Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

Tôi ư?

Giờ tôi là một nhà văn, như tôi nói trước đó. Nhiều nhà phê bình cho rằng tôi viết toàn thứ bỏ đi. Nhiều lúc tôi nghĩ họ nói cũng đúng... nhưng nó vẫn khiến tôi phát khiếp khi viết dòng chữ “Nhà văn tự do” vào ô Nghề nghiệp trong các tờ đơn phải điền ở quầy tín dụng và ở phòng khám bác sĩ. Câu chuyện của tôi nghe giống truyện cổ tích đến mức khó tin.

Tôi bán cuốn sách, nó được chuyển thể thành phim, bộ phim được đánh giá cao và nổi như cồn. Mọi thứ xảy ra vào năm tôi hai mươi sáu tuổi. Cuốn sách thứ hai cũng được làm thành phim, cuốn sách thứ ba cũng vậy. Tôi bảo bạn rồi mà – nghe khó tin lắm. Trong lúc đó, vợ tôi có vẻ không phiền khi tôi suốt ngày lảng vảng trong nhà, và giờ chúng tôi có ba đứa con. Trong mắt tôi, các con quá đỗi tuyệt vời, nhìn chung phần lớn thời gian, tôi rất hạnh phúc.

Nhưng như tôi đã nói, viết lách không còn dễ dàng hay vui vẻ như ngày xưa nữa. Điện thoại réo gọi suốt ngày. Thỉnh thoảng tôi bị đau đầu, đau đến mụ người, thế là tôi phải vào căn phòng tối nằm nghỉ cho đến khi cơn đau biến mất. Bác sĩ bảo đó không phải những cơn đau nửa đầu thực sự; ông gọi chúng là “đau đầu do áp lực” và khuyên tôi thong thả lại. Đôi khi, tôi lại lo lắng về bản thân mình. Đúng là một thói quen ngu xuẩn... nhưng tôi chưa dừng được. Và tôi tự hỏi không biết những điều tôi làm có ý nghĩa gì hay không, hoặc tôi nên lý giải thế giới nơi một gã đàn ông làm giàu bằng trò chơi “giả vờ” như thế nào đây.

Nhưng chuyện tôi gặp lại Ace Merrill rõ là buồn cười. Bạn tôi chết cả rồi, nhưng Ace còn sống. Tôi trông thấy hắn lái xe ra khỏi bãi đậu xe của nhà máy sau khi còi báo 3 giờ vang lên vào lần trước, khi tôi đưa các con về thăm ông nội.

Chiếc Ford ’52 đã biến thành chiếc xe mui dài Ford ’77. Trên thanh chắn dán miếng dán đã bạc màu để REAGAN/BUSH 1980. Mái tóc xén theo kiểu húi cua, tướng người hắn đã béo lên. Những đường nét góc cạnh, khôi ngô trong ký ức của tôi đã bị chôn vùi dưới đống da thịt. Tôi cho các con ở nhà với ông nội để xuống phố mua báo. Tôi đang đứng ở góc đường Chính và đường Carbine thì hắn liếc nhìn tôi lúc tôi đợi qua đường. Trên gương mặt của gã đàn ông ba mươi hai tuổi từng đập vỡ mũi tôi trong một chiều thời gian khác không có vẻ gì nhận ra tôi.

Tôi nhìn hắn lái chiếc xe Ford vào bãi giữ xe bụi bặm bên cạnh quán rượu Con Hổ Say, xuống xe, kéo quần lên rồi bước vào trong. Tôi có thể mường tượng tiếng nhạc đồng quê lọt ra khi hắn mở cửa, mùi chua phả ra của bia Knick và Gansett uống trực tiếp từ vòi, tiếng la ó chào mừng của đám khách quen khi hắn đóng cửa, đặt bàn tọa lên chiếc ghế đẩu quen thuộc có lẽ hằng ngày đã nâng đỡ hắn ít nhất ba tiếng đồng hồ – trừ Chủ nhật – kể từ lúc hắn hai mươi mốt tuổi.

Tôi đã nghĩ: Hóa ra bây giờ Ace như thế .

Tôi nhìn sang trái, và xa xa phía sau nhà máy, tôi có thể trông thấy con sông Castle không rộng như xưa nữa nhưng sạch sẽ hơn chút đỉnh, vẫn róc rách chảy dưới cây cầu nối Castle Rock và Harlow. Thượng nguồn chỗ cầu sắt đã không còn, nhưng dòng sông vẫn còn đó. Tôi cũng thế.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »