Mọi người trong lòng đều trút được gánh nặng.
Phạm Không Cứu ban đầu mừng rỡ như điên vì tiểu đồng không việc gì, nhưng ngay sau đó ánh mắt lại ảm đạm xuống, lộ vẻ rầu rĩ không vui.
Mũi của cây Lang Kích kia không ngừng rung động, phát ra tiếng "ong ong" vui sướng như đang nghênh đón chủ nhân mới.
Thân kích tỏa ra ánh sáng màu xanh thẳm, quang mang lưu chuyển càng làm tôn lên vẻ bất phàm của món binh khí này.
"Lang Kích!" Tiểu đồng tự lẩm bẩm.
Từ khoảnh khắc nhìn thấy cây Lang Kích này, trong lòng cậu đã dấy lên một cảm giác thân thuộc lạ kỳ, không ngờ món vũ khí uy vũ này cuối cùng lại thuộc về mình.
Cậu nhìn lại bản thân, ánh sáng màu lam bao bọc lấy cơ thể, tựa như khoác lên người một bộ giáp xanh, dù tuổi còn nhỏ nhưng trông cũng vô cùng oai phong, lẫm liệt.
Tiểu đồng vốn tưởng rằng cây Lang Kích này ít nhất phải dùng cả hai tay cùng bả vai mới nhấc nổi, nào ngờ trọng lượng của nó chẳng khác gì một thanh trường kiếm tầm thường.
Cậu không suy nghĩ nhiều, dù sao giờ đây Lang Kích đã là vũ khí của mình, đôi mắt to lấp lánh cứ dán chặt vào nó không rời.
Tuy mọi người đã an tâm, nhưng Từ Trường An vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào thân ảnh nhỏ bé kia.
Hắn sợ tiểu đồng lại xảy ra chuyện, nếu thế thì thật không còn mặt mũi nào để gặp lại Sài Tân Đồng.
"Yên tâm đi, thằng bé không sao đâu, lại còn đạt được cơ duyên không nhỏ." Uông Tử Hàm nhẹ nhàng vỗ vai hắn, Từ Trường An mới thấy lòng dịu lại đôi chút.
Tiểu đồng cầm lấy Lang Kích, món đại kích này dường như nhẹ nhàng trôi nổi giữa không trung, chậm rãi đưa tiểu đồng đáp xuống đất.
Khoảnh khắc tiểu đồng chạm đất, ánh sáng màu lam cùng bức tường chắn ngăn cách bọn họ trước đó đều cùng nhau tan biến.
Từ Trường An vội vàng ôm lấy tiểu đồng.
Tiểu đồng tựa vào vai Từ Trường An, đôi mắt to chớp chớp, đột nhiên hỏi: "Từ nho nhỏ tiên sinh, ngài có phải là Thế tử mà sư phụ con nhắc tới không?"
Từ Trường An sững sờ, Tô Thanh cũng quay đầu nhìn về phía hắn.
Bởi họ đều biết, Thiết Huyết Mười Ba Kỵ xưa nay chỉ nhận người không nhận lệnh, trừ phi là vị kia, nếu không kẻ thường đừng hòng chỉ huy được nửa câu. Bọn họ chỉ có một chủ tử duy nhất, Thế tử của họ đương nhiên cũng chỉ có thể là đứa con của người đó.
Mặc dù khi Triệu Khánh Chi đến miếu Phu Tử có nhắc qua đôi lời, nhưng Tô Thanh không lấy làm tin.
Hắn từng gặp không ít đại quan quý nhân, thậm chí khi cha mẹ hắn còn chưa rời khỏi Thạc Cùng Bộ, hắn cũng từng là quý nhân lớn nhất.
Hắn luôn cho rằng Từ Trường An cùng lắm chỉ là tư sinh tử của một vị Vương gia nào đó mà thôi.
Thế nhưng hắn chưa bao giờ dám nghĩ tới việc Từ Trường An lại là nhi tử của vị kia, dù cho tên tuổi có giống nhau. Ánh sao trong mắt hắn lóe lên rồi vụt tắt, sau đó thất vọng lắc đầu.
Đúng như Triệu Khánh đã nói, biểu hiện hiện tại của Từ Trường An nếu đặt trong một gia đình bình thường thì có thể coi là thiên tài trăm năm khó gặp. Nhưng nếu phụ thân hắn thực sự là vị kia, thì năng lực hiện giờ của Từ Trường An chỉ ở mức tạm được, thậm chí nói là ngu ngốc cũng chẳng ngoa.
Từ Trường An nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt của hắn, cúi đầu làm như không thấy: "Ta cũng không rõ, bọn họ đều nói là như vậy. Kỳ thực ta mới rời khỏi Vị Thành chưa đầy nửa năm, rất nhiều chuyện ta cũng không hiểu rõ lắm."
Tiểu đồng chẳng bận tâm đến những điều này, một tay chống Lang Kích, tay kia kéo Từ Trường An vui sướng nhảy lên.
"Chờ con trở về hỏi tiểu tiên sinh là biết ngay thôi! Nếu ngài đúng là người đó thì thật tốt quá, như vậy con có thể hoàn thành tâm nguyện đầu tiên của sư phụ rồi!"
"Tâm nguyện đầu tiên?" Từ Trường An nghi hoặc hỏi.
Tiểu đồng nghiêm túc gật đầu, sau đó kể lại ba tâm nguyện của Triệu Thiên Hào cho mọi người nghe, bao gồm cả việc xuống dưới đó có thể tìm được dược liệu gì.
Tô Thanh nghe xong, sảng khoái cười lớn.
"Thiết Huyết Mười Ba Kỵ quả nhiên danh bất hư truyền, một thân trung nghĩa thiên địa chứng giám. Tuy năm đó họ từng giết không ít tộc nhân của ta, nhưng Tô Thanh ta vẫn phải kính phục!"
Tô Thanh vừa dứt lời, Phạm Không Cứu hổ thẹn cúi đầu.
Hắn khẽ cắn răng, nhìn về phía cửa động nơi họ vừa bước vào, lấy hết dũng khí định lên tiếng thì đã bị Từ Trường An cắt ngang.
"Vậy thi hài của vị tiền bối này phải làm sao đây?"
Tiểu đồng lắc đầu: "Sư phụ chỉ bảo con tìm kiếm những người còn lại, còn thi hài của chính mình thì người không nói gì thêm."
Ngay sau đó, đôi mắt cậu bỗng sáng rực lên.
"Đúng rồi, sư phụ còn nói muốn tặng con một phần đại lễ, hình như nằm ngay trong quan tài của người."
Phạm Không Cứu nhìn chằm chằm tiểu đồng, rồi từ tốn nói: "Ta hình như biết người muốn để lại tạo hóa gì cho con rồi."
Không đợi người khác hỏi, Phạm Không Cứu nói tiếp: "Các ngươi thử kiểm tra kinh mạch toàn thân thằng bé xem." Từ Trường An nghe vậy, một luồng pháp lực thông qua cánh tay truyền vào cơ thể tiểu đồng, ngay lập tức liền biến mất không dấu vết.
Từ Trường An vừa định buông tay thì cảm nhận được luồng sức mạnh đó đã quay trở lại.
Trên mặt hắn lộ vẻ kinh ngạc không thể tin nổi, nhìn về phía Phạm Không Cứu, lắp bắp hỏi: "36 đại quan khiếu của thằng bé... lập tức được đả thông hết sao?"
Phạm Không Cứu gật đầu.
"Vị Triệu tướng quân này đã dùng chút sức lực cuối cùng để đả thông quan khiếu cho nó. Tiểu đồng là đứa trẻ có thiên phú cực cao, cho nên mới có thể lập tức đả thông toàn bộ như vậy."
Uông Tử Hàm vốn là thiên tài, mười sáu tuổi mới đả thông ba mươi sáu đại quan khiếu, nàng nào ngờ kỷ lục này lại nhanh chóng bị phá vỡ, mà người làm được lại là một đứa trẻ mới tám tuổi.
"Chỉ là thằng bé chưa từng tu luyện, chưa có pháp lực, nên chưa tính là chân chính bước vào Tri Tri Cảnh."
Phạm Không Cứu nhìn thoáng qua cỗ quan tài phía đối diện ao, thở dài một tiếng rồi chậm rãi nói: "Trong quan tài kia hẳn là có dược liệu giúp tăng tiến pháp lực."
Từ Trường An nghe vậy, lại nhìn thấy sự thay đổi trên người Tiểu Đồng, rốt cuộc cũng yên tâm, khẽ mỉm cười: "Tiểu Đồng, qua đó đi, đi xem cơ duyên của con."
Từ Trường An đứng chắn phía sau Tiểu Đồng, ngăn cản mọi người.
Tô Thanh khinh thường hừ lạnh một tiếng: "Ta còn chưa vô sỉ đến mức đi tranh đoạt cơ duyên của một đứa trẻ, hơn nữa tính ra, nó cùng thằng nhóc họ Sài kia, phỏng chừng đều là hậu bối của ta."
Từ Trường An sờ sờ mũi, ngượng ngùng bước tránh ra.
Phạm Không Cứu cúi đầu, không biết đang suy tính điều gì.
Tiểu Đồng từng bước một tiến về phía cỗ quan tài. Khi đến trước mặt, nó "bịch" một tiếng quỳ xuống, đặt Lang Kích sang một bên, cung kính dập đầu ba cái rồi mới đứng dậy.
Nó nhìn cỗ quan tài phủ đầy bụi bặm, nhịn không được hắt xì một cái.
Tiểu Đồng lập tức quỳ xuống lần nữa, cởi áo choàng, đi ra mép ao thấm nước, sau đó nghiêm túc lau sạch lớp bụi trên quan tài.
Từ Trường An và những người khác lặng lẽ quan sát, không ai nhắc nhở, cũng chẳng ai giúp đỡ. Có những việc, người ngoài không thể nhúng tay vào.
Tô Thanh nhàn nhạt cười nói: "Triệu tướng quân quả nhiên thu được một đồ đệ tốt."
Sắc mặt Phạm Không Cứu thoáng chốc trở nên tái mét, nhưng không ai chú ý tới.
Tiểu Đồng bận rộn hồi lâu, cuối cùng cũng lau sạch cỗ quan tài. Nó đặt áo xuống, thấp giọng nói: "Đồ nhi Triệu Lương Đồng bái kiến sư phụ. Đệ tử không phải cố ý quấy rầy, sư phụ từng nói quan tài này có thể giúp đệ tử tìm được tin tức của các sư thúc bá. Vì vâng theo di nguyện của người, đệ tử bất đắc dĩ mới làm vậy, nếu có chỗ nào bất kính, mong sư phụ thứ lỗi."
Nói đoạn, Tiểu Đồng xắn tay áo, gắng sức đẩy nắp quan tài ra.
Bộ giáp trụ vẫn còn ánh lên sắc lạnh, nhìn vào đó, người ta có thể hình dung ra sự oai hùng phấn chấn của bậc tướng lĩnh năm xưa.
Chỉ tiếc, dù có tung hoành ngang dọc, uy phong bát diện đến đâu, cuối cùng cũng chẳng thể thắng nổi thời gian.
Giáp trụ dù quý giá đến mấy, rốt cuộc cũng chỉ khoác trên một bộ hài cốt khô cằn.
Tiểu Đồng nhìn thoáng qua di hài, rồi hướng mắt lên ba món đồ vật đặt phía trên đầu.
Một gói bọc bằng vải bố, một viên ngọc hình đầu sói và một chiếc bình sứ nhỏ.
Tiểu Đồng trước tiên nhìn vào miếng ngọc bội. Hình dáng nó gần như tương tự với Huyết Lang Ngọc - chiếc chìa khóa để vào lăng mộ, chỉ khác là trên ngọc bội này tỏa ra ánh thanh quang nhàn nhạt, mặt sau khắc một chữ "Thất".
Bên trong là một túi vải được gói ghém cẩn thận, một đầu sói bằng ngọc và một chiếc bình sứ nhỏ.
Tiểu đồng đưa mắt nhìn về phía đầu sói ngọc trước. Hình dáng của nó trông chẳng khác mấy so với Huyết Lang Ngọc dùng làm chìa khóa mở mộ, chỉ khác là trên bề mặt ngọc tỏa ra ánh thanh quang nhàn nhạt, mặt sau còn khắc một chữ "Thất".
Chưa đủ, phải gom góp cho đủ bộ, lát nữa sẽ chỉnh sửa lại sau.