Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3493 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mười ba

Bàn tay cầm bút của Pip hẳn phải có trí óc riêng của nó, một mạch suy nghĩ độc lập với mạch suy nghĩ đang chạy trong đầu cô.

“Nhưng Lenin không thích chính sách của Stalin đối với Georgia sau cuộc tấn công của Hồng Quân vào năm 1921...” Thầy Ward đang giảng bài trên bục, Pip ngồi dưới viết lia lịa, cẩn thận gạch chân cả những mốc thời gian. Nhưng cô không thực sự lắng nghe.

Có một cuộc chiến đang diễn ra trong đầu cô, hai bán cầu não đang cãi cọ, cấu xé lẫn nhau. Cô có nên hỏi Elliot về những bình luận của Andie không, liệu đó có phải rủi ro đối với cuộc điều tra? Đặt câu hỏi về một sinh viên bị sát hại có phải điều thô lỗ lắm không, hay nó hoàn toàn là một loại chủ nghĩa kiểu Pip có thể chấp nhận được?

Tiếng chuông báo hiệu giờ ăn trưa vang lên, Elliot rướn người kéo chiếc ghế cũ kỹ và cái túi có khóa kéo về phía mình. “Nhớ đọc lại chương ba trước tiết học sau của chúng ta. Mà nếu các em thực sự quan tâm, ngấu nghiến cả chương bốn luôn cũng được.” Ông tự cười với trò đùa nhạt nhẽo của mình.

“Cậu có đi không, Pip?” Connor nói, đứng dậy và xách ba lô lên.

“Ờm, có chứ, gặp lại cậu sau vài phút nữa. Tớ cần nói chuyện với thầy Ward chút xíu đã.” Pip nói.

“Em cần nói chuyện với thầy Ward?” Elliot nghe lỏm. “Chuyện đó có vẻ không hay đâu. Đừng nói là em bắt đầu trăn trở về bài tập về nhà.”

“Không ạ, à vâng, em có nghĩ đến nhưng đó không phải chuyện em muốn hỏi.”

Cô chờ đến khi chỉ còn hai người bọn họ ở lại trong lớp học. “Chuyện gì nào?” Elliot liếc xuống đồng hồ đeo tay. “Em có mười phút trước khi thầy bắt đầu hoảng sợ vụ xếp hàng chờ mua bánh panini *.”

“Vâng, em xin lỗi ạ,” Pip nói, cố gắng lấy hết can đảm nhưng chúng cứ tuột đi đâu mất. “Ờm.”

“Mọi chuyện ổn chứ?” Elliot nói, ngồi bắt chéo chân. “Em đang lo chuyện viết đơn nhập học trường đại học à? Chúng ta có thể xem qua thư ngỏ của em một lúc nếu mà.”

“Không, không phải chuyện đó đâu ạ.” Cô hít một hơi thật sâu và cố gắng mở lời. “Em... lúc phỏng vấn thầy trước kia, thầy nói mình không có liên hệ gì với Andie vào hai năm cuối chị ấy học ở trường.”

“Ừ, đúng đấy,” ông nháy mắt. “Em ấy không theo lớp Lịch sử.”

“Vâng, nhưng...” Tất cả lòng can đảm bỗng dưng trỗi dậy cùng lúc và câu chữ đua nhau nhảy ra ngoài. “Một trong số bạn bè của Andie nói rằng, cho em xin lỗi trước, Andie gọi thầy là “thằng khốn” và còn nhiều từ ngữ thô tục khác, vài tuần trước khi chị ấy mất tích.”

Câu hỏi “tại sao” hiển nhiên được ẩn dụ trong lời nói của cô, cô thậm chí không cần phải nói ra.

“À,” Elliot nói, vuốt tóc về phía sau. Ông nhìn cô và thở dài. “Thầy đã hy vọng chuyện này không lộ ra. Thầy không nghĩ chuyện đào bới nó lên có gì hay ho. Nhưng thầy có thể thấy em rất tận tâm với dự án của mình.”

Pip gật đầu, chuỗi im lặng kéo dài mời gọi một câu trả lời.

Elliot chần chừ. “Thầy không thấy quá thoải mái về chuyện này, nói vài điều không hay về một sinh viên đã mất.” Ông liếc nhìn cửa phòng học đang mở và ra đóng nó lại. “Ừm, thầy không biết nhiều về Andie ở trường, nhưng cũng hiểu đôi chút về em ấy, dĩ nhiên, dưới cương vị là bố của Naomi. Qua Naomi, thầy biết được vài điều về Andie Bell. Không có cách nào để nói giảm nói tránh về chuyện này... em ấy là một người bắt nạt. Em ấy bắt nạt một bạn nữ khác cùng niên khóa. Bây giờ thầy không còn nhớ tên của sinh viên ấy nữa, một cái tên đậm chất Thổ Nhĩ Kỳ. Có một vài sự cố đã xảy ra, một video mà Andie đã đăng lên mạng.”

Pip vừa bất ngờ vừa không. Nhưng một con đường khác lại mở ra để tiến về “mê cung cuộc đời” Andie Bell. Hết tầng này đến tầng khác, vài đường nét nguệch ngoạc về hình ảnh con người thật của Andie dần hiện ra từ những lớp thông tin chồng chéo đó.

Elliot nói tiếp. “Với những gì em ấy đã làm, thầy đủ hiểu biết để thấy Andie sẽ gặp rắc rối với cả nhà trường và cảnh sát. Thầy... thầy nghĩ điều đó là một sự sỉ nhục, vì đó là tuần đầu tiên đi học lại sau Lễ Phục sinh, và kỳ kiểm tra cấp A - kỳ kiểm tra quyết định toàn bộ tương lai của em ấy - đang đến gần.” Ông thở dài. “Khi biết chuyện, lẽ ra thầy nên nói với thầy chủ nhiệm về sự cố ấy. Nhưng nhà trường có một chính sách không khoan dung với việc bắt nạt hoặc bắt nạt qua mạng, thầy biết Andie sẽ bị đuổi học ngay lập tức. Sẽ không có kỳ kiểm tra cấp A nào hết, cánh cửa đại học sẽ hoàn toàn đóng lại và thầy, được rồi, thầy không thể làm điều đó được. Mặc dù em ấy là một người bắt nạt, thầy không thể coi như không có chuyện gì xảy ra.”

“Vậy thầy đã làm gì ạ?” Pip hỏi.

“Thầy tìm số điện thoại của bố Andie và gọi điện cho ông ấy, ngày đầu tiên của học kỳ sau Lễ Phục sinh.”

“Ý thầy là vào thứ Hai của cái tuần mà Andie mất tích ạ?”

Elliot gật đầu. “Đúng, hẳn là khoảng thời gian đó. Thầy đã gọi cho Jason Bell và kể với ông ấy mọi chuyện thầy biết, thầy bảo ông ấy cần có một cuộc nói chuyện thật nghiêm túc với con gái mình về vấn đề bắt nạt và các hậu quả. Thầy cũng gợi ý việc kiểm soát truy cập Internet của em ấy. Thầy nói rằng thầy tin tưởng ông ấy có thể giải quyết tốt mọi chuyện, nếu không, thầy không còn cách nào khác ngoài việc thông báo nhà trường và đuổi học Andie.”

“Vậy ông ấy đã nói sao?”

“Thì, ông ấy cảm ơn thầy đã cho con gái mình thêm một cơ hội mà có lẽ em ấy không xứng đáng có được. Ông ấy cũng hứa sẽ giải quyết chuyện này và nói chuyện với em ấy. Thầy đoán lúc nói chuyện với Andie, ông ấy đã lỡ nói ra việc thầy chính là người cung cấp thông tin. Bởi vậy, nếu Andie có nói điều gì tệ về thầy trong tuần đó thì thầy cũng không ngạc nhiên lắm, phải nói là vậy. Thầy chỉ thất vọng thôi.”

Pip hít một hơi sâu, cảm thấy nhẹ nhõm ít nhiều.

“Sao em thở dài?”

“Em chỉ thấy vui khi thầy không nói dối vì một lý do nào đó tệ hơn.”

“Em đọc tiểu thuyết trinh thám hơi nhiều rồi đó Pip. Chuyển sang đọc chút tiểu sử lịch sử thì sao?” Ông khẽ cười.

“Chúng cũng quanh co không thua gì tiểu thuyết đâu ạ.” Cô dừng lại chốc lát. “Thầy chưa bao giờ nói với ai về vụ bắt nạt của Andie phải không ạ?”

“Dĩ nhiên là không. Nó dường như đã vô nghĩa sau khi mọi chuyện xảy ra, mà còn có vẻ quá vô cảm nữa.” Ông gãi cằm. “Thầy cố gắng không nghĩ về nó vì chính thầy cũng bị phân vân khi nghĩ về hiệu ứng cánh bướm. Nếu như thầy báo nhà trường và Andie bị đuổi học trong tuần đó thì sao? Liệu nó có thay đổi kết quả không? Vụ án đó sẽ không bao giờ xảy ra chứ?”

“Thầy không nên nghĩ nhiều đâu ạ,” Pip nói. “Thầy không nhớ nữ sinh bị bắt nạt là ai thật ạ?”

“Không, rất tiếc. Naomi có thể nhớ đấy, em hỏi con bé thử xem. Mặc dù thầy không chắc chuyện này có liên quan gì đến việc sử dụng truyền thông trong điều tra tội phạm.” Elliot nhìn cô với ánh mắt khó hiểu.

“Ôi thầy ơi, em còn chưa quyết định tiêu đề cuối cùng mà.” Cô mỉm cười.

“Được thôi, đừng tự làm khó mình.” Ông phe phẩy ngón tay. “Thầy đi đây, thầy đang mong đợi món cá ngừ lắm rồi.” Ông cười và bước nhanh ra hành lang.

Pip thấy nhẹ nhõm hơn, sức nặng của sự hoài nghi đã biến mất, như cách Elliot biến mất sau cửa phòng học. Thay vì để suy đoán sai lầm dẫn cô đi chệch hướng, giờ đây cô đã có một manh mối mới để lần theo. Một cái tên đã được loại ra khỏi danh sách. Quả là một cuộc trao đổi có lời.

Nhưng manh mối này một lần nữa dẫn cô quay về chỗ Naomi. Giờ đây Pip phải nhìn vào mắt cô ấy như thể cô không nghĩ rằng có bí mật đen tối nào đang che giấu đằng sau.

« Lùi
Tiến »