Những Con Tuấn Mã

Lượt đọc: 490 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần III Tiếp theo

Họ băng ngang qua sân đến cổng trại. Tên lính canh nhìn ra ngoài qua cái lỗ khóa. Gã nhìn John Grady rồi nhìn Rawlins. Rồi gã mở cổng và John Grady chuyển Rawlins vào tay những kẻ giam cầm.

Họ đặt anh ta ngồi lên ghế và cho mời cai ngục. Máu nhỏ giọt từ từ xuống mặt sàn bằng đá dưới chân. Anh ta ngồi hai tay ôm lấy bụng. Sau một hồi, có người đưa cho anh ta cái khăn tắm.

Những ngày sau đó, John Grady ít tới lui trong trại. Cậu lùng khắp mọi nơi để tìm kẻ đâm mướn, người thường xuất hiện giữa những cặp mắt vô danh tính. Không có gì xảy ra. Cậu có một vài người bạn tù. Một ông già đến từ tiểu bang Yucatan, kẻ nằm ngoài những nhóm băng đảng nhưng lại được đối xử với sự kính trọng. Một người Ấn Độ da đen từ Sierra Leone. Hai anh em sinh đôi Bautista, họ đã giết và đốt xác một cảnh sát ở Monterrey rồi bị bắt cùng với người anh cả đang mang đôi giày của viên cảnh sát. Tất cả đều nhất trí rằng Perez là một người đàn ông mà quyền lực của gã chỉ có thể dự đoán. Một số người nói rằng gã không những không bị giam trong tù mà có thể đi ra ngoài vào ban đêm. Gã có vợ và gia đình ở thị trấn. Một cô hầu gái.

Cậu cố moi móc tin tức về vụ Rawlins từ những tên lính canh nhưng bọn chúng thừa nhận là không biết gì cả. Vào buổi sáng ngày thứ ba sau vụ Rawlins bị đâm, John băng ngang qua sân tù và gõ cửa phòng Perez. Tiếng nói đều đều trong sân trại phía sau cậu hầu như câm lặng hoàn toàn. Cậu có thể cảm nhận những đôi mắt đang dán vào mình và khi tay phụ tá cao to của Perez mở cánh cửa, gã nhìn cậu và rồi phóng cái nhìn bao quát cả sân trại phía sau John Grady.

- Tôi muốn nói chuyện với ông Perez. - John Grady nói.

- Về chuyện gì?

- Về bạn tôi.

Gã đóng cửa lại. John Grady đợi. Sau một hồi cánh cửa lại mở. - Vào đi. - Tay phụ tá nói.

John Grady bước vào phòng. Tay phụ tá của Perez đóng cánh cửa lại rồi đứng dựa đó. Perez ngồi ở bàn.

- Tình trạng của bạn anh thế nào? - Gã hỏi.

- Đó là điều khiến tôi đến hỏi ông đây.

Perez cười.

- Mời ngồi.

- Anh ta sẽ sống chứ?

- Ngồi xuống nào. Tôi van cậu đấy.

Cậu bước lại bàn, kéo ghế và ngồi xuống.

- Có thể cậu cần một ít cà phê.

Không, cảm ơn.

Perez ngả người ra sau.

- Cho tôi biết tôi có thể làm gì cho cậu. - Gã nói.

- Ông có thể cho tôi biết tình hình bạn tôi thế nào.

- Nhưng nếu tôi trả lời câu hỏi này, cậu sẽ chuồn mất.

- Chứ ông muốn tôi ở đây để làm gì?

Perez cười. - Chúa tôi. - Gã nói. - Để kể cho tôi nghe những câu chuyện về cuộc sống tù tội của cậu. Dĩ nhiên.

John Grady nhìn gã.

- Cũng như tất cả những kẻ giàu có khác. - Perez nói. - Sự khát khao duy nhất của tôi là được phục vụ.

- Ông chơi trò “thấu cái” tôi đấy à?

- Phải. Trong tiếng Anh cậu nói là cái chân đấy, tôi tin là như vậy.

- Vâng. Ông là người có tiền của?

- Không. Chỉ là trò đùa. Tôi thích thực hành tiếng Anh. Giết thời gian. Cậu học tiếng Tây Ban Nha ở đâu?

- Ở quê.

- Texas à?

- Phải.

- Cậu học từ những người giúp việc.

- Chúng tôi không có người giúp việc. Chúng tôi thuê họ làm việc ở trang trại.

- Cậu đã bao giờ đi tù chưa?

- Chưa.

- Cậu là con cừu đen à?

- Ông chẳng biết gì về tôi.

- Có lẽ là không. Hãy cho tôi biết, tại sao cậu tin rằng cậu có thể được giải thoát khỏi sự giam cầm bằng một cách khác thường?

- Tôi đã nói với ông rằng ông đang đào một cái lỗ hổng. Ông không biết tôi tin vào điều gì.

- Tôi biết nước Mỹ. Tôi đã nhiều lần sống ở đó. Các người giống những tên Do Thái. Luôn luôn có một người họ hàng giàu có. Cậu đã từng ở nhà tù nào?

- Ông biết rồi đó, tôi chưa đi tù bao giờ. Rawlins đâu?

- Cậu nghĩ tôi chịu trách nhiệm về sự cố xảy ra cho bạn cậu. Nhưng lần này không phải thế.

- Ông nghĩ tôi đến đây để trao đổi mua bán sao? Tất cả những gì tôi muốn là biết chuyện gì đã xảy ra cho anh ấy.

Perez gật đầu ra chiều suy nghĩ sâu sắc. - Ngay cả một nơi mà chúng ta quan tâm đến những điều cơ bản như thế này, suy nghĩ của người Anglo cũng khép kín. Có lúc tôi nghĩ đó chỉ là cuộc sống đặc ân của họ. Nhưng không phải. Đó là ý nghĩ của họ.

Gã ngả người ra sau một cách thoải mái. Gã gõ tay vào thái dương. - Không phải họ khờ. Mà chính là cái nhìn của họ về thế giới này chưa hoàn hảo. Theo một cách hiếm thấy này. Họ chỉ nhìn nơi nào muốn nhìn. Cậu hiểu tôi chứ?

- Tôi hiểu.

- Tốt. - Perez nói. - Thông thường tôi có thể biết một người đàn ông thông minh như thế nào qua cách kẻ đó cho tôi là khờ khạo.

- Tôi không nghĩ ông khờ khạo. Tôi chỉ không thích ông.

- À. - Perez nói. - Tốt lắm. Tốt lắm.

John Grady nhìn tên phụ tá của Perez đang đứng dựa cửa. Gã đứng khép mắt lại, chẳng nhìn vào đâu cả.

- Gã không hiểu những gì chúng ta đang nói. - Perez nói. - Cứ thoải mái bày tỏ về cậu đi.

- Tôi đã bày tỏ rồi đó.

- Ừ.

- Tôi phải đi đây.

- Cậu nghĩ cậu có thể đi khi tôi không muốn cho cậu đi à?

- Vâng.

Perez mỉm cười. - Cậu là thằng chém mướn.

John Grady ngả người ra sau.

- Một nhà tù trông giống - ông cho nó giống gì nào? Một cửa hiệu làm đẹp.

- Vâng, một cửa hiệu làm đẹp. Đó là nơi để người lê đôi mách. Mọi người đều biết chuyện của người khác. Bởi vì phạm tội là rất lý thú. Ai cũng biết.

- Chúng tôi chưa bao giờ phạm tội.

- Có thể là chưa.

- Ý ông là sao?

Perez nhún vai. Họ vẫn nhìn. - Trường hợp của cậu chưa được định đoạt. Cậu nghĩ trường hợp của cậu đã được định đoạt rồi chứ?

- Họ sẽ không tìm được gì cả.

- Chúa tôi. - Perez nói. - Chúa tôi. Cậu nghĩ không có chủ nhân sẽ không có tội phạm sao? Đó không phải là vấn đề tìm kiếm. Mà là việc lựa chọn. Cũng giống như nhặt một bộ y phục thích hợp trong cửa hiệu.

Họ dường như chẳng có gì vội vàng.

- Ngay cả ở Mexico, họ cũng không thể giữ cậu mãi được. Đó là lý do tại sao cậu phải hành động. Ngay khi cậu bị kết tội thì đã quá muộn. Họ sẽ ban bố cái gọi là phiên tòa sơ thẩm. Lúc ấy rắc rối càng nhiều.

Gã lấy từ trong túi áo mấy điếu thuốc và đặt trên bàn. John Grady vẫn ngồi yên.

- Mời. - Perez nói. - Được rồi. Nó không giống như cắt một ổ bánh mì. Không bắt buộc phải làm.

John cúi người về trước, rút một điếu thuốc và đặt vào miệng. Perez lấy chiếc bật lửa từ túi áo, búng cái nắp bật lên, đốt điếu thuốc và đặt lên bàn.

- Cậu học võ ở đâu?

John rít một hơi thuốc thật sâu và ngả người ra sau.

- Ông muốn biết về cái gì? - Cậu nói.

- Chỉ là cái mà thế giới muốn biết.

- Thế giới muốn biết gì?

- Thế giới muốn biết liệu cậu có phải là đàn ông không. Liệu cậu có can đảm không.

Gã châm điếu thuốc, đặt bật lửa lên gói thuốc nằm trên bàn và phà một hơi.

- Vậy nó có thể quyết định cái giá của cậu.

- Một số người không có giá.

- Đó là sự thật.

- Vậy những người đó thì sao?

- Những người đó chết rồi.

- Tôi không sợ chết.

- Tốt lắm. Nó sẽ giúp cậu chết. Nó sẽ không để cậu sống.

- Rawlin chết rồi à?

- Không. Hắn chưa chết.

John Grady đẩy chiếc ghế ra sau.

Perez cười một cách thoải mái. Cậu biết rồi đấy? - Gã nói. - Cậu hãy làm đúng như tôi nói.

- Tôi không nghĩ vậy.

- Cậu phải quyết định. Cậu không có nhiều thời gian. Chúng ta không có nhiều thời gian như chúng ta tưởng.

- Thời gian là thứ mà tôi có đủ kể từ khi tôi đến đây.

- Tôi hy vọng cậu suy nghĩ đến tình huống của cậu. Người Mỹ thỉnh thoảng có những quan niệm vốn chẳng thực tế tí nào. Họ nghĩ có những điều tốt và những điều xấu. Họ rất mê tín, cậu biết đấy.

- Ông không nghĩ có những điều xấu và những điều tốt sao?

- Không. Tôi nghĩ đó chỉ là chuyện mê tín. Đó là sự mê tín của những người vô thần.

- Ông nghĩ người Mỹ là vô thần à?

- Ồ đúng vậy. Cậu không nghĩ vậy sao?

- Không.

- Tôi nhìn thấy họ đập phá tài sản riêng của mình, có lần tôi nhìn thấy một người đàn ông phá hỏng chiếc xe của hắn. Bằng cái martillo lớn. Cậu gọi nó là cái gì?

- Cái búa.

- Chỉ vì xe không nổ máy. Người Mexico có làm như vậy không?

- Tôi không biết.

- Một người Mexico không làm như vậy. Người Mexico không tin rằng một chiếc xe tốt hay xấu. Nếu có điều tai ác gì trong xe, hắn biết rằng việc đập phá chiếc xe sẽ chẳng lợi ích gì. Bởi vì hắn biết rằng xấu và tốt có chỗ của nó rồi. Người Anglo nghĩ theo cách hiếm thấy của họ rằng người Mexico thì mê tín. Nhưng ai là thủ phạm? Chúng ta biết một sự vật luôn có những phẩm chất của nó. Chiếc xe này màu xanh. Hoặc nó có một kiểu động cơ nào đó trong xe. Nhưng nó không thể hư, cậu biết đấy. Hoặc một người đàn ông. Thậm chí là một người đàn ông. Trong hắn vẫn có điều tai ác nào đó. Nhưng chúng ta không nghĩ đó là điều tai ác riêng của hắn. Hắn nhận nó ở đâu? Bằng cách nào hắn thừa nhận điều đó? Không. Điều tai ác là cái có thật ở Mexico. Nó chuyển động trên những cái chân riêng của nó. Có thể một ngày nào đó nó sẽ đến thăm mày. Có thể nó đã đến rồi đấy.

- Có thể.

Perez cười. Cậu tự do đi. - Gã nói. - Tôi biết cậu không tin vào điều tôi nói. Nó cũng giống như tiền bạc. Tôi tin người Mỹ cũng luôn gặp phải vấn đề này. Họ nói tiền bạc bị vấy bẩn. Nhưng tiền không có phẩm chất đặc biệt này. Và người Mexico không bao giờ nghĩ sẽ làm mọi thứ trở nên đặc biệt hoặc đặt chúng vào một vị trí đặc biệt nơi tiền chẳng làm được gì. Tại sao như vậy? Nếu tiền tốt thì nó sẽ tốt. Hẳn không có tiền xấu. Hắn không gặp phải vấn đề này. Một suy nghĩ khác thường.

John Grady cúi người và dập tắt điếu thuốc trong cái gạt tàn bằng thiếc đặt trên bàn. Trong thế giới đó, những điếu thuốc bản thân chúng là tiền, điếu thuốc đang cháy dở và âm ỉ, trước mặt chủ của nó khó mà có thể hút được. - Tôi sẽ cho ông biết. - Cậu nói.

- Nói đi.

- Tôi sẽ gặp lại ông.

Cậu đứng dậy và nhìn tay phụ tá của Perez đang đứng dựa cửa. Gã nhìn Perez.

- Tôi nghĩ cậu muốn biết điều gì sẽ xảy ra ngoài đó? - Perez nói.

John Grady ngoái đầu lại. - Rồi có thay đổi được nó không? - Cậu nói.

Perez cười. - Cậu nợ tôi quá nhiều. Có ba trăm người ở đây. Không ai biết điều gì là có thể cả.

- Ai đó đang điều hành buổi trình diễn.

Perez nhún vai. - Có thể. - Gã nói. - Nhưng cậu biết đấy, kiểu thế giới này là sự giam cầm. Nó mang lại một ấn tượng sai lệch. Như thể mọi thứ được kiểm soát. Nếu những gã đàn ông này được kiểm soát, họ sẽ không ở đây. Cậu hiểu vấn đề rồi đó.

- Phải.

- Cậu có thể đi. Bản thân tôi sẽ cảm thấy thú vị khi biết điều gì sẽ đến với cậu.

Gã khoác tay ra dấu. Tay phụ tá bước tránh cánh cửa và kéo nó ra.

- Này anh bạn trẻ. - Perez nói.

John Grady quay lại. - Sao? - Cậu nói.

- Hãy cẩn trọng với người mà cậu từng ăn chung.

- Được rồi. Tôi sẽ lưu ý.

Rồi cậu quay người và bước ra ngoài sân trong.

Cậu vẫn còn bốn mươi lăm peso mà Blevins đã cho và cậu cố dùng nó để mua một con dao nhưng chẳng ai bán cho cậu cả. Cậu không rõ là không ai bán thứ này hay không ai bán cho cậu. Cậu đi ngang qua sân trong dáng điệu thong dong cẩn trọng. Cậu nhìn thấy anh em nhà Bautistas dưới mành cửa sổ của bức tường hướng nam và cậu đứng đó cho đến khi họ nhìn lên và ra dấu cho cậu bước đến.

Cậu ngồi xổm trước mặt họ.

- Tôi muốn mua một con dao. - Cậu nói.

Họ gật đầu. Người tên Faustino lên tiếng.

- Mày có bao nhiêu tiền?

- Bốn mươi lăm peso.

Họ ngồi một hồi lâu. Gương mặt đen của người thổ dân da đỏ như trầm tư. Ngẫm nghĩ. Như thể mọi điều phức tạp của thương vụ này kéo sau nó bất cứ một hậu quả nào. Được. - Hắn nói. - Đưa tiền đây.

John Grady nhìn họ. Những ánh đèn phản chiếu trong mắt họ. Nếu có sự lừa đảo ở đây thì chẳng còn cái gì mà cậu có thể coi là quan trọng cả. Cậu ngồi xuống đất, kéo chiếc ủng từ bàn chân trái và luồn tay vào lấy ra một cuộn giấy bạc ẩm ẩm. Họ nhìn cậu. Cậu mang chiếc ủng vào lại, ngồi một hồi với những tờ bạc đặt giữa ngón tay trỏ, ngón giữa rồi với một động tác khéo léo, cậu chìa những tờ bạc được gấp lại xuống dưới đầu gối của Faustino. Faustino không cử động.

- Được. - Hắn nói. - Chiều nay tao sẽ có nó cho mày.

Cậu gật đầu, đứng dậy và đi về lại ngang qua sân trong. Cậu có thể nghe tiếng xe buýt trên đường bên ngoài cổng và cậu nhận ra hôm nay là chủ nhật. Cậu ngồi một mình, lưng quay về bức tường. Cậu nghe tiếng trẻ con đang khóc. Cậu nhìn thấy một người thổ dân da đỏ từ Sierra Leone đi ngang qua sân bãi và cậu nói với y.

- Mời ngồi.

Gã thổ dân ngồi xuống. Gã lấy ra từ túi áo một túi nhỏ bằng giấy bủn nhủn với mồ hôi và đưa cho cậu. Bên trong là một nắm thuốc lá loại rẻ tiền và một cuộn giấy bằng vỏ bắp.

- Cảm ơn. - Cậu nói.

Cậu lấy một mẩu giấy, gập và bỏ vào một ít sợi thuốc lá thô đó, cuộn lại và dùng miệng cắn. Cậu đưa lại cho gã thổ dân và gã cũng cuộn một điếu rồi bỏ cái túi đó vào lại trong túi áo. Gã đánh lửa bằng cách cọ xát hai ống nứa dài độ sáu centimet, gã bật ngọn lửa và khum hai bàn tay thành hình chén để che gió, bập bập điếu thuốc rồi giữ nó cho John Grady.

John Grady cảm ơn gã rồi hỏi: ông không có người quen nào à?

Gã thổ dân lắc đầu. Gã không hỏi lại John Grady có người quen nào không. John Grady nghĩ có thể gã này có một điều gì đó muốn nói. Một nguồn tin nào đó đến được nhà tù nhưng đã không đến với gã trong cảnh tù tội này. Nhưng gã thổ dân dường như chẳng có tin tức nào và họ

ngồi dựa tường hút thuốc cho đến khi điếu thuốc cháy dần rồi chẳng còn gì. Gã thổi dần để tàn thuốc rơi giữa hai bàn chân rồi đứng dậy và bước đi ngang qua sân.

Cậu không đi ăn trưa. Cậu ngồi và quan sát khu vực sân trong và có cảm nhận cái không khí này. Cậu nghĩ những gã đàn ông băng qua sân đang nhìn cậu. Cậu nghĩ họ cũng đang chịu đựng. Cậu tự nhủ rằng tất cả việc suy nghĩ này có thể khiến cho một người đàn ông bị giết. Rồi cậu nói rằng việc tự nhủ với chính mình cũng có thể khiến cho cậu bị giết. Một hồi sau cậu giật mình tỉnh lại và đưa một tay lên. Cậu hoảng sợ khi đã ngủ thiếp đi ở đó.

Cậu nhìn cái vùng tối của bức tường trước mặt. Khi mặt sân bị bóng tối che lấp một nửa đúng vào điểm bốn giờ. Một lát sau cậu ngồi dậy và đi bộ đến chỗ anh em nhà Bautistas vẫn đang ngồi ở đó.

Faustino ngước mắt nhìn cậu. Gã ra dấu cho cậu bước đến. Gã bảo cậu bước nhè nhẹ về phía bên trái. Rồi gã bảo cậu đứng lên đó.

Cậu cúi mặt nhìn xuống nhưng không ngồi. Faustino gật đầu, nói: Ngồi xuống đi.

Cậu ngồi xuống.

Có một sợi dây. Cậu nhìn xuống. Một đoạn dây nhỏ nằm dưới chiếc ủng của cậu. Khi cậu kéo lên, một con dao dưới bàn tay cậu lộ lên khỏi lớp sỏi vụn và cậu chộp lấy và nhét vào cạp quần. Rồi cậu đứng dậy và bước đi.

Sự việc tốt hơn cậu nghĩ. Một lưỡi dao bấm, sản xuất ở Mexico, cán dao lộ ra lớp đồng qua lớp mạ bọc. Cậu tháo sợi dây bện bao quanh con dao, chùi vào áo rồi thổi lớp bụi bám trong khe lưỡi dao và gõ nhẹ vào gót của chiếc ủng rồi lại thổi bụi. Cậu nhấn cái nút bấm và nó bật mở lên. Cậu thấm ướt một phần lông ở cổ tay và thử độ sắc của lưỡi dao. Cậu đứng một chân, chân kia vắt ngang qua đầu gối mài mài lưỡi dao vào gót của chiếc ủng. Đột nhiên cậu nghe ai đó đang bước đến và cậu gập con dao lại và nhét vào túi quần. Cậu quay mặt và bỏ đi, bước ngang qua hai gã đàn ông đang nhìn cậu với vẻ miệt thị trên đường chúng đến nhà xí.

Một giờ sau, tiếng còi vang lên khắp khu vực sân bãi báo giờ ăn tối. Cậu đợi cho đến khi người cuối cùng bước vào gian phòng lớn rồi cậu bước theo. Cậu nhận cái khay của mình và bước đi. Bởi vì đó là ngày chủ nhật và phần nhiều tù nhân dùng thức ăn do vợ hoặc gia đình mang đến nên phòng ăn chỉ còn một nửa số người. Cậu quay lại và đứng cầm trong tay cái khay đựng món đậu, những mẩu bánh ngô và món hầm không biết tên, rồi cậu chọn cái bàn đặt ở góc phòng, nơi một gã không lớn hơn cậu là mấy đang ngồi một mình hút thuốc và uống nước.

Cậu đứng ở đầu bàn và đặt cái khay xuống. - Tôi ngồi đây được chứ. - Cậu nói.

Gã nhìn cậu, phà hai làn khói thuốc từ lỗ mũi, gật đầu và với tay lấy chiếc tách của mình. Bên trong cánh tay phải của gã là hình xăm một con báo đốm màu xanh đang chống chọi trong vòng xiết của con trăn Nam Mỹ. Trong lòng ngón tay cái có hình chữ thập pachuco và năm dấu hiệu khác. Chẳng có gì là bình thường. Nhưng khi ngồi xuống, cậu đột nhiên hiểu tại sao gã này ngồi ăn một mình. Nhưng đã quá trễ để đứng dậy. Cậu cầm lấy cái muỗng bằng tay trái và bắt đầu ăn. Cậu nghe tiếng then cửa đóng lại kêu cạch ở gian phòng ngay cả trên những bước chân sột soạt và tiếng lách cách của những cái muỗng trên các khay thức ăn. Cậu nhìn về phía trước gian phòng. Không có ai phía sau quầy phục vụ. Hai gã lính canh biến mất. Cậu tiếp tục ăn. Tim cậu đập thình thịch, miệng khô rát và thức ăn chỉ là những thứ vương vãi. Cậu rút con dao trong túi quần ra và nhét vào cạp quần.

Gã kia dập tắt điếu thuốc và đặt chiếc tách lên cái khay. Phía ngoài, trên những con đường xa xa văng vẳng tiếng chó sủa. Tiếng rao của một người bán bánh dạo. John Grady nhận ra cậu không thể nghe những tiếng này trừ khi mọi âm thanh trong gian phòng đều câm lặng. Cậu lặng lẽ bật con dao và nhét dưới cái khóa dây nịt. Gã kia đứng dậy và bước qua chiếc ghế dài, cầm lấy cái khay của mình, quay lại và bắt đầu bước dọc theo cạnh bàn. John Grady giữ chiếc muỗng trong bàn tay trái của mình và nắm chặt cái khay. Gã bước đến đối diện trước mặt cậu. Gã đi ngang qua. John Grady nhìn gã với cái nhìn yếu đi. Khi đến cuối cạnh bàn đột nhiên gã quay lại và ném cái khay vào đầu cậu. John Grady nhận thấy mọi thứ đã rõ ràng trước mắt mình. Cạnh của chiếc khay hướng đến đôi mắt của cậu. Chiếc tách thiếc hơi nghiêng một bên với cái muỗng trong đó và hầu như bất động trong không khí. Mái tóc đen trơn nhờn của gã hất ngang qua khuôn mặt hình chữ nêm của gã. Cậu búng cái khay của mình lên và cái góc khay của gã in một dấu xước sâu lên mặt dưới chiếc khay của cậu. Cậu lượn người ra sau trên chiếc ghế dài và quờ quạng dưới bàn chân mình. Cậu nghĩ chiếc khay sẽ va vào cái bàn nhưng gã không để như vậy. Gã nhắm vào cậu, bước dọc theo cạnh của băng ghế dài. Cậu lùi lại để tự vệ và hai chiếc

khay va nhau kêu loảng xoảng và lần đầu tiên cậu nhìn thấy con dao di chuyển dưới những chiếc khay giống như con giun thép lạnh cóng đang tìm chỗ ẩn cho nó. Cậu nhảy và trượt chân trên mớ thức ăn bị rơi vãi trên sàn bê tông. Cậu rút con dao từ dây nịt rồi vung cái khay ngược lại và trúng ngay vào trán gã. Tên chém thuê này có vẻ như kinh ngạc. Gã cố làm mất khả năng nhìn của John Grady bằng cái khay của mình. John Grady bước lùi lại. Cậu dựa vào vách tường. Cậu bước sang một bên, nắm chặt chiếc khay và tạt mạnh vào chiếc khay của gã, cố làm tổn thương những ngón tay của gã. Tên chém thuê di chuyển giữa cậu và chiếc bàn. Gã đá chiếc ghế dài ngã ngược ra sau. Hai chiếc khay va nhau kêu loảng xoàng trong sự tĩnh lặng mà lẽ ra không có. Máu bắt đầu chảy xuống dọc theo con mắt trái của gã từ vết thương trên trán. Gã lại đánh nhử bằng cái khay của mình. John Grady có thể cảm nhận mùi máu của gã. Gã làm động tác giả và con dao của gã đi ngang qua mặt trước chiếc áo của John Grady. John Grady hạ cái khay xuống ngang hông và di chuyển dọc theo vách tường, mắt không rời khỏi đôi mắt đen sẫm của gã. Tên chém thuê không nói lời nào. Những cử động của gã chính xác và không mang vẻ hận thù. John Grady biết rằng gã được người thuê. Cậu vung chiếc khay vào đầu gã. Gã cúi người, làm động tác giả và bước về trước. John Grady nắm chặt chiếc khay trong tay và di chuyển dọc theo vách tường. Cậu lè lưỡi liếm khóe miệng và nếm vị máu. Cậu biết khuôn mặt của mình bị cắt đứt nhưng không biết là nó tệ đến mức nào. Cậu biết gã khốn này đã được thuê bởi vì gã là một người có uy tín nhưng không ngờ gã sắp sửa chết ở nơi này. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt đen của gã và những đáy lòng sâu thẳm trong đó. Cả một lịch sử thâm hiểm đang bùng cháy

với sự lạnh lùng, lãnh đạm và đen tối. Cậu di chuyển dọc theo vách tường, liếc cái khay của mình ngược về phía gã. Gã lại bị cắt ngang qua phần ngoài của cánh tay trên. Cậu bị cắt ngang qua phần ngực dưới. Cậu quay lại và chém nhát thứ hai vào gã bằng con dao của mình. Người đàn ông né cái lưỡi dao đó với một cử chỉ mềm mại của một gã thầy tu. Những người đàn ông ngồi ở bàn mà họ đang tiến dần đến bắt đầu đứng dậy từng người một rời khỏi những chiếc ghế dài như những con chim rời sợi dây kẽm. John Grady ngoảnh mặt lại và dùng cái khay của mình đánh mạnh vào gã. Gã nằm sõng soài và gã nhìn thấy cậu đứng đó, mỏng manh và khẳng khiu dưới cánh tay rũ rượi trong một khoảnh khắc tê cứng như một đứa trẻ yếu ớt và đen sẫm. Con dao phóng ngang qua ngực gã rồi bị đánh trả và mọi người di chuyển với tốc độ khó tin, rồi đứng lặng trước mặt gã, cúi mình một cách khép nép, vẫy tay yếu ớt và nhìn vào mắt gã. Họ nhìn, vì thế họ có thể biết cái chết đang đến. Những ánh mắt trước đây đã nhìn thấy cái chết và biết được những sắc màu cái chết đi qua và sẽ thế nào khi đến đích.

Chiếc khay chạm vào những viên gạch. Cậu nhận ra mình đã đánh rơi nó. Cậu đưa bàn tay vào chiếc áo. Bàn tay nhầy nhụa máu và cậu chùi vào ống quần. Tên giết thuê đưa cái khay ngang tầm mắt để che mắt gã khỏi những cử động của cậu. Gã có vẻ như khuyên nài cậu đọc một cái gì đó nhưng chẳng có gì ngoại trừ những dấu trầy xước do mười ngàn bữa ăn được dùng ở đó. John Grady lùi lại. Cậu chậm rãi ngồi xuống sàn. Hai cái chân cong oằn phía dưới người cậu và cậu ngả người vào vách tường, buông thõng hai cánh tay. Tên chém thuê hạ cái khay xuống. Gã lặng lẽ đặt nó lên bàn. Gã cúi người, tóm lấy tóc John Grady và giật ngược đầu

cậu về sau để cắt cuống họng của cậu. Khi gã làm như vậy, John Grady lấy con dao từ dưới sàn và đâm vào tim của gã sát thủ. Cậu đâm con dao vào tim gã, xoay cán dao sang một bên và rút lưỡi dao ra.

Con dao của gã giết thuê rơi xuống sàn. Từ đóa hoa cài áo đỏ rực in trên túi trái của chiếc áo lao động màu xanh của gã phọt ra tia máu đỏ tươi. Gã khụy xuống và giãy cái chết vào hai cánh tay của kẻ thù. Một vài gã đàn ông trong gian phòng đã bỏ đi. Giống như những mạnh thường quân của nhà hát nóng lòng muốn tránh sự chen lấn. John Grady thả cán dao xuống và đẩy cái đầu chuếnh choáng đang ngã vào ngực cậu. Cậu lượn người sang một bên và loạng choạng cho đến khi vớ phải con dao của tên sát thủ. Cậu đẩy cái xác chết ra, ghì vào bàn và cố đứng dậy. Bộ đồ của cậu bị chùng xuống bởi sức nặng của máu. Cậu lùi dọc theo những cái bàn rồi ngoảnh mặt lại và lảo đảo bước đến cánh cửa. Cậu mở then cài cửa và bước đi chệnh choạng vào bầu trời chạng vạng xanh thẫm.

Ánh sáng từ gian phòng trải dài trong hành lang cọc hàng rào ngang qua sân trong. Nơi những người đàn ông đến cánh cửa để nhìn cậu, ánh sáng chuyển thành một màu tối đen. Không ai bước theo cậu cả. Cậu bước đi với sự cẩn trọng cao độ, tay ôm lấy bụng. Những ánh đèn pha dọc theo các vách tường phía trên sẽ sáng lên bất cứ lúc nào. Cậu bước đi rất cẩn thận. Máu óc ách trong hai chiếc ủng của cậu. Cậu nhìn con dao trong tay mình và rồi ném nó đi. Tiếng còi đầu tiên vang lên và những ánh đèn bật sáng dọc theo những vách tường. Cậu bước đi như người mê sảng và lạ thật, không một chút đau đớn. Hai bàn tay cậu nhầy nhụa máu. Máu rỉ qua những ngón tay mà cậu đang ôm lấy mình. Những ánh đèn sẽ sáng lên và tiếng còi cũng sẽ vang lên.

Cậu còn nửa đường mới đến được chiếc cầu thang bằng thép đầu tiên thì một người đàn ông cao to bất thình lình xuất hiện và nói chuyện với cậu. Cậu quay lại, cúi người xuống như né đòn. Trong cái ánh sáng mờ mờ đó, có lẽ họ sẽ không nhìn thấy là cậu chẳng có dao. Chẳng biết được cậu đứng đó, máu me giàn giụa như thế nào trên quần áo.

- Đi theo tôi. - Người đàn ông nói. - Rồi sẽ ổn thôi mà.

- Để tôi yên.

Những dãy tường tối đen của nhà tù chạy liên tục trong bầu trời xanh thẫm. Một con chó bắt đầu sủa.

- Ông Perez muốn giúp cậu.

- Bằng cách nào?

Người đàn ông đứng trước mặt cậu. Gã nói: Đi theo tôi.

Đó là tay phụ tá của Perez. Gã chìa bàn tay ra. John Grady bước lùi lại. Hai chiếc ủng của cậu để lại những vệt máu trên mặt sàn khô của sân trong. Những ánh đèn sáng lên. Tiếng còi vang lên. Cậu quay mặt bước đi, hai đầu gối lập cập. Cậu ngã xuống và rồi lại đứng lên. Một người giúp việc đưa tay để giúp cậu và cậu trượt khỏi cái ghì tay của gã và rồi lại ngã xuống. Trời đất như quay cuồng. Cậu quỳ lên và chống mạnh tay xuống đất để đứng dậy. Máu nhỏ giọt từ giữa hai bàn tay duỗi thẳng của cậu. Cái dãy tường đen thẫm hiện lên. Bầu trời xanh đen. Cậu nằm nghiêng một bên. Gã thị thần của Perez cúi người xuống hắn. Tay phụ tá cúi xuống và ôm cậu trong hai cánh tay, nâng cậu lên và mang ngang qua sân trong vào ngôi nhà của Perez. Gã đá cánh cửa đóng lại phía sau khi những ánh đèn sáng lên và tiếng còi vang lên.

Cậu thức dậy trong một căn phòng bằng đá trong bóng tối mịt mùng cùng với mùi của thuốc tẩy. Cậu đưa một tay ra ngoài để biết có thể sờ được thứ gì và cậu cảm thấy cơn đau lan tỏa khắp người như một cái gì đó đang chực chờ đợi cậu làm chao đảo. Cậu thả bàn tay xuống. Cậu xoay đầu. Một sợi dây mỏng đang phát quang trong đêm tối. Cậu lắng nghe nhưng không có tiếng động. Mỗi hơi thở cậu thở giống như một lưỡi dao cạo. Sau một hồi cậu đưa bàn tay lên và chạm vào bức tường gạch lạnh cóng.

- Xin chào. - Cậu nói. Giọng của cậu yếu ớt và lạo xạo, khuôn mặt cậu cứng nhắc và méo mó. Cậu lại cố gắng. - Xin chào. - Có người đang đứng đó. Cậu có thể cảm nhận được họ.

- Ai đó? - Cậu hỏi, nhưng không ai trả lời.

Có ai đang ở đó và họ đã ở đó lâu rồi. Không có ai ở đó à. Có ai đang ở đó và họ ở đó lâu rồi và họ đã không bỏ đi nhưng chẳng có ai ở đó.

Cậu nhìn sợi dây bóng đèn đang đung đưa. Có ánh sáng từ dưới cánh cửa. Cậu lắng nghe. Cậu nín thở và lắng nghe. Bởi vì căn phòng nhỏ nên tiếng thở dường như cũng nhỏ và nếu căn phòng nhỏ, cậu đã có thể nghe họ thở trong bóng tối nếu có nhưng cậu chẳng nghe gì. Cậu tự hỏi phải chăng cậu đã chết và trong cơn tuyệt vọng, cậu cảm thấy trong lòng trào dâng một nỗi buồn như đứa trẻ bắt đầu kêu gào cùng một nỗi đau mà cậu đột ngột chặn lại, và bắt đầu một cuộc sống mới và sống với nó trong từng nhịp thở.

Cậu biết mình sắp sửa đứng dậy và chạm vào cánh cửa và cậu phải mất một thời gian lâu mới sẵn sàng. Trước hết cậu đưa tay vào bụng. Cậu dốc sức tự đẩy mình lên để lấn át nó và kinh ngạc trước cơn đau. Cậu ngớt thở. Cậu cúi người xuống để đặt bàn tay lên sàn. Cánh tay run rẩy trong không gian trống trải. Cậu nới lỏng cẳng chân và tự nhấc mình lên, bàn chân cậu chạm sàn và cậu ngồi tựa lên hai khuỷu tay.

Khi cậu chạm cánh cửa, cánh cửa đã bị khóa. Cậu đứng, mặt sàn lạnh dưới hai bàn chân. Cậu được băng bó bằng một loại gạc nào đó và máu bắt đầu chảy lại. Cậu có thể cảm nhận được điều đó. Cậu đứng tựa đầu vào cái mặt lạnh cóng của cánh cửa kim loại. Cậu cảm nhận vết băng trên khuôn mặt cùng với cánh cửa và sờ nó. Cậu khát nước và nghỉ một lúc lâu mới bắt đầu quay lại mặt sàn.

Khi cánh cửa mở, ánh sáng chói lòa và đứng ở đó không phải cô giúp việc trong bộ y phục màu trắng mà chính là tay phụ tá với bộ kaki vấy bẩn và nhăn nhúm. Gã mang đến một cái khay kim loại đựng đậu luộc và một ly sôđa cam. Gã không lớn tuổi hơn John Grady là mấy và gã bước vào phòng cùng với cái khay rồi quay lại, đôi mắt gã nhìn khắp mọi nơi ngoại trừ cái giường. Ngoại trừ cái xô bằng thép trên sàn nhà, chẳng còn gì cả và ngoại trừ cái giường, chẳng còn chỗ nào để đặt cái khay lên.

Gã tiến lại gần cậu và đứng đó. Gã trông vừa khó chịu vừa đe dọa. Gã ra dấu về cái khay. John Grady ghì vào vai gã và tự mình đứng dậy. Mồ hôi đọng trên trán cậu. Gã mặc một chiếc áo choàng bằng loại bông thô nào đó và cậu đã vấy máu lên đó và máu đã khô.

- Cho tôi ly nước. - Cậu nói. - Chẳng có gì cả.

- Chẳng có gì cả à?

- Phải.

Gã phụ tá đưa cho cậu một ly nước cam. Cậu cầm lấy và ngồi xuống. Cậu nhìn căn phòng đá nhỏ. Phía trên đầu là một bóng đèn lẻ loi trong cái khung thép.

- Ánh sáng, làm ơn. - Cậu nói.

Gã phụ việc gật đầu, đi đến cánh cửa, kéo nó và đóng lại. Một tiếng "cách" của cái then cài vang lên trong bóng tối. Rồi đèn được bật lên.

Cậu lắng nghe tiếng bước chân xuống hành lang. Rồi sự thinh lặng. Cậu cầm ly nước lên và uống chậm rãi. Ấm ấm, sủi bọt nhẹ và ngon.

Cậu nằm đó ba ngày. Cậu ngủ, thức dậy và lại ngủ. Có người tắt đèn và cậu thức dậy trong bóng tối. Cậu gọi to nhưng không ai trả lời. Cậu nghĩ về bố cậu ở Goshee. Cậu biết rằng những điều khủng khiếp đã xảy ra cho ông ở đó và cậu luôn tin rằng mình không muốn biết nhưng cậu đã biết. Cậu nằm trong bóng tối suy nghĩ về tất cả những điều mà cậu không biết về cha mình và cậu nhận ra rằng người cha cậu biết là người cha mà cậu sẽ mãi mãi biết đến. Cậu không nghĩ về Alejandra bởi vì cậu không biết điều gì sẽ đến và sẽ tồi tệ đến mức nào. Cậu nghĩ rằng nàng là một điều gì đó mà cậu nên giữ lại. Vì vậy cậu nghĩ về những con ngựa và chúng luôn là điều nên nghĩ đến. Sau đó một người nào đó lại bật bóng đèn lên và rồi cứ để như vậy. Cậu ngủ và khi thức dậy, cậu mơ màng về người chết đang đứng lảng vảng trong bộ xương và những cái hốc sâu đen thẫm trong đôi mắt của họ vốn thật sự không một chút suy xét, chìm sâu trong vùng trống không, nơi đó hiện hữu một điều khủng khiếp đối với tất cả, nhưng chẳng ai nói đến. Khi thức dậy, cậu biết rằng những gã đàn ông đã chết trong căn phòng đó.

Cánh cửa mở, lúc này là một người đàn ông trong y phục xanh mang cái túi da. Người đàn ông mỉm cười và hỏi thăm sức khỏe của cậu.

- Tốt hơn bao giờ hết. - Cậu nói.

Người đàn ông lại mỉm cười. Ông đặt túi lên giường, mở ra, lấy một chiếc kéo y khoa rồi đẩy cái túi đến chỗ chân giường và kéo miếng băng bị vấy máu.

- Ông là ai? - John Grady hỏi.

Người đàn ông trông có vẻ ngạc nhiên. - Tôi là bác sĩ. - Ông đáp.

Chiếc kéo có đuôi hình con bích lành lạnh thấm vào da cậu và ông bác sĩ lướt cây kéo xuống dưới miếng gạc bao quanh thắt lưng dính đầy máu rồi cắt phăng nó đi. Ông kéo miếng băng phía dưới cậu và họ nhìn xuống những mũi khâu.

- Tốt, tốt. - Ông bác sĩ nói. Ông dùng hai ngón tay ấn vào chỗ khâu. - Tốt. - Ông nói.

Ông lau sạch chỗ vết thương bị khâu bằng nước vô trùng và dùng gạc băng chúng lại rồi giúp cậu ngồi dậy. Ông lấy một cuộn băng lớn ra khỏi túi, vòng tay qua hông của John Grady rồi bắt đầu băng lại.

- Đặt hai tay cậu lên vai tôi. - Ông nói.

- Cái gì?

- Đặt hai tay lên vai tôi. Được chứ.

Cậu đặt hai tay lên vai bác sĩ và ông băng chỗ bị thương xong rồi. - Ông nói. - Tốt.

Ông đứng dậy, đóng túi xách và đứng nhìn bệnh nhân.

- Tôi sẽ cho người mang xà phòng và khăn tắm cho cậu. - Ông nói. - Vì thế cậu có thể tự rửa ráy lấy.

- Vâng.

- Cậu mau lành đấy.

- Cái gì?

- Một người mau lành vết thương. - Ông gật đầu, mỉm cười và quay người bước ra ngoài. John Grady không nghe ông cài then cửa nhưng dù sao thì cũng chẳng có chỗ nào để đi.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của cormac mccarthy