Những Con Tuấn Mã

Lượt đọc: 496 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần IV Tiếp theo

Tại góc khe thông gió nơi ánh sáng lọt vào chuồng, John Grady giật sợi thừng dẫn ngựa từ tay gã chăn.

- Chờ ở đây. - Cậu ra lệnh.

- Vâng.

Cậu đẩy gã đại úy đi trước.

- Tao chỉ muốn ngựa của tao. - Cậu nói. - Không gì khác.

Không ai trả lời.

Cậu thả sợi thừng và vỗ mông con ngựa và nó chạy nước kiệu ra khỏi chuồng hơi nghiêng đầu sang một bên để không giậm sợi thừng. Ra bên ngoài nó quay người thúc trán vào con ngựa của Rawlins đoạn đứng nhìn người đàn ông đang

lom khom sát bức tường. Người này hẳn đã làm một cử chỉ khó hiểu với con ngựa bởi vì nó giật đầu và nháy mắt nhưng không di chuyển. John Grady chụp lấy đầu thừng con ngựa đang kéo lê và vắt qua chiếc còng tay đang khóa tên đại úy và buộc hờ vào thanh gỗ treo trên cửa chuồng. Đoạn cậu bước ra ngoài qua lối cửa và chĩa nòng súng lục vào giữa mặt gã đàn ông đang lom khom ở đó.

Gã đàn ông đang đeo súng trường ngang thắt lưng và hắn vứt xuống đất và giơ hai tay lên trời. Gần như ngay lập tức đôi chân John Grady sụm xuống và cậu ngã quỵ. Cậu thậm chí chưa kịp nghe tiếng nổ giòn của súng trường nhưng con ngựa của Blevins thì nghe. Nó nhảy chồm trên hai chân sau trước mặt gã, bật mạnh người và giật phải đầu dây thừng và bị quật sang bên rồi ngã một cú như trời giáng trong đám bụi đất. Một bầy bồ câu bay tung tóe ra khỏi cái chuồng trên đầu trong ánh nắng buổi sáng.

Hai con ngựa kia chạy nước kiệu và con nâu xám bắt đầu chạy dọc hàng rào. Cậu nắm chặt khẩu súng và cố gượng dậy.

Cậu biết mình đã bị bắn và đang cố xác định kẻ hạ thủ đang nấp ở đâu. Gã còn lại với tay chụp cây súng trường đang nằm trên đất, nhưng John Grady đã quay lại nện khẩu súng lục vào gã đoạn vươn tay giật cây súng trường và lăn mình che chắn cái đầu con ngựa đang ngã xuống vùng vẫy chưa đứng lên được. Đoạn cậu đứng dậy và thận trọng nhìn quanh.

- Đừng hại con ngựa. - Gã đàn ông đứng sau lưng cậu lên tiếng. Cậu thấy gã đã bắn mình đang đứng trên đệm một chiếc xe tải cách đó hơn ba mươi thước bên kia lô đất với nòng súng trường tựa trên đầu xe. Cậu chĩa súng lục vào gã và gã khom người xuống và quan sát cậu qua cửa sau xe và bắn qua kính chắn gió. Cậu lên cò và nhắm bắn thủng một lỗ kính chắn gió và lại lên cò và quay súng và chĩa vào gã đàn ông đang quỳ đằng sau cậu. Con ngựa rền rĩ dưới chân cậu. Cậu có thể cảm nhận nhịp thở chậm chạp và đều đều nơi lõm bụng của mình. Gã đàn ông giơ cao tay. Đừng bắn tôi. - Gã kêu lên. John Grady nhìn về phía chiếc xe tải. Cậu có thể thấy đôi ủng bên dưới trục xe nơi gã đứng sau xe và cậu chồm người qua con ngựa và lên cò và nổ súng vào chúng. Gã đàn ông nhảy trốn sau bánh xe sau và cậu đoàng một phát nữa trúng lốp xe. Gã từ đằng sau xe tải chạy băng qua bãi đất trống về phía một nhà kho. Lốp xe rít lên một tiếng dài trong cái tĩnh lặng buổi sáng và chiếc xe tải bắt đầu lún xuống ở một góc.

Redbo và Junior đứng run rẩy trong bóng tối của vách chuồng với những cái chân hơi dạng ra và ánh mắt sợ sệt. John Grady nằm che chắn con ngựa và chĩa súng lục vào gã đàn ông đằng sau cậu và gọi tên chăn ngựa. Tên chăn ngựa không đáp lời và cậu lại gọi lần nữa và bảo gã mang một cái yên và dây cương cho con ngựa kia cùng một sợi thừng bằng không cậu sẽ giết gã chủ trại. Rồi họ chờ đợi. Vài phút sau gã chăn ngựa tiến đến cửa. Gã kêu to tên gã lên như thể một thứ bùa che chở gã.

- Ra đây. - John Grady gọi. - Không ai được làm hại nó.

Cậu nói với Redbo trong khi gã chăn ngựa thắng yên cương cho nó. Con ngựa của Blevins đang chậm chạp thở đều và bụng nó ẩm ẩm và áo cậu ẩm ướt vì hơi thở con ngựa. Cậu thấy mình đang thở cùng một nhịp với con ngựa như thể một bộ phận nào đó của con ngựa đang thở trong cậu và cậu đã biến thành một kiểu thông cảm ngấm ngầm nào đó mà thậm chí cậu không gọi được tên. Cậu nhìn xuống chân mình. Quần cậu thâm sẫm vì máu và máu dây cả trên đất. Cậu cảm thấy tê buốt và là lạ nhưng không thấy đau. Gã chăn ngựa đưa Redbo đã thắng yên ra cho cậu và nhờ nó cậu thấy khá hơn và cậu nhìn nó. Ánh mắt con ngựa lướt qua cậu, nhìn vào thảm xanh bao la bất tận ngoài kia. Cậu dựng cây súng trường trên đất và cố đứng dậy. Khi cậu dựa sức nặng lên cái chân trúng đạn thì một cơn đau nhói buốt dâng lên và cậu cố hớp lấy tất cả không khí có được. Con ngựa của Blevins run rẩy, xiêu vẹo và giật căng dây thừng và có một tiếng thét trong chuồng ngựa và gã đại úy gập người lảo đảo bước ra với hai cánh tay bị khóa quặt ra sau theo sợi thừng run run trông như một cái gì bốc ra từ một cái lỗ. Gã đã rớt mất mũ, mái tóc đen của gã lòa xòa, mặt gã xám ngắt, và gã gọi toáng họ tới giúp gã. Con ngựa vấp phải đầu sợi thừng bởi phát đạn đầu tiên đã giật ngược làm trật khớp vai gã và gã đang vô cùng đau đớn. John Grady đứng dậy nới nút thừng khỏi đai cổ con ngựa hỏng và cột sợi thừng gã chăn ngựa đã đưa, rồi đưa đầu thừng cho gã chăn ngựa và bảo gã nới lỏng nó vào đai yên con Redbo và mang tới cho cậu hai con ngựa kia. Cậu nhìn gã đại úy. Gã đang ngồi hơi nghiêng sang một bên với đôi tay bị khóa sau lưng. Gã thứ hai vẫn đang quỳ giơ tay lên trời cách đó vài thước. Khi nhìn gã, John Grady lắc đầu.

- Gã điên rồi. - Gã này nói.

- Mày nói đúng. - John Grady đáp.

Cậu bảo gã gọi tên bắn súng cacbin ra khỏi nhà chuồng, và gã gọi hai lần nhưng tên kia không chịu ra. Cậu biết không đời nào cậu cưỡi ngựa ra khỏi đây mà bọn này không cố chặn cậu lại, và cậu biết mình phải làm gì đó với con ngựa của Blevins đang phát điên phát cuồng. Gã chăn ngựa đang đứng giữ lũ ngựa, và cậu nắm sợi thừng, đưa dây cương lại cho gã và bảo gã tới xốc tên đại úy lên con ngựa nâu xám. Cậu tựa người vào hông con ngựa của Blevins, lấy hơi và nhìn xuống chân mình. Khi nhìn gã chăn ngựa, cậu thấy gã đang đứng giữ con ngựa sau lưng gã đại úy, nhưng gã ta chẳng có nhúc nhích đi đâu. Cậu giương súng và sắp sửa bắn đoàng một phát xuống đất trước mặt gã đại úy thì nhớ đến con ngựa của Blevins. Cậu lại ngó gã đang quỳ, đoạn dùng súng trường làm cái nạng, đung đưa dưới cổ con ngựa và chộp sợi cương trên đất của con Redbo. Cậu giắt khẩu súng vào thắt lưng, đặt chân lên bàn đạp ngựa và đứng dậy rồi đu cái chân đẩy máu me qua yên. Cậu đu mạnh hơn mức cần thiết vì biết nếu thất bại lần đầu, cậu sẽ không thể nào làm lại lần nữa và cậu suýt thét lên vì đau đớn. Cậu tháo sợi thừng khỏi đai yên và cưỡi con ngựa tới chỗ gã đại úy đang ngó. Cậu cắp khẩu súng trường dưới cánh tay và quan sát nhà chuồng nơi gã mang súng trường kia đã núp. Cậu cưỡi ngựa ngang qua gã đại úy mà không biết gã sẽ có phản ứng gì. Cậu bảo tên chăn ngựa tháo sợi thừng khỏi thanh gỗ trên cửa chuồng và mang tới cho cậu. Cậu đã tính trước rằng phải có đổ máu giữa hai người. Khi gã chăn ngựa đưa đầu dây thừng, cậu ra lệnh cột vào còng tay tên đại úy, và gã làm theo rồi bước lùi lại.

- Cảm ơn. - John Grady kêu. Cậu cuộn sợi thừng và lùa con ngựa đi tới. Khi gã đại úy thấy tình cảnh của mình, gã đứng dậy.

- Chờ chút. - Gã gọi.

John Grady cưỡi ngựa đi trước, quan sát nhà chuồng. Gã đại úy khi nhìn thấy sợi thừng lùng thùng chạy dọc trên đất đã cất tiếng gọi to và bắt đầu chạy theo, đôi tay bị khóa quặt ra sau. "- Chờ chút," gã kêu lên.

Khi họ đi qua cổng, gã đại úy đang cưỡi con Redbo và cậu ngó sau gã với cánh tay siết chặt quanh thắt lưng gã đại úy. Họ dẫn ngựa của Blevins bằng dây thừng và lùa hai con khác đi trước mặt. Cậu quyết định đưa bốn con ngựa ra khỏi đó nếu cậu có phải chết trên đường, và ngoài chuyện đó cậu không nghĩ gì nhiều. Chân cậu tê buốt và chảy máu, cảm giác nặng nề như một bao bột và ủng của cậu ngập ngụa máu. Khi cậu đi ngang qua cổng, gã chăn ngựa đứng đó tay cầm mũ của cậu, và cậu với xuống lấy nó từ tay gã, đội lên và gật đầu.

- Tạm biệt. - Cậu nói.

Gã chăn ngựa gật đầu và bước lùi. Cậu thúc con ngựa đi và họ đi xuống đường dành cho xe, cậu đang giữ chặt gã đại úy và hơi quay sang bên với khẩu súng trường ở thắt lưng, nhìn về phía bãi quây. Gã chăn ngựa vẫn đang ở cổng nhưng không có dấu vết của hai người kia. Gã đại úy trên yên trước mặt hắn bốc mùi hôi thối và nhớp nháp mồ hôi. Gã cựa quậy cho dễ chịu hơn trong cái áo nhà binh và đặt tay vào phía trong để tựa cánh tay cho đỡ mỏi. Khi họ đi qua ngôi nhà thì chẳng thấy ai lai vãng, nhưng đến khi họ ra đường cái thì có hàng nửa tá đàn bà con gái từ bếp chiếu cái nhìn soi mói qua góc ngôi nhà.

Trên đường, cậu gặp Junior và con nâu xám đang chạy lon ton đằng trước và con ngựa của Blevins theo sau; chúng phi nước kiệu theo hướng trở về Encantada. Cậu không biết liệu con nâu xám có cố bỏ lại cả bọn không, và cậu ước giá mà có một cái yên dự phòng trên lưng con Junior nhưng chẳng có gì để làm cho nó. Gã đại úy rên rì vì cái vai đau và cố nắm lấy dây cương, đoạn nói gã cần bác sĩ và gã cần đi tè. John Grady nhìn con đường đằng sau. "Tiến lên!" cậu quát. "Mùi của mày không tởm hơn được nữa đâu."

Họ chạy hơn mười phút thì bọn người cưỡi ngựa xuất hiện, bốn người trong đám đang phi nước đại, chồm về phía trước, giữ súng trường về một bên. John Grady thả lỏng dây cương, xoay người và lên nòng súng trường, và đoàng! Con ngựa của Blevins đứng phắt lại như con ngựa xiếc và gã đại úy ngã gập trên lưng con Redbo vì nó bỗng đứng khựng lại giữa đường, và John Grady xô chúi vào gã và suýt đẩy gã văng khỏi yên. Đằng sau họ, bọn cưỡi ngựa đang vượt ngựa lên và nghiến ngấu con đường. Cậu lắp đạn mới vào súng trường và bắn lại. Ngay lúc này con Redbo ngoặt lại giữa đường và kéo căng cứng sợi thừng, và con ngựa của Blevins hoàn toàn mất kiểm soát. Cậu chao đảo và quất mạnh vào tay gã đại úy bằng nòng súng trường khiến gã thả rơi dây cương. Cậu chụp dây cương, kéo mạnh con Redbo và dùng súng trường thúc nó, rồi quay nhìn lại. Những tên cưỡi ngựa đã rời khỏi đường cái, nhưng cậu kịp thấy con ngựa cuối cùng biến vào bụi rậm và cậu biết bọn kia đi bên nào. Cậu khom xuống, giữ chắc dây thừng và kéo cuộn dây thừng thu ngắn khoảng cách con ngựa lại, rồi thúc con Redbo cùng phi nước kiệu bắt kịp hai con đang phi trước mặt họ và xua chúng vào bụi rậm rồi phi ra đường làng uốn lượn về phía tây thị trấn. Gã đại úy nửa quay người với mấy lời rên rì, nhưng cậu chỉ siết chặt hơn nữa cái bị thịt ghê tởm đó. Gã đại úy lẩy bẩy cứng đờ trên cái yên trước mặt cậu với nét nhăn nhó đau đớn như cái mặt được tô vẽ của một con bù nhìn.

Họ cưỡi ngựa xuống một con lạch nông và rộng, và cậu thúc ngựa nhảy cẫng lên, chân cậu quật khủng khiếp và gã đại úy thét lên đòi xuống. Con lạch chảy về hướng đông dưới ánh mặt trời, họ đi dọc theo nó một khoảng khá xa đến khi nó bắt đầu hẹp lại và lởm chởm đá, và đám ngựa buông tuồng vội bước thận trọng lại, nhìn về phía những con đường dốc trước mặt chúng. Cậu thúc chúng; chúng trèo qua những khối đá trập rơi từ rìa đất phía trên và leo lên triền dốc hướng về phía bắc, đi dọc một dải đất khô cằn sỏi đá nơi cậu siết chặt gã đại úy lần nữa và ngoái nhìn sau lưng. Những tên cưỡi ngựa giãn ra trên vùng quê thoáng đãng bên dưới cậu một dặm và cậu đếm không phải bốn mà đến sáu tên cả bọn trước khi chúng mất hút vào một cái cầu rút. Cậu thả lỏng bớt dây thừng từ đai yên trước gã đại úy.

- Mày nợ tiền bọn vô lại này chắc. - Cậu rủa.

Cậu lại thúc ngựa đi tới và bắt kịp những con ngựa kia đang đứng quay nhìn cách hơn ba mươi mét dọc dải đất. Không có chỗ nào để leo lên cầu và cũng không có chỗ ẩn nấp trong vùng đất rộng mở bên kia. Cậu cần mười lăm phút nhưng nào có được. Cậu trượt xuống, tóm con ngựa Purísima và tập tễnh theo nó bằng một chân; con ngựa lúc lắc đầu rối rít, bồn chồn nhìn cậu. Cậu tháo móc dây cương khỏi đai yên, đứng lên bàn đạp và đu mình một cách đau đớn lên lưng ngựa, đoạn quay nhìn gã đại úy.

- Tao muốn mày theo sau tao. - Cậu nói. - Và tao biết mày đang nghĩ gì. Nhưng nếu mày nghĩ tao không thể níu được mày thì tốt hơn nên nghĩ cái gì khác đi. Và nếu để tao phải rượt bắt mày thì tao sẽ nện mày như một con chó. Mày nghe rõ chứ?

Gã đại úy không đáp. Gã nặn ra một nụ cười nhạo báng và John Grady gật gù.

- Mày cứ cười đi. Tao chết thì mày cũng đứt.

Cậu quay ngựa và cưỡi trở lại xuống con lạch. Gã đại úy theo sau. Tại dốc đá trượt, cậu xuống ngựa, buộc ngựa và rút ra một điếu thuốc, châm lửa, và đi tập tễnh quanh những tảng đá và hòn cuội lổn nhổn và xách theo súng trường. Tại chỗ khuất của dốc trượt, cậu dừng lại, rút khẩu súng ngắn của gã đại úy khỏi thắt lưng và đặt trên đất, sau đó rút dao cắt một miếng vải hẹp dài từ áo của mình và bện nó thành một sợi dây. Đoạn cậu cắt sợi dây làm hai và buộc cò súng. Cậu buộc chặt để nó ép cứng lên báng súng và cậu chặt một cành khô, buộc vào sợi dây kia, đầu dây còn lại thì cột vào búa đánh lửa của khẩu súng. Cậu đè một tảng đá lớn lên cây gậy để giữ nó và kéo căng khẩu súng ra đến khi sợi dây kéo bật búa lửa lên, đoạn cậu đặt khẩu súng xuống và lăn một hòn đá lên trên. Và khi cậu từ từ thả tay ra, nó vẫn nằm yên vị. Cậu rút một điếu thuốc lá tốt, đốt cháy, và cẩn thận đặt nó nằm ngang sợi dây rồi bước lùi lại, nhặt khẩu súng trường, sau đó quay lưng tập tễnh về chỗ mấy con ngựa đang đứng.

Cậu múc đầy mấy chai nước và trượt dây cương xuống khỏi đầu con nâu xám, bắt lấy và vuốt ve dưới hàm con nâu xám. Tao ghét phải bỏ mày lại, ông bạn già. - Cậu nói. - Mày là anh bạn tốt.

Cậu đưa mấy chai nước cho gã đại úy và vắt dây cương qua vai gã, một tay đưa lên và gã đại úy nhìn xuống cậu, đoạn với cái tay không đau xuống và cậu vật vã trèo lên lưng ngựa, ngồi sau gã đại úy, xoay trở và nắm dây cương rồi quành ngựa quay lên dải đất lần nữa.

Cậu bắt kịp bọn ngựa không cương và xua chúng xuống dải đất rồi chạy qua bên kia vùng rộng thoáng đãng. Mặt đất toàn đá sỏi và không dễ để lần theo một con ngựa, nhưng cũng không phải không thể. Cậu thúc ngựa một cách nặng nề. Có một ngọn núi mặt bàn thấp cách hai dặm bên kia cánh đồng lương thực và cậu có thể thấy những tán cây cùng toàn cảnh của một vùng đất điêu tàn. Chưa băng được nửa đường, cậu nghe tiếng nổ giòn chết chóc của khẩu súng lục mà cậu đang chờ nghe.

- Đại úy. - Cậu nói. - Ông vừa đoàng một phát vào người vô tội.

Những tán cây cậu thấy từ đằng xa dẫn ra một con sông cạn, cậu thúc ngựa xuyên qua đám cây bụi, tiến vào một rừng dương và quay ngựa, đứng nhìn về bên kia đồng bằng họ vừa vượt qua. Chẳng có người ngựa nào trong tầm mắt. Cậu nhìn ánh mặt trời ở phương nam và ước định phải bốn giờ nữa trời mới tối. Con ngựa nóng bức, đầm đìa mồ hôi và cậu nhìn về bên kia đồng rộng một lần nữa rồi thúc ngựa tới nơi hai con kia đang đứng ở phía thượng nguồn trong một lùm cây liễu đang uống nước từ một hốc trũng lòng sông. Cậu cưỡi bên cạnh chúng, trượt xuống đất, bắt con Junior và dùng dây cương mắc trên vai thắng cương cho nó rồi vẫy súng trường ra hiệu gã đại úy xuống ngựa. Cậu mở đai yên, kéo phăng cái yên và tấm chăn xuống đất, sau đó nhặt chăn lên vắt qua con Junior và tựa người vào nó để lấy hơi. Chân cậu bắt đầu đau khủng khiếp. Cậu tựa súng trường vào con ngựa ngay đấy và vớ lấy yên, xoay sở để lắp nó. Cậu kéo đai yên và đứng nghỉ, con ngựa thở phì phì và cậu ghìm đai lần nữa rồi nịt lại.

Cậu chụp khẩu súng trường và quay sang gã đại úy.

- Mày muốn uống nước thì tốt nhất tự đi mà lấy. - Cậu nói.

Gã đại úy đi qua những con ngựa và khum tay lại, quỳ xuống uống và vốc nước lên gáy bằng bàn tay không đau. Khi đứng dậy trông gã thật nghiêm nghị.

- Sao không bỏ tao lại đây? - Gã nói

- Tao không bỏ mày lại đây được. Mày là con tin.

- Giá bao nhiêu?

- Đi thôi.

Gã đại úy đứng ngập ngừng.

- Tại sao mày quay lại? - Gã hỏi.

- Tao quay lại vì con ngựa của tao. Đi.

Gã sĩ quan gật gù nhìn vết thương vẫn đang chảy máu nơi chân cậu.

Cả ống quấn thâm đen vì máu.

- Mày sẽ chết mất thôi. - Gã nói.

- Chúng ta để Chúa quyết định chuyện đó. Đi.

- Mày không sợ Chúa sao?

- Tao chẳng có lý do gì để sợ Chúa. Tao thậm chí có một hai chuyện phải thanh toán với Ông ta.

- Lẽ ra mày nên sợ Chúa. - Gã sĩ quan nói. - Mày không phải sĩ quan cảnh sát. Mày không phải kẻ vô thần.

John Grady đứng tựa trên khẩu súng trường. Cậu quay người lạnh lùng nhổ nước bọt và trừng mắt gã đại úy.

- Leo lên con ngựa đó. - Cậu ra lệnh. - Mày đi trước tao. Mày khuất khỏi tầm mắt tao là tao bắn.

Hoàng hôn phủ xuống họ trên những ngọn đồi thấp của dãy Sierra Encantada. Họ đi theo một lòng sông cạn dưới một khoảnh đất bằng tăm tối giữa những tảng đá, và rẽ lối vượt qua một dãy chướng ngại của vô số những tảng đá cuội lăn lóc lổn nhổn trên lớp phù sa và nổi lên trên một lòng chảo đá, chính giữa nó có một vũng nước cạn, hoàn toàn tròn trịa, hoàn toàn tối đen, nơi những ngôi sao đêm được phản chiếu trong sự phẳng lặng tuyệt đối. Những con ngựa bước loạng choạng xuống mặt đá nghiêng cạn của lòng sông và thổi nước phì phì rồi uống.

Họ xuống ngựa, đi quanh phía kia của lòng chảo, áp bụng mình trên những phiến đá vẫn còn giữ lại cái nóng ban ngày và vục đầu vào dòng nước mát lạnh, mềm mại và tăm tối như nhung, và họ vốc nước lên mặt, lên gáy và nhìn những con ngựa uống và uống nữa.

Cậu bỏ mặc gã đại úy và tập tễnh đi lên con lạch với cây súng trường, gom những bụi cây khô rồi trở lại và nhóm lửa tại đầu trên của lòng sông. Cậu quạt lửa bằng chiếc nón và chất thêm củi. Trong ánh lửa bập bùng phản chiếu trên mặt nước những con ngựa hong khô mồ hôi; chúng trông nhợt nhạt, ma quái và hấp háy đôi mắt đỏ của chúng. Cậu nhìn gã đại úy. Gã đang nằm trên phiến đá phẳng nghiêng của lòng sông.

Cậu đi khập khiễng quanh những con ngựa, lấy dây thừng, ngồi xuống với con dao, cắt dây chằng cho tất cả những con ngựa và móc vào chân chúng. Sau đó cậu dốc tất cả đạn súng trường vào túi, lấy một chai nước và đi trở lại đống lửa.

Cậu quạt lửa, lấy khẩu súng ngắn khỏi thắt lưng, kéo chốt ổ quay và rút ổ quay nặng nề rồi khóa an toàn bỏ vào túi cùng với những viên đạn súng trường. Đoạn cậu lấy dao ra và dùng mũi dao mở ốc báng súng, rồi bỏ báng súng và ốc vít vào túi bên kia. Cậu quạt than giữa đống lửa bằng nón và dùng một cành cây cào chúng thành đống, đoạn cậu khom xuống chọc nòng súng lục vào đống than.

Gã đại úy đã đứng dậy ngó cậu.

- Họ sẽ tìm thấy mày. - Gã nói. - Ở chỗ này.

- Chúng ta sẽ không ở chỗ này.

- Tao không đi nổi nữa.

- Mày sẽ ngạc nhiên bởi những gì mày có thể làm.

Cậu cởi áo, nhúng nó trong vũng nước và đến bên ngọn lửa, rồi cậu lại quạt lửa bằng nón, sau đó cậu cởi ủng, mở khóa thắt lưng và tuột quần dài xuống.

Viên đạn súng trường đã đâm vào phần trên đùi cậu ở lớp ngoài và vết đạn trổ ra sau xoáy tròn; gập chân lại cậu có thể thấy hai vết thương rõ mồn một. Cậu lấy chiếc áo ướt và rất cẩn thận lau sạch máu cho đến khi các vết thương sạch sẽ và lộ hẳn ra như hai cái lỗ trên tấm mặt nạ. Vùng xung quanh vết thương bị đổi màu và trông xanh lét dưới ánh lửa, lớp da quanh đó thì vàng ệch. Cậu ngả người, di cây gậy qua lỗ củi và giật nó ra khỏi ngọn lửa vào trong bóng tối, và ngó nó rồi đút nó vào lại. Gã đại úy đang ngồi khum tay trong lòng, quan sát cậu.

Gã ngó cậu khi cậu quạt lửa. Rồi cậu lôi khẩu súng khỏi đống than, đầu nòng súng nóng rừng rực một màu đỏ mờ đục; cậu để nó trên những hòn đá và cầm báng súng trong chiếc áo ướt rồi chọc nòng súng nóng đỏ vào lỗ vết thương trên chân cậu.

Gã đại úy hoặc không biết cậu đang làm gì, hoặc gã biết nhưng không tin nổi. Gã cố đứng dậy và ngã chúi về sau, suýt ngã.

lăn xuống vũng đá. John Grady đã bắt đầu thét lên ngay trước khi miếng sắt nung xèo xèo trong da thịt. Tiếng thét rùng rợn của cậu át mọi tiếng kêu của những sinh vật nhỏ hơn ở khắp xung quanh trong màn đêm, và lũ ngựa đứng cả dậy bới bới trong bóng tối bên kia đống lửa rồi nằm bẹp xuống khiếp sợ. Và cậu lấy hơi, lại tru lên rồi thọc mạnh nòng súng vào vết thương thứ hai và giữ rịt nó cho đến khi khối sắt nguội đi, đoạn ngã vật xuống và thả rơi khẩu súng lục trên những tảng đá nơi nó kêu lách cách và đổi hướng, trượt biến xuống nước trong tiếng xèo xèo.

Cậu cắn chặt răng vào cườm tay, run rẩy trong đau đớn; bàn tay kia với lấy chai nước mở nắp đang đặt trên tảng đá và đổ nước lên chân, nghe thịt của cậu xì xèo như một cái gì đó trên que nướng; cậu thở hổn hển và thả rơi cái chai. Cậu ngẩng dậy và dịu dàng gọi tên con ngựa của mình, nơi đó cậu quờ quạng và ngã dúi lên đám đá để có thể làm dịu bớt nỗi sợ trong tim con ngựa.

Khi cậu quay người với lấy chai nước vừa bị rơi thì gã đại úy vung chân đá phắt nó đi. Cậu ngước nhìn. Gã đang đứng trước mặt cậu với cây súng trường. Gã kẹp báng súng dưới nách và vẫy vẫy nó.

- Đứng dậy. - Gã nói.

Cậu ráng sức đứng dậy trên đám đá và nhìn qua vũng nước về phía những con ngựa. Cậu chỉ có thể nhìn thấy hai con, và cậu nghĩ con thứ ba hẳn đã chạy xuống con lạch; cậu không biết đang thiếu mất con nào nhưng đoán đó là con của Blevins. Cậu vịn lấy thắt lưng và xoay xở mặc lại quần dài.

- Chìa khóa đâu? - Gã sĩ quan hỏi.

Cậu đứng thẳng, chồm tới và quay người, giật cây súng khỏi gã sĩ quan. Búa đánh lửa gõ xuống với một tiếng cóc đùng đục của kim khí.

- Lại đằng kia và nằm xuống. - Cậu quát.

Gã đại úy trân trối. Cặp mắt tối tăm của gã nhìn qua đám lửa và cậu có thể thấy sự toan tính trong đó và cậu, đang trong cơn giận điên cuồng vì đau đớn đến độ nghĩ mình đã giết gã nếu khẩu súng có đạn. Cậu chụp sợi xích giữa hai còng tay của gã đại úy và giật mạnh qua người cậu; gã đại úy kêu lên một tiếng yếu ớt và gập người lảo đảo.

Cậu lấy đạn ra và ngồi nạp lại khẩu súng trường. Cậu nạp từng viên mỗi lần trong nhịp thở khò khè và đầm đìa mồ hôi, gắng sức tập trung. Khi đã nạp xong, cậu vớ chiếc áo ướt như miếng giẻ rách và dùng nó cầm một khúc củi từ đống lửa ra cạnh vũng nước; ở nơi đó, cậu đứng soi trên mặt nước. Mặt nước sáng tỏ mồn một trong vũng đá và cậu có thể thấy khẩu súng; cậu lội ra và cúi xuống, lượm nó lên và giắt vào thắt lưng. Cậu lội ra đến khi nước cao ngang đùi cậu, vốn là chỗ sâu nhất, và cậu đứng ngâm cho máu bong ra khỏi quần dài rồi rửa sạch vết thương và nói chuyện với con ngựa của mình. Con ngựa đi khập khiễng tới bờ nước thì dừng lại, và cậu đứng trong lòng vũng tăm tối với khẩu súng trường trên vai và cầm thanh củi đến khi nó cháy hết, cậu cầm khúc củi than vặn vẹo cháy dở, vẫn nói chuyện với con ngựa.

Họ rời đống lửa đang cháy, cưỡi ngựa xuống cầu rút và leo lên con ngựa của Blevins rồi thúc đi. Màn đêm giăng xuống phía nam đúng như cách nó phải đến và trời có mưa. Cậu cưỡi con Redbo không yên đi trước nhóm lữ hành nho nhỏ và liên tục căng tai nghe ngóng nhưng chẳng nghe thấy gì. Ngọn lửa trong vùng trũng đằng sau họ trở thành cái bóng chập chờn nhảy múa trên những phiến đá của khoảnh đất bằng, và nó lùi xa thành một đốm sáng yếu ớt trong bóng tối bao trùm của màn đêm u tịch rồi hoàn toàn biến mất.

Họ ra khỏi lòng sông và tiếp tục đi dọc sườn dốc hướng về nam của dải đất, vùng quê tăm tối, tĩnh lặng và không ranh giới, và từng bụi lô hội cao chạy dọc dài đất một cách ảm đạm. Cậu nghĩ chắc là đã quá nửa đêm. Cậu liên tục quay nhìn gã đại úy nhưng gã ngồi sù sụp trong yên trên lưng con ngựa của Rawlins và dường như gầy rộc đi nhiều bởi những cuộc phiêu lưu của cậu. Họ cưỡi ngựa đi. Cậu cột cái giẻ áo sơmi ướt qua thắt lưng và mình trần đến eo. Cậu lạnh cóng, cậu nói với con ngựa rằng đêm nay sẽ là một đêm dài và quả vậy. Lúc nào đó trong đêm cậu đã ngủ gục. Tiếng lách cách của khẩu súng trường rớt trên nền đá đánh thức cậu tỉnh dậy và quay lại.

Cậu ngó nhìn xuống khẩu súng trường. Gã đại úy ngồi trên con ngựa của Rawlins ngó cậu. Gã không chắc gã lại có thể leo nổi lên lưng ngựa và gã nghĩ tới chuyện bỏ lại khẩu súng trường ở đó. Cuối cùng gã trượt xuống và lượm khẩu súng lên, và cậu dẫn con ngựa đi dọc bên phải con Junior , bảo gã đại úy bỏ chân ra khỏi bàn đạp và cậu giậm lên nó để leo lên con ngựa của mình và họ tiếp tục cưỡi.

Bình minh đã thấy cậu, ngồi một mình trên bề mặt lạo xạo đầy sỏi của sườn dốc với khẩu súng trường tựa lên vai cùng chai nước dưới chân, đang quan sát miền nông thôn cô tịch hiện ra trong ánh sáng màu xám. Núi mặt bàn và đồng bằng, bóng dáng tăm tối của những dãy núi phía đông bên kia chúng, nơi mặt trời đang mọc lên.

Cậu vớ chai nước, vặn mở nút, uống và ngó cạn cái chai. Đoạn cậu uống tiếp. Những tia nắng mặt trời đầu tiên chiếu xuống những ụ đá của những dãy núi hướng về phía đông và trải ra năm mươi dặm bên kia đồng bằng. Không có gì lay động. Trên sườn dốc đối diện của thung lũng cách xa một dặm, bảy con hươu đang đứng nhìn cậu.

Cậu ngồi rất lâu. Khi cậu leo lên lại dải đất đến những cây tuyết tùng nơi cậu bỏ những con ngựa thì gã đại úy đang ngồi trên đất, và trông gã kiệt quệ một cách thảm hại.

- Đi thôi. - Cậu nói.

Gã đại úy ngước nhìn. - Tôi không đi nổi nữa. - Gã nói.

- Đi nào. - Cậu nói. - Chúng ta có thể nghỉ sau. Đi.

Họ xuống rặng núi và đi lên một thung lũng hẹp dài tìm nước nhưng không có. Họ leo ra ngoài và băng qua thung lũng về phía đông, mặt trời đã lên cao và chiếu ấm áp trên lưng cậu và cậu cột cái áo sơmi quanh thắt lưng để hong khô nó. Đến lúc họ leo lên hết thung lũng thì đã giữa buổi sáng, lũ ngựa trông vô cùng tội nghiệp và cậu chợt thấy ra rằng gã đại úy có thể chết.

Nước họ tìm thấy nằm trong một hồ đá cho gia súc, họ xuống ngựa, uống từ ống nước; họ cho ngựa uống và ngồi dưới bóng râm của những cây sồi chết và rúm ró tại bể nước, và họ nhìn xuống vùng nông thôn trải rộng phía dưới. Vài con gia súc đứng có lẽ cách xa một dặm. Chúng đang nhìn về hướng đông, chứ không gặm cỏ. Cậu quay nhìn theo hướng chúng đang nhìn nhưng chẳng thấy gì ở đó. Cậu nhìn gã đại úy, cái dáng vẻ tàn tạ và quắt queo. Một chiếc ủng của gã đã rớt mất gót. Có những vệt thâm đen và những vệt tro trên hai ống quấn gã, và đai lưng gã treo trên một cái móc ở cổ, chỗ gã mắc vào để treo cánh tay.

- Tao sẽ không giết mày. - Cậu nói. - Tao không ưa mày.

Gã đại úy không đáp.

Cậu lấy sức đứng dậy và rút chìa khóa khỏi túi; chống súng trường xuống cho vững, cậu tập tễnh tiến lại, cúi xuống, tra chìa khóa vào hai cổ tay gã đại úy và mở khóa. Gã đại úy nhìn xuống hai cổ tay mình. Chúng biến màu và đau buốt vì cặp còng, và gã ngồi xoa xoa chúng nhẹ nhàng. John Grady đứng nhìn gã.

- Cởi áo ra. - Cậu nói. - Tao kéo lại vai cho.

- Cái gì? - Gã đại úy hỏi.

- Cởi áo ra.

Gã đại úy lắc đầu và rụt tay lại như một đứa trẻ.

- Đừng bày trò với tao. Tao không yêu cầu, tao ra lệnh.

- Cái gì?

- Không có cách nào khác.

Cậu cởi áo gã đại úy, trải ra và đẩy gã nằm xuống. Vai gã biến màu tối tệ, cả cánh tay xanh lét. Gã nhìn lên. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán gã. John Grady ngồi và đạp bàn chân mang ủng của mình vào nách gã đại úy, đoạn nắm cổ tay và khuỷu tay gã vặn một chút. Gã đại úy nhìn cậu chòng chọc như ánh mắt một kẻ đang ngã xuống từ vách đá.

- Đừng lo. - Cậu nói. - Gia đình tao đã hành nghề thầy thuốc cho người Mexico cả trăm năm rồi.

Nếu gã đại úy đã quyết cắn răng không thét lên thì gã đã không thành công. Những con ngựa giật mình sợ hãi, chồm lên và cố nấp vào nhau. Gã chồm dậy và giật cánh tay như thể muốn giằng nó lại, nhưng John Grady đã cảm thấy chỗ khớp nối trượt đúng chỗ và cậu kẹp chặt vai rồi vặn cánh tay một lần nữa trong khi gã đại úy hét đau, thở hổn hển. Đoạn cậu buông gã ra, vớ lấy súng trường và đứng dậy.

- Nắn xong rồi à? - Gã đại úy khò khè.

- Ừ. Xong rồi.

Gã giữ lấy cánh tay và nằm hấp háy mắt.

- Mặc áo vào và đi thôi. - John Grady nói. - Chúng ta sẽ không ở giữa trời thế này đến khi các bạn của mày chường mặt ra.

Đi lên những ngọn đồi thấp, vượt qua một thảo nguyên nhỏ, họ xuống ngựa và đi bộ qua một ruộng ngô héo tàn, và thấy mấy quả dưa, họ ngồi bệch trên luống cày bạc màu và ăn dưa. Cậu tập tễnh xuống những luống dưa và hái, và đi ngang qua cánh đồng đến chỗ những con ngựa đang đứng thì đập vỡ dưa dưới chân cho chúng ăn. Rồi cậu đứng tựa vào cây súng trường và nhìn về phía nhà chuồng. Vài con gà tây nhảy nhót trong sân và có một bãi quây có cọc bên kia chuồng trong đó vài con ngựa đang đứng. Cậu bước lại giục gã đại úy và họ lên ngựa. Khi quay nhìn từ rặng núi trên cao thảo nguyên, cậu có thể thấy nó trong tầm nhìn rộng hơn. Có một đám nhà lớn bên trên nhà chuồng và cậu có thể thấy những sân trong được bố trí bởi hàng rào, tường gạch và mương tưới. Một đàn gia súc đứng túm tụm nơi bụi cây. Cậu nghe tiếng một con gà trống gáy giữa buổi trưa nóng bức. Cậu nghe tiếng quai búa đều đều từ xa cứ như ai đó đang rèn.

Họ lê những bước nặng nhọc lên đồi. Cậu tháo đạn ra khỏi súng trường để khỏi phải mang và cột nó theo vạt yên ngựa của gã đại úy, và cậu ráp lại khẩu súng lục đen thui, nạp đạn rồi giắt vào thắt lưng. Cậu cưỡi con ngựa của Blevins và con vật có dáng đi nhẹ nhàng; chân cậu không ngớt đau đớn nhưng đó là điều duy nhất giữ cho cậu còn tỉnh táo.

Đầu buổi chiều, từ bờ phía đông của núi mặt bàn, cậu ngồi và nghiên cứu vùng đất trong khi những con ngựa nghỉ ngơi. Một con diều hâu và cái bóng của nó như một con chim giấy lướt qua sườn dốc bên dưới. Cậu xem xét địa hình từ đằng xa và một lúc sau cậu thấy những người cưỡi ngựa. Có lẽ họ cách xa năm dặm. Cậu quan sát họ và họ bỗng mất hút trong một lối đi tắt hoặc một bóng râm. Đoạn họ xuất hiện trở lại.

Cậu lên ngựa và họ đi tiếp. Gã đại úy ngủ gà gật trên yên với cánh tay vắt qua thắt lưng. Trên miền cao không khí mát mẻ và khi mặt trời lặn thì trời từ từ trở lạnh. Cậu thúc ngựa đi và trước khi trời tối, họ thấy một khe núi sâu trong sườn dốc phía bắc của rặng núi mà họ vừa đi qua. Họ xuống ngựa và tìm thấy nước đọng giữa những tảng đá; và những con ngựa trèo tới, quờ quạng đi xuống, đứng uống.

Cậu tháo yên con Junior và khóa cặp còng của gã đại úy qua bàn đạp ngựa, đoạn nói với gã rằng gã mặc sức đi xa chừng nào gã nghĩ có thể mang theo được cả chiếc yên. Cậu đốt một đống lửa trên đám đá và dùng chân vẹt một chỗ trên đất, nằm xuống, duỗi cái chân đau buốt và giắt khẩu súng lục vào thắt lưng rồi nhắm mắt lại.

Trong giấc ngủ, cậu có thể nghe tiếng bước đi của những con ngựa giữa đám đá và cậu có thể nghe chúng uống nước từ cái vũng cạn trong bóng tối, nơi những tảng đá xếp bằng phẳng và thẳng thớm như những viên đá trong một tàn tích cổ xưa, và nước từ mõm chúng nhỏ giọt, róc rách như thể được múc ra từ một cái giếng. Và trong giấc ngủ, cậu mơ màng về những con ngựa; những con ngựa trong mơ nặng nề phi giữa những tảng đá khắc tên hiệu như những con ngựa đến từ một nơi cổ xưa nào đó mà trật tự thế giới đã không còn, và nếu có điều gì từng được viết trên chúng thì đã bị nắng mưa xóa mờ và những con ngựa cảnh giác bước đi với sự thận trọng trong dòng giống chúng như thể chúng đang hồi tưởng về những nơi chốn mà tổ tiên chúng từng xuất hiện và sẽ xuất hiện lần nữa. Cuối cùng, điều cậu thấy trong giấc mơ là mệnh lệnh ghi trong trái tim con ngựa vẫn tồn tại bền bỉ hơn vì nó được viết ở một nơi mà nắng mưa không thể xóa nhòa.

Khi cậu tỉnh dậy thì có ba người đàn ông đứng trước mặt cậu. Họ quàng khăn choàng trên vai và một trong ba người giữ lấy cây súng trường không đạn; cả ba đều mang súng ngắn. Ngọn lửa nhóm lên từ cây bụi đã được họ dồn thành đống to nhưng cậu vẫn lạnh cóng và không làm sao biết được mình đã ngủ bao lâu rồi. Cậu ngồi dậy. Người đàn ông cầm súng trường chụp lấy những ngón tay cậu và chia tay gã ra.

- Đưa tôi chìa khóa. - Gã nói.

Cậu cho tay vào túi, lôi ra chùm chìa khóa và đưa cho họ. Cậu và một trong ba người kia bước tới chỗ gã đại úy đang ngồi xích vào yên ngựa ở phía xa đống lửa. Người thứ ba đứng cạnh cậu. Họ thả gã đại úy ra và người cầm súng trường bước trở lại.

- Con ngựa nào là của anh? - Gã nói.

- Tất cả.

Gã đàn ông dò xét đôi mắt cậu trong ánh lửa. Gã bước lại chỗ hai người kia và họ nói chuyện. Họ đi qua cùng với gã đại úy mà đôi tay bị khóa quặt sau lưng. Gã mang súng trường phác một cử chỉ cởi mở và khi thấy khẩu súng không có đạn, gã dựa nó vào một tảng đá. Gã nhìn chòng chọc vào John Grady.

- Chăn của anh đâu? - Gã hỏi.

- Không có.

Gã rút cái khăn choàng khỏi vai và đung đưa với vẻ kè cả chậm rãi rồi đưa cho cậu. Đoạn cậu quay người và họ đi qua khỏi ánh lửa nơi đàn ngựa của họ đang đứng trong bóng tối với những bạn hữu của chúng, những con ngựa.

- Các ông là ai? - Cậu gọi.

Người đưa cho cậu tấm khăn choàng quay nhìn vào góc xa đống lửa và chạm tay lên vành nón. Người miền quê. - Gã nói.

Đoạn tất cả đi tiếp.

Những người dân dã. Cậu ngồi nghe tiếng họ cưỡi ngựa ra khỏi khe núi và đi khỏi. Cậu không bao giờ gặp lại họ nữa. Buổi sáng, cậu thắng yên con Redbo và lùa hai con kia đi trước; cậu cưỡi lên từ khe núi và quay về hướng bắc dọc núi mặt bàn.

Cậu đi cả ngày và khi trời tối sầm lại trước mặt; một cơn gió mát lạnh thổi lên từ đóng băng phía dưới. Cậu nạp đạn lại cho súng trường và mang nó ngang qua yên ngựa, cưỡi đi với tấm khăn choàng trên vai và lùa những con ngựa không người cưỡi đi trước. Đến chiều, cả miền nông thôn phía bắc tối sầm và gió thổi lạnh buốt, cậu rẽ lối băng qua bìa nông thôn xuyên qua những khóm cỏ lưa thưa và những tảng đá núi lửa vỡ vụn với súng trường dọc đầu gối trong khi lũ ngựa nhai cỏ đằng sau và trong ánh sáng yếu ớt cuối ngày đủ để kịp thấy quang cảnh thích hợp cho việc dùng súng trường: năm con hươu tiến vào chân núi, vểnh tai và đứng lại, cúi xuống gặm cỏ.

Cậu chọn con hươu nhỏ nhất trong đàn và bắn. Con ngựa của Blevins chồm dậy hí vang, cậu cột nó và lũ hươu nhảy cẫng lên và biến mất trong bóng tối, và con hươu nhỏ nằm thẳng cẳng.

Khi cậu chạy đến, con hươu đã nằm trong vũng máu giữa đám cỏ và cậu quỳ xuống với khẩu súng trường, sờ tay lên cổ nó và nó nhìn trừng cậu với đôi mắt âm ấm sũng nước, không còn nỗi sợ hãi trong đó, và nó đã chết. Cậu ngắm nhìn nó một lúc lâu. Cậu nghĩ về gã đại úy và tự hỏi không biết gã có còn sống không, và cậu nghĩ về Blevins. Cậu nghĩ về Alejandra và cậu nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy cô khi cô băng qua đường Ciéaga trong buổi tối với con ngựa còn ướt đẫm vì cô đã cưỡi nó trong hồ. Cậu nhớ về đàn chim, về lũ gia súc đứng trong đám cỏ và những con ngựa trên núi mặt bàn. Bầu trời tối đen và một cơn gió lạnh thổi qua chân núi, và trong ánh sáng sắp tàn một màu xanh giá lạnh phủ lên đôi mắt con hươu và nó nằm giữa trời đất đang tối sầm lại. Cỏ và máu. Máu và đá. Đá và những vết đen đúa mà những giọt mưa lành lạnh đầu tiên phủ lên chúng. Cậu nhớ về Alejandra và nỗi buồn lần đầu tiên nhìn thấy trên đôi vai nghiêng nghiêng của nàng, và cậu đã muốn được hiểu nhưng hắn cũng chẳng thể biết gì hơn và cậu cảm thấy hoàn toàn lạc lõng với cuộc đời mặc dù vẫn yêu nó. Cậu nghĩ rằng trong vẻ đẹp của cuộc đời ẩn giấu một bí mật. Cậu nghĩ trái tim cuộc đời đập với một cái giá kinh khủng nào đó, và rằng sự đau khổ và vẻ đẹp của cuộc đời dao động trong một mối tương quan cân bằng, và rằng trong sự thiếu hụt chí mạng những giọt máu đổ xuống kia rốt cuộc sẽ nảy nở thành vẻ đẹp của một bông hoa duy nhất.

Buổi sáng trời trong, rất lạnh và có tuyết trên những dãy núi phía bắc. Khi thức dậy cậu biết cha mình đã chết. Cậu cào lại đống than, thổi lửa cháy lên và quay những miếng thịt cắt từ đùi hươu, rồi trùm người trong chăn cậu ngồi ăn và nhìn miền nông thôn phía nam mà mình vừa đi khỏi.

Họ đi tiếp. Đến trưa, những con ngựa đang ở trong tuyết và tuyết phủ trên đèo. Những con ngựa giẫm đạp và phá tan những phiến băng mỏng trên đường đi, nơi tuyết tan chảy trên mặt đất ướt át đen đúa như mực. Chúng leo ì ạch qua những mảng tuyết sáng lên trong ánh mặt trời và qua một hành lang tăm tối của những cây linh sam, và đi xuống dọc sườn dốc phía bắc qua những mảng nắng, những mảng bóng râm, nơi không khí thơm mùi nhựa colophon, đá ẩm ướt và không có tiếng chim hót.

Chiều xuống, cậu nhìn thấy ánh sáng từ phía xa và cậu thúc ngựa tiến tới, không ngừng nghỉ. Trong màn đêm dày đặc cùng với sức cùng lực kiệt, cậu và lũ ngựa đã đặt chân tới thị trấn Los Picos.

Một con đường bụi bặm duy nhất trở nên lầy lội vì những cơn mưa gần đây. Một vùng có cây bạch dương bẩn thỉu nơi có một nhà mát bằng cây bụi mục nát và một vài chiếc ghế dài bằng sắt cũ kỹ. Những cái cây trong khóm bạch dương vừa được sơn trắng và những thân trên bị mất hút trong bóng tối phía trên ánh sáng của vài ngọn đèn đang cháy sáng nên trông chúng như những khúc cây bằng thạch cao vừa mới ra khuôn. Những con ngựa lê bước trong cái mệt nhọc khủng khiếp giữa những vệt bùn lầy đã khô trên đường và những con chó sủa chúng từ sau những cổng gỗ, những cánh cửa chúng đi qua.

Trời lạnh buốt khi cậu thức dậy vào buổi sáng và lại đang mưa. Cậu qua đêm ngoài trời trên mặt phía bắc của thị trấn và thức giấc trong ẩm ướt, giá lạnh và hôi hám; cậu thắng yên ngựa và cưỡi vào thị trấn trong chiếc khăn choàng rồi lùa hai con ngựa đi trước.

Khóm bạch dương, vài chiếc bàn gấp nhỏ bằng thiếc đã được bày ra và những cô gái trẻ đang buộc những dải ruy băng giấy trên đầu. Họ ướt lướt thướt vì mưa và đang cười khúc khích. Họ giăng những cuộn giấy kếp qua những sợi thép và bắt lại chúng. Thuốc nhuộm bong ra khỏi giấy kếp khiến bàn tay họ xanh xanh đỏ đỏ. Cậu cột những con ngựa trước cửa hiệu mà cậu đã đi qua vào đêm trước và đi mua một bao yến mạch cho ngựa, rồi cậu mượn một cái thùng kẽm để cho chúng uống nước. Cậu đứng trong khóm bạch dương tựa lên khẩu súng trường và nhìn chúng uống. Cậu nghĩ mình là đối tượng của sự hiếu kỳ nào đó nhưng những người cậu nhìn thấy chỉ gật gù nghiêm nghị với cậu và bước đi. Cậu mang cái thùng trả lại trong kho và đi xuống con đường nơi có một quán cà phê nhỏ và cậu bước vào, ngồi vào một trong ba cái bàn gỗ nhỏ. Sàn quán đầy bùn vừa mới quét và cậu là người khách duy nhất. Cậu dựa cây súng trường vào tường và gọi món trứng tráng kiểu thôn quê cùng một cốc sôcôla, và cậu ngồi chờ, ăn rất chậm rãi. Thức ăn thật hợp khẩu vị và cậu uống sạch nước sôcôla được chế biến với cây quế, rồi gọi một cốc khác. Cậu cuộn một cái bánh ngô, ăn và quan sát những con ngựa đang đứng trong quảng trường bên kia đường và nhìn những cô gái. Họ treo đầy ban công những cuộn giấy kếp, và nó trông như một bụi cây gắn đầy hoa. Chủ quán cư xử với cậu rất nhã nhặn rồi dọn ra những cái bánh ngô nóng hổi, đoạn nói với cậu rằng sắp có một đám cưới, và thật là đáng tiếc nếu trời mưa. Ông ta hỏi cậu từ đâu đến và tỏ ra ngạc nhiên khi biết cậu đã đi xa như vậy. Cậu đứng tại cửa sổ của quán cà phê vắng khách, quan sát những hoạt động trong quảng trường và nói rằng Thượng đế thật nhân từ khi ngăn tuổi trẻ khỏi những thực tế của cuộc đời giữa lúc họ đang xông xáo bắt đầu, nếu không họ chẳng có lòng dạ nào mà khởi sự tất cả.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của cormac mccarthy