Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2340 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Tháng Mười một năm 1974.

Dick Bowden, bố của Todd, có diện mạo rất giống với tài tử Lloyd Bochner. Anh – ý nói Bowden chứ không phải Bochner — đã trải qua ba mươi tám mùa xuân xanh. Tướng người khá gầy, anh thích mặc áo sơ mi phong cách Ivy League cùng com lê màu trơn, thường là màu tối. Khi ra công trường, anh mặc quần khaki, đội mũ bảo hộ vốn là quà lưu niệm từ những năm tháng làm việc tại Peace Corps, hồi anh tham gia thiết kế và xây dựng hai con đập ở Châu Phi. Khi làm việc trong phòng riêng ở nhà, anh đeo kính gọng xẻ cước, sau một hồi thể nào kính cũng sẽ tuột xuống đầu mũi, khiến anh trông chẳng khác nào vị trưởng khoa đại học. Anh đang đeo cặp kính này khi đính sổ liên lạc học kỳ đầu của con trai mình lên tấm kính sáng loáng trên bàn.

“Một điểm B. Bốn điểm C. Một điểm D. Một điểm D đấy, lạy Chúa tôi! Todd, mẹ con không nói ra nhưng mẹ hết sức phiền lòng”

Todd cúi gằm. Nó không cười. Khi bố nó nặng lời, tình hình không đùa được đâu.

“Chúa ơi, chưa bao giờ con có sổ liên lạc như thế này. Điểm D trong môn Đại số sơ cấp ư? Cái gì vậy hả?”

“Con không biết nữa, thưa bố.” Nó khúm núm nhìn xuống đầu gối.

“Bố mẹ cho rằng có thể con đang dành quá nhiều thời gian với ông Denker nên mới chểnh mảng việc học hành như vậy. Bố mẹ nghĩ con phải cắt giảm xuống cuối tuần thôi, ông tướng. Chí ít cho đến lúc bố mẹ thấy thành tích của con cải thiện...”

Todd ngẩng lên, và trong một khoảnh khắc, Bowden đã nghĩ mình trông thấy nỗi phẫn nộ hoang tàn, u tối trong mắt con trai. Anh trợn tròn mắt, tay nắm chặt phiếu liên lạc màu vàng da bò của Todd... và rồi nét biểu cảm ấy mất hút, Todd của anh nhìn bố đầy thẳng thắn, dù có chút không vui. Ban nãy có phải là phẫn nộ không nhỉ? Chắc chắn là không phải. Nhưng giây phút ấy khiến lòng anh nhộn nhạo, khiến anh chẳng biết nên hành động thể nào cho phải. Todd không giận, mà Dick Bowden cũng không muốn khiến con mình nổi giận. Anh với con trai là những người bạn, trước giờ hai người vẫn như đôi bạn thân, và Dick muốn mọi thứ an ổn như thế. Họ không giấu giếm bí mật gì với nhau, hoàn toàn không (trừ việc Dick Bowden thỉnh thoảng có chút quan hệ ngoài luồng với cô thư ký, nhưng đó đâu phải chuyện ta đem kể cho cậu con trai mười ba tuổi, đúng không?… ngoài ra, nó hoàn toàn chẳng có ảnh hưởng gì đến mái ấm nhà anh, cuộc sống gia đình anh). Mọi thứ vốn dĩ nên đi theo hướng như thế, hay nói đúng hơn, phải đi theo hướng như vậy trong thế giới nực cười nơi những kẻ sát nhân không bị trừng trị, nơi đám ranh cấp ba hút chích heroin, nơi đám con nít cấp hai – những đứa trẻ tầm tuổi Todd – lại dính bệnh lây truyền qua đường tình dục.

“Đừng mà, bố ơi, con xin bố đừng làm vậy. Ý con là, xin bố đừng trừng phạt ông Denker vì lỗi lầm của con. Ý con muốn nói là không có con, ông sẽ mất phương hướng mất. Con sẽ cố gắng hơn. Thật mà. Môn đại số ấy... ban đầu con chưa quen. Nhưng sau khi con đến nhà Ben Tremaine, hai đứa con học chung vài ngày, con đã bắt đầu hiểu hơn rồi. Chỉ là... con không biết nữa, chỉ là ban đầu con hơi đuối thôi.”

“Bố nghĩ con đang dành quá nhiều thời gian cho ông cụ,” Bowden nói, nhưng anh đã có phần mềm lòng. Từ chối Todd là việc chẳng dễ dàng gì cho cam, khiến thằng bé thất vọng cũng vậy, cả lời thằng bé nói về việc trừng phạt ông cụ vì điểm số của Todd sụt giảm nữa... khốn thật, thằng bé nói phải. Ông cụ mong con trai anh đến chơi biết bao.

“Thầy Storrman, giáo viên môn đại số rất khó,” Todd bộc bạch. “Rất nhiều bạn bị điểm D. Ba, bốn bạn còn bị điểm F ạ.”

Bowden trầm tư gật đầu.

“Con sẽ không đi thăm cụ vào thứ Tư nữa. Cho đến khi con cải thiện điểm số của mình.” Nó đã đọc vị đôi mắt của bố. “Và thay vì tham gia hoạt động này nọ ở trường, hằng ngày con sẽ nán lại học. Con hứa.”

“Con quý cụ ấy đến thế kia à?”

“Ông cụ hay lắm ạ,” Todd thành khẩn nói.

“Chà... thôi được. Bố con mình cứ thử theo ý con xem sao, ông tướng. Nhưng bố muốn điểm số của con phải cải thiện vượt bậc vào tháng Một, con hiểu ý bố không? Bố đang lo cho tương lai của con. Con có thể cho rằng con mới học cấp hai, chẳng cần phải lo nghĩ nhiều làm gì, nhưng không phải vậy đâu. Sai một ly, đi một dặm con ạ.” Nếu như mẹ nó hay nói Ăn phải dành, có phải kiệm thì câu cửa miệng của Dick Bowden là Sai một lỵ, đi một dặm .

“Con hiểu rồi, thưa bố,” Todd nghiêm trang nói. Đây là cuộc nói chuyện giữa hai người đàn ông.

“Giờ con ra ngoài rồi giải mấy bài tập trong sách đi.” Anh đẩy cặp kính gọng xẻ cước của mình lên mũi rồi vỗ vai Todd.

Nụ cười tươi rói, rộng tận mang tai vỡ òa trên gương mặt Todd. “Con làm ngay đây ạ!”

Bowden nhìn theo bóng lưng Todd với nụ cười đầy tự hào. Quả là cả triệu người mới có một người như con anh. Và ban nãy, hẳn biểu hiện trên khuôn mặt Todd không phải tức giận. Chắc chắn là thế. Có thể là chút hờn dỗi... nhưng không phải thứ cảm xúc tựa điện áp cao mà ban đầu anh tưởng mình đã trông thấy. Nếu Todd giận đến mức đó, anh phải biết chứ; anh đi guốc trong bụng con trai mình mà. Trước giờ đều thế. Vừa véo von huýt sáo, vừa trút bỏ trọng trách làm cha, Dick Bowden giở một bản vẽ ra, khom người săm soi.

« Lùi
Tiến »