Những Cô Gái Mất Tích Ở Willowbrook

Lượt đọc: 1434 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

Một cơn gió buốt thổi qua khuôn viên phủ đầy tuyết, làm cay mắt Sage và đẩy lùi những giọt nước mắt lăn dài trên má khi cô chạy. Sau khi dành quá nhiều thời gian bên trong những bức tường tối tăm của Willowbrook, cô nheo mắt liếc lên nhìn mặt trời, một đốm sáng cao trên bầu trời nhấp nháy và lập lòe sau những đám mây dày đặc. Bàn chân cô trượt tới trượt lui bên trong đôi ủng quá khổ, cọ vào gót chân và lòng bàn chân như giấy nhám. Cô phớt lờ cơn đau và tiếp tục đi, qua những tòa nhà bốn tầng và những hàng cây đang rung lên, băng qua những con đường và những khoảng sân phủ đầy tuyết. Khi chân cô xuyên qua một lớp tuyết đóng cứng, cô suýt ngã nhưng đã giữ được mình trước khi ngã nhào về phía trước, tay cô bị băng làm trầy xước. Eddie dừng lại và đưa tay ra sau để giúp cô.

“Tiếp tục đi đi,” cô hét lên. “Đến chỗ các phóng viên trước khi họ rời đi!”

Anh ta do dự một lúc, không biết chính xác phải làm gì, rồi quay lại và tiếp tục chạy. Cô đứng dậy và cố gắng theo kịp, nhưng vô ích. Ngủ quá ít, ăn quá ít, cộng thêm cú sốc và sự đau buồn khi phát hiện ra thi thể của Rosemary, khiến sức lực của cô gần như cạn kiệt. Ngực cô nhức nhối vì không khí lạnh giá, và một cơn đau do chạy quá nhiều bắt đầu xuất hiện ở một bên hông. Khi nhìn thấy Nhà Sáu ở đằng xa, cô chậm lại.

Eddie đứng trên đường cạnh một chiếc Chrysler New Yorker đỗ phía trước tòa nhà, đưa một tay lên đỉnh đầu nhìn về phía lối vào khuôn viên trường, như thể anh bị lạc. Không có chiếc xe đưa tin nào đỗ trước tòa nhà hay lăn bánh dọc theo con đường về phía lối ra. Không có người đàn ông nào với máy quay và micrô bao quanh Eddie hoặc Nhà Sáu.

Các phóng viên đã đi rồi.

“Chết tiệt.” Cô nói, dừng lại để lấy hơi. Không khí lạnh như dao đâm vào phổi cô. Họ phải làm gì bây giờ? Nếu Eddie nói với bác sĩ Baldwin về Rosemary và ông ta không tin hoặc cố gắng che đậy điều đó, thì việc ra khỏi Willowbrook và tìm ra kẻ đã giết em gái cô là điều không thể. Eddie nhìn về phía cô, vung tay lên đầy thất vọng. Cô lau đôi má ướt đẫm của mình bằng đôi bàn tay lạnh cóng và tiến về phía anh ta. Họ sẽ phải nắm lấy cơ hội của mình với bác sĩ Baldwin. Họ phải đến văn phòng của ông ta và nói với ông ta những gì họ tìm thấy. Không có lựa chọn nào khác.

Rồi Sage dừng bước. Wayne và Marla đang bước ra từ cửa chính của Nhà Sáu, theo sau là bác sĩ Baldwin, với khuôn mặt đỏ bừng và đầu tóc rối bời. Cô co mình trong tuyết. Nếu bác sĩ Baldwin nghĩ rằng cô đang bỏ trốn, ông ta sẽ bảo Wayne và Marla lôi cô trở lại Khu D và tiêm nhiều thuốc cho cô trước khi cô có thể thuyết phục ông ta về chuyện đã xảy ra. Phải, cô và Eddie sẽ kể cho ông ta nghe về Rosemary, nhưng trước tiên họ phải giải thích được câu chuyện của mình đã.

“Cứ giả vờ như anh đang đi làm và bước vào tòa nhà đi, Eddie,” cô nói khẽ. “Hãy làm như không có chuyện gì xảy ra. Sau đó, anh có thể quay lại và đón tôi và chúng ta sẽ cùng nhau đến văn phòng của bác sĩ Baldwin.

Cô bấm móng tay vào lòng bàn tay, chờ xem Eddie sẽ làm gì. Như cô đã hy vọng, anh ta rẽ xuống vỉa hè, tiến về phía một cánh cửa ở cuối một dãy nhà. Nhưng bác sĩ Baldwin đã phát hiện ra. Ông ta giơ tay và gọi to. Khi Eddie dừng lại, bác sĩ Baldwin bắt đầu tiến về phía anh ta.

Sage nín thở. Họ có biết cô không có ở Nhà Sáu không? Họ đã đếm số cư dân sau khi nhóm tin tức rời đi ư? Cô ở quá xa để nghe được họ nói gì với nhau, nhưng bác sĩ Baldwin bắt đầu hét vào mặt Eddie, hai tay nắm chặt, khuôn mặt nhăn lại vì tức giận. Sau đó, ông ta đưa tay ra và chỉ vào Nhà Sáu như thể ra lệnh cho anh ta vào trong. Eddie lùi lại một bước, nhưng bác sĩ Baldwin đã nắm lấy cổ tay anh ta và không chịu buông ra. Khi Wayne và Marla chạy tới và giữ lấy cánh tay anh ta, Sage hít một hơi thật sâu. Tại sao họ lại đối xử với anh ta như vậy? Họ nghĩ anh ta là người để các phóng viên vào trong ư? Cô muốn hét vào mặt họ để họ để anh ta yên, để nói với họ rằng Eddie không làm gì sai, nhưng cô đã lấy tay bịt miệng. Bác sĩ Baldwin sẽ không nghe cô nói, và nếu ông ta nghĩ rằng Eddie đang giúp cô chạy trốn, vậy thì cả hai sẽ gặp rắc rối lớn.

Liếc nhìn về phía cánh cổng lối vào chính của Willowbrook ở phía xa, cô tự hỏi liệu mình có nên bỏ chạy không. Vấn đề là, ngay cả khi có thể đến đó mà không bị phát hiện, cô cũng sẽ không bao giờ vượt qua được lính canh vào giữa ban ngày. Có lẽ cô nên đợi đến khi trời tối. Cô nhìn những tòa nhà và cây cối gần đó. Nếu có thể trốn đằng sau một cái gì đó, cô có thể ở lại cho đến khi màn đêm buông xuống rồi lẻn ra ngoài. Ngay cả khi lúc đó cánh cổng đã đóng lại, bằng cách nào đó cô sẽ tìm được lối thoát qua khu rừng. Và một khi được tự do, cô sẽ đến gặp cảnh sát, đưa họ trở lại đây và cho họ xem thi thể của Rosemary. Sau đó, bác sĩ Baldwin sẽ phải thả cô ra. Ông ta không có lựa chọn nào khác.

Khi nhìn lại Nhà Sáu, cô giật mình. Wayne và Marla đang lao về phía cô, trèo qua những bãi tuyết và lê bước qua những bãi đất bồi. Cô đóng băng, cảm thấy kinh hoàng. Sau đó, cô giật mình và chạy về phía một gốc cây, trơn trượt trong đôi ủng quá khổ. Không khí lạnh đâm vào ngực khi cô chạy và trượt chân suýt ngã. Khi đi được nửa đường tới chỗ những cái cây, cô biết chắc họ sắp tiếp cận được mình. Cô đánh liều nhìn lại và hét lên một tiếng. Wayne chỉ còn cách vài bước chân, hơi thở anh ta phả ra trong cái lạnh, cánh tay vạm vỡ của anh ta với lấy cô. Cô cố gắng chạy nhanh hơn, nhưng chân cô vướng vào tuyết và cô ngã sấp mặt xuống đất.

Wayne đứng bên cạnh cô, trông giống như một con thú và thở dốc, sau đó nắm lấy cánh tay cô và nhấc cô lên. “Lần này cô và anh bạn trai nhỏ của cô đã đi quá xa rồi đấy” anh ta nói. “Không ai khiến cho tôi trông thật tồi tệ mà thoát được đâu”

“Buông tôi ra!” Sage hét lên. “Chúng tôi đã tìm thấy Rosemary!”

“Hẳn là vậy rồi.” Wayne nói. Anh ta thọc ngón tay vào dưới bắp tay cô và lôi cô trở lại Nhà Sáu. Cô đập vào mặt, vai và ngực anh ta, nhưng không thể thoát ra được.

Khi Marla đến chỗ họ, thở hổn hển và đi khập khiễng hơn bao giờ hết, cô ta nắm lấy cánh tay còn lại của Sage. “Lần này cô lại dính vào chuyện chết tiệt gì đây?” Cô ta nói.

“Chúng tôi đã tìm thấy em gái của tôi!” Sage nói. “Con bé chết rồi!” Marla đảo mắt. “Ôi, Chúa thương xót. Lại là câu chuyện chị em đây mà”

Sage định nói nhiều hơn, nhưng cô gần như không thể thở được. Dù sao thì việc Wayne và Marla có tin cô hay không cũng không quan trọng. Người mà cô cần thuyết phục là bác sĩ Baldwin, và điều đó sẽ lấy đi từng chút sức lực còn lại của cô. Kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần, cô trượt chân loạng choạng, lảo đảo như người say, cứ vài bước lại suýt ngã. Quá cáu tiết, Wayne vác cô lên và bế cô qua sân. Cô nhắm mắt lại và cố gắng không nghĩ đến việc bàn tay anh ta cắt cổ Rosemary, cánh tay anh ta bế cơ thể đẫm máu của con bé. Khi họ đến vỉa hè phủ đầy băng trước Nhà Sáu, anh ta đặt cô xuống và đẩy cô về phía trước. Eddie vội vàng đỡ lấy cô trước khi cô ấy ngã xuống.

“Không cần phải thô bạo như vậy.” Anh ta gầm gừ với Wayne.

“Cậu định làm gì hả, tên khốn?” Wayne chế nhạo. Anh ta đẩy Eddie ra và kéo Sage đến chỗ bác sĩ Baldwin, người vẫn còn run sợ trước chuyến viếng thăm bất ngờ của nhóm tin tức. Tóc ông ta dựng lên sang một bên và cổ áo sơ mi bị lệch. Ông ta lườm Sage, sự tức giận hiện rõ trên khuôn mặt.

“Cô đang làm cái quái gì ngoài này vậy?” Ông ta nói.

Sage nhìn Eddie. Bác sĩ Baldwin có hỏi anh ta tại sao anh ta ở ngoài này không? Ông ta có biết họ đã ở bên ngoài cùng nhau không? Khuôn mặt của Eddie không tiết lộ điều gì cả. Cô không biết anh ta sẽ nói dối hay nói thật. “Tôi... tôi đã tìm thấy Rosemary,” cô nói. “Ai đó đã giết chết con bé”

Bác sĩ Baldwin hếch cằm và há hốc miệng nhìn cô như thể cô có ba cái đầu. “Lạy Chúa, ông ta nói. “Giờ thì tôi đã nghe được tất cả mọi thứ,” ông ta liếc nhìn về phía bãi cỏ phủ đầy tuyết. “Cô ta ở đâu, đằng kia, sau những cái cây à? Bị chôn vùi trong một bãi tuyết ở đâu đó?” Sự mỉa mai tô điểm thêm cho giọng nói của ông ta.

“Tôi biết ông không tin tôi,” Sage nói. “Nhưng đó là sự thật. Con bé đang ở trong đường hầm. Và nó đã bị sát hại”

Bác sĩ Baldwin đập lòng bàn tay lên trán, cười toe toét như sắp mất trí. “Đúng rồi,” ông ta nói. “Tại sao tôi không nghĩ đến điều đó nhỉ? Tôi thật ngu ngốc làm sao.” Sau đó, mặt ông ta tối sầm lại và ra lệnh cho Wayne. “Đưa cô ta vào trong và cho xuống hầm. Cô ta cần được học một lần và mãi mãi để không bỏ trốn nữa. Tôi không quan tâm phải mất bao lâu. Ngay bây giờ tôi cần tìm hiểu làm thế nào mà lũ phóng viên chết tiệt đó vào được bên trong và giải quyết chuyện đó. Sau đó, tôi sẽ tìm hiểu rõ ngọn nguồn trò nguy hiểm này của cô ta”

Wayne lại tóm lấy Sage. Marla nắm lấy cánh tay còn lại của cô.

“Không!” Eddie nói. “Cô ấy đang nói sự thật. Thi thể của em gái cô ấy nằm trong đường hầm bảo dưỡng cũ dẫn ra bãi đậu xe của nhân viên gần bệnh viện,” anh ta nhìn bác sĩ Baldwin. “Chúng tôi có thể chỉ cho ông”

“Sao cậu biết?” Bác sĩ Baldwin nói. “Cậu ở trong đường hầm với cô ta ư?”

Eddie gật đầu.

Đỉnh đầu của bác sĩ Baldwin trông như sắp nổ tung. “Cậu đã làm gì ở dưới đó? Giúp cô ta chạy trốn lần nữa à?”

“Sau khi chúng tôi cho ông xem cái xác, tôi sẽ giải thích” Eddie nói.

“Chúa ơi,” bác sĩ Baldwin nói. “Tôi không cần thứ chết tiệt này lúc này. Một đám phóng viên chết tiệt vừa đột nhập vào Nhà Sáu và cậu đang ở trong đường hầm thay vì làm công việc của mình? Cậu đang nghĩ cái quái gì thế?”

“Nếu ông cho tôi một cơ hội, tôi sẽ...”

“Câm mồm đi!” Bác sĩ Baldwin hét lên, mặt đỏ bừng. “Tôi không muốn nghe!”

“Bác sĩ, ông muốn chúng tôi làm gì?” Wayne nói.

Bác sĩ Baldwin quay về phía anh ta. “Vì Chúa,” ông ta gầm gừ. “Anh thấy những gì vừa xảy ra trong đó rồi đấy. Một mớ hỗn độn! Tôi có việc quan trọng hơn phải làm chứ không rảnh bận tâm đến việc ai đó cố trốn thoát! Hãy làm như tôi vừa bảo và đưa cô ta xuống hầm. Rồi ông ta lườm Eddie. “Cậu. Đến văn phòng của tôi. Có một số chuyện cậu cần phải giải thích đấy.”

“Không!” Sage nói. “Làm ơn! Đừng đưa tôi xuống hầm! Chúng tôi đang nói sự thật. Em gái tôi đã chết. Chúng tôi có thể chỉ cho ông vị trí của con bé!” Cô định nói Wayne đã giết Rosemary, nhưng dừng lại. Nếu anh ta đang đưa cô xuống hầm, để anh ta biết cô đang nghi ngờ anh ta là một ý tưởng tồi.

Bác sĩ Baldwin phớt lờ cô và bắt đầu đi về phía chiếc xe New Yorker, luồn tay vào tóc và kéo thẳng cổ áo. Wayne và Marla lôi Sage về phía Nhà Sáu. Cô bướng bỉnh không chịu đi, nhưng Wayne siết chặt tay và bước nhanh hơn, gần như kéo cô và Marla lên cầu thang. Cô nhìn Eddie qua vai. Anh ta đang đứng trên vỉa hè cạnh chiếc xe, nhìn cô bị bắt đi, khuôn mặt đầy lo lắng. Anh ta chẳng thể làm gì. Anh ta quay đi và bước vào xe của bác sĩ Baldwin. Sage lại bắt đầu vùng vẫy, cố gắng thoát ra một cách tuyệt vọng, nhưng điều đó thật lãng phí năng lượng và cô cần bảo toàn chút sức lực còn lại để vượt qua vài giờ tới. Sau khi Eddie cho bác sĩ Baldwin xem xác của Rosemary, mọi người sẽ biết sự thật và họ sẽ để cô đi. Cô phải tin điều đó. Việc thế chỗ em gái là điều cô không thể tưởng tượng nổi.

Bên trong Nhà Sáu, Wayne và Marla dẫn cô băng qua một sảnh lát gạch, đi vào một hành lang rộng, nơi Wayne mở một cánh cửa thép có đinh tán dẫn đến cánh nhà bên trái. Sau khi cánh cửa đóng sầm lại sau lưng họ, tiếng kim loại va đập vang vọng dọc hành lang trống, Wayne khóa nó lại, sau đó đưa họ qua hai cánh cửa khóa khác vào sảnh chính dẫn đến Khu D. Khi họ đến trạm y tá, y tá Vic đứng dậy khỏi ghế và nhìn chằm chằm vào họ từ phía sau quầy, đôi mắt mở to.

“Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?” Cô ta nói. “Cô ta lẻn ra ngoài với đám phóng viên ư?”

“Chúng tôi không chắc,” Wayne nói. “Nhưng Eddie đã ở cùng cô ta.” Y tá Vic hít không khí giữa hai hàm răng. “Cái thứ chết tiệt đó. Cậu ta đang nghĩ gì thế?”

“Đó là vấn đề, Wayne nói. “Cậu ta chẳng nghĩ gì. Baldwin đưa cậu ta đến văn phòng của ông ta rồi. Tôi khá chắc là cậu ta sẽ bị trừng phạt”

“Tất cả chúng ta đều có thể bị trừng phạt” Marla nói, nỗi lo lắng lấn át giọng nói.

“Eddie là người cho đám phóng viên vào à?” Y tá Vic nói.

“Tôi không biết” Wayne nói. “Nhưng tôi cũng chẳng ngạc nhiên nếu cậu ta làm điều đó”

Y tá Vic lắc đầu không tin nổi, rồi nói với Marla. “Tốt hơn là cô nên quay lại Khu D và kiểm soát tổn hại. Mấy tay quay phim đó khiến tất cả chúng ta sợ phát khiếp, và cư dân đang phát điên lên.”

Cô ta ra hiệu về phía Sage. “Đưa cô ta theo và khống chế cô ta. Chúng ta có đủ phấn khích cho một ngày rồi.”

“Bác sĩ Baldwin muốn cô ta xuống hầm” Wayne nói.

Sage lắc đầu. “Anh không cần phải đưa tôi xuống đó. Tôi sẽ không cố chạy trốn, tôi hứa. Sau khi Eddie cho bác sĩ Baldwin xem thi thể của Rosemary, ông ta sẽ phải để tôi đi. Anh sẽ thấy” Hình ảnh Rosemary lại hiện lên trong tâm trí cô: cái xác trần truồng, gầy guộc của con bé; ánh mắt nhìn chăm chăm của con bé; chân, ngực và bụng đầy máu đen. “Làm ơn,” cô nói khi cổ họng đang nghẹn lại. “Tôi cầu xin anh”

Y tá Vic có vẻ bối rối. “Cô ta đang làm nhảm cái gì vậy ?”

“Cô ta và Eddie tuyên bố là họ đã tìm thấy một thi thể trong đường hầm” Wayne nói. “Nếu cô hỏi tôi, thì tôi nghĩ cả hai cần phải bị nhốt trong vài tháng”

“Anh đang đùa đấy à?” Y tá Vic nói.

“Không hề” Wayne nói.

“Tôi đã nghe mà” Marla gật đầu đồng ý.

“Chà, một ý tưởng mới đấy, y tá Vic nói, vẻ hoài nghi. “Tôi sẽ lấy thuốc và gặp anh trong hầm. Quay trở lại khu vực của cô đi, Marla. Đừng bắt tôi phải nói lại lần nữa”

“Vâng, thưa bà.” Marla nói, và bắt đầu khập khiễng đi xuống hành lang, về phía Khu D.

“Làm ơn,” Sage nói với y tá Vic. “Cô không cần phải làm điều này. Tôi sẽ cư xử thật tốt, tôi hứa”

Không ai nghe cô.

Wayne kéo cô dọc theo hành lang, rồi rẽ phải về phía hầm. Sau khi mở khóa cánh cửa đôi và đưa cô đi qua, anh ta dừng lại ở căn phòng tách biệt thứ ba bên phải và lại lôi chìa khóa từ trong túi ra, bàn tay còn lại của anh ta giống như một cái kẹp trên cánh tay cô. Đằng sau những cánh cửa thép đinh tán khác là những tiếng khóc, kêu gào và cầu nguyện. Ai đó đã đập vào một trong những ô cửa ở giữa mạnh đến mức nghe như tiếng chiêng, khiến Sage giật nảy mình. Ở hành lang phía sau họ, những cánh cửa đôi mở ra rồi đóng lại, tiếng bước chân vội vã tiến về phía cô và Wayne. Cô quay lại nhìn, cầu nguyện rằng bác sĩ Baldwin sẽ đến trả tự do cho cô - nhưng cô biết không có đủ thời gian để Eddie cho ông ta xem thi thể của Rosemary. Và đúng như cô lo sợ, đó là y tá Vic, đang mang một ống tiêm trên khay kim loại.

Sage giật mình tỉnh giấc, đầu ong ong và trán đầy mồ hôi. Cô đang nằm nghiêng với hai tay kẹp vào nhau để dưới cằm như thể cô đang ngủ khi cầu nguyện. Thứ gì đó giống như dây da buộc hai cổ tay cô lại với nhau. Không có cũi, đệm hay chăn ở bên dưới cô, nhưng cô vẫn đi giày và mặc áo khoác mà Eddie đã đưa cho. Rồi hình ảnh thi thể của Rosemary lóe lên trong tâm trí, và một sự đau buồn cùng cực nổi lên trong lồng ngực cô. Em gái cô đã chết.

Không biết mình đã ở trong hầm bao lâu hay sẽ bị giữ ở đây bao lâu nữa, cô quay đầu, chớp mắt để xua tan sương mờ khỏi mắt và cố gắng đoán xem lúc này đang là mấy giờ. Nhưng không có ánh sáng nào chiếu đến cô. Căn phòng tối đen như mực, không khí nặng nề và ngột ngạt. Cô nhắm nghiền mắt rồi lại mở ra. Không có gì khác biệt. Hoàn toàn tối đen. Những bức tường xung quanh có cảm giác dày và khít, giống như lớp đệm bên trong một chiếc quan tài ngoại cỡ. Duỗi thẳng cánh tay, cô lăn người, dựa vào hai bàn tay bị trói, và dùng đầu gối nâng thân mình dậy. Đột nhiên cảm thấy choáng váng, cô nhắm mắt lại và đếm đến mười, cầu nguyện nó sẽ dừng lại. Khi lấy lại thăng bằng, cô đưa tay chạm vào một bức tường. Nó được lót đệm và xù xì, như thể được phủ bằng vải bạt.

“Giúp tôi với!” Cô hét lên. “Ai đó, làm ơn! Cho tôi ra khỏi đây!”

Không có ai trả lời. Không ai mở khóa cửa hoặc vào phòng. Cô lại hét lên. Vẫn không có gì xảy ra. Đã bao lâu rồi kể từ khi cô và Eddie tìm thấy thi thể của Rosemary? Hai tiếng? Hay là bốn? Một ngày? Một tuần? Sự hoảng loạn bao trùm lấy cô, sau đó cô nhắc nhở bản thân rằng trí tưởng tượng của cô có thể khiến nó dài hơn thực tế. Cô đẩy mình đứng dậy và nhích về phía trước, vươn tay ra, lần mò tìm cửa. Khi tay cô chạm vào cánh cửa có lót đệm, cô đập vào nó, nhưng vô ích.

“Có ai không?” Cô hét lên. “Có ai ngoài đó không?”

Không ai trả lời.

Cô đập cửa lần nữa, tập trung vào tấm trượt ở giữa. Không có gì xảy ra. Đứng trong bóng tối - cô cảm thấy như mình đang lắc lư nhưng không chắc lắm - cô cố gắng suy nghĩ một cách logic. Họ sẽ không nhốt cô trong căn hầm này mãi mãi. Chắc chắn lúc này Eddie đã cho bác sĩ Baldwin xem thi thể của em gái cô. Và khi bác sĩ Baldwin nhận ra rằng từ lâu cô đã nói sự thật, ông ta sẽ đến hầm và thả cô ra - và tất nhiên là xin lỗi rối rít. Trừ khi Eddie nói đúng. Trừ khi bác sĩ Baldwin cho rằng để cô bị nhốt trong Nhà Sáu và vứt xác Rosemary sẽ dễ dàng hơn là giải thích việc một cư dân đã bị sát hại như thế nào. Eddie đã nói là bác sĩ Baldwin và những người phụ trách sẽ làm bất cứ điều gì để bảo vệ công việc và danh tiếng của họ. Anh ta cũng cho biết cư dân ở Willowbrook chết liên tục mà không ai quan tâm. Vậy nên một cái chết nữa có là gì trong số rất nhiều cái chết khác? Không. Cô không thể nghĩ như vậy được. Eddie sẽ không để điều đó xảy ra. Nếu bác sĩ Baldwin cố gắng che đậy vụ có kẻ giết Rosemary, Eddie sẽ gọi cảnh sát, họ sẽ yêu cầu thả cô và tìm ra kẻ giết người. Sau đó, cơn ác mộng này cuối cùng sẽ kết thúc. Cô cũng sẽ không để bác sĩ Baldwin thoát tội. Cho dù ông ta có nhốt cô trong hầm bao lâu đi chăng nữa, cô cũng sẽ chờ ngày được thả và sống sót. Sau đó, bằng cách nào đó - dù có hay không có sự giúp đỡ của Eddie - cô sẽ trốn thoát và tìm ra kẻ đã giết em gái mình.

Cô lại ngồi bệt xuống nền nhà lạnh lẽo. Dựa lưng vào bức tường đệm, hình dung cảnh cánh cửa mở ra, Eddie và bác sĩ Baldwin bước vào và giúp cô ra khỏi đó, Wayne, Marla và y tá Vic đều nhìn với vẻ kinh ngạc và không thể tin được.

Cuối cùng, sau khoảng thời gian tưởng chừng như vô tận, tấm ván ở giữa cánh cửa kêu lạch cạch và một tia sáng mỏng lọt qua. Tiếng kim loại va vào kim loại chói tai khiến cô co rúm người lại khi tấm ván ô cửa trượt lên hết cỡ, và cô chớp mắt trước ánh sáng chói chiếu vào từ hành lang. Rồi khuôn mặt trang điểm đầy phấn của y tá Vic lấp đầy che hết phần ô cửa, đôi lông mày sẫm màu và đôi môi đỏ mọng của cô ta giống như một nhân vật hoạt hình được quay gần.

“Cô tỉnh rồi à?” Cô ta hỏi.

“Vâng” Sage nói. “Tôi đã ở đây bao lâu rồi?”

“Từ sáng hôm qua “Bây giờ là mấy giờ”.

“Sáu giờ tối.”

Sage cứng người, kích động và quẫn trí khi biết cô đã ở trong đây lâu như vậy. Tại sao họ vẫn chưa thả cô ra? Sao lại tốn nhiều thời gian như vậy? Phải có một lời giải thích hợp lý cho chuyện này. Có lẽ họ đang đợi thuốc hết tác dụng để cô có thể tự đi bằng đôi chân của mình. “Cô đến để thả tôi ra ngoài phải không?”

“Không” y tá Vic nói. “Đây là chỉ định của bác sĩ. Cô phải ở đây cho đến khi bác sĩ Baldwin có thể nói chuyện với cô. Sau đó ông ta sẽ quyết định chuyện diễn ra tiếp theo”

“Khi đó là khi nào?”

“Tôi không rõ.”

“Nhưng tôi cần nói chuyện với ông ta ngay bây giờ. Chuyện rất gấp”

“Xin lỗi, tôi không làm được. Ông ta đi về rồi”

Một sự sợ hãi dữ dội xé toạc dạ dày của Sage. “Ý cô ông ta đi về rồi là sao? Sao ông ta có thể?”

“Giống như cách ông ta làm hằng ngày vào lúc năm giờ thôi. Ông ta lên xe và lái xe về nhà”

“Nhưng còn em gái tôi thì sao? Còn thi thể của con bé thì sao?”

Đường rãnh giữa hai hàng lông mày được kẻ bằng bút chì của y tá Vic trở nên sâu hơn. “Đừng nói mấy điều vở vẫn đó nữa.

“Tôi không nói vớ vẩn! Đó là sự thật!” Cô hầu như không thể kiềm chế sự hoảng loạn của mình. Tại sao y tá Vic vẫn chưa nghe về vụ sát hại của Rosemary? Tại sao cảnh sát vẫn chưa ập vào Willowbrook? “Còn Eddie thì sao?” Cô nói. “Tôi có thể nói chuyện với anh ta không?”

“Không. Và cô cũng sẽ không thấy cậu ta quanh Nhà Sáu trong thời gian tới đâu”

“Tại sao?”

“Cậu ta sẽ không quay lại đây sau khi chơi bời với cô đâu. Như vậy là không đúng chút nào”

“Chúng tôi không...” Cô áp hai bàn tay bị trói lên trán, sự lo lắng và tuyệt vọng khiến cô khó có thể suy nghĩ thông suốt. “Eddie và tôi chỉ là bạn.”

“Ừm.”

Sage cố gắng tập trung. Y tá Vic nghĩ gì về mối quan hệ của cô với Eddie là điều ít quan trọng nhất lúc này. “Bác sĩ Baldwin đã gọi cảnh sát chưa?”

“Đừng có lố bịch. Cảnh sát không thể làm gì với đám phóng viên đó. Họ chỉ ở đây trong vài phút và họ không gây thiệt hại hay lấy đi bất cứ thứ gì. Tôi biết thật khó chịu khi họ đột nhập vào đây, nhưng cô không cần phải chạy trốn. Họ không đến để làm tổn thương ai. Họ chỉ đang cố gắng kiếm một câu chuyện hay thôi.” Sự lo lắng thoáng xuất hiện trên nét mặt của cô ta. “Nhưng tôi nghĩ họ đã nhận được nhiều hơn những gì họ muốn rồi” Cô ta nói với chính mình hơn là nói với Sage.

Sage cảm thấy muốn hét lên. “Tôi không nói về đám phóng viên!” Cô khóc. “Tôi đang nói về Rosemary. Bác sĩ Baldwin có gọi cảnh sát để nói về chuyện của con bé không?”

Ôi chúa ơi . Dừng lại đi. Tôi chỉ đến để xem cô đã tỉnh chưa. Nhưng nếu cô cứ tiếp tục như vậy thì có lẽ cần thêm một liều thuốc khác đấy”

“Không, cô không hiểu.” Sage kêu lên. “Tôi không chạy trốn phóng viên. Eddie và tôi... chúng tôi... khi nhóm tin tức đến, chúng tôi đi vào đường hầm vì anh ta sẽ giúp tôi trốn thoát. Nhưng chúng tôi đã tìm thấy Rosemary và... ý tôi là chúng tôi đã tìm thấy xác con bé. Con bé đã chết. Ai đó đã giết con bé.”

“Ô, tôi hiểu mà. Cô đang tưởng tượng mọi thứ. Nhưng mọi người đều bàng hoàng trước những phóng viên đó, kể cả tôi. Rất nhiều cư dân không biết chuyện gì đang xảy ra. Một số người nghĩ rằng họ bị bắt đi. Một cô gái đã phải nhập viện vì nghĩ rằng ánh sáng của máy ảnh là Chúa Giê-su đến đưa cô ta lên thiên đàng. Cô ta chạy về phía đó, vấp ngã và gãy tay, chỉ thế thôi.” Cô ta búng ngón tay trước mặt.

“Sao cô không chịu nghe tôi?” Sage nói. “Tôi đã cố gắng rời đi. Nếu cô không tin tôi, hãy gọi cho bác sĩ Baldwin. Eddie sẽ cho ông ta xem thi thể của em gái tôi. Anh ta sẽ kể cho ông ta nghe mọi chuyện!”

“Ờm. Chắc chắn rồi. Cô có thể nói tất cả với bác sĩ Baldwin vào ngày mai. Trong khi chờ đợi, tôi sẽ nhờ Wayne mang cho cô thứ gì đó để ăn.” Cô ta bắt đầu đóng ô cửa.

“Không!” Sage nói và lắc đầu dữ dội. “Không phải Wayne. Làm ơn, bất cứ ai trừ anh ta. Anh ta định cưỡng hiếp tôi trong phòng sinh hoạt chung, nhưng Eddie đã ngăn anh ta lại. Tôi đã nói với cô là anh ta đã quan hệ tình dục với Rosemary. Anh ta cũng đang quan hệ với Norma nữa. Anh ta đưa cô ấy đến một nơi bí mật phía sau nhà kho ở cuối hành lang. Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu anh ta là người đã giết Rosemary.”

Y tá Vic nói, giọng chắc nịch. “Như tôi đã nói, cô cần nói chuyện đó với bác sĩ Baldwin, không phải tôi. Nhưng nếu điều đó khiến cô cảm thấy tốt hơn, tôi sẽ tự mang đồ ăn đến cho cô” Trước khi Sage có thể trả lời, y tá Vic đã đẩy ô cửa xuống và biến mất, để lại cô một mình, chìm trong biển đen.

« Lùi
Tiến »