Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2441 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

Cửa sau bị khóa nên tôi mò mẫm tìm chìa khóa sơ cua dưới tấm thảm chùi chân rồi bước vào nhà. Nhà bếp vắng tanh, im lìm và sạch đến chết người. Tôi có thể nghe tiếng đèn huỳnh quang kêu lên khe khẽ khi tôi gạt công tắc. Đã mấy năm rồi tôi mới thức giấc trước mẹ; tôi thậm chí còn không thể nhớ lần cuối chuyện đó xảy ra là khi nào.

Tôi cởi áo, bỏ vào túi nhựa đựng quần áo bẩn đằng sau máy giặt. Tôi lấy giẻ sạch từ dưới bồn rửa lau người – mặt, cổ, nách, bụng. Đoạn tôi kéo quần, kỳ cọ hạ bộ – đặc biệt là vùng tinh hoàn – cho đến khi da tôi râm ran đau. Xem chừng tôi chà mãi mà chẳng sạch nổi, dù vết sưng đỏ do con đỉa để lại phai đi rất nhanh. Đến giờ, tôi vẫn còn một vết sẹo hình bán nguyệt bé xíu ở đó. Có lần, vợ tôi hỏi nguyên nhân và trước khi kịp định thần, trong vô thức, tôi đã bịa đại một lý do để trả lời.

Lau chùi xong, tôi vứt giẻ đi. Nó quá đỗi dơ bẩn.

Tôi lấy ra một tá trứng rồi dùng sáu quả làm trứng bác. Khi trứng gần chín trong chảo, tôi thêm một đĩa dứa dằm và nửa lít sữa. Tôi vừa ngồi xuống ăn thì mẹ bước vào, mái tóc bạc cột túm sau đầu. Bà mặc cái áo choàng tắm màu hồng bạc thếch, môi ngậm điếu thuốc Camel.

“Gordon, con đã đi đâu vậy?”

“Con đi cắm trại,” tôi nói rồi bắt đầu ăn. “Bọn con cắm trại trên cánh đồng nhà Vern rồi đi lên đổi Brickyard. Mẹ của Vern bảo sẽ gọi cho mẹ. Cô ấy không gọi à?”

“Chắc là cô ấy báo cho bố,” bà nói rồi bước qua tôi đến chỗ bồn rửa. Trông mẹ tôi như u linh màu hồng. Đèn huỳnh quang khiến bà trông thật tàn tạ; chúng làm nước da của bà gần như chuyển sang màu vàng. Bà thở dài... thiếu điều nức nở. “Mẹ nhớ Dennis nhất vào buổi sáng,” bà nói. “Lúc nào mẹ cũng nhìn vào phòng anh trai con, và lúc nào nó cũng trống trơn, Gordon ạ. Lúc nào cũng thế.”

“Vâng, khốn nạn thế đấy,” tôi đáp.

“Thằng bé lúc nào cũng ngủ mà để ngỏ cửa sổ và chăn... Gordon? Con vừa nói gì à?”

“Con nói linh tinh thôi mẹ ạ.”

“... và chăn kéo lên tận cằm,” bà nói nốt. Đoạn bà cứ thế nhìn ra ngoài cửa sổ, quay lưng lại với tôi. Tôi tiếp tục ăn. Người tôi run từng cơn.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »