Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3486 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mười

“Tớ ghét cắm trại.” Lauren càu nhàu lúc vấp phải tấm bạt.

“Ờ, nhưng đây là sinh nhật tớ và tớ thích vậy.” Cara nói, nhanh chóng đọc qua tờ hướng dẫn.

Đó là ngày thứ Sáu cuối cùng của kỳ nghỉ hè và ba người họ đang ở giữa một khoảng đất trống nhỏ trong rừng sồi ở ngoại ô Kilton. Lựa chọn của Cara cho lễ kỷ niệm sinh nhật lần thứ mười tám của cô ấy: ngủ không có mái che và ngồi xổm cả đêm sau những tán cây tối om. Hiển nhiên đó cũng không phải lựa chọn của Pip, cô chắc chắn không thấy chút lôgic nào trong niềm hân hoan xoay sở chỗ ngủ lẫn chỗ vệ sinh giữa rừng sâu núi thẳm. Nhưng cô biết cách giả vờ để làm vui lòng bạn bè mình.

“Về cơ bản, cắm trại bên ngoài khu vực cho phép cắm trại là phạm pháp đấy.” Lauren nói, trả đũa bằng việc đá tung tấm bạt.

“Rồi, cứ hy vọng mấy ông cảnh sát cắm trại không kiểm tra Instagram đi, vì tớ vừa mới thông báo điều đó cho cả thế giới đấy. Giờ thì... suỵt..” Cara nói. “Tớ đang cố gắng đọc đây.”

“Ờm... Cara này,” - Pip ngập ngừng - “bồ biết đây không phải cái lều bồ mua đó chứ? Nó là loại lều bạt cỡ lớn đó.”

“Không khác mấy,” Cara nói. “Chúng ta phải tìm cách tạo đủ không gian ngủ cho bọn mình và ba chàng trai hấp dẫn.”

“Nhưng nó không có phần trải sàn.” Pip chỉ tay vào bức ảnh trong tờ hướng dẫn.

“Thỉnh thoảng hướng dẫn cũng sai chứ sao.” Cara đẩy cô ra. “Bố mình có mang theo tấm trải riêng rồi, khỏi lo.”

“Chừng nào mấy chàng trai mới tới?” Lauren hỏi.

“Bọn họ nhắn là vừa mới đi khoảng hai phút trước, mà không,” - Cara cắt ngang - “chúng ta không cần chờ bọn họ tới dựng lều cho mình đâu, Laure

“Tớ không có ý đó.”

Cara bẻ nắm đấm. “Đả đảo chế độ gia trưởng, bắt đầu từng lều một.”

“Lều bạt.” Pip sửa lại.

“Bồ muốn ăn đấm không đấy?”

“Khônggg.”

Mười phút sau, một chiếc lều bạt hoàn chỉnh kích thước 3x6 mét đã được dựng thẳng trên nền rừng, trông cực kỳ lạc lõng. Chuyện trở nên dễ dàng khi họ nhận ra khung lều bạt là loại co duỗi. Pip kiểm tra điện thoại. Đã 7 rưỡi và ứng dụng thời tiết thông báo rằng mặt trời sẽ lặn trong mười lăm phút nữa, họ còn vài giờ chạng vạng trước khi trời tối hẳn.

“Vụ này sẽ vui lắm đây.” Cara lùi lại để ngưỡng mộ công trình thủ công của họ. “Tớ khoái cắm trại. Tớ sẽ uống rượu gin * và ăn kẹo dâu cho tới khi nôn thốc nôn tháo. Tớ không muốn sáng mai mình còn nhớ bất cứ điều gì.”

“Mục tiêu đáng tự hào ghê.” Pip nói. “Bồ có muốn ra xe xách hết chỗ đồ ăn còn lại đến đây không? Tớ sẽ trải túi ngủ và dựng lại mấy mặt lều.”

Xe của Cara được đỗ ở bãi đỗ xe sàn bê tông nhỏ xíu cách địa điểm họ chọn khoảng gần 200 mét. Lauren và Cara lò dò đi về phía đó, dích dắc qua những thân cây phủ ánh vàng cam dịu nhẹ trước khi nắng chiều tắt hẳn như mọi ngày.

“Đừng quên lấy đuốc đấy nhé!” Cô gọi với theo khi bóng họ khuất sau những tán cây.

Pip chật vật gắn miếng bạt lớn vào hông chiếc lều, chửi thề khi phần khóa kéo phản bội cô và cô phải gắn phần cạnh trở lại lần nữa từ con số không. Cô vật lộn với tấm trải sàn, mừng rỡ khi nghe tiếng cành cây gãy, cô tưởng Cara và Lauren đã quay lại. Nhưng lúc cô bước ra nhìn quanh, chẳng có ai ở đó cả. Chỉ có con chim nhìn cô đầy giễu cợt từ ngọn cây tối, cất lên “tiếng cười” the thé ghê rợn. Cô miễn cưỡng chào nó và bắt tay vào việc đặt ba chiếc túi ngủ của họ thành hàng, cố gắng không nghĩ đến sự thật rằng Andie Bell rất có thể được chôn đâu đó trong khu rừng này, sâu dưới lòng đất. Có tiếng cành cây gãy to dần lúc cô đặt xuống chiếc túi ngủ cuối cùng, rồi tiếng cười khúc khích và tiếng la hét vọng lại, chỉ có thể là mấy ông con trai đã đến. Cô vẫy tay chào họ và hai cô gái “tay xách nách mang” đang quay trở lại. Ant - cái tên nói lên tất cả - cậu ta chẳng cao được thêm miếng nào kể từ thời họ chơi với nhau hồi 12 tuổi; Zach Chen, sống cách nhà Amobi bốn căn nhà và Connor - người Pip và Cara quen biết từ hồi tiểu học. Gần đây cậu chàng chú ý khá nhiều đến Pip với mong ước đẩy mối quan hệ của họ lên trên tình bạn, cũng giống như lần cậu ấy hoàn toàn tin tưởng mình có tương lai với tư cách một nhà tâm lý học chuyên về mèo.

“Ê!” Connor lên tiếng, tay xách thùng giữ lạnh cùng Zach. “Ôi trời, mấy cô nàng đã chiếm hết chỗ ngủ mất rồi. Thua sát nút mới cay.” Không ngạc nhiên, đây không phải lần đầu tiên Pip nghe thấy câu đùa đó.

“Hài đấy, Connor.” Cô nói thẳng thừng, gạt tóc ra khỏi mắt.

“Ồ,” - Ant xen vào - “đừng thất vọng quá Connor. Cậu mà là bài tập về nhà thì có khi ẻm sẽ muốn “làm” cậu hơn đấy.”

“Hoặc là Ravi Singh.” Cara thì thầm vừa đủ để cô nghe thấy và kèm theo một cái nháy mắt.

“Bài tập về nhà thú vị hơn bọn con trai nhiều nhé.” Pip nói, thúc cùi chỏ vào sườn Cara. “Và cậu có quyền lên tiếng đấy Ant, cậu có cái ấy như loài nhuyễn thể Argonaut vậy.”

“Nghĩa là?” Ant bắt đầu làm trò.

“Ờ thì, cái ấy của nó sẽ đứt ra trong lúc quan hệ, cho nên bọn nó chỉ có thể làm tình đúng một lần trong đời.”

“Tớ có thể xác nhận điều này nhé.” Lauren lên tiếng, cô ấy có một cuộc hẹn hò không mấy thành công với Ant vào năm ngoái.

Cả nhóm phá ra cười và Zach vỗ mạnh vào lưng Ant để an ủi.

“Nốc ao.” Connor cười khúc khích.

Bóng tối bắt đầu sà xuống khu rừng và bao trọn bốn phía chiếc lều bạt, nhìn từ xa trông nó như chiếc đèn lồng nhỏ đang lung linh sáng giữa rặng cây say ngủ. Le lói xen giữa họ có hai chiếc đèn pin và ba ngọn đuốc.

May mắn thay, họ vừa chuyển chỗ ngồi vào trong thì trời bắt đầu mưa nặng hạt. Họ ngồi thành vòng tròn quanh đống đồ uống và thức ăn vặt, hai đầu chiếc lều được cuộn lên cho thoáng.

Pip thậm chí cho phép bản thân uống cạn một lon bia, ngồi cạnh chiếc túi ngủ hình ngôi sao màu xanh hải quân cuộn lên đến thắt lưng. Tuy nhiên, cô thích món khoai tây chiên giòn và sốt kem chua hơn nhiều. Cô không thích uống rượu, không thích cảm giác mất kiểm soát đó.

Ant đang kể nửa chừng câu chuyện ma của mình, ngọn đuốc để hờ dưới cằm khiến khuôn mặt cậu ấy méo mó và kỳ cục. Đó tình cờ là một câu chuyện kể về sáu người bạn, ba nam và ba nữ, đang cắm trại trong một túp lều trong rừng.

“Và nhân vật chính của bữa tiệc sinh nhật,” - Ant nói với vẻ kịch tính - “đang ăn hết cả một gói kẹo dây vị dâu tây, những dây kẹo màu đỏ dính vào cằm cô ấy như những vệt máu.”

“Im đi.” Cara nói, miệng đầy kẹo dâu.

“Cô ấy bảo anh chàng đẹp trai đang cầm đuốc im đi. Đó là lúc họ chợt nghe thấy tiếng động: một tiếng cào ghê rợn trên vách tấm lều. Có thứ gì đó hoặc ai đó ở ngoài kia. Những móng tay sắc nhọn chậm rãi cào xuyên thủng lớp bạt, xé mở một lỗ nhỏ. Một giọng nữ vang lên: “Mấy bồ đang tiệc tùng hả?” Rồi cô ấy xé toạc lỗ hở và rạch cổ thằng nhóc mặc áo ca rô chỉ bằng một cú phẩy tay. Cô ấy rít lên “Nhớ tớ không?” và cuối cùng, những người bạn còn sống cũng có thể thấy đó là ai: xác chết kinh khủng đang thối rữa của Andie Bell, kẻ trở về từ địa ngục để báo thù...”

“Im đi, Ant.” Pip đẩy cậu ấy. “Chẳng vui tí nào đâu.”

“Vậy tại sao mọi người đều cười chứ?”

“Vì các cậu bệnh hết cả rồi. Một cô gái bị sát hại không phải đối tượng hay ho cho trò đùa vớ vẩn của các cậu đâu.”

“Nhưng cô ấy là đối tượng hay ho cho dự án nghiên cứu trường phải không?” Zach chen vào.

“Chuyện đó khác hoàn toàn.”

“Tớ vừa định chuyển sang phần nói về kẻ giết người bí mật, gã nhân tình lớn tuổi hơn của Andie.” Ant nói.

Pip nhăn mặt và ném cho cậu ấy một cái nhìn nảy lửa.

“Lauren kể với tớ.” Cậu ấy nhỏ giọng nói.

“Cara kể với tớ.” Lauren nói chen vào, nhanh chóng bào chữa dù trong miệng đầy kẹo.

“Cara?” Pip quay sang cô ấy.

“Tớ xin lỗi,” cô nói, lắp ba lắp bắp vì đã lỡ uống đến tám cốc rượu gin . “Tớ không biết chuyện ấy phải giữ bí mật. Tớ chỉ kể với Naomi và Lauren thôi. Tớ đã bảo họ đừng kể với ai cơ mà nhỉ.” Cô lắc lư, tiếp tục đổ thừa cho Lauren.

Đúng là vậy, Pip chưa từng bảo cô ấy phải đặc biệt giữ bí mật. Cô không nghĩ cô phải lo cả chuyện đó. Cô tự nhủ sẽ không bao giờ phạm phải sai lầm này một lần nữa.

“Dự án của tớ không phải là trò đùa cho các cậu bàn tán đâu nhé.” Cô cố gắng khiến giọng nói của mình nghe có vẻ bình tĩnh khi nó đang có xu hướng bột phát đầy khó chịu, vừa nói vừa nhìn từ Cara, Lauren đến Ant.

“Không quan trọng.” Ant nói. “Như kiểu, một nửa lớp chúng ta đều biết cậu đang làm dự án về Andie Bell. Mà tại sao chúng ta lại nhắc đến bài tập về nhà trong buổi chiều thứ Sáu “bung lụa” cơ chứ? Zach, lấy tấm bảng ra nào.”

“Bảng gì cơ?” Cara hỏi.

“Tớ đã mua một tấm bảng cầu cơ đấy. Quá đỉnh đúng không?” Zach nói, kéo ba lô của mình đến gần. Cậu ấy lấy ra một tấm bảng nhựa được đính bảng chữ cái và một tấm ván nhựa nhỏ có lỗ. Ant đặt chúng vào giữa vòng tròn.

“Không nhé!” Lauren nói. “Không đời nào. Vụ này vượt quá ranh giới chuyện kinh dị rồi đấy. Chuyện ma thì được, cầu cơ thì không.”

Pip mất hẳn hứng thú với bọn con trai đang cố dụ dỗ Lauren để bọn họ có thể tiến hành trò đùa lố bịch nào đó đã chuẩn bị trước. Có thể lại là về Andie Bell. Pip nhoài người qua tấm bảng cầu cơ để lấy túi khoai tây phía đối diện, đó là lúc cô chợt nhìn thấy nó.

Một ánh sáng màu trắng nhấp nháy giữa tán cây.

Pip ngồi nhấp nhổm, nheo mắt lại. Nó nhấp nháy lần nữa. Một ánh sáng hình chữ nhật nhỏ lờ mờ xuất hiện rồi biến mất. Giống như ánh sáng của điện thoại di động bị tắt lúc người ta khóa màn hình.

Cô đợi một lúc nhưng không thấy ánh sáng đấy nữa. Ngoài kia chỉ có bóng tối. Tiếng mưa trong không khí. Bóng của những tán cây thoắt ẩn thoắt hiện trong ánh trăng ảm đạm.

Cho đến khi cô thấy bóng đen di chuyển bằng hai chân. “Này các cậu,” cô nhỏ giọng nói, đá vào ống chân Ant để cậu ta ngậm miệng. “Tớ nghĩ có ai đó trên cây. Đang nhìn lén bọn mình.”

« Lùi
Tiến »