BUỔI tối hôm ấy, Thao ăn cơm xong, chưa biết đi đâu thì Trà sang, sang định để.. dùng sắc đẹp khất tiền nhà, bởi vì buổi chiều bác Bếp, mặc dầu có lời chủ dặn, cũng đòi dữ lắm.
Thao tiếp nàng một cách rất lịch sự, nhưng rất xa xôi và lạnh nhạt, vì thế nên nàng không có đà, không dám giở thủ đoạn ra để lung lạc cái ông chủ nhà trẻ và giàu, và sang ; và nàng cũng không dám nói đến tiền nhà tiền nhiệc gì cả.
Nàng nói chuyện vẩn vơ mấy câu, rồi mượn một tờ báo về. Vào đến nhà, mẹ nàng hỏi ngay một cách đắc chí và chắc chắn :
– Cô đi khất được rồi chứ ?
Trà có vẻ ngượng :
– Ai lại… khất khiếc thế. Con sang chơi đấy thôi. Mở mồm nói thế, nó ngượng ngượng thế nào ấy.
Bà Ký không bằng lòng gắt ngay:
– Thế thì sang làm gì ? Thế thì các cô lo mà giả tiền nhà đi, chứ cứ để cái thằng giời đánh ấy nó sang đòi mãi thì khó chịu lắm.
– Con thì đào đâu ra tiền ?
Bà Ký ngồi bệt ngay xuống phản :
– Thế sao có đồng nào các cô cứ moi tiêu hết, rồi các cô bảo các cô lo, bây giờ các cô lo đi. Tôi chẳng còn một đồng nào cả. Mà gạo thì mai lại hết rồi!
Trà cãi ngay :
– Con lấy có năm đồng thì con đã đưa trả lại ba đồng rồi.
– Các cô lấy tiền cọc, rồi các cô đưa trả lại từng đồng thì tôi tiêu đi chứ. Bây giờ các cô làm thế nào giả được tiền nhà người ta thì giả, tôi không biết.
Diễm ngồi im từ lúc nẫy, bây giờ mới cãi :
– Thầy con gửi tiền về cho đẻ, chứ có gửi tiền cho chúng con đâu mà bảo trách nhiệm ở chúng con. Tại đẻ cứ đánh bạc đi.
Bà Ký lúc ấy mới nổi sung :
– Gửi mỗi tháng có năm chục, chứ tiền trăm tiền vạn gì, mà bảo tôi thua với tháy. Thì đấy các cô coi, nào tiền gạo, tiền ăn, tiền đầy tớ, lại tiền quần áo phấn sáp, lại tiền xe pháo luôn luôn của các cô. Tôi không bạc bài gá chứa thêm vào thì cứ treo mõm lên. Nay các cô lại còn hạch tôi, hạch cái nỗi gì!
Thấy mẹ giận dữ và sợ to tiếng thì Thao biết, Trà vội vàng đàn giải :
– Thôi thì đẻ khe khẽ chứ, không ông Tham bên ấy nghe tiếng, chẳng còn ra thế nào. Cãi nhau thì nó nẩy được ra tiền hay sao ?
Bà Ký vẫn còn chưa nguôi :
– Các cô chỉ sĩ diện hão, các cô còn nói ai. Hôm qua còn bốn đồng bạc, tôi đã bảo thôi, các cô cứ cố moi ra cho kỳ được ba đồng để mua cam biếu người ta. Đấy cam người ta ăn rồi mà tiền nhà người ta vẫn đòi như thường đấy.
Trà vội vàng van lơn : .
– Kìa đẻ, nói làm gi những cái chuyện ấy. Nhỡ đến tai người ta thì người ta cười cho thối óc. Thôi được, tiền nhà đó cứ để mặc con, không cần đẻ phải lo đến nữa.
Quay sang Lê :
– Em sang khất hộ cho chị, không thằng Bếp nó lại lên đòi bây giờ. Hẹn lần mãi với nó ngượng lắm. Em cứ sang khất hẳn với ông ấy ba ngày, rồi thế nào chị cũng xoay ra.
Từ lúc nẫy, Lê não lòng ngồi chứng kiến cuộc cãi cọ giữa mẹ và chị, nay thấy Trà nói thế giẫy nẩy :
– Chị còn không khất được, nữa là em.
– Chị đã khất đâu, chị sang mượn tờ nhật trình về xem thôi đấy chứ.
– Thế để chị Diễm đi, khất mãi với người ta, coi sao cho tiện.
– Ồ kìa, mới khất với thằng Bếp thôi đấy chứ, đã khất với ông ta bao giờ đâu.
– Thôi em chịu thôi, trông thấy ông ta em ngượng lắm. Chị Diễm không đi thì bảo con Sen nó đi.
Bà Ký lúc ấy mới can thiệp vào :
– Thôi con chịu khó đi một tị, chứ để nó sang nói thất thố với người ta sao cho tiện, ông ấy hình như nể con. Thôi con thương đẻ nghèo, chị nghèo một tị.
Đó là cái câu nó làm cho Lê phải làm theo ý muốn của tất cả mọi người. Người ta đã tìm được chỗ yếu của lòng nàng đánh vào.
Nàng đứng dậy toan đi thì bà Ký giữ lại :
– Kìa để đầu xù mặt mốc thế mà đi ư ? Vấn lại cái đầu, xoa lại cái mặt đi đã.
Lê không nghe :
– Đi khất tiền nhà, chứ đi đâu mà phải trang điểm.
*
Lê sang vừa đúng lúc bác Bếp đang nói chuyện tiền nhà với chủ. Thấy nàng, bác Bếp reo lên:
– À, cô ấy sang giả tiền nhà kia rồi.
Và nói ngay với Lê:
– Tôi vừa sắp sửa sang bên cô.
Thì ra lúc Trà về, bác Bếp lên hỏi ngay Thao:
– Cô ấy sang giả tiền nhà cho cậu đấy phải không ?
– Không, cô ấy sang nói chuyện vớ vẩn, rồi hỏi mượn nhật trình đấy, cô ấy có giả thì giả cho ông, chứ việc gì đến tôi.
– Họ khất đúng sáng hôm nay đấy. Sáng, chả thấy gì, con hỏi thì họ lại hẹn chiều. Mà bây giờ thì đã tối rồi.
Nhìn cái vẻ sốt sắng của bác Bếp, Thao tủm tỉm cười:
– Họ thật cũng đến khổ với bác.
– Thì họ cứ giả tiền nhà sòng phẳng đi, con làm gì họ. Ai bảo họ cứ chây lười. Tiền nhà phép phải giả trước.Vì cậu mà con đã để cho họ ở hết tháng mới giả. Họ lại còn không biết điều để đến hai mươi tây. Mươi ngày nữa đã lại thêm một tháng nữa rồi, không đòi bây giờ để chồng chất thì sau khó đòi lắm.
– Thì người ta nghèo, chưa có, chứ ai lại có muốn dây dưa. Đằng nào rồi thì chả phải giả.
Bác Bếp sắp sửa sang đòi thì Lê lên. Nghe thấy bác nói thế, Lê đỏ bừng mặt, ấp úng mãi mới nói được :
– Tôi chưa có.
Bác Bếp vừa sắp nói những lời diết dóng thì Thao đã bảo :
– Thôi bao giờ cô có giả tôi cũng được, mời cô ngồi đây.
Bác Bếp nhìn chủ một cách bực tức :
– Nhưng…. thưa cậu…
– Thôi, thưa mới gửi gì. Đi xuống lấy ấm nước lên đây cho cô xơi.
Bác Bếp đi rồi, Thao lại ôn tồn :
– Tám đồng bạc có là bao nhiêu, có phải bên nhà chưa có thì chờ lúc nào có, giả tôi cũng được. Vài bốn tháng giả, một lần cũng không sao.
Lê vội vàng nói ngay :
– Ấy chết, ông đừng nói thế với đẻ tôi và chị tôi nhé. Đẻ tôi với các chị tôi mà biết thế thì có đồng nào chi tiêu hết, chứ không chịu giả ông đâu. Mà ở nhà ông thì đằng nào cũng phải giả tiền nhà cho ông.
Sự thật thà ngay thẳng ấy làm cho Thao cảm động :
– Không hề gì. Không có thì cứ chịu, bao giờ cũng được.
– Thế thành ra ông cho chúng tôi ở không ư? Không, tôi không muốn thế. Tháng này, tôi chỉ xin khất ông ba ngày nữa, rồi tôi xin đem sang giả ông.
Bác Bếp cầm cái bình chứa nước nóng lên. Thao bảo ngay :
– Từ giờ, tiền nhà bà Ký, hôm nào có thì bà giả, chứ tôi cấm bác không được đòi đấy.
Ngoài miệng, bác Bếp phải vâng vâng dạ dạ, nhưng trong bụng, bác tức lắm. Bác càng tức khi thấy Thao mời Lê uống cà phê.
– Cô xơi với tôi một cốc cà phê nhé?
Lê chưa kịp từ chối thì Thao đã bảo bác Bếp :
– Xuống pha hai tách cà phê thật đặc lên đây.
Lê thấy Thao tử tế quá, không dám từ chối nữa :
– Ông đối với chúng tôi tốt quá.
– Thì cô tính cùng ở một nhà với nhau, vả lại gia đình cô chẳng may gặp cái lúc này, chứ ở đời ai muốn chi thế.
Cái đức độ của Thao cảm lòng Lê, nàng vùng nói :
– Ông đại lượng quá. Chả bù với nhiều người họ lại. . . thừa cái lúc này để lợi dụng chúng tôi.
Nhưng vừa nói đến đấy, nàng biết mình lỡ lời, lại vội im. Thao an ủi nàng :
– Ở đời cũng có kẻ thế nọ, thế kia chứ. Nhưng người ta cứ nên ăn ở cho phải thì rồi thế nào cũng gặp điều hay.
Lê chép miệng :
– Ông giầu ông chưa biết. Chứ nhiều khi muốn ăn ở phải mà không được đấy. Tình thế… nó bắt buộc mình chứ.
Thao trố mắt nhìn nàng, không ngờ nàng còn trẻ mà đã bị đau đớn để sâu hiểu cuộc đời như thế.
Chàng gắp mấy viên đường bỏ vào cốc cho Lê rồi ngọt ngào :
– Cô năm nay bao nhiêu tuổi ?
– Tôi mười tám…
– Thế mà cô đã khôn như người ba mươi. Thế hai chị cô bao nhiêu ?
– Chị Cả tôi hai mươi hai, chị Trà tôi hai mươi.
Thao thở dài, lặng im. Lê hiểu ý nghĩa của cái thở dài ấy :
– Trước kia ở Lào, các chị tôi cũng tốt lắm. Sáu tháng nay về Hà-nội, các chị tôi mới theo người ta mà… đua đòi thế chứ?
Không muốn cho Lê phải nói tới chỗ thương tâm để mà xấu hổ, Thao ngắt lời ngay :
– Chắc cô không thích ở Hà-nội?
Lê sốt sắng:
– Tôi ghét, tôi ghét lắm! Bây giờ sang Lào thì không sang được, mà mẹ tôi và các chị tôi thì lại không muốn về nhà quê. Tôi một mình, lại còn nhỏ, cái gì cũng phải theo mẹ tôi. Chứ… ông tính ở Hà-nội ăn tiêu vừa tốn, mà có cái gì vui đâu. Họa chăng có giàu có như ông thì chẳng kể.
Thao lắc đầu :
– Cô tưởng thế. Nếu tôi có vui thì không phải là do đồng tiền.
– Nhưng ít nhất ông cũng không phải lo. Chứ chúng tôi thì phải lo từng ngày…
Nói đến đấy, nàng lại thấy mình lỡ lời, im bặt, rồi cúi đầu.
Thao ném điếu thuốc vào cái gạt tàn, rồi ôn tồn :
– Nghèo không phải là một cái xấu, cô đừng nên làm tưởng rằng tôi khinh người nghèo đâu.
– Tôi biết lắm. Tôi biết ông có bụng thương người lắm. Tôi chỉ mong sao cho chóng yên ổn để lại được về Lào thôi. Nghèo không phải là một cái xấu, nhưng nó cũng đưa người ta đến nhiều chỗ không đẹp… không hiểu sao các chị tôi và đẻ tôi cứ thích ở Hà-nội .. chứ tôi thấy buồn và lo lắm.
Thao nhìn nàng thì thấy nàng sắp muốn khóc. Chàng vội vàng quay đi vờ lấy quyển sách. Cái cứ chỉ ấy đem cho chàng một ý nghĩ. Chàng đứng dậy lại giá sách lấy ra hai quyển truyện mang lại. Lúc ấy thì Lê đã trấn tĩnh được rồi.
– Nếu có phải cô buồn thì đây tôi cho cô mượn mấy quyển truyện để cô xem cho đỡ buồn. Nhà tôi còn nhiều sách, cô muốn xem cứ sang lấy mà xem.
Lê đỡ lấy :
– Cám ơn ông.
Thao ngừng một lát :
– Có phải bên nhà túng lắm không ? Cô cứ noie thật. Tôi không phải là hạng người như những người khác đâu.
Vừa nói, Thao vừa đi về phía tủ sắt, Lê vội vàng đứng dậy:
– Không, không, tôi không muốn thế. Tôi xin ông.
Rồi nàng ù té chạy ra cửa, cũng chẳng kịp cầm chiếc mùi-soa nàng để ở cạnh bàn.