Pip bồn chồn xoa tay dưới gầm bàn, hy vọng rằng Cara quá bận rộn để có thể chú ý. Đây là lần đầu tiên trong đời Pip phải giữ bí mật với bạn mình và dây thần kinh căng thẳng của cô đang điều khiển đôi bàn tay lóng ngóng, mọi thứ như thắt nút lại bên trong bụng cô.
Pip đã ghé nhà Cara sau giờ học vào ngày thứ ba trở lại trường - ngày mà giáo viên bắt đầu ngừng nói về những gì mình sẽ dạy và bắt đầu thực sự dạy. Họ đang ngồi trong căn bếp nhà Ward, giả vờ làm bài tập về nhà, nhưng thực ra Cara đang đối mặt với một cơn khủng hoảng hiện sinh*.
“Và tớ nói với bố rằng tớ vẫn chưa biết mình muốn học gì ở đại học, chứ chưa nói tới việc phải thi vào trường nào. Mà lúc nào bố tớ cũng nói “Thời gian có hạn, Cara.” khiến tớ phát điên lên. Cậu đã bao giờ nói chuyện với bố mẹ mình chưa?”
“Có chứ, mới vài ngày trước,” Pip nói. “Tớ đã quyết định vào Đại học King, của Cambridge.”
“Trường đại học của Anh?”
Pip gật đầu.
“Cậu là người tồi tệ nhất để thổ lộ chuyện lên kế hoạch cuộc đời đấy,” Cara khịt mũi. “Tớ cá là cậu đã biết trước mình muốn trở thành người như thế nào lúc lớn lên.”
“Dĩ nhiên.” cô nói. “Tớ muốn trở thành một phiên bản tổng hợp của Louis Theroux*, Heather Brooke* và cả Michelle Obama*.”
“Tớ thấy hơi tổn thương đấy.”
Tiếng còi tàu hỏa vang lên từ điện thoại của Pip.
“Ai đấy?” Cara hỏi.
“Chỉ là Ravi Singh thôi,” - Pip nói, đọc lướt qua tin nhắn - “hỏi xem tớ có gì mới để cập nhật không.”
“Á à, đang nhắn tin rồi cơ đấy.” Cara hí hửng nói. “Tớ có nên dành một ngày rảnh tuần sau để dự đám cưới không nhỉ?”
Pip quăng cây bút bi vào người Cara. Cô ấy né một cách chuyên nghiệp. “Cậu có cập nhật gì về Andie Bell không?” Cara hỏi.
“Không,” Pip nói. “Chẳng có gì mới.”
Câu nói dối khiến bụng cô quặn thêm. Cô chất vấn Ant và Connor tại trường và họ vẫn khăng khăng phủ nhận chuyện mình là “tác giả của mảnh giấy trong túi ngủ.” Họ đổ thừa lên Zach và mấy cô gái. Dĩ nhiên, lời phủ nhận đó chưa phải là bằng chứng vững chắc cho thấy đó không phải là họ. Nhưng Pip phải cân nhắc đến một khả năng khác: Lỡ đâu? Lỡ đâu nó đến từ ai đó có liên quan đến vụ án Andie Bell, đang cố đe dọa để cô bỏ ngang dự án nghiên cứu? Ai đó có thể mất đi rất nhiều thứ nếu cô tiếp tục điều tra.
Cô không kể với ai về mảnh giấy. Không phải những cô gái, không phải những cậu trai lúc họ hỏi cô mảnh giấy viết gì, không phải bố mẹ cô, thậm chí không phải Ravi. Những quan ngại của họ có thể khiến dự án của cô “chết từ trong trứng nước”. Cô phải kiểm soát bất kỳ sự rò rỉ tiềm ẩn nào. Có những bí mật cần chôn sâu trong lòng và cô sẽ học cách làm điều đó từ một chuyên gia giữ bí mật - “quý bà” Andrea Bell.
“Bố cậu đâu?” Pip hỏi.
“Xời, ông ấy đến vào khoảng mười lăm phút trước thì phải, để nói ông ấy nghỉ dạy kèm.”
“Ồ, ra vậy.” Pip nói. Những lời nói dối và các bí mật khiến cô sao nhãng. Elliot luôn dạy kèm ba lần mỗi tuần, đó là một phần thường nhật của nhà Ward và Pip biết rõ điều đó. Thần kinh căng thẳng đang khiến Pip trở nên chậm chạp, Cara sẽ sớm nhận ra điều đó, cô ấy hiểu Pip quá rõ. Pip phải gắng bình tĩnh lại, cô đến đây là có lý do. Mà làm điệu làm bộ càng dễ khiến cô bị phát hiện hơn.
Cô có thể nghe tiếng rè rè của tivi trong phòng kế bên, Naomi đang xem một bộ phim truyền hình Mỹ nào đó đầy tiếng súng giảm thanh và tiếng chửi “Khốn kiếp!”
Đây là lúc hoàn hảo để Pip hành động.
“Ê, tớ có thể mượn laptop của cậu vài giây được không?” Cô hỏi Cara, thư giãn khuôn mặt để nó không đến nỗi phản bội cô. “Tớ chỉ muốn tìm kiếm quyển sách Anh ngữ này chút xíu.”
“Ừ, được chứ.” Cara nói, chuyền chiếc laptop qua phía bên kia bàn. “Đừng đóng mấy tab trình duyệt của tớ.”
“Tất nhiên là không rồi.” Pip nói, quay laptop lại để Cara không thấy được màn hình.
Nhịp tim của Pip đập loạn xạ đến tận mang tai. Máu dồn lên mặt nhiều đến mức cô nghĩ mặt mình hẳn đã chuyển đỏ. Cúi xuống nấp sau màn hình, cô bấm vào mục Control panel (Bảng điều khiển) .
Pip đã thức đến tận 3 giờ sáng, câu hỏi “lỡ đâu” đó cứ ám lấy cô khiến cô không sao ngủ được. Vì thế cô đã lùng sục trên Internet , tìm kiếm trên mấy diễn đàn chuyên bàn chuyện tào lao và hướng dẫn sử dụng máy in không dây.
Bất kỳ ai cũng có thể theo dấu ba người bọn họ trong rừng. Đó là sự thật. Bất kỳ ai cũng có thể đã theo dõi cô, dẫn dụ cô và các bạn ra khỏi lều để họ có thể để lại lời nhắn ấy. Đúng vậy. Nhưng có một cái tên trên Danh sách tình nghi , một người biết chính xác địa điểm mà Pip và Cara cắm trại. Naomi. Cô đã chủ quan loại trừ Naomi vì một Naomi mà cô từng biết. Nhưng vẫn có thể có một Naomi hoàn toàn khác. Một Naomi có thể đã nói dối, hoặc không, về việc mình từng rời nhà Max vào đêm Andie mất tích. Một Naomi có thể đã từng yêu Sal, hoặc không. Một Naomi có thể thù ghét Andie đến mức sát hại cô ấy, hoặc không.
Sau nhiều giờ cố chấp “nghiên cứu”, Pip biết không có cách nào để xem các tài liệu mà một máy in không dây đã in trước đó. Chẳng có ai đầu óc bình thường lại đi lưu một tài liệu như vậy trên máy tính của mình, bởi vậy việc cố gắng lục lọi máy tính của Naomi sẽ là vô ích. Nhưng còn một điều khác cô có thể làm.
Cô nhấp vào mục Devices and Printers (Thiết bị và máy in) trên laptop của Cara và rê chuột qua tên máy in nhà Ward, ai đó đã đặt tên cho máy in này là Freddie Prints Jr . Cô nhấn chuột phải vào phần Printer Properties (Thông số máy in) và chọn Tab advanced (Nâng cao) .
Pip đã ghi nhớ các bước từ một trang web hướng dẫn có hình minh họa. Cô nhấp chọn hộp thoại kế bên chức năng Keep Printed Documents (Ghi nhớ các tài liệu đã in) , chọn áp dụng và thế là mọi thứ đã xong. Cô tắt phần Control panel và nhấp chuột trở lại bài tập về nhà của Cara.
“Cảm ơn nhé!” Cô nói, trả lại chiếc laptop , chắc chắn tiếng tim đập của mình phải to đến mức mọi người đều có thể nghe thấy, như thể một hộp nhạc được may phía ngoài lồng ngực cô.
“Không có gì, bạn mình.”
Bây giờ laptop của Cara sẽ lưu lại bản nháp của tất cả mọi tập tin được gửi đến máy in nhà họ. Nếu Pip nhận được một thông điệp khác, cô chắc chắn có thể tìm ra liệu nó có đến từ Naomi hay không.
Cửa bếp bật mở, tivi truyền đến tiếng la “Chạy mau!”, “Hãy tự bảo vệ bản thân!” của các điệp viên liên bang. Naomi đang đứng ở ngay cửa. “Trời đất ơi, bọn em đang làm bài tập đấy, vặn nhỏ tiếng xuống chút.” Cara nói.
“Xin lỗi,” cô ấy thì thầm, như để bào chữa cho tiếng ồn từ chiếc tivi. “Ghé qua lấy chút đồ uống thôi. Em ổn chứ, Pip?” Naomi nhìn cô với vẻ mặt khó hiểu và chỉ khi đó Pip mới nhận ra mình vẫn đang nhìn chằm chằm vào Naomi.
“A... vâng. Tại chị làm em giật mình.” Cô nói với nụ cười tươi đầy cứng nhắc.