Pip biết một điều từ bản đồ sát nhân cô làm, đó là Ravi sẽ mất khoảng mười tám phút để đi bộ từ nhà anh đến Romer Close. Ravi đến nhanh hơn dự tính bốn phút, anh chạy nhanh hơn ngay khi nhìn thấy cô.
“Chuyện gì đấy?” Anh nói, thở hổn hển, vuốt ngược tóc ra sau. “Nhiều chuyện lắm,” Pip nói nhỏ. “Tôi không chắc nên bắt đầu từ đâu nữa.”
“Cô làm tôi sợ đấy.” Ravi nhìn Pip dè chừng.
“Tôi cũng sợ chính mình đây?” Cô hít một hơi sâu để giảm bớt sự căng thẳng. “Anh biết tôi đang lần ra tay đầu nậu bán thuốc từ manh mối thu được ở bữa tiệc thảm họa rồi nhỉ. Tối nay anh ta có xuất hiện, tuồn hàng trong bãi đỗ xe và tôi lần theo anh ta về nhà. Anh ta sống ở đây, Ravi. Trên con đường mà xe của Andie được tìm thấy.”
Ravi nhìn dọc con phố tối. “Nhưng làm sao cô biết anh ta là người đã tuồn hàng cho Andie?” Anh hỏi.
“Trước đây tôi không chắc, nhưng bây giờ thì có. Mà chờ đã, có điều này tôi phải kể với anh trước và tôi không muốn anh nổi khùng lên, được chứ?” Cô nói.
“Sao tôi phải làm thế?” Anh nhìn cô ngờ vực.
Pip nhìn xuống chân thay vì nhìn vào mắt Ravi. “Bởi vì tôi đã nói dối anh. Tôi bảo anh rằng tôi chưa nhận được đoạn phỏng vấn Sal từ phía cảnh sát, nhưng thực ra nó đã được gửi đến khoảng hai tuần trước.”
“Gì cơ?” Anh nói nhỏ, nhăn mặt, không giấu được vẻ tổn thương.
“Tôi xin lỗi,” Pip nói. “Nhưng lúc nó được gửi đến, tôi đã đọc qua và nghĩ tốt nhất anh không nên thấy nó thì hơn.”
“Tại sao?”
Cô nuốt nước bọt. “Vì nó rất bất lợi cho Sal. Anh ấy tránh né câu hỏi của cảnh sát, thẳng thừng nói rằng anh ấy không muốn kể lý do vì sao anh ấy và Andie cãi nhau vào hôm thứ Năm và thứ Sáu. Trông có vẻ như Sal đang cố che giấu động cơ của chính mình. Tôi rất sợ rằng nhỡ đâu, Sal đã giết Andie thật. Tôi không muốn anh thất vọng.” Pip lén nhìn vào mắt Ravi và nhận ra chúng trông thật buồn bã.
“Cô nghĩ Sal có tội, sau tất cả những điều này ư?”
“Không, không hề. Tôi chỉ nghi ngờ một lúc và tôi sợ rằng nó cũng sẽ khiến anh nghi ngờ tương tự. Đó không phải lập trường của tôi, nhưng tôi đã sai vì nghi ngờ Sal như vậy.”
Ravi dừng lại một lúc và nhìn cô, gãi đầu. “Không sao, tôi hiểu vì sao cô làm thế. Vậy, chuyện gì đang xảy ra bây giờ đây?”
“Tôi vừa tìm ra lý do chính xác vì sao Sal lại cư xử kỳ lạ và tránh né câu hỏi phỏng vấn, lý do vì sao anh ấy và Andie cãi nhau. Đến đây đi.”
Pip ra hiệu cho anh đi đến ngôi nhà gỗ của Howie. “Đó là nhà của gã bán thuốc. Nhìn xe của anh ta xem, Ravi.”
Ravi nhìn từ kính chắn gió đến nắp ca-pô, từ đèn trước đến đèn sau, cho đến khi mắt anh dừng lại ở biển số xe. “Ồ.” Anh nói.
Pip gật đầu. “Hơi bị “ồ” đấy.”
“Thực ra, tôi nghĩ đây đúng là khoảnh khắc “thánh thần thiên địa ơi””. Họ cùng nhìn vào tấm biển số xe: R009 KKJ .
“Sal đã ghi nó trong ghi chú trên điện thoại của mình, vào hôm thứ Tư ngày 18 tháng Tư, khoảng 7 giờ 45 phút tối.” Pip nói. “Anh ấy hẳn đã nghi ngờ, có thể nghe được tin đồn tại trường chẳng hạn. Vì vậy chiều hôm đó, anh ấy lần theo Andie và chắc chắn đã thấy cô ấy với Howie, cùng chiếc xe này, thấy cả những gì cô ấy làm.”
“Đó là lý do vì sao họ cãi nhau những ngày trước khi Andie mất tích,” Ravi nói thêm. “Sal ghét mấy vụ thuốc men, ghét bọn họ.”
Pip nói tiếp. “Sal né tránh câu hỏi về lý do cãi nhau không phải vì cố che giấu động cơ, mà là để bảo vệ Andie. Anh ấy không nghĩ Andie đã chết. Sal nghĩ Andie còn sống và sẽ trở về nên anh ấy không muốn bạn gái mình gặp rắc rối với cảnh sát qua việc tiết lộ chuyện cô ấy đang bán ma túy. Anh nhớ tin nhắn cuối cùng Sal gửi cho Andie tối thứ Sáu không?”
“Anh sẽ không nói chuyện với em đến khi em dừng lại.” Ravi trích dẫn.
“Anh biết điều đó có nghĩa là gì chứ?” Pip mỉm cười. “Anh trai anh chưa bao giờ trông vô tội như lúc này.”
“Cảm ơn.” Ravi đáp lại với một nụ cười. “Cô biết đấy. Tôi chưa từng nói thế này với bất kỳ cô gái nào, nhưng... tôi cảm thấy may mắn vì cô đã đến gõ cửa nhà tôi và kéo tôi ra khỏi sự u ám đó.”
“Tôi đặc biệt “ghim” chuyện anh bảo tôi biến đi đấy.” Pip nói. “Ờ, rõ ràng rất khó để thoát khỏi cô.”
“Tôi là vậy đó. Sẵn sàng gõ cửa với tôi chưa?”
“Chờ đã, khoan. Gì chứ?” Ravi nhìn Pip bối rối.
Pip hướng đến cửa trước nhà Howie. “Cuối cùng anh cũng chịu tham gia hành động.”
“Cứ phải ẩn ý mới được. Chờ đã, Pip.” - Ravi nói, kéo cô lại - “Cô định làm gì? Anh ta sẽ không chịu nói chuyện với chúng ta đâu.”
“Anh ta sẽ.” Pip nói, huơ điện thoại trên đầu. “Tôi đã có 'đòn bẩy'”
“'Đòn bẩy' nào?” Ravi bắt kịp cô.
Pip nhìn Ravi, cười tít mắt rồi cầm tay anh gõ cửa ba lần, trước khi anh kịp phản ứng.
Ravi tròn mắt, anh giơ ngón giữa như một sự đáp trả trong im lặng.
Họ nghe thấy tiếng động và tiếng họ từ bên trong. Ngay sau đó, cánh bật mở một cách thô bạo.
Howie chớp mắt khó hiểu. Lúc này, anh ta đã cởi áo khoác và mặc áo phông xanh ố màu, đi chân đất, mùi khói ám vào quần áo nồng nặc.
“Chào Howie Bowers,” Pip nói. “Bọn tôi cần mua chút hàng.”
“Chúng mày là bọn quái nào?” Howie quát.
“À, “bọn quái này” vừa chụp được vài bức ảnh “đáng yêu” tối nay.” Pip nói, giơ ảnh chụp trong điện thoại cho anh ta xem. Cô phóng to. “Thú vị làm sao, tôi tình cờ biết thằng nhóc mà anh vừa giao dịch. Tên cậu ta là Robin thì phải. Tôi thắc mắc chuyện gì sẽ xảy ra nếu bây giờ tôi gọi bố mẹ cậu ta và bảo họ kiểm tra ba lô. Họ có tìm thấy túi cỏ nho nhỏ trong đấy không nhỉ? Liệu cảnh sát sẽ mất bao lâu để đến đây gõ cửa, đặc biệt là khi tôi cung cấp cho họ đôi chút thông tin?”
Cô tạm dừng để Howie kịp “tải”, mắt anh ta rê qua rê lại giữa chiếc điện thoại, Pip và Ravi.
“Bọn mày muốn gì?” Anh ta gầm gừ.
“Tôi muốn anh mời bọn tôi vào nhà và trả lời vài câu hỏi,” Pip nói. “Chỉ vậy thôi, bọn tôi cũng chẳng muốn đến cảnh sát làm gì đâu.”
“Hỏi về chuyện gì?” Anh ta nói, xỉa kẽ răng bằng móng tay. “Về Andie Bell.”
Howie trưng ra bộ mặt bối rối giả tạo một cách tệ hại.
“Anh biết đấy, cô nàng mà anh tuồn thuốc để bán cho lũ nhóc trong trường, cũng chính là cô nàng bị sát hại năm năm trước. Còn nhớ cô ấy không?” Pip nói. “À mà thôi, nếu anh không nhớ, tôi đảm bảo cảnh sát sẽ nhắc anh nhớ.”
“Rồi. Vào đi.” Howie nói, bước lùi lại, giữ cửa mở.
“Tuyệt.” Pip nói, lén nhìn Ravi qua vai, mấp máy “đòn bẩy” với anh. Ravi trợn mắt, kéo Pip ra phía sau mình ngay lúc cô định bước qua cửa và đi lên trước. Cô đi sau và đóng cửa lại.
“Lối này.” Howie nói một cách cộc cằn, đi vào phòng khách.
Howie ngả lưng vào chiếc ghế bành rách nát, lon bia mở sẵn để mấp mé trên tay vịn. Ravi bước tới ghế sofa và đẩy đống quần áo sang bên, ngồi đối diện với Howie. Pip ngồi xuống cạnh anh, khoanh tay.
Howie cầm lon bia chỉ vào Ravi. “Mày là em trai thằng nhãi đã giết Andie đúng không.”
“Bị tình nghi thôi.” Pip và Ravi đồng thanh lên tiếng.
Sự căng thẳng nhanh chóng bùng lên, ánh mắt như những sợi tơ vô hình giăng giữa ba người bọn họ.
“Anh hiểu là bọn tôi sẽ đến gặp cảnh sát với mấy tấm hình này, nếu anh không trả lời câu hỏi về Andie chứ?” Pip nói, liếc nhìn lon bia có vẻ như không phải lon thứ nhất Howie uống từ lúc về nhà.
“Được rồi, em gái.” - Howie cười khẩy - “Thẳng thắn phết đấy.”
“Tốt.” Pip nói. “Tôi cũng sẽ giữ cho mấy câu hỏi thẳng thắn và rõ ràng như vậy. Lần đầu Andie bắt tay với anh là lúc nào và mọi chuyện diễn biến ra sao?”
“Tao không nhớ.” Anh ta hớp một ngụm bia lớn. “Có thể khoảng đầu năm 2011. Cô ta là người tìm đến tao trước. Tất cả những gì tao biết là một cô em tuổi teen bồng bột chạy đến chỗ tao trong bãi đỗ xe, nói rằng cô ta có thể mở rộng chuyện làm ăn của tao nếu tao để cho cô ta một mức giảm giá ổn. Cô ta nói muốn có tiền, tao bảo tao cũng muốn thứ tương tự. Chẳng hiểu làm sao cô ta biết chỗ tao bán thuốc.”
“Vậy anh đã đồng ý khi cô ấy đề nghị bán giúp hàng cho anh?”
“Đúng, dĩ nhiên. Cô ta hứa hẹn đưa hàng cho lũ nhóc trẻ hơn mà tao rất khó tiếp cận. Rõ ràng là win-win* còn gì.”
“Rồi sau đó?” Ravi nói.
Ánh mắt lạnh lùng của Howie dừng ở chỗ Ravi, Pip gần như cảm nhận được sự căng thẳng mà anh đang cảm thấy.
“Bọn tao gặp nhau, tao đưa ra một số luật ngầm cho cô ta, như là phải giữ kín hàng và tiền mặt, phải dùng tiếng lóng thay vì tên thật. Hỏi xem lũ nhóc trong trường cô ta khoái hàng loại nào. Tao đưa cô ta điện thoại phục vụ cho chuyện làm ăn, vậy đó. Tao mở giúp cô ta một cánh cửa bước vào thế giới mới rộng lớn.” Howie cười, bộ râu của anh ta hợp lý một cách đáng kinh ngạc.
“Andie có điện thoại thứ hai ư?” Pip hỏi.
“Ừ, rõ ràng là vậy rồi. Làm sao buôn bán gì được trên số điện thoại bố mẹ cô ta trả tiền chứ? Tao mua cho cô ta một chiếc điện thoại ổ ghi*, trả trước bằng tiền mặt. Thực ra là hai cái. Tao mua cái thứ hai khi thuê bao của cái đầu tiên hết hạn. Tao đưa nó cho cô ta vài tháng trước khi cô ta mất tích.”
“Andie giấu hàng ở đâu trước lúc giao cho bọn nhóc?” Ravi nói.
Howie ngồi lùi lại, lầm bầm với lon bia trong tay. “Đó là một phần của luật ngầm. Tao bảo cô ta là chuyện làm ăn nho nhỏ của cô ta sẽ chẳng đâu vào đâu, nếu cô ta không tìm được một chỗ để giấu hàng, tiền và cả cái điện thoại thứ hai, chỗ nào đó mà bố mẹ cô ta không thể tìm ra được. Cô ta đảm bảo với tao là cô ta có một chỗ như vậy, chẳng ai biết về địa điểm đó đâu.”
“Chỗ đó ở đâu?” Ravi nhấn mạnh.
Howie gãi gãi cằm. “Ờ, tao nghĩ nó như kiểu một hốc bí mật trong tủ quần áo hay gì đó. Cô ta nói bố mẹ cô ta không biết có một chỗ như thế và cô ta vẫn luôn giấu mấy thứ linh tinh ở đó.”
“Vậy là, chiếc điện thoại có thể vẫn đang được giấu trong phòng ngủ của Andie phải không?” Pip nói.
“Chẳng biết. Trừ khi cô ta mang theo lúc bị...” Howie kêu ực ực và lướt ngón tay qua cổ họng.
Pip nhìn Ravi trước khi đặt câu hỏi tiếp theo. Anh nghiến răng, cơ hàm căng cứng, không rời mắt khỏi Howie. Cứ như thể anh nghĩ mình có thể giữ anh ta ở yên tại chỗ bằng cách nhìn chằm chằm.
“Andie bán những loại thuốc nào ở mấy bữa tiệc tại gia?” Cô hỏi.
Howie bóp bẹp chiếc lon rỗng và vứt ra sàn. “Ban đầu cô ta chỉ bán cỏ,” anh ta nói. “Lúc sau thì bán khá nhiều thứ khác nhau.”
“Cô ấy đang hỏi Andie bán những loại thuốc nào,” Ravi nói. “Liệt kê chúng ra đi.”
“Rồi, được thôi.” Howie tỏ vẻ khó chịu, ngồi thẳng lưng và bắt đầu cậy ra một cục màu nâu có họa tiết trên áo mình. “Cô ta bán cỏ, đôi khi có thuốc lắc, ke. Cô ta có vài khách hàng thường xuyên mua thuốc xâm hại tình dục.”
“Thuốc xâm hại tình dục? Andie bán thuốc xâm hại tình dục ở mấy bữa tiệc tại gia?” Pip lặp lại, không thể che giấu vẻ mặt bị sốc của mình. “Ờ, chúng dùng để, như kiểu, để thêm cảm giác thôi, không phải như cách mọi người hay nghĩ đâu.”
“Anh biết ai mua nó từ Andie không?” Cô nói.
“Ờm, có một thằng nhóc khá hách dịch thì phải, tao nhớ cô ta có nói vậy. Chẳng biết nữa.” Howie lắc đầu.
“Một thằng nhóc hách dịch?” Pip ngay lập tức vẽ ra một bức tranh về người đó: khuôn mặt góc cạnh và nụ cười giễu cợt, mái tóc vàng bồng bềnh. “Thằng nhóc hách dịch ấy có mái tóc vàng đúng không?”
Howie nhìn cô hờ hững và nhún vai.
“Trả lời mau, hoặc bọn tôi sẽ đến gặp cảnh sát.” Ravi nói.
“Ừ, có thể là thằng nhóc tóc vàng đó.”
Pip nuốt nước bọt. “Anh và Andie gặp nhau thường xuyên đến mức nào.”
“Bọn tao gặp khi cần. Lúc nào cô ta có đơn hàng cần lấy hoặc đưa tiền cho tao. Có thể nói, cỡ một tuần một lần, lúc nhiều lúc ít, kiểu vậy.”
“Hai người gặp ở đâu?” Ravi nói.
“Ở trạm tàu, đôi khi cô ta đến đây?”
“Hai người có.” - Pip ngập ngừng - “Hai người có cặp bồ với nhau không?”
Howie khịt mũi, ngồi bật dậy, đập cái gì đó gần tai. “Chết tiệt, không!” Anh ta nói, điệu cười không hoàn toàn che hết sự khó chịu.
“Anh chắc chứ?”
“Ờ, chắc như bắp, em gái. Vỏ bọc của trò giải trí giờ đã bị đẩy sang một bên.”
“Sao anh phải đề phòng ghê thế?”
“Dĩ nhiên là tao đề phòng, có hai đứa nhóc xông vào nhà trách móc tao về mấy thứ xảy ra vài năm trước rồi còn dọa báo cảnh sát.” Anh ta đá chiếc lon rỗng móp méo trên sàn bay ngang phòng, nó rơi ngay sau Pip.
Ravi đứng phắt dậy, chắn trước mặt cô. “Giờ anh muốn làm gì?”
Howie lườm Ravi, loạng choạng đứng dậy. “Mày muốn chơi à, nhóc?”
“Thôi, bình tĩnh đi.” Pip nói, cũng đứng dậy. “Chúng ta gần xong việc rồi, chỉ cần anh trả lời thật lòng là được. Anh có cặp bồ với...”
“Không, tao đã nói là không, mày có nghe không vậy?” Howie lên giọng, đỏ mặt tía tai.
“Anh có từng muốn quan hệ với cô ấy không?”
“Không.” Giờ thì anh ta gào lên. “Cô ta chỉ là đối tác làm ăn thôi, hiểu không? Chẳng có gì hơn nữa cả.”
“Anh ở đâu vào cái đêm cô ấy bị mất tích?” Ravi chất vấn.
“Tao say “quắc cần câu” trên cái ghế sofa đó đấy.”
“Anh biết ai làm hại cô ấy không?” Pip nói.
“Có chứ, anh trai thằng này.” Howie giận dữ chỉ vào Ravi. “Chẳng phải vậy sao, giờ mày muốn chứng minh thằng anh cặn bã sát nhân của mày vô tội chắc?”
Ravi cứng người, nhìn xuống nắm đấm. Nhận thấy ánh mắt của Pip, anh đút tay vào túi.
“Chúng ta xong việc rồi,” Pip nói, chạm tay Ravi. “Đi nào.”
“Không, tao không nghĩ vậy đâu, em gái.” Howie chặn đường.
“Sao đây, Howie?” Pip nói, nỗi lo lắng của cô lạnh dần thành nỗi sợ.
“Không, không, chưa đâu,” anh ta lắc đầu, cười to. “Tao chưa thả bọn mày đi được.”
Ravi bước lên trước, đứng sát anh ta. “Tránh ra.”
“Tao đã làm những gì bọn mày yêu cầu,” Howie nói, nhìn Pip. “Bây giờ mày phải xóa mở ảnh chụp tao đi.”
Pip thả lỏng. “Được thôi. Cũng công bằng.”
Cô giơ điện thoại lên và cho Howie thấy lúc cô xóa từng bức ảnh chụp trong bãi đỗ xe. “Xong.”
Howie bước sang bên và để họ qua. Pip mở cửa trước, không khí thoáng đãng ngoài trời đẩy lùi sự ngột ngạt trong căn phòng.
Howie nói với theo. “Này em-gái-chạy-lòng-vòng-hỏi-mấy-câu- nguy-hiểm, em gái sẽ tìm thấy vài câu trả lời hiểm nguy đấy.”
Ravi sập mạnh cánh cửa sau lưng. Đi được một đoạn đủ xa, anh quay sang Pip. “Cũng vui đấy, cảm ơn cô đã mời tôi tham gia buổi tống tiền đầu tiên.”
“Không có gì.” cô nói. “Tôi cũng mới làm lần đầu. Nhưng nó khá hiệu quả đúng không? Chúng ta đã biết Andie có chiếc điện thoại thứ hai, Howie có cảm xúc phức tạp đối với cô ấy và Max Hastings chuộng thuốc xâm hại tình dục.” Cô đưa điện thoại lên và nhấn vào ứng dụng chụp ảnh. “Tôi vừa phục hồi mấy bức ảnh đề phòng chúng ta cần dùng lại “đòn bẩy” đối phó Howie trong tương lai.”
“Tuyệt cú mèo.” anh nói. “Tôi nên thêm tống tiền vào cột kỹ năng đặc biệt của sơ yếu lý lịch.”
“Anh biết anh rất hay dùng sự hài hước như một cơ chế phòng thủ khi lo âu* chứ?” Pip mỉm cười.
“Ờ, còn cô thì hay tỏ ra hách dịch và sang trọng.”
Ravi nhìn Pip trong một khoảng lặng dài và cô không nhịn nổi. Họ bắt đầu phá lên cười rồi không thể ngừng lại được. Pip loạng choạng, lau nước mắt, thở không ra hơi giữa những tràng cười. Ravi cũng cười ngặt nghẽo đến nỗi phải cúi gập người ôm bụng.
Họ cười đến khi hai má Pip nhức nhối và bụng cô đau thắt. Nhưng tiếng thở dài sau đó lại khiến họ bật cười lần nữa.