Câu lạc bộ
Stevens tiễn chúng tôi ra như mọi lần, cầm áo khoác, chúc quan khách Giáng sinh an lành hạnh phúc, cảm ơn họ vì tấm lòng rộng lớn. Tôi xoay xở ở lại sau cùng, và Stevens nhìn tôi không chút ngạc nhiên khi tôi nói:
“Tôi có thắc mắc muốn hỏi, hy vọng ông không phiền.”
Ông khẽ mỉm cười. “Ông cứ hỏi,” ông đáp. “Giáng sinh là dịp thích hợp để hỏi hạn mà.”
Đâu đó dọc theo hành lang bên trái chúng tôi – hành lang này tôi chưa đi qua bao giờ – một đồng hồ quả lắc lớn tích tắc vang vọng, âm thanh của tháng ngày dần trôi. Tôi có thể ngửi thấy mùi da cũ cùng mùi gỗ đã tra dầu và, thoang thoảng hơn so với những mùi kia, mùi nước dưỡng sau khi cạo râu của Stevens.
“Nhưng tôi xin phép cảnh báo ông,” Stevens nói lúc cơn gió ngoài kia ào ào thổi rít lên, “tốt nhất không nên hỏi quá nhiều. Nếu ông vẫn muốn tiếp tục đến đây.”
“Có người từng bị cấm cửa đây do hỏi quá nhiều sao?” Cấm của không hẳn là từ tôi muốn dùng, nhưng nó là từ sát nghĩa nhất mà tôi nghĩ ra.
“Không” Stevens nói, giọng trầm thấp và lịch sự như thường. “Đơn giản là họ chọn cách tránh xa”
Tôi đáp lại ánh nhìn của ông, cảm thấy cơn lạnh chạy dọc sống lưng – tựa hồ một bàn tay vô hình khổng lồ, lạnh ngắt vừa áp vào cột sống của tôi. Tôi bất giác nhớ lại tiếng thịch nghèn nghẹt mà đêm nọ, tôi nghe thấy ở tầng trên và tự hỏi (tôi đã tự hỏi rất nhiều lần) thật ra thì ở đây có bao nhiêu căn phòng.
“Nếu ông vẫn còn thắc mắc, ông Adley, có lẽ tốt hơn hết ông nên hỏi luôn. Vì đêm đã khuya lắm rồi...”
“Và ông còn sắp sửa phải ngồi xe lửa một quãng đường dài ư?” Tôi hỏi, nhưng Stevens chỉ dửng dưng nhìn tôi. “Được rồi, tôi nói. “Trong thư viện ở đây có những cuốn sách mà tôi không thể tìm được ở bất cứ nơi nào khác – kể cả ở Thư viện Công cộng New York hay bộ sưu tập của bất cứ nhà buôn sách cổ nào mà tôi từng hỏi, và chắc chắn là không có trong danh mục dữ liệu Sách Sẵn Có. Bàn bi da trong Phòng Nhỏ là sản phẩm của hãng Nord. Tôi chưa nghe tên hãng này bao giờ nên đã gọi cho Ủy ban Nhãn hiệu Quốc tế. Họ có hai nhãn hiệu mang tên Nord – một hãng làm ván trượt tuyết băng đồng và hãng còn lại sản xuất đồ gia dụng nhà bếp bằng gỗ. Có một hộp nhạc Seafront trong Phòng Dài. Ủy ban Nhãn hiệu Quốc tế cho biết trong danh sách có hãng mang tên Seeburg chứ không có Seafront .
“Câu hỏi của ông là gì, ông Adley?”
Giọng của ông vẫn nhẹ nhàng như thường lệ, nhưng bất chợt có gì đó thật khủng khiếp lóe lên trong mắt ông... không; nói cho đúng thì không chỉ trong mắt ông; cảm giác kinh hãi mà tôi cảm thấy đã lan tỏa khắp không gian xung quanh tôi. Tiếng boong boong vang vọng từ hành lang phía bên tay trái không còn là tiếng quả lắc của đồng hồ kê tường; nó là tiếng nhịp chân của người đao phủ đang nhìn kẻ bị kết án được dẫn lên đoạn đầu đài. Mùi dầu và mùi da trở nên hắc nồng, hăm dọa, và khi gió nổi lên ào ào hung hãn, tôi chợt dám chắc cửa chính sẽ mở tung, nhưng bên kia cánh cửa không phải đường Số Ba mươi lăm mà là một khung cảnh viễn tưởng điên rồ như trong tác phẩm của Clark Ashton Smith nơi bóng những cành cây cong vẹo, khắc khổ mờ mờ ảo ảo nơi chân trời khô cằn, bên trên là hai mặt trời đang lặn xuống, tỏa ra ánh đỏ gớm ghiếc.
Ồ, ông ấy biết tôi muốn hỏi gì; tôi thấy điều đó trong đôi mắt xám của ông.
Tất cả những thứ này đến từ đâu? Tôi đã định hỏi câu ấy. Ồ, thật ra tôi biết rõ ông đến từ đâu, Stevens a; giọng ấy không phải giọng Chiều kích X, mà giọng vùng Brooklyn. Nhưng ông đi đâu? Thứ gì đã khiến đôi mắt ông có ảnh nhìn trường tồn với thời gian như thế, thứ gì đã in hằn nó lên khuôn mặt ông? Và, Stevens...
…chúng ta đang ở đâu NGAY PHÚT GIÂY NÀY?
Nhưng ông ta vẫn đợi tôi đặt câu hỏi.
Tôi mở miệng. Và câu hỏi tôi thốt lên là: “Ở trên tầng có nhiều phòng lắm à?”
“Ồ, phải, thưa ông,” ông nói, mắt vẫn chăm chăm nhìn vào tôi. “Rất nhiều là đằng khác. Bất cẩn là đi lạc như chơi. Thật ra, có người từng bị lạc rồi. Thỉnh thoảng, tôi có cảm giác những căn phòng và hành lang ấy kéo dài cả mấy cây số.”
“Cả lối vào và lối ra?”
Lông mày ông khẽ nhướn lên. “Đúng thế. Cả lối vào và lối ra.
Ô ©We-love-ebook ng đợi nhưng tôi nghĩ mình đã hỏi đủ – tôi đã tiến sát đến rìa của một thứ có thể sẽ khiến tôi phát điên.
“Cảm ơn ông, Stevens.”
“Tất nhiên rồi, thưa ông.” Ông giơ áo lên để tôi choàng vào.
“Sẽ có thêm những câu chuyện mới chứ?”
“Thưa ông, ở đây luôn có những câu chuyện mới.”
Đêm hôm ấy đã xảy ra cách đây một thời gian, và ký ức của tôi từ lúc đó đến bây giờ không cải thiện chút nào (tới cái tuổi của tôi, thường thì hay xảy ra điều ngược lại), nhưng tôi nhớ như in nỗi sợ hãi như nhát dao đâm xuyên qua tôi khi Stevens mở toang cánh cửa bằng gỗ sồi – cái cảm giác chắc chắn lạnh người rằng tôi sẽ trông thấy một khung cảnh dị thường, nứt nẻ, hoang tàn trong sắc đỏ như màu máu của hai mặt trời, khi đã lặn sẽ bao trùm không gian trong màn đêm mịt mù không gì tả nổi suốt một giờ, hoặc mười tiếng, hoặc mười nghìn năm. Tôi không sao giải thích được, nhưng tôi có thể nói với bạn thế giới ấy có tồn tại – tôi chắc chắn về điều đó như Emlyn McCarron chắc chắn cái đầu đã lìa khỏi cổ của Sandra Stansfield vẫn tiếp tục thở. Trong khoảnh khắc tưởng chừng dài tận thiên thu, tôi đã nghĩ cánh cửa sẽ mở ra, và Stevens sẽ đẩy tôi vào thế giới ấy, để rồi tôi nghe tiếng cửa đóng sầm lại đằng sau... mãi mãi.
Thay vào đó, tôi thấy đường Số Ba mươi lăm và một chiếc taxi đang đậu ở góc quanh, phà ra những chùm khí thải. Tôi thấy nhẹ nhõm đến cùng cực, bủn rủn tay chân.
“Vâng, lúc nào cũng có những câu chuyện mới,” Stevens lặp lại. “Xin chúc ông ngủ ngon.”
Lúc nào cũng có những câu chuyện mới.
Quả thật là thế. Và, một ngày nào đó trong tương lai không xa, có lẽ tôi sẽ kể cho bạn nghe thêm câu chuyện khác.