Những Kẻ Có Lòng

Lượt đọc: 3238 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- V -

THẤY Lê mặt bơ phờ, hấp tấp chạy lên gác, cả nhà đã đem lòng nghi ngay. Họ suy bụng ta ra bụng người, họ xét đời ta ra đời người.

Trà cười hỏi em một cách ỡm ờ :

– Sang bên ấy làm gì mà lâu thế ?

Ngay thẳng, Lê có hiểu đâu tới cái nghĩa ngầm của câu hỏi ấy :

– Ông ấy còn mời uống cà phê.

Diễm nhìn Trà :

– Thế mà lúc nẫy toa sang lúy không mời ? Lúy quý Lê hơn toa đấy !

Rồi gật gật đầu :

– Con Lê giá nó chịu trang điểm, lại không có lắm cậu chết ấy à ?

Lê vụt hiểu:

– Các chị chỉ nói nhảm. Ai cũng như các chị ấy à ?

Diễm lại gật gật đầu :

– Rồi thì xem.

Lê thấy buồn não ruột.

– Em không mong chi thế, nhưng nếu nước đời mà phải đốn thế thì cũng là sự chẳng may.

Bà Ký nóng ruột vì lo nhỡ chốc nữa khách đến mà bác Bếp lên đòi tiền nhà, không để ý đến những câu nói của con, bà chỉ để ý đến cái quan hệ nhất:

– Thế nào, có khất được khỏng ? Đã mời uống cà phê thì phải khất được chứ ?

Lê không dám nói hết sự thực vì sợ mẹ trây lười tiền nhà của Thao :

– Ông ấy chỉ cho khất ba hôm thôi. Ông ấy bảo đến hôm ấy thế nào cũng phải giả ông ấy.

Trà trề môi :

– Mời uống cà phê mà chỉ cho khất có ba hôm thôi, thằng ấy nó vẫn còn « cẩu » lắm.

Lê thấy cần phải bênh vực Thao :

– Chị đừng nói thế, người ta là người nhớn, người ta đối với mình thế là tử tế lắm.

Trà cười to :

– Ồ, tao thấy thế thì tao nói thế, sao chưa chi cô đã bênh vực người ta khiếp thế ?

– Tôi bênh vực lẽ phải, không phải bênh vực người ta. Chứ chị xem tiền nhà đã không phải giả trước, lại còn để được đến gần hai tháng, không tử tế mà được thế à ?

– Thì tử tế, ai dám bảo sao. Thì quan Tham của cô tử tế, tôi có dám chối là không đâu ?

Lê tức chết đi, nhưng cố ôn tồn :

– Em không phải con người thế đâu, chị đừng ngờ như thế. Nếu em mà có thế nào ra chăng nữa thì chẳng qua là nhà ta vô phúc mà thôi. Tại sao chị lại mong muốn cho em những điều như thế ?

Diễm liền kéo áo Lê :

– Chị nó nói chơi đấy mà.

Ngừng một khắc :

– Nhưng dù sao ông ấy cũng nể em hơn. Thôi thì em liệu thế nào khất thêm ít ngày nữa, chứ ba hôm thì cũng chẳng biết trông vào món nào, tiền thì mãi mồng năm, mồng sáu tây thày mới gửi về kia.

– Thì lấy tiền hồ ngày nay, ngày mai, ngày kia mà giả người ta, làm gì không được tám đồng. Em chịu thôi, khất mãi ngượng lắm. Người ta càng tử tế thì càng phải nể người ta chứ ?

Diễm lại ngọt ngào :

– Thì em mới khất có một lần, chứ đâu mà mãi.

– Thì nhà mình khất cũng thế chứ cứ gì em.

Bà Ký đang phá trận, bỗng ngừng tay :

– Tiền hồ hôm nay còn phải để mà đong gạo. Nhà chả còn một hột nào, còn phải xoay ăn từ nay cho đến hôm thầy mày về. Chứ giả thì rồi treo mõm lên à ?

– Không. Đẻ làm thế nào thì làm, con chịu thôi. Các chị đừng tiêu nữa.

Diễm lại kéo tay em :

– Các chị có tiêu gì đâu.  Sáng hôm qua đi bộ bỏ xừ đi đấy.

Liền lúc đó có tiếng giầy ở dưới cầu thang. Trà biết là nhân tình của mình sắp lên, cuống quýt:

– Thôi thôi, anh Tiến anh ấy lên kia kìa. Để rồi tao xem anh ấy có, tao hỏi vay anh ấy. Không khiến cái thứ mặt mày.

Tiến lên, hỏi ngay :

– Chưa thành bàn kia à ?

Bà Ký xếp những quân bài :

– Thế ông Hiếu đâu, ông không mời ông ấy lại ?

– Nó còn đi đòi đàn. Nó dặn tôi chín giờ nó sẽ đến.

Rồi nhìn Diễm :

– Nghe thế, chị chắc phải thích nhé.

Diễm nghĩ ngay đến số tiền hồ để đong gạo và chi dùng ngày mai :

– Hôm nay tôi không thấy hứng nghe đàn. Anh đi rủ vài tay đến đánh chắn cho vui.

Tiến ngồi xuống cạnh Trà :

– Hôm nay ít két lắm, chả muốn đánh.

Trà tưng hửng :

– Hôm nào cũng kêu ít két. Ai đã thèm hỏi vay đấy !

Tiến cười khà khà:

– Ồ thì ít két người ta bảo là ít két, thế mà cũng đã gắt. Nhưng ít két thì cũng được hơn bốn tờ đây.

Bà Ký đầy hy vọng, cười :

– Đánh gom một đồng, thế cũng đủ chán. Đã chắc thua đâu mà sợ ! Thôi đi rủ ai lại đây đánh đi.

– Thì bà cho mời bà Cả trước cửa với thím Sầu sang là đủ rồi chứ gì!

– Thế cũng mới có bốn chân, còn thiếu một.

– Còn chị Diễm ?

Diễm lắc dầu:

– Hôm nay tôi cũng không có két.

– Ô, không có két mà lại bảo thích đánh ?

– Thế mới ngược đời đấy !

Tiến nheo con mắt:

– Cái thứ ngược đời ấy có thằng Hiếu nó chiều được chị, chứ tôi thì chịu.

Trà nhìn Tiến :

– Có thật không ?

Tiến cười xòa :

– Đùa đấy mà. Chị Diễm chị ấy có muốn đánh thì đây, tôi gom cho chị ấy một hội, rồi chốc nữa thằng  Hiếu đến chị ấy lại lấy giả tôi.

Bà Ký vội vàng bảo ngay con Sen :

– Thế mày sang mời bà Cả và thím Sầu đi. Nói sang ngay, bên này đủ chân rồi nhé.

Tiến thổi một điệu kèn mồm, rồi nhìn Lê :

– Chốc nữa rồi còn khối, chỉ sợ gạt đi không hết chân. Này cô Lê ạ, nhiều kép nó cảm cô lắm đấy nhé. Động có người là cô cứ biến đi đâu ấy, là chúng nó khổ lắm đấy nhé !

Lê đã não ruột vẽ những cung cách từ lúc nãy đến giờ, lại càng não ruột về câu nói ấy. Nàng có cái cảm tưởng rằng ba chị em nàng là ba con chim mồi để nhử những tay máu mê lại. Nàng cãi ngay :

– Tôi làm gì mà các anh ấy cảm tôi ?

Tiến cười tủm :

– Ấy chính chúng nó cảm cô về cái chỗ không làm gì đấy.

Lê nghiêm sắc mặt :

– Anh chỉ được cái nói nhảm. Từ đây, tôi không bằng lòng anh nói như thế nữa đấy.

Rồi nàng vùng vằng quay ra. Bà Ký sợ Tiến ngượng mà không chịu đánh nữa, thấy cần phải đàn giải :

– Thôi nó trẻ con ấy mà, cậu chấp nó làm gì?

Tiến nhìn Trà một cách tình tứ:

– Không, tôi có để ý gì đâu.

Rồi cười :

– Mới đầu thì ai chả thế. Động nói đến ai cảm mình là giẫy nẩy. Nhưng sau rồi chả quến lại như kẹo mạch nha nhỉ, cô Trà nhỉ?

Trà dơ chân đạp vào chân Tiến :

– Rõ thối cái anh này, việc gì lại nói đến người ta ?

*

Lê vừa buồn vừa giận, xuống nhà. Nghĩ đến các chị, nghĩ đến ngày mai, nàng thấy tối như mực. Nếu tình thế không yên ổn để cho gia  đình nàng có thể trở về Lào thì gia đình nàng đến tan nát mất. Và rồi đây, cha nàng sẽ phải đau khổ đến thế nào.

Nàng đang vấn vương với những ý nghĩ sầu thảm thì thằng Quân, em nàng, chạy vào nắm lấy nàng:

– Chị cho em hai hào em đi xem xi-nê. Hôm nay có phim hay lắm.

Đương bực, nàng gắt ngay với nó :

– Xi-nê xi-nung gì. Tao tiền đâu ? Rồi đến cơm không có mà ăn, chứ lại chả xem với không xem.

Thằng Quân bị chị mắng, tiu nghỉu đi ra. Thấy em thế, nàng lại hối. Nàng chạy vội ra kéo áo nó lại :

– Thôi em đừng đi xem nữa. Nhà đương túng, làm gì có tiền. Ở nhà mà học đi.

– Nhưng mai không có bài ? Chị Diễm và chị Trà thiếu gì tiền đấy ? Em thấy các chị ấy sang sang là ! sắm vô khối là thứ.

– Các chị ấy cũng không có đâu.

Rồi Lê móc túi còn hai xu đưa cả cho em :

– Đây chị cho ra mà mua kẹo, rồi về ngủ đi cho sớm, mai còn đi học.

Quân đi rồi, nàng cởi áo lên giường nằm.

Nàng vừa đặt mình xuống thì con Sen vào :

– Cô pha hộ con ấm nước nhé, con còn phải chia bài.

– Tao không biết. Tao không hơi đâu mà hầu được như thế.

Vừa lúc ấy thì có tiếng ở trên nhà gọi giật giọng :

– Sen đâu, lên chia bài.

Con Sen vừa chạy vội ra, vừa nói với lại :

– Cô đun hộ con đấy, không trên nhà không có nước, lại gắt ngậu lên.

Lê cực lắm, nhưng nàng cũng phải dậy. Nàng vừa vào bếp thì bác Bếp hỏi ngay :

– Bên cô lại đánh bài đấy à ?

Bác Bếp hỏi bằng một giọng gay go với một nét mặt khó chịu. Lê ngượng, liền nói dối :

– Đẻ tôi không muốn đánh, nhưng các ông ấy cứ ép, chả lẽ người ta đã đến lại đuổi người ta về.

Bác Bếp càu nhàu :

– Bên cô đánh thì không sao, nhưng cứ làm ồn lên, cậu tôi không ngủ được.

– Không, để tôi bảo các ông ấy nói sẽ.

Lê đun nước xong, chưa kịp đem lên gác thì Diễm đã chạy xuống, vồn vã bảo :

– Em làm gì đấy ? Em lên gác một tí đi.

Lê cau mày :

– Tôi, tôi không biết đánh thì lên làm gì ?

Diễm đành phải nói thật :

– Thì em không…gì thì thôi, nhưng em thương đẻ, thương các chị một tị. Có anh phán Quýnh và anh phán Tòng là những tay đánh to, đánh những một hào một chắn, lại gà ngoài… Các anh ấy quý em. . . Có thấy em thì các anh ấy mới ở lại đánh. . . Nhà ta mai hết tiền tiêu rồi!

Vừa nói, Diễm vừa kéo tay Lê lôi đi.  Lê hất tay chị ra:

– Thôi tôi chịu thôi.

Diễm lại kèo nài :

– Thế em không nghĩ đến tình cảnh nhà mà thương ư ?

– Thì người ta đánh, việc gì đến tôi ?

– Ô hay, thì người ta vì em mà đến. Thôi chị van em, đã mất gì… mà sợ. .

– Nhưng em không thể thế được !

Từ trên gác tiếng bà Ký gọi vọng xuống :

– Lê lên đây me nhờ cái này.

Diễm cuống quýt:

– Đấy, người ta giục đấy, không có người ta về bây giờ. Có người ta thì bạc mới to. Đi em, thương đẻ, thương chị một tí.

Lê không làm sao được, và nghĩ đến cảnh túng thiếu của nhà mình, nàng đành bấm bụng :

– Thôi thế chị cứ lên trước rồi tôi lên. Nhưng tôi không có ngồi lâu đâu đấy nhé. Tôi lên một cái là tôi xuống ngay đấy nhé.

– Được rồi, được rồi. Em cứ lên cho người ta thấy em, người ta ngồi vào bàn rồi là em xuống.

– Và được tiền hồ, các chị đừng có tiêu phí đấy. Phải để dành mà giả tiền nhà cho người ta.

– Được rồi, được rồi, bao nhiêu tiền hồ, chị bắt me phải đưa cả cho em. .. thôi em lên đi, kìa me gọi.

– Thì đã bảo chị cứ lên trước, rồi em lên, em không nói dối đâu mà !

– Ừ, chắc nhé.

Diễm vừa ra khỏi bếp, thì Lê lại nghe ở trên gác có tiếng gọi mình, lòng nát ra mà nàng phải thưa :

– Vâng, con lên đây ạ.

« Lùi
Tiến »