“Ở đâu?” Connor lắp bắp, mắt nheo lại khi nhìn Pip.
“Hướng 10 giờ của tớ.” Cô thì thầm. Nỗi sợ hãi như một làn sương lạnh phủ lên cô và nó nhanh chóng lan sang tất cả những người còn lại. Và rồi với một âm thanh chói tai, Connor chộp lấy một ngọn đuốc và đứng bật dậy.
“Này, đồ biến thái.” Connor hét lên với sự can đảm khó có thể tưởng tượng. Cậu ấy lao ra khỏi lều, phi thẳng vào bóng tối, chùm sáng đung đưa điên cuồng theo từng bước chạy.
“Connor!” Pip gọi với theo, bật người dậy khỏi túi ngủ. Cô giật lấy ngọn đuốc từ tay Ant đang đứng bất động và chạy vào rừng. “Connor, chờ đã!”
Bị bao vây tứ phía bởi những chiếc bóng đen nhánh như mạng nhện, Pip tham lam chộp lấy bất cứ cành cây nào được soi sáng bởi ngọn đuốc run rẩy trên tay cô, thận trọng bước trên lớp lá mềm. Những giọt nước mưa phản chiếu lấp lánh khi chúng rơi qua ngọn đuốc.
“Connor!” Cô hét lên lần nữa, đuổi theo dấu hiệu duy nhất của cậu ấy, chùm sáng nhỏ mờ ảo từ ngọn đuốc xuyên qua bóng tối ngột ngạt.
Cô có thể nghe thấy nhiều tiếng bước chân khác vang lên phía sau, ai đó đang la lên tên cô. Một trong số những cô gái hét lên đầy hoảng loạn. Có thứ gì đó từ từ rách ra, adrenaline nuốt chửng chút cặn bia cuối cùng có thể gây buồn ngủ. Cô trở nên cảnh giác và hoàn toàn tỉnh táo. “Pip!” Có ai đó hét lên.
Ant đuổi kịp cô, ánh đèn từ điện thoại dẫn đường cho cậu ấy lách qua những thân cây.
“Connor đâu?” Cậu ấy thở hổn hển.
Chẳng còn chút không khí nào trong phổi Pip. Cô chỉ về phía đốm sáng lúc ẩn lúc hiện phía trước, Ant giật ngọn đuốc từ tay cô.
Tiếng bước chân dồn dập phía sau. Pip cố gắng nhìn quanh nhưng chỉ thấy vài ánh đèn trắng nhấp nháy.
Dưới ánh lửa bập bùng của ngọn đuốc, cô thấy hai bóng người xiêu vẹo đang chạy về phía mình. Pip khuỵu xuống để tránh đâm vào họ. “Pip, cậu ổn không?” Ant nói trong lúc thở hồng hộc, chìa bàn tay ra. “Ừ.” Cô hít một hơi đầy không khí ẩm ướt, cơn co thắt giờ đây đang xoắn trong ngực cô.
“Connor, cậu làm cái quái gì thế hả?”
“Tớ mất dấu kẻ đó rồi.” Connor thở gấp, chống tay vào đầu gối. “Được một lúc thì phải.”
“Đó là đàn ông à? Cậu có nhìn thấy hắn không?” Pip hỏi.
Connor lắc đầu. “Không. Tớ không nhìn thấy rõ là đàn ông, nhưng hẳn là vậy, đúng chứ? Tớ chỉ nhìn thấy hắn mang mũ trùm tối màu. Hắn có lẽ đã đổi hướng lúc đuốc của tớ bị tắt, thế mà tớ cứ lần theo hướng cũ như một thằng ngu.”
“Việc cậu đuổi theo hắn ngay từ đầu đã ngu rồi!” Pip nói một cách giận dữ. “Đuổi theo một mình.”
“Tớ biết!” Connor nói. “Có thằng biến thái nào đó ẩn nấp trong rừng lúc nửa đêm, nhìn chòng chọc vào chúng ta và thậm chí có thể đang “tự sướng”. Tớ chỉ muốn đấm vỡ mũi hắn thôi.”
“Đó là chuyện nguy hiểm không cần thiết.” cô nói. “Cậu đang cố chứng tỏ cái quái gì chứ?”
Có một ánh sáng trắng lóe lên xung quanh Pip và rồi Zach xuất hiện, lao đến ngay trước khi va vào cô và Ant.
“Chuyện quái gì thế này?” là tất cả những gì cậu ta kịp nói. Thế rồi họ nghe một tiếng hét lớn.
“Khốn kiếp.” Zach chửi thề, quay gót chạy hộc tốc về chính con đường mà cậu vừa đến.
“Cara! Lauren!” Pip hét lên, nắm chặt ngọn đuốc và chạy theo Zach, hai người còn lại chạy kế bên cô. Một lần nữa xuyên qua những thân cây tối đen, bóng tối như những ngón tay đến từ cơn ác mộng nào đó khẽ mơn trớn tóc cô. Vết rách lúc nãy càng toác ra thêm theo từng bước chạy.
Nửa phút sau, họ thấy Zach đang lấy điện thoại chiếu vào hai người con gái đang co ro ôm lấy nhau, Lauren khóc sướt mướt.
“Đã xảy ra chuyện gì thế?” Pip nói, vòng tay ôm cả hai, tất cả đều run bần bật mặc dù tiết trời ban đêm khá ấm. “Sao hét lên thế?”
“Tại vì bọn tớ lạc đường, đuốc tắt mất tiêu mà bọn tớ còn say nữa.” Cara nói.
“Sao các cậu không ở lại trong lều?” Connor lên tiếng.
“Tại vì các cậu đều bỏ đi hết.” Lauren khóc nức nở.
“Được rồi, được rồi,” Pip nói. “Tất cả chúng ta đều phản ứng hơi thái quá. Mọi chuyện đều ổn, chúng ta chỉ cần quay trở lại lều thôi. Dù gã đó có là ai thì hắn cũng đã bỏ chạy rồi, mà bọn mình có tới sáu người. Không sao đâu?” Cô gạt nước mắt trên má Lauren.
Họ mất đến gần mười lăm phút, kể cả khi có đuốc, để tìm đường trở lại lều. Khu rừng là một hành tinh rất khác vào ban đêm. Họ thậm chí phải dùng ứng dụng bản đồ trên điện thoại của Zach để xem mình đã đi lạc khỏi đường chính bao xa. Chân họ bước nhanh hơn khi chiếc lều màu trắng nổi bật giữa ánh vàng êm dịu từ ba chiếc đèn lồng chạy pin thấp thoáng hiện ra.
Chẳng ai nói gì nhiều, họ chỉ cặm cụi dọn dẹp, sắp xếp lại chỗ ngủ. Họ thả xuống bốn bức bạt trắng, giữ mình an toàn bên trong. Cách duy nhất có thể nhìn ra ngoài phía rừng cây xiêu vẹo là qua những ô cửa sổ nhỏ làm bằng nhựa giả.
Đám con trai bắt đầu cười giỡn về cuộc chạy đua giữa đêm. Lauren thì chưa hoàn hồn để hùa theo.
Pip chuyển túi ngủ của Lauren vào giữa cô và Cara rồi giúp cô ấy chui vào, Pip đã hết chịu nổi cảnh bạn mình quờ quạng tìm khóa kéo trong lúc say khướt.
“Ô, thế không chơi cầu cơ nữa à?” Ant hỏi.
“Tối nay chưa đủ kinh dị hay sao?” Pip nói.
Cô ngồi kế bên Cara một lúc, ép bạn mình uống chút nước trong lúc cố gắng khiến cô ấy sao nhãng bằng cách nói huyên thuyên về sự sụp đổ của thành Rome. Lauren đã bắt đầu chìm vào giấc ngủ, Zach ở phía bên kia lều cũng vậy.
Lúc mi mắt của Cara bắt đầu sụp xuống sâu hơn với mỗi lần chớp mắt, Pip bò lại vào trong túi ngủ của mình. Cô thấy Ant và Connor vẫn còn tỉnh táo và thì thầm gì đó với nhau, nhưng cô đã sẵn sàng đi ngủ, hoặc ít ra là nằm xuống và gắng hy vọng mình có thể ngủ. Pip nhận thấy thứ gì đó cọ vào chân phải. Cô rút chân ra và sờ thấy thứ gì như tờ giấy. Hẳn là mảnh túi khoai tây nào đó bị rơi vào trong. Cô lôi ra. Nhưng không phải. Đó là mẩu giấy màu trắng được gấp làm đôi.
Cô mở ra và đọc lướt qua.
Một dòng chữ với phông chữ trang trọng cỡ lớn được in ngay giữa: Đừng chõ mũi vào chuyện của người khác, Pippa.
Pip giật mình đánh rơi tờ giấy, mắt không chớp. Như thể quay ngược thời gian, Pip thở gấp như lúc cô còn chạy trong bóng tối, bóng cây và ánh đuốc một lần nữa nhập nhằng vờn lấy cô. Sự hoài nghi nhanh chóng phồng lên thành nỗi sợ hãi. Năm giây trôi qua và cảm xúc của Pip bùng nổ thành một cơn giận khôn tả.
“Cái quái gì đây?” Cô lớn tiếng hỏi, nhặt mẩu giấy lên và ném vào mặt bọn con trai.
“Suỵt..” - Một người trong số họ nói - “hai người kia ngủ rồi.”
“Các cậu nghĩ vụ này vui lắm à?” Pip nói một cách giận dữ. “Thật không thể tin nổi.”
“Cậu đang nói gì đấy?” Ant nheo mắt nhìn cô.
“Mẩu giấy các cậu nhét vào túi ngủ của tớ chứ gì nữa?”
“Bọn tớ làm gì có mẩu giấy nào đâu?” Cậu ấy nói, cầm lấy nó.
Pip giật lại. “Cậu nghĩ tớ sẽ tin chắc?” Cô nói. “Toàn bộ câu chuyện kiểu người-lạ-mặt-trong-rừng này cũng được sắp đặt rồi phải không? Đây là trò đùa dai của các cậu chứ gì? Còn ai diễn chung với các cậu, ông bạn George à?”
“Không, Pip.” Ant nói, nghiêm túc nhìn vào mắt cô. “Thật mà, bọn tớ không biết cậu đang nói về chuyện gì? Mẩu giấy viết gì?”
“Bớt ngây thơ đi. Connor, còn lời gì muốn nói thêm không?”
“Pip, cậu nghĩ tớ sẽ chạy thục mạng đuổi theo thằng biến thái đó chỉ để giỡn nhây sao? Chúng tớ không lên kế hoạch bất cứ thứ gì hết, tớ thề đấy.”
“Nghĩa là... không ai trong số bọn cậu bỏ tờ giấy vào túi ngủ của tớ à?” Hai chàng trai gật đầu lia lịa.
“Các cậu là lũ khốn.” Cô nói, quay trở lại lều.
“Thật đấy, Pip, bọn tớ không làm.” Connor biện bạch.
Pip mặc kệ, vùng vằng chui vào trong túi ngủ, cố tình gây ra tiếng động lớn hơn mức cần thiết.
Cô nằm xuống, dùng chiếc áo len nhàu nhĩ làm gối, nằm nghiêng người xem mảnh giấy để mở trên tấm trải nền bên cạnh. Cô phớt lờ những lời thì thầm “Pip à, Pip ơi” từ Ant và Connor.
Pip là người cuối cùng còn thức. Cô biết điều đó qua tiếng thở đều đặn xung quanh. Một thân một mình với sự tỉnh táo.
Một cảm giác lạ lùng trồi lên từ cơn giận vừa nguôi ngoai. Một cảm giác lơ lửng giữa khủng hoảng và hoài nghi, giữa hỗn loạn và lôgic.
Cô lặp đi lặp lại những từ đó trong đầu, nhiều đến nỗi chúng bỗng trở nên đông cứng và xa lạ.
Đừng chõ mũi vào chuyện của người khác, Pippa.
Không thể nào là thật. Nó chỉ là một trò chơi khăm. Một trò đùa thôi.
Pip không thể rời mắt khỏi tờ giấy, đôi mắt ngái ngủ lướt đi lướt lại trên đường cong của từng ký tự.
Dưới trời đêm dần tàn, khu rừng bỗng chốc trở nên sống động hơn. Tiếng cành cây kêu răng rắc, tiếng chim đập cánh phía trên những ngọn cây cao và tiếng tru của cáo, hươu hay con gì đó, cô không phân biệt được, nhưng chúng rít lên và kêu la không ngừng. Chúng không thể là Andie Bell, đang gào thét qua kẽ nứt của thời gian.
Đừng chõ mũi vào chuyện của người khác, Pippa.