Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2444 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

Một ngày gần cuối tháng, tôi đang đi từ trường về nhà thì chiếc xe Ford 1952 dừng ngay khúc cua trước mặt tôi. Muốn nhầm lẫn chiếc xe ấy kể cũng khó. Vỏ xe màu trắng kiểu dân chơi, nắp bánh xe dạng vòng quay, hãm xung bằng crom nâng cao hơn bình thường, cần số bằng nhựa acrylic Lucite bên trong có bông hồng gắn chặt vào bánh lái. Vẽ đằng sau là lá bài con heo và lá Bồi một mắt. Bên dưới là dòng chữ LÁ BÀI HOANG DẠI bằng nét chữ Roman Gothic.

Cửa bật mở; Ace Merrill và Bracowicz Xù Xì bước ra.

“Lũ mạt hàng, phải không nhỉ?” Ace nói, nở nụ cười từ tốn. “Mẹ tao khoái trò tao làm, đúng không nhỉ?”

“Bọn tao sẽ tẩn mày một trận, oắt con,” Xù Xì hằm hè.

Tôi thả sách giáo khoa xuống vỉa hè rồi bỏ của chạy lấy người. Tôi guồng chân chạy hết tốc lực nhưng chúng thộp cổ tôi khi tôi còn chưa kịp chạy hết dãy nhà. Ace nhào tới tấn công tôi, khiến tôi nằm thẳng cẳng dưới vỉa hè. Cằm của tôi đập xuống nền xi măng, và tôi không chỉ thấy sao mà thấy cả chòm sao, cả tinh vân. Tôi ứa nước mắt từ trước lúc chúng kéo tôi dậy, không phải vì khuỷu tay và đầu gối – chúng chỉ trầy xước và chảy máu, hay vì tôi sợ – nỗi căm phẫn to lớn, bất lực mới là nguyên nhân khiến tôi khóc. Chris nói đúng. Cậu nhóc ấy là của chúng tôi.

Tôi quẫy đạp, suýt chút nữa đã thoát thân thành công. Đoạn Xù Xì lên gối vào bộ hạ của tôi. Cơn đau đến ngỡ ngàng, khó tin, không gì bì được; nó nới rộng chân trời của đau đớn từ màn hình rộng bình thường lên màn hình khổ lớn Vista Vision. Tôi bắt đầu gào thét. Gào thét xem chừng là cách thức khả thi nhất lúc này với tôi.

Ace đấm vào mặt tôi hai cú, vừa mạnh bạo vừa hiểm hóc. Cú đấm đầu tiên làm mắt trái của tôi tối sầm; phải bốn ngày sau thị lực của con mắt này mới thật sự hồi phục. Cú đấm thứ hai làm gãy mũi tôi, phát ra tiếng rôm rốp như âm thanh ngũ cốc giòn vang lên trong đầu bạn khi bạn nhai. Đúng lúc đó bác Chalmers bước ra hiên nhà, một bên tay dị dạng vì viêm khớp cầm theo cây gậy, khóe miệng phì phèo điếu thuốc Herbert Tareyton. Bà nạt nộ:

“Này! Này cái đám kia! Ngừng lại ngay! Cảnh sát! Bớ cảnh sát!”

“Đừng để tao thấy mặt mày lảng vảng xung quanh, thằng chết toi.” Ace vừa nói vừa mỉm cười, đoạn chúng buông tôi ra rồi lùi lại. Tôi ngồi dậy rồi nghiêng ngả, tay khum khum quanh hai hòn bi vừa bị thương tổn, dám chắc tôi sắp nôn mửa rồi bỏ mạng tại đây. Tôi vẫn đang khóc. Nhưng khi Xù Xì đi vòng qua người tôi, cảnh cẳng chân trong quần jeans của hắn phủ lên chiếc giày chạy xe mô tô khiến bao nhiêu phẫn nộ ùn ùn trở lại. Tôi kéo hắn lại, cắn phập vào bắp chân hắn qua quần jeans. Tôi vận hết sức bình sinh để cắn. Xù Xì khẽ la oai oái. Hắn lò cò nhảy trên cái chân lạnh lặn, và thật không thể tin được, hắn ta chửi tôi ăn gian. Khi tôi mải nhìn hắn nhảy loạn xạ thì Ace đạp thẳng lên tay trái của tôi, làm gãy hai ngón tay. Tôi nghe thấy tiếng xương răng rắc. Chúng không phát ra tiếng như ngũ cốc giòn. Chúng nghe như bánh quy xoắn. Rồi Ace và Xù Xì quay lại chiếc xe ’52 của Ace, Ace thong dong bước, tay đút túi quần sau, Xù Xì nhảy lò cò trên một chân và quay lưng rủa xả tôi liên mồm. Tôi tựa người vào tường rào, giàn giụa nước mắt. Bác Evvie Chalmers bước xuống lối đi, vừa đi, bà vừa gõ lộc cộc cây gậy xuống đất. Bà hỏi tôi có cần gọi bác sĩ không. Tôi ngồi dậy, cố kìm nén tiếng khóc. Tôi bảo không.

“Vớ vẩn,” bà gầm lên – bác Evvie bị điếc tai nên cái gì bà cũng gào thét. “Bác thấy tên côn đồ ấy hành hung cháu ở đâu. Cháu ơi là cháu, hai hòn bi của cháu sẽ sưng vù lên như lọ thủy tinh cho xem.”

Bác đưa tôi vào nhà, cho tôi khăn ướt để lau mũi – lúc ấy, mũi tôi đã bắt đầu giống quả bí ngòi – rồi cho tôi một tách đựng cà phê có vị thuốc rất lớn, uống vào tôi dễ chịu hẳn. Bà cứ gầm lên bảo với tôi bà sẽ gọi bác sĩ, còn tôi luôn miệng ngăn cản. Cuối cùng, bà bỏ cuộc, tôi đi về nhà. Chậm thật chậm. Hai hòn của tôi chưa to bằng lọ thủy tinh, nhưng sắp rồi đấy.

Bố mẹ đưa mắt liếc nhìn tôi rồi phát hoảng ngay lập tức – thành thật mà nói, tôi khá bất ngờ khi bố mẹ tôi phát hiện ra ấy chứ. Đứa nào đánh đập tôi? Tôi có thể nhận ra mặt chúng không? Hai câu này của ông bố không bao giờ bỏ lỡ tập nào của chương trình Bóc trần Thành phố Những kẻ bất khả xâm phạm . Tôi đáp tôi không nghĩ tôi nhận ra mặt của bọn chúng. Tôi bảo tôi mệt. Thật ra tôi nghĩ tôi đang bị sốc – vừa sốc vừa chếnh choáng sau tách cà phê của bác Evvie mà theo tôi đoán sáu mươi phần trăm là rượu mạnh brandy VSOP. Tôi nói tôi nghĩ chúng đến từ thị trấn khác hoặc từ “trên thành phố” – một cụm từ mà ai cũng hiểu ám chỉ Lewiston-Auburn.

Bố mẹ lái xe đưa tôi đến bác sĩ Clarkson – ông vẫn còn sống đến tận bây giờ, mà ngày ấy, ông cũng đã già đến độ đủ để ngồi đàm đạo với Chúa. Ông nắn lại mũi, ngón tay cho tôi, đưa mẹ tôi đơn thuốc giảm đau. Đoạn ông kiếm cớ đưa bố mẹ tôi ra khỏi phòng khám rồi bước đến chỗ tôi, lê chân, đầu chúi tới trước, như Boris Karloff đi đến chỗ Igor.

“Là ai làm vậy, Gordon?”

“Cháu không biết, thưa bác sĩ Cla...”

“Cháu đang nói dối.”

“Dạ không ạ. Hừm.”

Hai má vàng vọt của ông bắt đầu ửng thêm sinh khí. “Sao cháu lại bao che cho lũ ngu xuẩn gây ra chuyện này? Cháu nghĩ chúng sẽ tôn trọng cháu à? Chúng sẽ cười ha hả rồi gọi cháu là đồ ngu! Chúng sẽ bảo ‘Ối trời, thằng ngu hôm nọ chúng ta đập tơi bời kìa. Ha ha! Hô hô! Há há há!”

“Cháu không biết chúng. Thật mà.”

Tôi có thể thấy tay ông ngứa ngáy toan đưa lên lắc cho tôi tỉnh người, nhưng tất nhiên ông không thể làm vậy. Thế nên ông đưa tôi ra chỗ bố mẹ, vừa lắc mái đầu bạc trắng vừa lẩm bẩm gì đó về đám thanh niên côn đồ. Không nghi ngờ gì nữa, hẳn tối nay, ông sẽ vừa nhâm nhi rượu sherry với xì gà, vừa kể với Chúa – người bạn thâm giao của ông về chuyện này.

Tôi không quan tâm Ace, Xù Xì và bè lũ khốn kiếp kia tôn trọng tôi, nghĩ tôi là đồ ngu hay chẳng mảy may nghĩ đến tôi. Nhưng có Chris là phải nghĩ. Gã anh trai Nhãn Cầu đã đập gãy tay cậu ở hai vị trí và làm khuôn mặt cậu trông chẳng khác nào bình minh Canada. Bác sĩ đã phải dùng chốt kim loại để cố định khuỷu tay bị gãy. Bà McGinn sống dưới đường trông thấy Chris loạng choạng lết dọc theo vệ đường, hai tai chảy máu, vừa đi vừa đọc cuốn truyện tranh Richie Rich. Bà đưa cậu đến Phòng Cấp cứu CMG, đến đó, Chris bảo với bác sĩ cậu ngã xuống cầu thang tầng hầm trong bóng tối.

“Phải,” bác sĩ đáp, bực mình với Chris theo cách giống y như bác sĩ Clarkson với tôi, đoạn ông đi gọi cảnh sát Bannerman.

Lúc bác sĩ liên lạc trong văn phòng, Chris chậm rãi đi xuống hành lang, tì băng đeo tạm thời vào ngực để tay không đung đưa và làm phần xương gãy cửa vào nhau, đoạn nhét đồng năm xu vào bốt điện thoại để gọi cho bà McGinn – về sau cậu kể với tôi đó là lần đầu tiên cậu gọi theo dịch vụ người nghe trả tiền, và cậu đã sợ gần chết rằng bà sẽ không chấp nhận phí gọi – nhưng bà đã nghe máy.

“Chris ơi, cháu ổn chứ?” bà hỏi.

“Có ạ, cảm ơn bác,” Chris đáp.

“Bác xin lỗi bác đã không thể ở lại với cháu, Chris ạ, nhưng bác có mẻ bánh trong…”

“Không sao đâu ạ, thưa bác McGinn,” Chris nói. “Bác nhìn giùm cháu trong sân nhà cháu có chiếc Buick không ạ?” Chiếc Buick là xe mà mẹ Chris lái. Nó đã mười năm tuổi, khi động cơ nóng lên là y như rằng nó tỏa ra mùi như bột ngô viên chiên xù.

“Có,” bà dè chừng đáp. Tốt nhất không nên dây dưa nhiều với nhà Chambers. Đám Ireland da trắng rác rưởi, lại còn nghèo rớt mồng tơi.

“Cháu nhờ bác đi qua nói mẹ cháu xuống lầu và gỡ bóng đèn ra khỏi đui đèn dưới tầng hầm được không ạ?”

“Chris, bác nói thật, bánh của bác…”

Chris lỳ lợm nói, “Bác bảo bà ấy làm ngay đi. Nếu không muốn anh trai cháu vào tù.”

Có một khoảng lặng dài đằng đẵng, và rồi bà McGinn đồng ý. Bà không hỏi câu nào, Chris cũng không bịa lời nào với bà. Cảnh sát Bannerman đã đến nhà Chambers nhưng Richie Chambers không phải vào tù.

Vern và Teddy cũng bị đập bầm dập, nhưng không tệ như Chris và tôi. Billy mai phục sẵn khi Vern về đến nhà. Hắn ta tấn công bằng một khúc củi, đập cậu mạnh đến độ cậu bất tỉnh sau bốn năm cú đánh. Vern quá đỗi choáng váng, nhưng Billy sợ mình lỡ giết em trai nên dừng tay. Một buổi chiều nọ, ba người bọn chúng bắt gặp Teddy đi bộ về nhà từ một khoảng đất trống. Chúng đấm cậu, làm bể mắt kính. Cậu ấy đánh lại bọn chúng, nhưng chúng không đánh lại cậu khi nhận ra cậu mò mẫm quờ quạng tìm chúng như kẻ mù giữa màn đêm.

Chúng tôi đi chơi với nhau ở trường trong bộ dạng như tàn tích của lực lượng đột kích Hàn Quốc. Mọi người không biết chính xác chuyện xảy ra, nhưng ai cũng hiểu chúng tôi xích mích nghiêm trọng với đám thanh niên côn đồ và đã cư xử như nam tử hán. Người ta dựng nên dăm ba câu chuyện nhưng tất cả đều sai bét.

Khi đã tháo bột và lành vết bầm, Vern và Teddy dần có khoảng cách. Họ phát hiện một nhóm bạn mới toanh mà họ có thể nắm đầu ra lệnh. Đa số thành viên trong hội ấy toàn là những đứa hèn – đám lớp năm thấp còi, nhỏ thó – nhưng Vern và Teddy suốt ngày đưa bọn chúng tới căn nhà trên cây, sai vặt đủ thứ, khệnh khạng như tướng phát xít.

Dần dà, Chris và tôi càng ngày càng ít ghé qua đấy, sau một thời gian, căn nhà trở thành chỗ của bọn họ. Tôi nhớ tôi từng đến đó một lần vào mùa xuân năm 1961 và phát hiện nơi ấy thum thủm mùi tinh dịch trong ụ rơm. Theo tôi nhớ, kể từ đó, tôi không đến đó nữa. Teddy và Vern dần trở thành hai khuôn mặt trên hành lang hoặc những lần bị phạt ở lại trường đến 3 giờ 30. Chúng tôi gật đầu chào nhau. Thế thôi. Đời là thế. Bạn bè đến rồi lại đi khỏi đời ta như cậu phục vụ bàn ở nhà hàng, bạn có để ý điều đó không? Nhưng khi tôi nghĩ đến giấc mơ ấy, những xác chết dưới nước kéo chân tôi không khoan nhượng, tôi cảm thấy có lẽ mọi chuyện nên đi theo hướng này. Một vài người chết chìm, vậy thôi. Như thế không công bằng, nhưng đời vốn dĩ như vậy. Một vài người chết chìm.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »