Câu chuyện không bị tiết lộ.
Ồ, ý tôi không phải là thi thể của Ray Brower mãi mãi không được tìm thấy; vì sau này có người phát hiện. Nhưng công lao không thuộc về bọn tôi hay đám côn đồ ấy. Rốt cuộc, có lẽ Ace đi đến kết luận gọi điện thoại nặc danh là phương án an toàn nhất, vì vị trí của cái xác được trình báo như vậy đấy. Điều tôi muốn nói ở đây là bố mẹ chúng tôi không phát hiện việc chúng tôi làm vào cuối tuần lễ Quốc tế lao động.
Bố của Chris vẫn tì tì nốc bia rượu, đúng như lời cậu ấy. Mẹ cậu ấy đi đến Lewiston để ở nhà chị gái, lần nào ông Chambers nốc rượu như hũ chìm là bà lại làm thế. Bà rời khỏi nhà, để Nhãn Cầu lo cho các em. Nhãn Cầu hoàn thành nhiệm vụ bằng cách bỏ đi với Ace và bè lũ côn đồ phá làng phá xóm, mặc cho ba đứa em Sheldon chín tuổi, Emery năm tuổi và Deborah hai tuổi tự thân vận động.
Đêm thứ hai, mẹ của Teddy đâm lo lắng, bèn gọi cho mẹ của Vern. Mẹ của Vern, cũng không tính mua việc vào người, bảo chúng tôi vẫn ở trong lều của Vern. Bà biết như vậy vì đêm hôm trước, bà có thấy ánh sáng trong lều. Mẹ của Teddy bảo bà hy vọng đám trẻ không một ai hút thuốc, mẹ của Vern nói bà thấy trông nó giống đèn pin, ngoài ra, bà dám chắc bạn bè của Vern và Billy không hề hút thuốc.
Bố tôi hỏi tôi vài câu vu vơ, nhìn có vẻ ưu phiền chút đỉnh trước những lời đáp lảng tránh của tôi, bảo khi nào hai bố con đi câu cá, song chỉ đến thế là hết. Nếu các ông bố bà mẹ gặp nhau chừng một hai tuần sau đó, mọi thứ sẽ vỡ lở... nhưng không, họ không bao giờ chạm mặt.
Lão Milo Pressman cũng không tố giác chúng tôi. Tôi đoán lão ta đã cân nhắc việc bằng chứng duy nhất là lời khai của hai bên, và cả đám chúng tôi đã thể sẽ khai lão lệnh cho Chopper tấn công tôi.
Thế nên câu chuyện ấy không bao giờ được tiết lộ – nhưng đó chưa phải kết thúc.