Tháng Mười năm 1974.
Dussander sút ký. Bọn họ ngồi trong bếp, cuốn Tom Jones cũ tả tơi do trưng bày trong tiệm đặt giữa hai người trên bàn phủ vải dầu (Todd vốn là kẻ cẩn tắc vô áy náy, nó bỏ một phần tiền tiêu vặt ra mua cả sách tham khảo về tác phẩm này, rồi cẩn thận đọc tóm tắt từ đầu chí cuối để phòng khả năng mẹ hoặc bố hỏi han gì đó về nội dung). Todd đang ăn bánh Ring Ding mà nó mua ở chợ. Nó mua một cái cho Dussander nhưng lão ta chẳng buồn đoái hoài. Lão chỉ uống ly bourbon, thỉnh thoảng liếc nhìn nó với vẻ đầy ủ ê. Todd chúa ghét phải chứng kiến cảnh một thứ ngon lành như bánh Ring Ding mà lại bị bỏ phí như thế này. Nếu lão không mau chóng ăn cái bánh, Todd sẽ xin ăn luôn phần lão ta cho xem.
“Vậy làm thế nào mà thứ đó đến được Patin?” nó hỏi Dussander.
“Bằng toa tàu chở hàng,” Dussander đáp. “Bằng các toa tàu chở hàng đề mác vật tư y tế. Nó được đựng trong thùng dài trông như quan tài. Ta đoán thế cho vừa. Các tù nhân dỡ thùng hàng xuống rồi chất trong bệnh xá. Sau đó, lính bên ta chất chúng trong kho chứa. Họ làm như thế trong đêm. Các kho hàng nằm đằng sau buồng tắm.”
“Lúc nào cũng dùng khí Zyklon-B [22E] sao?”
“Không, thỉnh thoảng chúng ta lại được gửi thứ khác. Các loại khí thử nghiệm. Bộ chỉ huy Cao cấp lúc nào cũng quan tâm đến việc nâng cao hiệu suất. Lần nọ, họ gửi cho bọn ta một loại khí mang tên PEGASUS. Khí độc thần kinh. Tạ ơn Chúa họ không bao giờ gửi lần nào nữa. Nó...” Dussander thấy Todd rướn người tới trước, thấy đôi mắt nó sắc sảo hẳn, lão chợt dừng lại, bâng quơ cầm lấy chiếc ly quà tặng khai trương trạm xăng của mình. “Nó không hoạt động tốt cho lắm,” lão nói. “Nó hơi... hơi chán.”
Nhưng dễ gì mà dắt mũi Todd, nó bị lừa mới lạ. “Khí độc ấy có tác dụng gì?”
“Nó giết chết họ – chứ cậu nghĩ nó có tác dụng gì, khiến đám tù nhân đi trên nước chắc? Nó giết chết bọn họ, vậy thôi.”
“Kể tôi nghe đi.”
“Không” Dussander nói, giờ thì lão ta chẳng tài nào giấu được sự kinh hoàng mà mình cảm nhận nữa. Bấy lâu nay, lão chưa từng nghĩ tới PEGASUS. Bao năm rồi nhỉ Mười năm? Hay hai mươi năm? “Ta sẽ không kể đâu! Đừng hòng!”
“Kể đi,” Todd lặp lại, liếm láp lớp phủ socola trên những ngón tay. “Kể đi, không thì ông biết hậu quả rồi đấy.”
Phải , Dussander nghĩ. Ta thừa biết hậu quả, biết chứ sao không, đồ quái vật sa đọa kia .
“Nó làm họ nhảy múa,” lão ngần ngừ kể.
“Nhảy múa ư?”
“Giống khí Zyklon-B, loại khí này cũng được xả xuống bằng vòi hoa sen. Thế là bọn họ... bọn họ nhảy nhót. Có người la hét. Đa số cười như điên dại. Họ bắt đầu nôn mửa, rồi... rồi đại tiện không kiểm soát.”
“Ối chà, Todd nói. “Họ bĩnh ra quần luôn à?” Nó chỉ vào cái bánh Ring Ding trên đĩa của Dussander. Số là nó vừa ăn xong phần mình. “Ông có tính ăn không đây?”
Dussander không đáp. Mắt lão ta lờ đờ chìm trong ký ức. Khuôn mặt lão xa xăm, lạnh lùng, tựa hồ mặt tối của một hành tinh không bao giờ xoay. Trong tâm trí, lão cảm nhận một kết hợp dị thường vô cùng tận giữa khiếp đảm và – lão thật không khỏi bán tín bán nghi — hoài niệm thì phải?
“Bọn họ cứ thế co giật, phát ra những âm thanh rít ré, lạ lùng trong họng. Binh lính bên ta... họ gọi PEGASUS là Khí Hát Yodel [23E] . Cuối cùng, tất cả tù nhân đều ngã gục, cứ thế nằm trên sàn, giữa bãi phân của mình, phải, họ cứ nằm ra đấy, trên sàn xi măng, vừa la hét vừa luyến láy đủ mọi loại tông giọng, máu chảy nhoe nhoét từ mũi. Nhưng ban nãy, ta đã nói dối, nhóc ạ. Khí độc không giết nổi bọn họ, có thể là vì nó không đủ mạnh, hoặc vì bọn ta không đợi được nữa. Ta đoán lý do là vậy. Đàn ông, đàn bà rơi vào tình trạng ấy không thể nào cầm cự được lâu. Cuối cùng, ta cử năm tay lính xách theo súng trường để kết thúc nỗi thống khổ của họ. Nếu thành tích này xuất hiện trong hồ sơ của ta, thể nào nó cũng khiến lý lịch ta xấu đi, không nghi ngờ gì về việc đó – nó chẳng khác nào phung phí đạn dược ngay thời điểm Lãnh tụ tuyên bố từng viên đạn đều là tài nguyên của quốc gia. Nhưng năm tay lính ấy vốn là lính ta tin cẩn. Có những lúc, nhóc ạ, ta đã nghĩ ta sẽ không tài nào quên được âm thanh họ phát ra. Tiếng luyến láy như đang ca yodel. Tiếng cười hăng hắc.”
“Ừ, tôi cũng nghĩ vậy,” Todd nói. Nó cắn hai nhát, nuốt trọn bánh Ring Ding của Dussander. Ăn phải dành, có phải kiệm, mẹ của Todd đã căn dặn như thế vào một dịp hiếm hoi Todd phàn nàn về đồ ăn thừa. “Câu chuyện hay lắm, ông Dussander a. Ông kể lúc nào cũng hay. Một khi tôi đã tạo đà cho ông.”
Todd nhoẻn cười với lão ta. Và kinh ngạc chưa kìa – hẳn không phải vì bản thân lão ta muốn – Dussander nhận ra mình đang mỉm cười đáp lại.