Pip đã đọc được mười ba chương dưới ánh đèn pin trên điện thoại, bất chợt cô nhận thấy một bóng người đơn độc băng qua dưới ngọn đèn đường. Cô đang ở trong ô tô của mình, đậu ở cuối bãi đỗ xe của nhà ga, cứ nửa giờ lại vang lên tiếng rít và gầm gừ của các chuyến tàu đến London hoặc Aylesbury.
Mặt trời đã lặn, nhường ánh nắng ban ngày cho ánh đèn đường ban đêm. Thứ ánh sáng công nghiệp màu vàng cam đem đến cho Pip chút cảm giác bất an.
Pip nheo mắt dựa vào cửa sổ. Lúc bóng người lướt qua dưới ánh đèn, cô nhìn thấy một người đàn ông mặc áo khoác màu xanh lá cây đậm và áo trong màu cam nhạt với mũ lông trùm đầu. Dưới lớp mặt nạ bóng tối, anh ta chỉ để lộ chiếc mũi khoằm.
Cô hấp tấp tắt đèn pin, đặt cuốn Great Expectations sang ghế phụ, chỉnh ghế lái ra sau để tiện cúi khom trên sàn, tránh bị nhìn qua cửa kính xe, mắt cô mở ti hí, nín thở dõi theo.
Người đàn ông đi đến cạnh ngoài của bãi đỗ xe và dựa vào hàng rào ở đó, trong một không gian u ám ngay giữa hai hồ bơi nhập nhoạng ánh sáng cam từ những ngọn đèn. Pip nhìn chăm chú, nín thở để kính không bị mờ và gây cản trở tầm nhìn.
Người đàn ông cúi đầu, rút điện thoại ra khỏi túi. Khi anh ta mở khóa và màn hình sáng lên, Pip nhìn thấy khuôn mặt xương xẩu, góc cạnh và bộ râu sẫm màu được cắt tỉa gọn gàng. Cô không giỏi phỏng đoán độ tuổi, nhưng theo cô thấy, anh ta đang ở ngưỡng cuối 20 đầu 30 tuổi.
Đúng vậy, đây không phải là lần đầu trong tối nay cô nghĩ mình đã tìm thấy Howie Bowers. Có hai người đàn ông khác mà cô đã để ý.
Người đầu tiên lên ngay một chiếc xe hơi và nổ máy rời đi. Người thứ hai dừng lại để hút thuốc, đủ lâu để tim Pip đập thình thịch. Nhưng sau đó anh ta cũng dập thuốc và phóng xe đi luôn.
Nhưng có điều gì đó bất ổn trong hai lần rình rập trước đó, những người đàn ông mặc đồ công sở và áo khoác lịch sự, rõ ràng là những người vừa bắt chuyến tàu muộn từ thành phố. Anh chàng này thì khác. Anh ta mặc quần bò và áo khoác dài, không còn nghi ngờ gì nữa, anh ta đang chờ đợi điều gì đó. Hoặc một ai đó.
Ngón cái của anh ta lướt trên màn hình điện thoại. Có thể là đang nhắn tin cho khách hàng để bảo họ là anh tới rồi. Một Pip điển hình, luôn vượt lên chính mình. Nhưng cô có một cách chắc chắn để xác định anh chàng mặc áo khoác dài lén lút này có phải Howie hay không. Cô lấy điện thoại ra, giữ thấp và xoay màn hình về phía đùi để hạn chế ánh sáng. Cô mở danh bạ, tìm tên Howie Bowers và nhấn nút gọi.
Pip nhìn qua cửa kính, ngón tay cô run run bấm nút gọi.
Và cô nghe thấy.
Âm thanh lớn hơn tiếng tút tút báo cuộc gọi đi.
Tiếng chuông phát ra từ tay người đàn ông đó. Anh ta nhấn màn hình và áp điện thoại lên tai.
“A lô?” Giọng nói xa xăm bị bóp nghẹt qua tấm kính xe. Một phần nghìn giây sau đó, nó truyền đến điện thoại Pip. Chính là giọng của Howie, mọi thứ đã được xác nhận.
Pip tắt cuộc gọi và thấy Howie Bowers hạ điện thoại xuống. Anh ta bấm gì đó và áp lên tại lần nữa.
“Chết tiệt.” Pip chửi thầm, luống cuống chuyển điện thoại sang chế độ im lặng. Chưa đầy một giây sau, màn hình sáng lên với cuộc gọi tới từ Howie Bowers. Pip khóa màn hình và để cuộc gọi tới tiếp tục đổ chuông trong im lặng, tim cô như muốn nhảy ra ngoài. Suýt chút nữa là bị lộ tẩy. Cô đã chủ quan khi quên ẩn số điện thoại của mình.
Howie bỏ điện thoại xuống và tiếp tục đứng đó, cúi gằm, tay đút túi. Dĩ nhiên, mặc dù giờ cô đã biết người đàn ông này là Howie Bowers, cô chưa thể xác định anh ta có phải người tuồn thuốc cho Andie hay không.
Sự thật duy nhất cô biết là Howie Bowers hiện giờ đang tuần thuốc cho lũ nhóc trong trường, cùng đám nhóc mà Andie đã từng giới thiệu với tay đầu nậu của mình. Có thể đó chỉ là trùng hợp. Howie Bowers có thể không phải là tay đầu nậu mà Andie vẫn luôn hợp tác lúc trước. Nhưng ở một thị trấn bé nhỏ như Kilton, bạn không thể tin tưởng quá nhiều vào sự trùng hợp.
Ngay sau đó, Howie ngẩng đầu lên và gật đầu dứt khoát. Thế rồi, Pip nghe thấy tiếng bước chân sắc lẹm trên nền bê tông. Cô không dám quay đầu để nhìn xem ai đang đến gần. Sau đó, một bóng người xuất hiện.
Đó là một người đàn ông cao lớn, mặc áo khoác dài màu be và đi đôi giày đen, độ bóng bẩy lóe sáng trong bóng tối và tiếng bước chân đanh gọn cho thấy đây là một đôi giày mới. Anh ta có mái tóc sẫm màu cắt sát đầu. Lúc đến gần Howie, anh ta xoay người, tựa vào hàng rào ngay bên cạnh. Mất một lúc để Pip căng mắt nhìn, cô kìm một hơi thở dốc.
Cô biết người đàn ông này. Cô đã nhìn thấy gương mặt này trong phần ảnh chụp nhân viên của trang web Kilton Mail . Đó là Stanley Forbes.
Stanley Forbes, một người đứng ngoài cuộc điều tra của Pip giờ đây lại dính líu tới hai lần. Becca Bell nói rằng cô ấy đang tìm hiểu anh ta và giờ anh ta đang gặp gỡ chính người có thể đã từng tuần thuốc cho chị ruột cô ấy.
Chưa ai mở lời. Stanley gãi mũi và rút ra một chiếc phong bì dày cộm từ túi áo. Anh ta đập nó vào ngực Howie và chỉ đến lúc này cô mới nhận ra, mặt Stanley đỏ bừng và tay anh ta đang run rẩy.
Pip đưa điện thoại lên, kiểm tra đèn flash đã tắt, chụp vài tấm ảnh của cuộc gặp mặt.
“Đây là lần cuối cùng, mày nghe chưa?” Stanley khạc nhổ, không thèm hạ giọng. Pip gần như có thể nghe thấy những góc cạnh trong lời nói của anh ta. “Mày không thể cứ đòi tiền mãi được, tao hết sạch rồi.”
Howie nói nhỏ giọng quá mức và Pip chỉ có thể nghe tiếng lầm bầm đầu câu và cuối câu của anh ta: “Nhưng... nói.”
Stanley ngắt lời anh ta. “Tao không nghĩ mày dám làm thế đâu.”
Họ nhìn nhau hằn học trong một khoảng căng thẳng kéo dài, sau đó, Stanley quay lưng và dứt khoát bỏ đi.
Lúc Stanley đã rời hẳn, Howie nhìn chiếc phong bì trong tay một lúc rồi nhét vào túi áo khoác. Pip chụp thêm vài tấm ảnh anh ta đang cầm phong bì trong tay. Nhưng Howie chưa vội rời đi. Anh ta đứng tựa vào hàng rào, lại bấm gì đó trên điện thoại. Hình như anh ta còn đợi một người nữa.
Vài phút sau, Pip thấy ai đó tiếp cận. Rúc trở lại góc ẩn nấp của mình, Pip nhìn thấy một cậu bé bước nhanh về phía Howie và vẫy tay chào. Cô nhận ra đây là cậu bé học dưới cô một lớp, chơi bóng cùng Ant. Tên là Robin hay gì đó.
Họ chỉ gặp nhau trong thoáng chốc. Robin rút một ít tiền mặt đưa Howie. Howie đếm tiền rồi lấy một túi giấy cuộn từ túi áo khoác. Pip chụp được năm tấm hình Howie đưa hàng và nhận tiền.
Pip có thể thấy môi của họ chuyển động, nhưng không nghe được nội dung mà họ bí mật trao đổi. Howie mỉm cười và vỗ vào lưng thằng nhóc. Robin nhét túi giấy vào ba lô, lững thững đi bộ trở lại bãi đỗ xe, nhỏ giọng chào “Gặp lại sau.” lúc cậu ta đi ngang phía sau xe Pip, gần đến mức cô suýt đã nhảy dựng lên.
Pip khom người, lướt qua những bức ảnh cô đã chụp. Có ít nhất ba tấm thấy rõ mặt Howie. Pip cũng biết tên cậu bé bị bắt gặp mua hàng của anh ta. Quả là một đòn bẩy như sách giáo khoa, đấy là nếu có ai đó viết sách về cách tống tiền một tay đầu nậu ma túy.
Pip căng cứng người. Có ai đó đang đi ngay sau đuôi xe cô, di chuyển với những bước chân nặng nề, vừa đi vừa huýt sáo. Cô lò dò ngước nhìn lên. Howie đã đi, hướng về trạm tàu.
Và giờ tới giây phút thiếu quyết đoán. Howie đang đi bộ, Pip không thể lần theo anh ta bằng xe. Nhưng cô rất không muốn rời chiếc xe con bọ an toàn của mình để lần theo một tên tội phạm mà không có tấm chắn tăng cường từ chiếc Volkswagen*.
Nỗi sợ hãi cuộn trào, đẩy lên một ý nghĩ: Andie Bell rời khỏi xe một mình trong đêm tối, thế là cô ấy không bao giờ quay trở lại. Pip dập tắt suy nghĩ đó, nuốt khan nỗi sợ hãi và xuống xe, đóng cửa khẽ nhất có thể. Cô cần biết về người đàn ông này càng nhiều càng tốt. Anh ta có thể là người đã tuồn thuốc cho Andie, cũng có thể là kẻ đã giết cô ấy.
Howie đi trước cô một đoạn. Anh ta bỏ mũ trùm xuống, lớp lót màu cam của nó khá nổi bật trong bóng tối. Pip giữ khoảng cách, tim cô đập đều đặn bốn nhịp giữa mỗi bước chân.
Cô lùi lại và gia tăng khoảng cách khi họ đi qua bùng binh sáng đèn bên ngoài nhà ga. Cô sẽ không đến quá gần. Cô lần theo Howie lúc anh ta rẽ phải xuống đồi, đi ngang qua siêu thị nhỏ của thị trấn, qua đường và rẽ trái dọc theo đường High, đầu bên kia là trường học và nhà Ravi.
Cô theo dấu anh ta đến tận Wyvil Road, qua cầu bắc ngang đường ray. Howie rẽ vào một con đường nhỏ đi xuyên qua bãi cỏ có hàng rào úa vàng.
Pip chờ cho Howie đi xa hơn rồi mới bám theo. Họ tiến vào con đường dân cư nhỏ và tối. Pip tiếp tục đi, mắt không rời chiếc mũ lông trùm đầu màu cam phía trước. Bóng tối là cách ngụy trang dễ dàng nhất, nó khiến điều quen thuộc trở nên xa lạ. Chỉ đến khi Pip đi qua một biển báo, cô mới nhận ra họ đang đi trên con đường nào.
Romer Close.
Trái tim cô có phản ứng, giờ đây nó nhảy sáu nhịp giữa hai bước chân. Romer Close, chính con đường mà chiếc xe của Andie Bell bị bỏ lại sau khi cô ấy mất tích.
Pip thấy Howie đi vòng về phía trước và cô lao tới nấp sau một thân cây, nhìn anh ta đi về phía một ngôi nhà gỗ nhỏ, rút chìa khóa ra và bước vào. Khi cánh cửa đóng lại, Pip bước ra khỏi chỗ núp và đến gần nhà Howie. Số 29 Romer Close.
Đó là một ngôi nhà liền kề lụp xụp, với tường gạch màu nâu và mái lợp ngói phủ rêu. Cả hai cửa sổ trước đều được che bằng bức rèm dày, cửa sổ bên trái hắt ra vài vệt sáng màu vàng lúc Howie bật đèn bên trong. Có một mảnh đất nhỏ trải sỏi ngay bên ngoài cửa trước, nơi đỗ một chiếc ô tô màu nâu sẫm đã bạc màu. Pip nhìn nó. Lần này, chỉ mất không tới hai giây để cô nhận ra. Miệng cô khô khốc, dạ dày của cô như muốn nhảy đến tận cổ họng, lấp đầy khoang miệng với vị trào ngược của chiếc sandwich cô vừa ăn vội trong xe. “Ôi Chúa ơi!” Cô thì thào. Bước lùi ra sau, Pip rút điện thoại, quay số gọi Ravi.
“Làm ơn nói với tôi là anh tan ca rồi đi.” Cô lên tiếng ngay khi anh bắt máy.
“Tôi vừa về đến nhà. Có chuyện gì thế?”
“Tôi cần anh đến đường Romer Close, ngay bây giờ.”