Cố gắng hết sức để kiểm soát sự căng thẳng của mình Sage đi theo Eddie qua đường hầm chật hẹp, sẵn sàng quay đầu bỏ chạy nếu có ai đó xuất hiện ở ngã rẽ. Giữa nỗi sợ bị bắt gặp và nỗi sợ bị giam cầm thường xuyên gặm nhấm, tất cả những gì cô có thể làm là đặt bàn chân này lên trước bàn chân kia. Dường như chỉ mới hôm qua thôi, cô bị lôi đi qua các đường hầm để đến địa ngục không thể tưởng tượng được của Nhà Sáu, nhưng đồng thời, cảm giác như thế cả cuộc đời đã trôi qua, như thể cô đã già đi cả một nghìn tuổi.
Eddie chậm rãi đi trước cô, lắng nghe tiếng bước chân hoặc giọng nói, giơ tay lên bất cứ khi nào anh ta nghe thấy âm thanh. Cho đến giờ, thật may cho cô khi các đường hầm đều vắng vẻ.
Mùi giống như rêu và đá ướt trong hang động tràn ngập bầu không khí lạnh lẽo, và những con chuột mập mạp bò lổm ngổm dọc theo các rãnh thoát nước cạnh những bức tường sọc xanh xám đầy nước và nấm mốc. Các ống dẫn kim loại và đường ống rỉ sét chạy dọc trần nhà, nhỏ giọt một thứ chất lỏng màu nâu xuống sàn xi măng, khiến cô liên tưởng đến nước cống rãnh. Những bóng đèn bụi bặm bên trong những chiếc lồng kim loại phát ra ánh sáng yếu ớt, chập chờn, đôi khi trông chúng như có thể vụt tắt bất cứ lúc nào và khiến họ chìm trong bóng tối hoàn toàn. Nếu điều đó xảy ra, cô nghĩ mình sẽ hét lên. May mắn thay, Eddie có một chiếc đèn pin ở túi sau để để phòng. Một cách ngây thơ, cô đã hy vọng rằng mình chỉ tưởng tượng ra những đường hầm chật và thấp, rằng trong thực tế chúng sẽ cao và rộng, giống như hệ thống tàu điện ngầm bên dưới Manhattan. Thật không may, trí nhớ của cô lại chính xác. Cô cảm thấy mình như một người khổng lồ chui qua hang thỏ. Ra khỏi đây không phải chuyện một sớm một chiều.
Chỉ mười hoặc mười hai phút trôi qua kể từ khi phóng viên và đoàn truyền hình xông vào phòng sinh hoạt chung của Nhà Sáu, theo sau là y tá Vic hoảng loạn, người không biết phải làm gì ngoài việc quay cuồng - và vô ích - ra lệnh cho họ rời đi. Khi ánh đèn pha của người quay phim chiếu xuyên qua không gian thiếu sáng, một trong những người đàn ông nói: “Chúa ơi, chúng là trẻ con.”
Một người đàn ông khác nói: “Chào mừng đến với Willowbrook”
Các phóng viên và người quay phim đứng mở to mắt nhìn chằm chằm, rõ ràng là bị sốc và kinh hoàng trước những gì họ đang thấy. Khi ánh đèn quét qua căn phòng, những bóng người tuyệt vọng được đóng khung trong ánh sáng trực tiếp, rồi biến mất trong bóng tối mờ ảo. Ánh sáng rực rỡ, chuyển động khiến cho các cư dân giật mình, cảm thấy siêu thực, giống như ống ngắm của một khẩu súng săn để lộ con mồi đang lướt đi. Có một cái chân cong vẹo, khẳng khiu. Có một cái đầu sưng to. Có một đống các vết đen loang lổ trên tường. Có một mảnh vải trắng cáu bẩn của một chiếc áo buộc tay trên một hình hài đen ngòm trong góc. Đứa trẻ đang cúi mình trên sàn, quay lưng lại với họ, hoàn toàn trần truồng, và hai đứa trẻ bên cạnh cũng vậy.
Khi phóng viên ra lệnh cho người quay phim bắt đầu quay, Wayne đã cố gắng đe dọa họ rời đi. Anh ta xô vào vai phóng viên, nhưng người đàn ông này cảnh báo Wayne rằng nếu anh ta can thiệp, khuôn mặt của anh ta sẽ xuất hiện trên mọi đài tin tức với tư cách là kẻ phạm tội khi câu chuyện được công bố. Trước câu nói đó, Wayne giơ tay đầu hàng, đứng im và để mọi chuyện tiếp tục diễn ra.
Trong lúc hỗn loạn, Eddie và Sage lẻn ra ngoài cánh cửa đôi. Họ có thể nghe thấy tiếng y tá Vic la hét trong phòng sinh hoạt ở phía sau khi họ lao đi dọc theo hành lang về phía trạm y tá; các cư dân khóc và la hét, và giọng nói của người phóng viên, choáng váng và run rẩy, bắt đầu mô tả sự hỗn loạn xung quanh anh ta. Sau khi vội vã đi sang phía bên kia của quầy y tá, Sage đi theo Eddie vào nhà kho. Cô nghĩ mình sẽ hét lên trong khi anh mò mẫm chìa khóa, cố gắng tìm chiếc chìa mở cửa vào đường hầm. Cuối cùng, anh ta mở được khóa và họ đi qua. Anh ta đóng sập cửa sau lưng họ, át đi tiếng huyên náo ngày càng to trong phòng sinh hoạt, rồi khóa cửa lại. Một chiếc túi giấy cồng kềnh nằm ở đầu cầu thang dẫn xuống đường hầm, Eddie nhặt nó lên và đưa cho cô.
“Đây là gì?” Cô nói.
“Quần áo mặc ngoài. Nhanh lên và mặc chúng vào đi”
Bên trong túi là một chiếc quần nhung dài, một chiếc áo khoác len dài và một đôi ủng nam đã sờn. Sau khi kéo chiếc quần quá rộng và gần như đã sờn đến đầu gối lên quanh eo, cô luồn tay vào trong áo khoác và xỏ đôi chân trần vào ủng. Đôi ủng quá lớn, nhưng cô cảm thấy thật tuyệt khi lại được xỏ thứ gì đó vào chân. Khi cô đã sẵn sàng, họ đi xuống những bậc thang đổ nát để vào đường hầm.
Lúc này, có vẻ như họ đã ở trong đường hầm hàng giờ, rẽ trái, rẽ phải rồi lại rẽ trái. “Chúng ta gần tới chưa?” Cô thì thầm.
“Chưa đâu,” Eddie nói qua vai. “Sau khi đi qua nhà xác và phòng khám nghiệm tử thi, chúng ta cần đến dưới phòng phẫu thuật khẩn cấp và phòng nha khoa. Sau đó chúng ta sẽ đến gần bãi đậu xe cạnh bệnh viện.
Cô co rúm người lại. “Nhà xác và phòng khám nghiệm tử thi?” Anh ta gật đầu.
“Chúa ơi” Như thể cô vẫn chưa đủ sợ hãi vậy.
Đằng sau họ, một tiếng động cơ gầm rú làm cô giật nảy mình. Những bánh răng ken két vang vọng trong ống thông hơi chật hẹp giống như một con vật đang rít lên. “Cái gì vậy?” Cô nói to.
Anh ta quay lại và đặt một ngón tay lên môi. “Nó chỉ là tiếng máy phát điện thôi. Không cần phải lo lắng”
Cô nuốt xuống nỗi sợ hãi cay đắng và tiếp tục đi.
Sau khi rẽ phải lần nữa, họ bò xuống một đường hầm ẩm ướt khác, đi qua những cánh cửa đôi đung đưa bên dưới tấm biển ghi: NHÀ XÁC. Cô cố gắng không nhìn qua cửa sổ ở nửa trên của cánh cửa nhưng không làm được. Đằng sau chiếc bàn khám nghiệm tử thi bằng thép không gỉ, những chiếc chai dán nhãn dung dịch ướp xác được xếp trên quầy bên cạnh bồn rửa ba ngăn. Ở góc xa, một hầm chứa xác có sáu cửa chiếm gần một phần tư căn phòng; bản lề và tay nắm hoen gỉ, xỉn màu, phần gỗ dưới mỗi cánh cửa bị dính thứ gì đó giống như hắc ín, như thể có thứ gì đó bên trong đã mục nát và rò rỉ ra ngoài. Mùi nấm mốc, formaldehyde [12] và thứ gì đó có mùi giống như kim loại nóng chảy phảng phất trong không khí bên ngoài căn phòng. Cô đưa tay bịt mũi và miệng, thứ mùi ghê tởm này khiến cô nhớ đến lớp sinh học khi họ mổ ếch và cô đã bịt miệng đến mức giáo viên phải đưa cô đến gặp y tá. Rời mắt khỏi cửa nhà xác, cô cố gắng không nghĩ về những gì đã xảy ra trong căn phòng đó, hay tự hỏi liệu có xác chết nào nằm lạnh cóng và cứng đơ bên trong hầm hay không.
Ở cuối đường hầm đó, họ rẽ trái, đi nửa đường xuống một đường hầm khác, rồi rẽ phải, len lỏi qua những chiếc xe lăn, xe đẩy cũ kỹ, băng ca rỉ sét, và những chiếc ghế bọc nhựa vinyl có dây đai và bánh xe. Càng đi sâu vào bên trong, những đống thiết bị bỏ đi càng nhiều lên. Những hộp các tông và bình nhựa mốc meo vương vãi trên sàn, những mảnh xi măng và sơn cũ lạo xạo dưới chân họ.
“Tại sao dưới này lại bốc mùi kinh khủng vậy?” Cô hỏi.
“Đó là lũ chuột,” anh ta nói. “Ở đây có nhiều nơi để trốn hơn. Lý do duy nhất để một người đi vào lối này là để cất đồ vào kho. Hầu hết số đó là rác, nhưng bọn tôi không được phép vứt đi”
Ở cuối hành lang có một cánh cửa rộng bằng kim loại trông giống như lối vào thang máy dịch vụ. Cô thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng, họ đã ra khỏi đó. Nhưng thay vì đi thẳng vào thang máy, Eddie dừng lại, lấy chiếc đèn pin từ trong túi ra và bật nó lên.
“Anh đang làm gì vậy?” Cô nói.
Anh ta soi đèn pin vào một đường hầm khác. “Chúng ta cần đi theo hướng đó.” Anh ta nói. Không có ngọn đèn nào trên trần hành lang hẹp hơn, âm u hơn đó. Ngoài ánh đèn pin, những bức tường và sàn nhà biến mất trong bóng tối.
“Anh chắc chứ?” Cô nói.
“Tất nhiên rồi,” anh ta nói. “Đây là lối tắt dẫn đến một trong những bãi đậu xe dành cho nhân viên mà không còn ai sử dụng nữa.”
“Còn thang máy thì sao?”
“Không hoạt động, Eddie nói. “Đó là lý do tại sao đường hầm này đầy rác. Ở cuối đường này có một cái thang dẫn lên nắp cống” Anh ta chỉ vào lối đi hẹp, đầy bóng tối. “Một khi vượt qua được chỗ này, cô sẽ được tự do về nhà,” anh ta quay sang nhìn cô. “Đừng lo. Sẽ ổn thôi.”
Cô muốn tin Eddie hơn bất cứ điều gì. Nhưng cô sẽ không thể thở phào nhẹ nhõm cho đến khi họ ra khỏi đường hầm, lên xe, và lái xe rời khỏi Willowbrook. Ngay cả khi đó, cô cũng sẽ không cảm thấy an toàn cho đến khi biết được chuyện gì đã xảy ra với Rosemary và kẻ chịu trách nhiệm cho sự biến mất của con bé là ai. Điểm dừng chân đầu tiên của cô sẽ là đồn cảnh sát, nhưng nếu cảnh sát không tin cô thì sao? Nếu họ gọi cho Willowbrook và bác sĩ Baldwin thuyết phục họ rằng cô là một cư dân bỏ trốn thì sao? Lỡ như ông ta phải người đến bắt cô về nhốt lại thì sao? “Chúng ta hãy nhanh lên và rời khỏi đây, được chứ?” Cô nói.
Eddie gật đầu, rồi quay người đi vào đường hầm đen kịt. Cô đi theo, cúi đầu xuống đề phòng trần hầm thấp hơn tưởng tượng. Lối đi này trông cũ kỹ hơn những lối đi khác, với những cổng vòm bằng đá và những bức tường hẹp, đổ nát, khiến việc đi cạnh sát nhau là không thể. Những mảng nấm mốc đen loang lổ trên sàn, và một mùi hôi thối, mốc meo tràn ngập không khí. Nó có mùi như thể một thứ gì đó đã chết ở dưới đây. Cô đi sát phía sau Eddie. Thứ ánh sáng duy nhất là từ chiếc đèn pin phía trước hình bóng của anh ta, nhấp nháy lên xuống và qua lại trên những bức tường đá và sàn đất ẩm ướt. Cô không thể rũ bỏ nổi cảm giác có ai đó đang ở phía sau mình, như thể sẽ có một đôi tay mạnh mẽ với bàn tay có móng vuốt từ trong bóng tối lao ra và kéo cô vào một cái hố bí mật bất cứ lúc nào. Rồi cô sẽ biết, một lần và mãi mãi, chuyện gì đã xảy ra với Rosemary. Theo bản năng, cô với lấy Eddie - túm lấy áo sơ mi, khóa thắt lưng hoặc bàn tay của anh ta, bất cứ thứ gì có thể bám vào để cô không vấp ngã hoặc bị chụp lấy từ phía sau. Cảm nhận được sự đụng chạm, anh dừng lại và nắm lấy tay cô, rồi tiếp tục đi, cánh tay anh di chuyển chậm rãi sau khi nắm chặt. Mạng nhện lướt qua mặt cô và cô phủi chúng đi. Thảo nào không ai sử dụng đường hầm này nữa. Nó thật đáng sợ và có mùi như xác động vật chết. Họ càng đi sâu vào trong, mùi hôi thối càng nồng lên.
“Còn bao xa nữa?” Cô hỏi.
“Gần đến nơi rồi,” anh ta nói. “Đi nào”
“Tôi hầu như chẳng nhìn thấy gì cả.”
“Đợi chút. Tôi sẽ dẫn đường”
Đột nhiên anh ta dừng lại và buông tay cô ra. “ Ôi chúa ơi ,” anh ta nói. “Chúa ơi” Giọng anh ta phát ra đầy lo sợ. Anh ta quay lại, tay vẫn giơ chiếc đèn pin lên làm chói mắt cô.
Cô giơ cánh tay lên che mắt còn anh ta hạ thấp đèn pin, đứng sang một bên như thể cố che tầm nhìn của cô. Đôi mắt anh ta mở to, khuôn mặt trắng bệch. “Chuyện gì vậy?” Cô nói.
“Là, ừm...”
“Gì vậy?”
“Chúng ta cần quay lại. Anh ta nói.
“Tại sao? Có gì đó cản đường à? Hãy để tôi xem!”
“Tôi không nghĩ đó là một ý hay đâu. Đi nào, quay trở lại thôi. Tôi biết một lối thoát khác”
“Tại sao, có chuyện gì thế?”
“Cứ làm tôi nói đi, được chứ?”
Nếp nhăn sâu trên trán anh ta và cách anh ta nhìn cô lạ lùng khiến tim cô đập nhanh hơn. Cô phải biết thứ anh ta nhìn thấy là gì. Cô chộp lấy chiếc đèn pin, lách qua, và chiếu chùm sáng vào khoảng trống tối tăm của đường hầm.
Bị kẹp giữa bức tường và một mỏm đá nhô ra là cơ thể trần truồng nhợt nhạt của một phụ nữ trẻ ngồi trên một gờ đá. Cô ấy đang quay mặt về phía lối đi, đôi mắt xanh mở to, như thể cô ấy đang ngồi đó đợi họ. Mặc dù thực tế đã bị cắt ngắn chỉ còn vài inch nhưng mái tóc màu vàng dâu quen thuộc với Sage như của chính cô. Cô biết đôi chân mảnh khảnh và những ngón tay thon dài, đầu gối đặc trưng và những ngón chân thon thả. Cứ như thể cô đang nhìn vào cơ thể của chính mình. Nhưng miệng của cô gái bị tô son màu đỏ của rạp xiếc, lớp son môi dày cộp kéo dài về phía tai tạo thành một nụ cười phóng đại, giống như một chú hề. Những vết cắt đen chạy dọc cổ tay, và những vệt máu như dòng sông sẫm màu chạy dọc theo đùi và bắp chân. Một đường đen lởm chởm khác chạy dọc chiếc cổ khẳng khiu, máu chảy xuống ngực, tạo thành những đường sọc ở ngực và phần bụng mềm mại.
Sage đánh rơi chiếc đèn pin và mặt cô nóng bừng, mồ hôi lập tức phủ đầy da cô. Chân tay cô bủn rủn và trong một giây, cô nghĩ mình có thể ngã xuống đất ngay bên cạnh “em gái”. Tất cả những thứ đã ăn vào bụng dâng lên trong cổ họng, cô cúi xuống và nôn cho đến khi không còn gì ngoài những lần nôn khan. Sau đó cô lùi lại, dựa vào tường của đường hầm, đặt một tay lên cổ, cố làm cho mạch đập của mình chậm lại.
“ Ôi chúa ơi ,” cô kêu lên. “ Ôi chúa ơi ” Cô khuỵu xuống và bắt đầu la hét. Eddie quỳ bên cạnh cô. “Đừng,” anh ta nói. “Bình tĩnh nào.”
Cô vùi mặt vào tay và khóc. Cô đã đến quá muộn. Rosemary đã ra đi rồi - và lần này là thật. Em gái cô đã bị sát hại. Nhưng kẻ nào đã làm vậy? Và tại sao?
Mọi người vẫn tìm kiếm trong rừng những hài cốt của đám trẻ mất tích.
Những lời của Heather và Dawn vang lên trong tâm trí cô. Cô há hốc miệng nhìn Eddie, nỗi đau buồn và sợ hãi thắt chặt cổ họng. “Anh có nghĩ là do Cropsey làm không?” Cô rên rỉ.
“Không” Anh ta lắc đầu qua lại dữ dội, nét mặt nhăn nhó vì sốc.
Rồi Sage như đột nhiên nhận ra. “Nếu đó là Wayne thì sao?” Cô nói với giọng run run.
“Tôi không biết đó là ai. Nhưng chúng ta đừng nán lại để tìm hiểu.” Anh ta nắm lấy phần dưới cánh tay cô để giúp cô đứng dậy. “Thôi nào, đứng dậy đi. Chúng ta phải tiếp tục”
Cô vùng vẫy và bò ra xa khỏi anh ta. Những viên sỏi nhỏ và đá sắc nhọn cửa vào lòng bàn tay cô. Cô đứng dậy và quay lại đối mặt với anh ta, thở hổn hển và hết hơi. “Anh đang nói gì thế hả?” Cô khóc. “Chúng ta không thể tiếp tục đi. Đó là Rosemary! Đó là em gái tôi!”
“Tôi biết,” anh ta nói. “Và tôi rất lấy làm tiếc, nhưng chúng ta phải đi thôi”
“Chúng ta không thể đi! Chúng ta phải nói với ai đó!”
“Chúng ta sẽ nói. Tôi hứa. Nhưng chúng ta cần ra khỏi đây trước.” Anh ta nói.
Cô lắc đầu, khuôn mặt Eddie mờ đi trong làn nước mắt của cô. “Không. Chúng ta cần nói với ai đó rằng con bé đang ở dưới đây. Chúng ta cần nói với ai đó rằng nó đã bị sát hại!”
“Chúng ta sẽ nói với ai đây?” Anh ta nói, gần như hét lên. “Ai đó làm việc ở Willowbrook à? Cô nghĩ Baldwin sẽ làm gì khi phát hiện ra? Cô có nghĩ rằng ông ta sẽ gọi cảnh sát và để mọi người biết chuyện một trong những cư dân đã bị giết không? Một cư dân thậm chí còn chưa được thông báo là mất tích?”
“Tôi không biết,” cô kêu lên. “Tôi không biết” Cô không thể suy nghĩ thông suốt. Và cô không thể ngừng run rẩy.
“Ồ, tôi thì biết đấy. Ông ta sẽ làm cho tất cả những điều này biến mất và giữ cô ở đây. Ông ta sẽ đưa Rosemary đi hỏa táng và mọi chuyện sẽ như chưa từng xảy ra.”
Cô cảm thấy như sắp ngất. Anh ta nói đúng. Không ai báo cáo về việc Rosemary mất tích. Và nếu bác sĩ Baldwin có khả năng bịa đặt chuyện một bác sĩ lạm dụng tình dục một cư dân để che đậy những gì đang xảy ra ở Willowbrook, thì ai biết được ông ta sẽ làm được gì nữa? Cả Norma và Eddie đều nói rằng cư dân ở đây chết liên tục mà không ai tìm hiểu nguyên nhân. Và Rosemary không phải là người đầu tiên biến mất - còn những người khác là ai?
Nhưng Rosemary đã bị sát hại. Con bé đã bị đưa xuống những đường hầm khủng khiếp này và ai đó đã rạch cổ tay và cổ họng con bé. Cho dù đó là Cropsey hay Wayne hay ai khác thì mọi người cũng cần phải biết. Họ phải được cảnh báo. Sau đó, cô nảy ra một ý. “Anh có nghĩ là nhóm tin tức vẫn còn ở đây không?”
“Tôi không biết. Có thể.”
Cô đứng dậy và quay trở lại con đường họ vừa đi, chân cô run rẩy, tay cô bấu chặt vào bức tường hầm ẩm ướt để khỏi ngã. “Chúng ta cần nói với họ trước khi họ rời đi”
“Đợi đã,” anh ta nói. “Nếu họ đi rồi và ai đó nhìn thấy chúng ta thì sao?”
“Chúng ta phải thử!”
“Được rồi. Nhưng sẽ nhanh hơn nếu chúng ta đi lối này,” anh ta chỉ lại con đường họ đã đi. “Nếu khẩn trương, chúng ta có thể chạy ngang qua khuôn viên trường và có thể bắt gặp họ trên đường ra ngoài.”
Anh ta nói đúng. Họ đã đi qua rất nhiều khúc ngoặt, có cảm giác như họ đã đi cả trăm dặm. Đi trên mặt đất và phóng thẳng về Nhà Sáu hẳn phải nhanh hơn.
Nhưng điều đó có nghĩa là đi ngang qua người em gái đã chết của cô. Không có lựa chọn nào khác. Cô quay lại chỗ Eddie đứng. “Anh đi trước đi”
Ở sát bức tường đối diện, anh ta đi ngang qua Rosemary, rồi quay lại và chìa tay về phía Sage. “Đi nào,” anh ta nói. “Chúng ta phải nhanh lên.”
Cô hít một hơi thật sâu và vẫn dán mắt vào Eddie, lướt qua cơ thể của Rosemary. Rồi cô quay lại nhìn em gái lần cuối. “Chị sẽ không bỏ em ở đây,” cô nói. “Chị hứa. Và chị sẽ tìm ra ai đã làm điều này với em nếu đó là điều cuối cùng chị có thể làm.”
Sau đó, cô đi theo Eddie, trèo lên một chiếc thang xuyên qua nắp cống và bò ra khỏi đường hầm.