Vern Tessio bỏ mạng trong trận hỏa hoạn xảy ra tại chung cư ở Lewiston vào năm 1966 – nếu tôi không lầm, ở Brooklyn và Bronx, người ta gọi chung cư loại ấy là khu tập thể ổ chuột. Đội cứu hỏa cho biết đám cháy bùng lên vào khoảng 2 giờ sáng, đến sáng, cả tòa chung cư đã cháy thành tro trong tầng hầm. Họ đã tổ chức nhậu nhẹt đến say khướt; Vern cũng có mặt. Ai đó đã thiếp đi trong một phòng ngủ mà quên dập điếu thuốc. Có thể chính là Vern cũng nên, cậu đã chìm vào giấc ngủ, mơ về những đồng xu của mình. Người ta xác định danh tính của cậu và bốn nạn nhân nữa bằng hàm răng.
Teddy ra đi trong một tai nạn ô tô khủng khiếp. Tôi nhớ nó xảy ra vào năm 1971 hay đầu 1972 gì đấy. Ngày tôi còn bé, người ta hay nói vui với nhau: “Nếu bạn ra ngoài một mình, bạn là anh hùng. Kéo ai đó đi chung, bạn là đồ nước đái chó.” Từ lúc đủ lớn để khát khao bất cứ thứ gì, mong muốn duy nhất của Teddy là nhập ngũ, nhưng cậu bị lực lượng không quân từ chối, bị đơn vị nghĩa vụ quân sự xếp hạng 4-F. Ai từng nhìn thấy cặp kính và bộ trợ thính của cậu đều biết chuyện này sẽ xảy ra – chỉ có đương sự là không. Năm lớp mười một, cậu bị đình chỉ học ba ngày vì gọi giáo viên tư vấn định hướng của mình là đống cứt dối trá. Người giáo viên tư vấn thấy Teddy ghé vào văn phòng rất thường xuyên – gần như hằng ngày – để kiểm tra trên bảng đăng tuyển của mình có thông tin nhập ngũ gì mới không. Thầy bảo Teddy nên suy nghĩ về một ngành nghề khác, và đó là lúc Teddy nổi cơn tam bành.
Cậu lưu ban một năm vì vắng mặt thường xuyên, nộp bài trễ và những khóa học bị trượt do điểm danh... thế mà vẫn tốt nghiệp được. Cậu có một chiếc xe Chevrolet Bel Air cũ xì, hay la cà đàn đúm ở những nơi ngày trước Ace, Xù Xì và đám côn đồ từng chơi bời từ thời trước cậu: sảnh hồ bơi, sảnh khiêu vũ, quán rượu Sukey's, hiện đã dẹp tiệm, và Con Hổ Say, hiện vẫn hoạt động. Cuối cùng, cậu kiếm được công việc ở Sở Công trình Công cộng Castle Rock, chuyên dùng nhựa đường lấp ổ gà.
Vụ tai nạn xảy ra ở Harlow. Chiếc xe Bel Air của Teddy chở đầy bạn bè cậu (hai trong số đó nằm trong cái hội mà cậu và Vern hay cầm đầu sai vặt vào năm 1960), cả bọn đang chuyền tay nhau hút cần và vài chai Popov. Họ tông vào cột điện, làm cái cột gãy đôi, còn bản thân chiếc Chevrolet lộn nhào sáu lần. Một cô gái xét về mặt y học vẫn giữ được mạng sống. Cô nằm sáu tháng trong tình trạng mà y tá và hộ lý ở bệnh viện tổng đa khoa Trung tâm Maine gọi với cái tên Khoa Bắp cải và Củ cải. Đoạn một bóng ma nhân từ nào đẩy đã rút ống thở của cô này. Sau khi qua đời, Teddy Duchamp được phong danh hiệu Nước đái chó của Năm.
Chris theo học lớp chọn để thi lên đại học vào năm lớp bảy – cả cậu và tôi đều biết sẽ quá trễ nếu cậu đợi lâu hơn nữa; cậu sẽ không bao giờ theo kịp. Ai cũng lời ra tiếng vào về việc này: bố mẹ cậu, nghĩ rằng con trai mình chỉ giỏi tự cao tự đại, bạn bè cậu, đa phần nghĩ rằng cậu là đồ đồng bóng, giáo viên tư vấn định hướng, không tin cậu có thể học tới nơi tới chốn, và đa phần các giáo viên, không ủng hộ thằng nhóc tóc vuốt ngược ra sau, mặc áo khoác da, mang giày bốt không mời mà lại xuất hiện trong lớp học của họ. Bạn có thể thấy hình ảnh đôi bốt cùng áo khoác với cả đống khóa kéo ấy trong những môn học cao cấp như đại số, Latin và khoa học trái đất khiến họ chướng mắt đến nhường nào; bộ dạng ấy chỉ phù hợp với lớp học nghề mà thôi. Chris ngồi giữa những học sinh nam nữ ăn vận chỉnh chu, gọn gàng từ những gia đình trung lưu Castle View và đồi Brickyard như con quái vật Grendel im lìm nhưng lăm le làm thịt họ bất cứ lúc nào, cất lên tiếng gầm khủng khiếp như tiếng ống xả kép bằng sợi thủy tinh và ngấu nghiến sạch trơn giày lười, áo cổ sen đứng, áo sơ mi họa tiết hoa gắn khuy.
Năm ấy, cậu suýt bỏ học cả chục lần. Đặc biệt, bố cậu suốt ngày mạt sát, bảo Chris nghĩ mình hơn ông già mình, quy kết Chris muốn “đi học đại học để làm tao sạt nghiệp.” Lão từng phang một chai Rhinegold vào sau đầu Chris, khiến cậu phải vào cấp cứu và khâu mất bốn mũi mới gắn được vết thương. Những người bạn cũ, hầu hết giờ đang theo chuyên ngành Khu vực Hút thuốc, trêu chọc cậu trên phố. Giáo viên tư vấn cứ một mực bảo cậu chí ít phải học vài khóa học nghề để không trượt tất tần tật. Tất nhiên, tệ hại nhất là điều này: cậu đã bỏ bê học hành suốt bảy năm học đầu tiên, và gieo gió thì gặt bão, cơn bão này còn lớn nữa chứ.
Gần như đêm nào, chúng tôi cũng học chung với nhau, có những lần học sáu tiếng liên tục. Khi nào học xong, tôi cũng mệt lử, và thỉnh thoảng, tôi còn sợ hãi nữa – tôi sợ hãi trước nỗi căm giận của cậu về việc cơn bão cậu gặt lớn đến chết người. Trước khi có thể hiểu sơ sơ đại số nhập môn, cậu đã phải học lại phân số mà cậu, Teddy và Vern đã bỏ cả tiết ngồi mân mê hai hòn bi của mình năm lớp năm. Trước khi có thể hiểu ý nghĩa của Pater noster qui est in caelis, cậu phải được chỉ đâu là danh từ, giới từ và bổ ngữ. Bìa trong cuốn sách ngữ pháp tiếng Anh của cậu là dòng chữ TIÊN SƯ ĐỘNG DANH TỪ. Các ý tưởng tập làm văn của cậu rất hay và không lủng củng, nhưng ngữ pháp của cậu quá tệ, và cứ như thể cậu nã khẩu súng săn để chấm câu. Cậu dùng nát cuốn sách ngữ pháp tiếng Anh của Warriner rồi lại mua thêm một cuốn nữa ở nhà sách Portland — đó là cuốn sách bìa cứng đầu tiên cậu thực sự sở hữu, và nghe có vẻ kỳ cục nhưng cuốn sách ấy chẳng khác nào Kinh thánh với cậu.
Song đến năm lớp mười một, cậu được chấp nhận. Thành tích của chúng tôi không nằm trong tốp đầu, nhưng tôi xếp hạng bảy, còn Chris xếp hạng mười chín. Chúng tôi được nhận vào trường đại học Maine, nhưng tôi đến đại học Orono trong khi Chris đăng ký học ở đại học Portland. Dự bị luật đấy, bạn tin được không? Cả đống từ Latin.
Chúng tôi từng hẹn hò thời cấp ba, nhưng không có cô gái nào xen vào giữa hai chúng tôi. Nghe có giống chúng tôi hai thằng đồng bóng không? Hầu hết những người bạn cũ của chúng tôi, bao gồm cả Vern và Teddy, đều nghĩ vậy. Nhưng muốn sống sót thì phải thế. Chúng tôi bấu víu vào nhau sâu dưới nước. Tôi nghĩ tôi đã giải thích về phần Chris rồi; còn lý do tôi bấu víu vào cậu khó xác định hơn. Đối với tôi, nung nấu rời khỏi Castle Rock và thoát khỏi cái bóng của nhà máy trong cậu là phần tuyệt vời nhất của tôi, và tôi không thể để cậu tự bơi tự chìm được. Nếu cậu chết chìm, tôi nghĩ cái phần ấy trong tôi cũng sẽ chết theo.
Gần cuối năm 1971, Chris bước vào cửa hàng Chicken Delight ở Portland để mua một phần ba miếng thịt gà. Ngay trước mặt cậu, hai người đàn ông cãi nhau về việc ai là người đứng trước trong hàng. Một trong hai người rút dao ra. Vốn là người giỏi giảng hòa nhất trong số chúng tôi, Chris bước vào giữa ai người này và bị đâm vào họng. Kẻ cầm dao đã bóc lịch trong bốn cơ sở khác nhau; hắn mới được thả ra khỏi nhà tù bang Shawshank tuần trước. Chris chết gần như ngay lập tức.
Tôi đọc tin này trên báo – Chris đang hoàn thành năm hai chương trình sau đại học. Còn tôi, lúc ấy tôi đã kết hôn được một năm rưỡi và dạy tiếng Anh trung học. Vợ tôi đang mang thai, tôi thì đang cố gắng viết cuốn sách. Khi đọc được tin này – SINH VIÊN BỊ ĐÂM CHẾT TRONG NHÀ HÀNG PORTLAND – tôi bảo với vợ tôi đi ra ngoài mua sữa lắc. Tôi lái xe ra khỏi thị trấn, dừng lại rồi khóc vì bạn mình. Tôi đoán tôi khóc gần nửa tiếng đồng hồ. Tôi không thể làm thế trước mặt vợ, dù tôi yêu cô ấy rất nhiều. Làm vậy yếu đuối lắm.