhau.

“Chà,” cuối cùng, Teddy lên tiếng, “gặp các cậu ở trường vào thứ Tư nhé. Chắc tớ ngủ đến lúc đó luôn.”

“Tớ cũng vậy,” Vern nói. “Tớ hết xí quách rồi.”

Chris huýt sáo vu vơ qua kẽ răng, chẳng nói chẳng rằng.

“Tớ bảo này,” Teddy vụng về nói. “Không giận gì, nhé?”

“Không giận,” Chris nói, và bất chợt, khuôn mặt nặng nề, mệt mỏi của cậu bừng sáng nụ cười vui vẻ. “Chúng mình thành công rồi, đúng không? Chúng mình đã cho tên khốn ấy một trận.”

“Ừ,” Vern nói. “Các cậu thì ghê rồi. Còn Billy sẽ cho tớ một trận.”

“Thì sao?” Chris nói. “Richie sẽ xử tớ, Ace có lẽ sẽ xử Gordie, và một tên nào đấy sẽ xử Teddy. Nhưng bọn mình đã thành công rồi.”

“Đúng thật,” Vern nói. Nhưng cậu vẫn có vẻ không vui.

Chris nhìn tôi. “Bọn mình thành công rồi nhỉ?” cậu khẽ hỏi. “Công sức mình bỏ ra xứng đáng, đúng không?”

“Tất nhiên rồi,” tôi nói.

“Tiên sư” Teddy bất cần lên tiếng, ý nói tớ-mất-hứng-rồi. “Các cậu ra vẻ như mấy tay trong chương trình Đàm thoại với Báo giới vậy. Đập tay với tớ nào. Tớ sẽ về nhà xem mẹ có đưa tớ lên Danh Sách Mười Kẻ Bị Truy Nã Gắt Gao Nhất không”

Chúng tôi phá lên cười, Teddy nhìn chúng tôi với vẻ mặt ngạc nhiên ra chiều Ôi-Chúa-ơi-cái-gì-đây, rồi cả bọn đập tay với cậu. Sau đó, cậu ta và Vern cất bước đi về nhà, lý ra tôi cũng đi luôn... nhưng tôi ngần ngừ trong một thoáng.

“Để tớ đi với cậu,” Chris mở lời.

“Ừ, được đấy.”

Chúng tôi đi chừng một dãy nhà mà chẳng nói lời nào. Castle Rock tĩnh lặng tuyệt diệu vào buổi sớm mai, tôi cảm thấy khoan khoái, tựa hồ bao mệt nhọc đã tan biến. Chúng tôi đang thức, cả thế gian vẫn say ngủ, tôi gần như hình dung khi rẽ ở góc quanh, tôi sẽ trông thấy chú nai của tôi đứng ở cuối đường Carbine, chỗ đường ray Hãng Tàu Tây Nam Đệ Nhất cắt qua bãi bốc xếp của nhà máy.

Cuối cùng, Chris cất tiếng. “Hai cậu ấy sẽ kể cho xem.”

“Khả năng cao là vậy rồi. Nhưng không phải hôm nay hay ngày mai, nếu đó là điều cậu lo lắng. Tớ nghĩ sẽ rất lâu sau này, hai cậu ấy mới kể ra. Có lẽ phải mấy năm.”

Cậu nhìn tôi đầy bất ngờ.

“Hai cậu ấy sợ mà, Chris. Đặc biệt là Teddy, cậu ấy sợ họ không cho cậu ấy nhập ngũ. Cả Vern cũng sợ nữa. Họ sẽ mất ng ©We-love-ebook ủ vì chuyện này cho xem, và mùa thu này, sẽ có những lúc hai cậu ấy suýt chút nữa kể cho người khác, nhưng tớ không nghĩ họ sẽ kể đâu. Và rồi... cậu biết gì không? Nghe điên rồ hết sức nhưng... tớ nghĩ các cậu ấy sẽ quên chuyện này từng xảy ra.”

Cậu chậm rãi gật đầu. “Tớ không nghĩ được như thế. Cậu nhìn thấu lòng người, Gordie ạ.”

“Trời, ước gì được vậy.”

“Cậu làm được, thật đấy.”

Chúng tôi đi thêm một dãy nhà trong im lặng.

“Tớ sẽ không bao giờ rời khỏi thị trấn này,” Chris nói, đoạn thở dài. “Khi cậu vào đại học và về lại đây nghỉ hè, cậu sẽ có thể gặp tớ, Vern và Teddy ở Sukey’s sau khi ca làm việc 7 giờ đến 3 giờ kết thúc. Nếu cậu muốn. Nhưng có lẽ cậu sẽ không bao giờ muốn đâu.” Cậu cất tiếng cười đến rợn.

“Thôi kiểu đùa hãm ấy đi,” tôi nói, cố ra vẻ cứng cỏi – tôi đã nghĩ đến lúc hai chúng tôi ở trong rừng, khi Chris kể: Và có lẽ tớ đã đem nó đến chỗ bà cô Simons rồi kể với bà, và có lẽ số tiền vẫn ở đấy mà tớ thì vẫn được đi nghỉ ba ngày, vì số tiền đã không cánh mà bay. Và có lẽ tuần sau đó, bà cô Simons đã mặc chiếc váy mới toanh đến trường... Ánh nhìn. Ánh nhìn trong mắt cậu.

“Không hãm tẹo nào, thưa bố,” Chris nói.

Tôi chà ngón trỏ và ngón cái với nhau. “Cây violin nhỏ nhất thế giới đang chơi bài ‘Tim Tớ Bơm Nước Tiểu Tím Tặng Cậu.”

“Cậu ta là của bọn mình,” Chris nói, mắt tối đen trong ánh bình minh.

Đi đến góc đường nhà tôi, cả hai dừng lại. Đã 6 giờ 15 phút. Về đến thị trấn, chúng tôi có thể thấy chiếc xe tải Telegram Chủ nhật dừng ngay trước cửa tiệm văn phòng phẩm của chú Teddy. Một người đàn ông mặc quần jeans xanh và áo thun ném đống báo xuống. Chồng báo nảy lên vỉa hè, thể hiện trang truyện hài in màu (lúc nào cũng là Dick Tracy và Tóc vàng hoe trên trang nhất). Đoạn chiếc xe đi tiếp, tài xế muốn đem chuyện năm châu bốn bể đến những thị trấn khỉ ho cò gáy còn lại – Otisfield, NorwaySouth Paris, Waterford, Stoneham. Tôi muốn nói gì đó với Chris nhưng chẳng biết mở lời ra sao.

“Đập tay với tớ đi,” cậu nói, trông có vẻ rã rời.

"Chris...”

“Đập tay.”

Tôi đập tay với cậu. “Tớ gặp cậu sau nhé.”

Cậu nhoẻn cười – vẫn nụ cười ngọt ngào tỏa nắng ấy. “Đừng hòng, tớ gặp cậu trước, đồ chết toi.”

Vừa cất bước đi, cậu vừa cười, dáng điệu nhẹ nhàng, thong dong, như thể cậu không bị đau như tôi, cũng không bị phồng rộp như tôi, như thể cậu không bị muỗi, bọ mò, ruồi đen cắn đầy người như tôi. Tựa hồ cậu chẳng có gì bận lòng trên đời, tựa hồ cậu đang đi đến một chốn tuyệt nhất thế gian, chứ chẳng phải đi về căn nhà ba phòng (dùng từ chòi sẽ gần đúng với sự thật hơn) không hề có đường ống nước trong nhà, cửa sổ bể nát che tạm bằng nhựa và một ông anh khả năng cao đang mai phục sẵn trong sân trước. Thậm chí nếu tôi biết mình nên nói điều gì, có lẽ tôi cũng không nói. Tôi cho rằng ngôn từ phá hủy chức năng của yêu thương – thân là nhà văn mà lại nói thế cũng kỳ cục, nhưng tôi tin điều đó là đúng. Nếu bạn cất tiếng nói với chú nai bạn không có ý làm hại nó, nó sẽ chỉ quất đuôi một cái rồi lướt đi. Từ bạn nói ra là cái hại. Yêu thương không phải thứ những tay thi sĩ khốn nạn như McKuen khua môi múa mép cho bạn tin. Yêu thương có răng nên biết cắn; mà vết thương chẳng bao giờ khép miệng. Không có từ nào hay tổ hợp từ nào có thể làm những vết cắn của yêu thương lành lại. Mà là ngược lại, nực cười là thế. Nếu những vết thương khô đi, ngôn từ chết chung với nó. Cứ việc đôi co với tôi. Tôi gầy dựng cuộc đời từ ngôn từ, nên tôi biết là thế.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »