Sáng hôm sau tại trạm y tá, Sage thử nói chuyện với y tá Vic một lần nữa.”Cảm ơn cô đã chú ý đến tôi khi Wayne đưa tôi lại phòng bệnh đêm qua,” cô nói. “Tôi cảm thấy an toàn hơn khi biết cô ở đó.”
Như thường lệ, y tá Vic phớt lờ cô và tiếp tục làm việc, lấp đầy những chiếc cốc nhựa bằng những viên thuốc màu cam, đặt các khay lên quầy.
“Anh ta thực sự làm tôi sợ” Sage nói.
Y tá Vic im lặng.
“Cô biết là tôi nói đúng” Sage nói. “Cô biết Wayne rất nguy hiểm và những gì anh ta đã làm với em gái tôi là thật. Đó là lý do tại sao đêm qua cô đi theo chúng tôi.”
Y tá Vic hếch cằm nhìn ra đám đông cư dân. “Marla?” Cô ta hét lên. Khi nhìn thấy Marla, cô ta ra hiệu. “Cô có thể đến đây không? Tôi cần cô đưa ai đó xuống hầm.”
Sage cứng đờ người. “Không” cô nói. “Cô không cần phải đưa tôi đến đó. Tôi sẽ im lặng”
“Vậy thì im đi.” Y tá Vic nói.
Sage cụp mắt xuống. Eddie đã đúng: Các nhân viên sẽ không tố giác lẫn nhau, cho dù họ biết đồng nghiệp của mình đang làm gì. Và nếu cái nhìn trong mắt y tá Vic đang ám chỉ một điều gì đó thì chính là cô ta cũng sợ Wayne. Sage lấy một chiếc cốc nhựa từ người phụ nữ mặc váy xám, cho những viên thuốc vào miệng, nắm lấy tay cầm của chiếc xe cô đang đẩy và đi tiếp. Sự tức giận và thất vọng sôi sục như axit trong cổ họng cô.
Sau khi nhổ thuốc vào tay, cô quan sát cửa phòng sinh hoạt chung để tìm Eddie, lo lắng muốn biết liệu anh ta có liên lạc với Alan hay không. Nếu anh ta không làm vậy, cô không chắc mình sẽ làm gì - gục ngã và khóc ư? Gào thét đến nổ phổi? Ý nghĩ phải ở lại Willowbrook thêm một đêm thật quá sức chịu đựng của cô. Cô cố nhớ xem Eddie làm việc mỗi ngày hay cách ngày, nhưng ngày và đêm đan xen lẫn nhau, giống như tỉnh dậy sau một cơn ác mộng đáng sợ để thấy mình lạc vào một cơn ác mộng khác còn đáng sợ hơn.
Khi người lao công đi giày chỉnh hình đẩy xô lau nhà ra khỏi cửa phòng sinh hoạt, cô gần như phát khóc. Nếu Eddie bị sa thải thì sao? Nếu anh ta bị đưa tới nơi khác hoặc bị ô tô đâm thì sao? Hoặc có thể anh ta đã quyết định không tham gia vào chuyện này. Có thể anh ta đã đề nghị được chuyển sang khu khác. Không. Cô phải ngừng hoang tưởng như vậy. Hôm nay là ngày nghỉ của anh ta hoặc anh ta đang làm việc ở một tòa nhà khác, chỉ có vậy thôi. Nếu may mắn, anh ta có lẽ đang trên đường đến Willowbrook cùng với Alan. Có lẽ bây giờ hai người họ đang ở trong văn phòng của bác sĩ Baldwin, giải thích tình hình và khiến ông ta phát điên.
Sau khi cất chiếc xe đẩy trong phòng sinh hoạt, cô ngồi ở một góc xa và cố làm cho mình vô hình. Rất may, phần lớn những cư dân khác đã để cô một mình, nhưng thỉnh thoảng có người cố gắng nói chuyện với cô, hoặc túm tóc và kéo quần áo của cô. Mỗi khi họ làm vậy, cô đều giữ im lặng và đợi họ rời đi, cô sợ rằng mình sẽ nói hoặc làm điều gì đó khiến họ nổi giận và bị đấm, tát hoặc đá. May mắn thay, Norma cũng tránh xa cô và cho đến nay, cô ấy vẫn không mách tội cô vì đã tiêu hủy những viên thuốc. Ít nhất thì đó là điều Sage nghĩ. Cô thoáng nghĩ đến việc hỏi Wayne xem anh ta có biết Eddie ở đâu không, nhưng rồi lại quyết định thôi.
Trong suốt những giờ bất định kéo dài khủng khiếp, cô đã sống sót bằng cách nhắm mắt lại, đưa tay bịt tai và giả vờ như mình đang ở một nơi nào khác. Cô nghĩ về cha mình - về việc đi đến South Beach với ông và Rosemary, làn nước biển trong xanh nổi bọt nước trên cát, mặt trời chói lọi trên bầu trời. Cô có thể nhìn thấy cha cô, cao lớn và rám nắng trong chiếc quần bơi, đuổi theo họ qua những con sóng. Và Rosemary, xây lâu đài cát với hào sâu, rào chắn và cửa sổ làm từ vỏ sò. Cô nghĩ về những lần được cõng trên lưng, những lần chọn đồ chơi tại các cửa hàng bán đồ ngoài sân và những lần ngồi trên chiếc xe đạp có yên ngồi hình quả chuối của mình đến tiệm kem Farrell. Cô tưởng tượng mình đang ngồi trong rạp chiếu phim tối om ở rạp hát Lane, đợi bộ phim bắt đầu, hít hà mùi bỏng ngô mới ra lò. Cô nhớ những lần mình đã cuộn tròn trên đi văng để xem The Brady Bunch, nốc cạn cốc bia ở A&W, khiêu vũ và đi ăn pizza với bạn bè.
Những ký ức đã giúp cô gắng gượng cho đến khi cô buộc phải quay trở lại thực tại để ăn thứ bột được nghiền nát hoặc tránh xung đột với một cư dân khác. Mỗi lần cô phải kéo mình ra khỏi tâm trí để trở lại với sự ghê tởm độc ác của Willowbrook, nhận ra rằng rốt cuộc thì Eddie có thể chẳng giúp được gì, một nỗi buồn tuyệt vọng bao trùm lấy cô, sâu sắc đến mức khiến nước mắt cô trào ra và cơ thể cô như muốn phát bệnh. Nó gần như xé cô ra từng mảnh.
Cuối buổi chiều, khi Wayne đi loanh quanh đến chỗ cô với vẻ tự mãn trên khuôn mặt, cô gần như không còn đủ ý chí để đối mặt với anh ta.
“Bạn trai cô lại muốn gặp cô,” anh ta nói. “Dạo này hai người đang thực sự trở nên nhiệt tình và sôi nổi đấy nhỉ?”
Với câu nói đó, cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập đã giúp nới lỏng các cơ bắp căng cứng và adrenaline, giúp vực dậy tinh thần của cô, nhưng cô không nói gì. Cô vẫn dán mắt xuống sàn và đợi anh ta đi khuất.
Nhưng thay vì bỏ đi, anh ta đưa tay xuống, những ngón tay lướt trên gò má và nâng cằm cô lên. “Hay là cô chia sẻ thêm một ít ngọt ngào đó với tôi trước khi cậu ta quay lại?”
Cô hất tay anh ta ra. “Tránh xa tôi ra” Cô nói, rồi nhảy dựng lên và đứng sau ghế.
Anh ta tiến lại gần hơn và đẩy chiếc ghế vào chân cô, dồn cô vào một góc. “Ồ, thôi nào,” anh ta nói. “Eddie chỉ là một cậu bé. Tôi sẽ nhắc cho cô nhớ cảm giác khi ở bên một người đàn ông thực thụ là như thế nào.”
Lần trước cô thích nó mà. Cô rất thích là đằng khác. Tôi có thể đưa cô quay lại nơi bí mật của chúng ta, hoặc chúng ta có thể làm điều đó ngay tại đây. Thậm chí sẽ chẳng ai để ý đâu”
Nắm lấy lưng ghế, cô ép mình vào góc, các khớp ngón tay trắng bệch. “Để tôi yên nếu không tôi sẽ hét lên đấy”
Anh ta cười. “Cô nghĩ ở đây có người sẽ chú ý đến việc la hét à? Cứ hét lên nếu cô muốn.” Anh ta kéo chiếc ghế chắn giữa họ ra, nắm lấy áo cô và kéo mạnh cô về phía anh ta, tiếng cười của anh ta đã thay thế bằng một thứ gì đó dữ dội hơn, đen tối hơn.
Cô vung nắm đấm về phía anh ta, vào khuôn mặt cứng như đá, vào ngực và vai. “Buông tôi ra!”
Một sự pha trộn kỳ lạ giữa giận dữ và hân hoan làm khuôn mặt anh ta trở nên vặn vẹo. “Vậy là lần này cô muốn chơi thô bạo à?” Anh ta nói, bắt lấy cánh tay cô bằng bàn tay dày như tấm ván. ta định bẻ nó ra sau lưng cô, nhưng cô vùng ra và bỏ chạy, suýt vấp phải một cô gái trên sàn. Anh ta đẩy những cư dân ngáng đường và đuổi theo cô.
“Tôi thích khi cô làm giá như vậy đấy” Anh ta hét lên.
Cô chạy về phía căn buồng nhỏ, lạng lách và cố chen qua đám đông luôn dịch chuyển. Nếu có thể đến chỗ điện thoại trước khi Wayne bắt kịp, có lẽ cô có thể gọi giúp đỡ. Rồi cửa phòng sinh hoạt chung mở ra và Eddie bước vào. Cô vội vã tiến về phía anh ta. Wayne đi chậm, rồi dừng lại và cười. Anh ta tóm lấy một cô gái đang tự đập tay vào đầu mình và bắt cô ấy ngồi xuống sàn.
“Anh ta đã cố tấn công tôi.” Sage nói khi cô đến chỗ Eddie, thở dốc. “Ai cơ? Wayne?”
Cô gật đầu, vẫn còn run rẩy. “Anh ta nói sẽ đưa tôi đến một nơi bí mật, giống như Norma đã nói”
Khuôn mặt Eddie đanh lại. Anh ta tháo găng tay làm việc và tiến về phía Wayne, người đang cố ngăn hai cô gái giật tóc nhau. Eddie chỉ vào anh ta và nói điều gì đó. Sage ở quá xa để có thể nghe thấy, nhưng có vẻ như Eddie tỏ ra giận dữ. Wayne có vẻ thích thú. Anh ta buông hai cô gái ra, khoanh hai cánh tay đồ sộ trước ngực và nhếch mép cười với Eddie. Sage nín thở và đợi một trong hai tung đòn. Nếu họ đánh nhau, những cư dân khác có thể trở nên điên cuồng. Và nếu Eddie bị thương hoặc bị sa thải, anh ta sẽ không thể giúp cô. Cô bắt đầu tiến về phía họ, liều mạng xoa dịu tình hình.
Sau đó, trước sự ngạc nhiên của cô, Wayne vò tóc Eddie và cười. Anh ta nhìn lên và thấy cô đang đi tới, sau đó nháy mắt với cô, vỗ vai Eddie và bước đi, vẫn cười toe toét.
Eddie gặp Sage ở giữa phòng, trán anh ta hằn lên cơn giận dữ. “Hãy cho tôi biết nếu anh ta lại làm phiền cô.” Anh ta nói.
“Anh đã nói gì với anh ta?”
“Rằng tôi sẽ đến gặp chú tôi và tìm cách sa thải anh ta nếu anh ta lại đến gần cô.”
Ở gần cửa, Wayne bắt đầu hét lên ra lệnh cho các cư dân, bảo họ lấy xe lăn và xe đẩy, sẵn sàng quay trở lại phòng bệnh. Một đám đông cư dân đồng loạt tiến về phía anh ta, giống như một đợt thủy triều đột ngột rút đi, lao vào Sage và Eddie. Đột nhiên, một người phụ nữ với mái tóc lựa thưa nắm lấy cổ tay của Eddie.
“Hãy đưa tôi đi cùng.” Cô ấy nói.
Eddie lắc đầu và nhẹ nhàng lùi ra.
“Làm ơn,” người phụ nữ cầu xin. “Tôi cần phải đi. Đến lúc tôi phải rời khỏi đây rồi.”
“Tôi xin lỗi,” anh ta nói. “Cô hãy đi theo mọi người đi.”
Người phụ nữ quay đi, vẻ mặt buồn bã, lê bước về phía cánh cửa.
“Tôi ghét những lúc họ làm thế.” Anh ta nói.
“Làm gì cơ?”.
“Đề nghị tôi lén đưa họ ra khỏi đây. Họ hỏi tất cả chúng tôi, thật đấy, cả những người lao công khác và những người thợ giặt là nữa.”
Vậy là cô đã đúng. Các cư dân luôn đề nghị anh ta giúp đỡ. Một cơn sợ hãi bao trùm lấy cô. Điều gì sẽ xảy ra nếu anh ta chỉ tỏ ra dễ chịu vì anh ta thích Rosemary? Anh ta nói Rosemary rất “tử tế”, nhưng điều đó không có nghĩa là anh ta sẽ mạo hiểm công việc của mình hoặc gặp rắc rối với chú của mình vì con bé, càng không phải vì Sage. “Lúc trước khi anh chưa xuất hiện, tôi nghĩ anh đã đổi ý về việc giúp đỡ tôi”
“Xin lỗi, tôi phải làm thay ca cho một người ở Nhà Tám.”
Cô cắn bên trong môi, lo lắng về phần tiếp theo của cuộc trò chuyện của họ. “Xin hãy nói với tôi là anh đã nói chuyện với Alan.”
“Tôi đã gọi, nhưng ông ta không trả lời, vì vậy tôi đã đến căn hộ của cô. Bên trong mở tivi ầm ĩ nên tôi không biết ông ta có nghe thấy tôi nói hay không, nhưng tôi đập cửa hơn nửa tiếng đồng hồ mà ông ta không hề mở. Có lẽ ông ta đang ngủ”
Nước mắt cô trào ra. Cô sẽ bị mắc kẹt trong cơn ác mộng này bao lâu nữa? “Có lẽ ông ta đã say, hay phê thuốc và bất tỉnh,” cô nói. “Hoặc ông ta ở quán bar với bạn bè. Tôi nên nói với anh về cái tivi. Ông ta luôn để nó mở, ngay cả khi không ở nhà. Ông ta nghĩ làm vậy sẽ giúp chúng tôi khỏi bị cướp.” Cô hiểu Alan, ông ta đi chơi với bạn bè mỗi tối ngay cả khi giờ đây cô đang mất tích. Có lẽ ông ta đã nói với mọi người rằng cô đã bỏ trốn nên họ sẽ vỗ nhẹ vào lưng ông ta, nói với ông ta rằng họ rất tiếc và mua cho ông ta một cốc bia khác. Giống như cách ông ta để mọi người tiếp tục mua đồ uống cho mình sau khi lễ tang của mẹ cô kết thúc, trong khi cô ngồi trong góc nhà hàng, khóc và chờ về nhà.
“Tôi đã nhét một mảnh giấy ghi số điện thoại của mình dưới cửa trước khi rời đi.” Eddie nói.
“Tôi đã nghĩ mình sẽ viết giấy “Cô muốn tôi đợi cho đến khi tôi có thể lấy cho cô một cây bút và giấy viết à?”
Cô lắc đầu, nhận ra điều đó nghe thật ngu ngốc. Cô nghĩ nếu Alan nhận ra chữ viết tay của cô thì sẽ có ích hơn, nhưng ai mà biết liệu ông ta có nhận ra không? Tất cả những gì quan trọng vào lúc này là Eddie đã để lại một mảnh giấy báo cho ông ta biết cô đang ở đây. Cô chỉ cầu nguyện rằng ông ta sẽ tin điều đó.
“Hẳn là ông ta đã nhìn thấy nó sáng nay” Eddie nói. “Tối nay khi tan làm, tôi sẽ quay lại và kiểm tra. Hy vọng lần này ông ta sẽ mở cửa.
Cô lau nước mắt, cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình. Vì lý do nào đó, ngoài một nhu cầu tuyệt vọng hiển nhiên là được ra khỏi Willowbrook, cô còn ước gì Alan đã đập cửa phòng ban quản lý và yêu cầu thả cô ngay bây giờ. Một phần trong cô hy vọng ông ta yêu mến cô - dù chỉ một chút. Đủ để quan tâm xem cô còn sống hay đã chết. Cô phải hiểu rõ hơn mới phải. Ông ta chưa bao giờ quan tâm đến bất cứ ai ngoài bản thân. Người cha thực sự của cô sẽ ở đây để giải cứu cô trong tích tắc. Và ngay từ đầu, ông ấy sẽ không bao giờ gửi Rosemary đi.
“Đừng lo, Eddie nói. “Chúng ta vẫn chưa xong đâu. Tôi sẽ nói chuyện với chú tôi để xem liệu ông ấy có thể giúp được gì không. Giờ ông ấy đang đi dự hội nghị, nhưng ngày mai sẽ quay về.”
“Ông ấy sẽ tin anh chứ?”
“Tôi chắc chắn là ông ấy sẽ cảnh báo tôi lần thứ một trăm rằng hãy tránh xa những cư dân, nhưng tôi sẽ cố gắng. Và tôi sẽ cho cô biết ngay khi tôi phát hiện ra điều gì. Trong lúc chờ đợi, chúng ta sẽ không muốn y tá Vic thắc mắc tại sao cô lại bị tụt lại phía sau đâu, vì vậy tốt hơn hết là cô nên đi đi”
Sage nhìn qua Wayne, người đang dồn mọi người ra khỏi cửa và đi vào sảnh, một mắt dán vào cô và Eddie. Từ nụ cười tự mãn trên khuôn mặt, có thể thấy anh ta không có ý định lưu tâm đến lời cảnh báo của Eddie. “Trông Wayne có vẻ không lo lắng lắm về lời đe dọa của anh”
Eddie liếc nhìn anh ta, cơn giận dữ lóe lên trong mắt. “Anh ta nghĩ tôi đang nói đùa vì cả hai chúng tôi đều biết điều gì sẽ xảy ra khi nhân viên tố giác lẫn nhau. Nếu tôi phơi bày anh ta, ngay cả khi anh ta bị sa thải, tôi sẽ phải cẩn thận khi đi một mình ra xe.
“Nói cách khác là anh không thể làm gì hết?” Cô nói.
“Tôi chắc chắn rằng chú tôi và tôi có thể tìm ra điều gì đó, nhưng ngay cả khi tôi có thể chứng minh Wayne có tội, tôi cũng không muốn thu hút thêm sự chú ý về phía cô vào lúc này. Và dù sao tôi cũng chưa muốn anh ta bị sa thải. Nghĩ mà xem, anh ta cho phép chúng ta nói chuyện với nhau. Có thể người khác không làm vậy. Thêm vào đó, anh ta có thể dễ dàng đưa cô xuống hầm mà không cần lý do gì và sau đó chúng ta tiêu đời.”
“Anh đang nói gì vậy? Rằng tôi nên làm bất cứ điều gì anh ta muốn ư?”
“Không! Ý tôi không phải như vậy”
“Vậy thì là gì?” Cô nói. Cằm cô bắt đầu run rẩy. “Tôi phải làm gì để khiến anh ta tránh xa tôi ra?”
Eddie nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, ngón tay quấn quanh lòng bàn tay cô và nhìn cô bằng đôi mắt lo lắng. “Tôi không biết,” anh ta nói. “Tất cả những gì tôi có thể làm là cố gắng đưa cô ra khỏi đây càng sớm càng tốt.”
Đã lâu lắm rồi mới có một người khác chạm vào cô một cách tử tế, an ủi như vậy, nó đã giúp làm dịu thần kinh của cô một chút. Cô rút tay ra. “Tôi xin lỗi. Tôi biết. Và tôi rất biết ơn sự giúp đỡ của anh.”
“Hãy cố gắng lên, được chứ?” Anh ta nói. “Chúng ta sẽ tìm ra cách. Nhưng tôi nên quay trở lại thôi. Tôi cần phải chấm công” Anh ta bắt đầu quay về phía cửa.
Sau đó, cô nhớ ra một điều. “Đợi đã,” cô nói. “Norma nói một số cư dân nữ đã triệt sản. Anh có biết Rosemary từng thực hiện phẫu thuật này hay chưa không? Nếu tôi có thể cho bác sĩ Baldwin thấy tôi không có sẹo, ông ta sẽ biết tôi không phải là con bé.”
Anh ta có vẻ ngạc nhiên trước lời đề nghị đó. “Tôi không biết,” anh nói. “Nhưng cách duy nhất để cô được gặp bác sĩ là nếu cô bị chảy rất nhiều máu hoặc cổ sắp chết.”
“Tôi biết,” cô nói. “Marla cũng nói như vậy,” cô đưa cánh tay ra, cổ tay giơ lên. “Vậy nên hãy cắt vào tay tôi đi. Hẳn là anh phải có một con dao hoặc thứ gì đó trong xe dọn dẹp của mình chứ”
Anh ta lùi lại. “Gì cơ? Không được”
“Vậy thì nói cho tôi biết nó ở đâu và tôi sẽ làm”
Anh ta lắc đầu. “Lao công không được phép mang bất cứ thứ gì sắc nhọn. Nhưng ngay cả khi tôi có, tôi cũng sẽ không để cô làm vậy”
“Vậy thì tôi sẽ khiến Wayne đánh tôi. Làm ơn! Tôi phải ra khỏi đây. Tôi không quan tâm là bằng cách nào.”
Anh ta nắm lấy vai cô và nhìn thẳng vào mắt, khuôn mặt nghiêm nghị. “Điều duy nhất cô sẽ nhận được khi thực hiện những điều đó là một kỳ nghỉ dài hạn, tốt đẹp ở trong hầm. Đó là điều cô muốn ư?”
Cô lấy tay che mặt và lắc đầu, nuốt xuống những tiếng nức nở chực trào ra khỏi cổ họng.
“Tôi xin lỗi.” Anh ta nói. “Tôi biết cô đang sợ hãi, nhưng cô sẽ ổn thôi.”
Cô thả tay xuống và há hốc miệng nhìn anh ta. “Sao anh có thể nói như vậy? Tôi đang bị nhốt trong một cái thùng rác đầy sự điên rồ, tối cảm thấy như mình sắp chết, em gái tôi vẫn đang mất tích, và cha dượng của tôi, người duy nhất có thể đưa tôi ra khỏi đây, không thèm quan tâm đến việc tôi đang ở đâu. Ông ta có lẽ rất vui sướng khi thoát khỏi tôi.” Cô không kìm nén được nữa, nước mắt lăn dài trên má. “Những người duy nhất có thể quan tâm đến tôi là bạn bè. Anh có thể đi gặp họ và nói với họ rằng tôi đang ở đây không?”
“Tôi có thể thử,” anh ta nói. “Họ sống ở đâu?”
Cô lau mặt và cố trấn tĩnh lại. “Dawn sống trong khu nhà trên đại lộ Belmont, ở Cảng Mariners. Cô ấy ở căn hộ 5B. Và Heather sống cách đó khoảng mười dãy nhà trên đường Gooseneck Drive, phía trên cửa hàng rượu Starlight. Anh có biết chỗ đó không?”
Anh gật đầu. “Tôi đã lái xe qua đó.”
“Có lẽ anh nên thử ghé qua chỗ của Dawn trước vì cha của Heather là một tên khốn nạn. Nếu ông ta không biết anh, ông ta sẽ chỉ bảo anh biến đi mà thôi”
“Được rồi,” anh ta nói. “Nếu lần này cha dượng của cô không mở cửa, tôi sẽ đi gặp bạn của cô.”
“Anh có nghĩ là bác sĩ Baldwin sẽ lắng nghe nếu họ đến không?”
“Tôi không biết,” anh ta nói. “Nhưng tất cả những gì chúng ta có thể làm là cố gắng, phải không?” Anh ta trao cho cô một nụ cười trấn an.
Cô gật đầu và cố mỉm cười đáp lại, nhưng môi cô run run và mắt lại ầng ậng nước.