TỐI ấy, Lê không sang mà từ đấy cho tới khi cụ Án về, Lê cũng không sang nữa. Lê thấy xấu hổ với cụ Án, và thứ nhất đối với Thao. Cụ Án cho người gọi thì nàng lấy cớ là mệt, thoái thác. Còn thấy hút Thao đâu thì nàng trốn không cho thấy mặt.
Vì lấy lòng mà hiểu việc đời, Thao rõ biết cái tâm trạng ấy, nên khi bác Bếp đi mời trở về nói rằng nàng mệt, Thao cũng không cho mời lần thứ hai nữa. Và chàng cũng không tìm cơ hội để gặp Lê nữa. Biết là Lê trông thấy chàng thì ngượng, chàng tránh cho Lê cái nỗi khổ ấy.
Nhưng, mẹ chàng về được mười hôm rồi thì bỗng một buổi tối, Lê lên gác, lên với một cái gói. Thao đang xem sách, gập lại đứng dậy, đi mấy bước về phía nàng rồi vờ hỏi :
– Cô khỏi rồi ư ? Cụ tôi cứ nhắc đến cô luôn. Hôm về, cụ tôi có gửi lời tôi để cám ơn cô. Ấy mấy lần, cụ tôi và tôi định sang thăm cô, nhưng…
Nói dối đến đấy, thì Thao bỗng lúng túng – lúng túng vì chưa biết tìm cớ gì thỏa đáng để cho Lê tin là nói thực mà không chạm đến lòng tự ái của nàng.
Lê cũng hiểu cái tâm trạng ấy, vội tránh cho chàng :
– Cám ơn cụ lớn và ông. Tôi cũng mệt xoàng thôi, nhưng vì bị ho khan giọng không đọc được truyện, nên tôi không dám sang.
Miệng nói, tay nàng mở gói :
– Đây, tôi có thêu được cái túi đựng tràng hạt để biếu cụ lớn. Có ai về ông gửi về dùm tôi.
Thao cầm chiếc túi ngắm nghía, rồi chàng thấy bồi hồi mến phục trước cái tài thêu thùa của Lê:
– Chà ! cô thêu giỏi hơn thợ nhiều, đường kim mũi chỉ thật là tinh tế. Mầu sắc lại xếp đặt có mỹ thuật, không loè loẹt mà rực rỡ biết bao. Mẹ tôi được cái túi này đựng tràng hạt chắc là sung sướng lắm. Cám ơn cô nhé.
Nói xong, chàng nhìn Lê bằng đôi con mắt thương mến. Sự thương mến ấy liền đem ngay đến cho chàng một ý nghĩ chua chát : Người như thế này mà rồi đến thành gái giang hồ thì tiếc quá nhỉ ! Cái ý nghĩ ấy lại liền gieo ngay một xót xa vào lòng chàng. Rồi muốn trấn áp cái tiếng lòng hoang mang, chàng nói to :
– Tôi thật không ngờ cô thêu khéo đến thế. Bây giờ tôi không biết lấy gì để giả ơn tấm lòng cô đã nghĩ đến cụ tôi.
Lê trả lời ngay :
– Có là bao, tấm lòng cụ lớn thương tôi, tấm lòng ông thương … nhà tôi mới nhiều chứ.
Giọng nói thành thực và thấm thía làm cho Thao gạt bỏ đi được những sự e lệ. Chàng tiến lên nắm tay Lê, rồi sốt sắng bảo :
– Từ nay cô có cần…việc gì, cô cứ bảo tôi, tôi thề sẽ tận tâm giúp cò. Cô thật là một người đáng kính, đáng trọng, đáng… quí.
Lê để yên bàn tay mình trong lòng bàn tay Thao một lát, rồi sẽ rụt lại :
– Cám ơn ông… nhưng tôi cũng… đâu dám lạm dụng lòng tử tế của ông.
Rồi cũng như lần lên đây đầu tiên để khất tiền nhà, nói xong, nàng chào vội, rồi bước rảo ra phía cầu thang.
***
Thao đang ngủ trưa thì tiếng ồn ào ở gác trong làm cho chàng thức dậy. Chàng bấm chuông gọi Bếp để hỏi đầu đuôi.
Bếp mở cửa đi vào là miệng kêu khổ ngay :
– Con đã van người ta khe khẽ mồm để cho cậu ngủ mà không được. Cứ tống cổ chúng nó đi là xong. Con vừa nói với họ rồi đấy. Tiền nhà tháng này lại quá mồng mười rồi mà chưa thấy giả. Cậu cho ở mãi làm gì thế để mất cả giấc ăn giấc ngủ. Bọn này họ có hiểu cái tử tế là gì đâu ?
Rồi Bếp suýt soa :
– Cứ thế này cậu không ngủ được, nhỡ ốm một cái, gầy đi, các cụ lớn biết thì chết con rồi còn gì !
Thấy cái bộ mặt khốn khổ của Bếp nó có vẻ khôi hài, Thao toan mắng Bếp về sự lắm điều và cứ làm trái ý mình, lại bật cười :
– Thế tôi là thằng bé con thầy đẻ tôi giao cho bác coi sóc có phải không ?
Bếp sợ hãi gãi đầu, rồi gẩy móng tay, rồi ấp úng :
– Thưa… thưa cậu…
Thao vùng dậy :
– Thưa ! thưa cái con khỉ tầu ! Tôi chưa kịp hỏi ông thì ông đã nói một tràng dài, ù cả tai…
Chỉ tay vào mặt Bếp :
– Từ giờ, tôi bảo cho ông biết : tôi có hỏi thì mới được nói đấy nhé, và tôi đã dặn điều gi, cấm không được làm sai.
Khua khua bàn tay để phác nên những cái tát:
– Lần sau mà còn trái ý tôi thì liệu cái thần hồn. Đừng thấy già tôi nể, cứ láo mãi, cứ hỗng đâu. Tôi thì tống cổ ông đi, chứ ông đùng có ỷ…
Nói đến đấy, thấy sự khổ sở viết rành rành trên khuôn mặt nhăn nheo của Bếp, Thao lại dịu giọng :
– Thấy tôi thương ông thì ông phải biết điều chứ, phải xử cho ra thầy ra trò, chứ đằng này bây giờ ra cái gì cũng quyền ông à? Tôi bảo ông cái gì, ông không nghe tôi tí nào à?
Những câu trách ôn tồn này lại làm cho Bếp khổ sở hơn là khi Thao giận dữ, y chắp tay vái vái:
– Lạy cậu, con có dám đâu thế. Con mà có dám hỗn với cậu thì giời cứ giết con đi.
Thao xỏ chân vào dép, rồi đứng dậy vỗ tay lên vai bác Bếp :
– Ông láo mà ông không biết. Thế nào, bên ấy làm sao mà ồn lên thế ?
– Thưa cậu không biết rắc rối nhân tình nhân ngãi thế nào, họ đến tận đây họ chửi, họ còn đe chốc nữa, họ đem người đến đánh. Ấy thế rồi khi họ về là hai chị em cãi nhau, rồi mẹ con cãi nhau, rồi cả nhà cãi nhau.
Thao vội vàng hỏi ngay :
– Nhưng cô Lê không dính gì vào đấy chứ?
– Thưa không ạ. Cô ấy chạy xuống bếp, bây giờ đang khóc rưng rức. Con Sen nhà ta dỗ thế nào cũng không nín.
Thao bỗng thấy bồi hồi. Chàng với vội cái áo len dài để mặc trong nhà, rồi rảo bước xuống thang.
Lê đang khóc thút thít, thấy chàng vào, vội quay ngay mặt vào tường. Thao đi thẳng lại phía nàng, đặt tay lên vai, xoay nàng lại như người anh đối với cô em bé đương dỗi :
– Bên ấy có việc gì mà khóc thế ? Kìa tôi đã bảo vói cô có việc gì cứ bảo tôi kia mà. Hà cớ cô phải khóc. Thôi nín đi, để tôi lên dàn xếp cho.
Miệng nói là chân quay đi. Lê vội vàng chạy theo giữ lại:
– Thôi, xin ông, cái chuyện khốn nạn ấy chả bõ chướng tai bẩn mắt ông. Thôi ông, ông thương tôi là hết.
Giọng nói khẩn thiết làm cho Thao tưởng tượng đến sự đau đớn ghê gớm của nàng. Chàng không muốn biết đến câu chuyện thương tâm mà Lê cố giấu. Chàng không muốn cho Lê đã đau chết ở trong lòng lại còn phải hổ thẹn với mình. Chàng dừng ngay lại:
– Cô không muốn như thế thì thôi. Nhưng tôi nói điều này, xin cô tin là thực. Tôi… tôi biết rằng cô không dính dáng gì đến những việc xẩy ra ở trong cái nhà này,và tôi lấy danh dự mà thề rằng không bao giờ tôi có một ý nghĩ….. khinh cô cả. Tôi chỉ coi cô như một người con gái ngây thơ, nết na… rất đáng thương vì bị hoàn cảnh bắt ép phải nhượng bộ làm những việc mà lòng cô không thích. Tôi thề như thế, xin cô tin chắc rằng không có một việc gì có thể làm giảm tấm lòng tôi quí cô.
Lê ngước mắt lên với một cái nhìn đầy cám ơn, nhưng nàng không phải là hạng người đứng tách ra được với gia đình trong đau đón, trong nhục nhã :
– Đa tạ ông. Chúng tôi… nếu thật ông có lòng thương tôi thì xin ông đừng để ý gì đến những việc nó đã xẩy ra ở đây. Đó là họ nghi oan mà ngờ cho chúng tôi như thế thôi, chứ các chị tôi cũng không đến nỗi nào.
Cái cử chỉ đẹp đẽ của một thiếu nữ không muốn rẽ cương gia đình trên bước đường lầy lội, làm cho Thao càng mến phục. Chàng thấy nàng khác những kẻ đã lấm bê bết mà cứ trút tội cho người khác để cố bắt người ta phải tin có cái phần trong sạch mà mình không có.
Chẳng những nàng không muốn nhận lấy cái phần sạch sẽ — mà Thao biết chắc rằng nàng có — trong khi gia đình nàng bị lấm láp, nàng lại sẵn lòng chia cái lấm láp ấy nữa. Chàng cảm động, kéo tay nàng lại gần mình, rồi sốt sắng bảo :
– Các chị cô có thế nào hay không, tôi không cần biết, và có như thế nữa cũng không sao. Tôi chỉ biết tôi rất có thể vì quí cô mà không nghĩ đến những sự… lôi thôi của gia đình cô. Thôi, cô cứ bình tâm đừng buồn khổ mà hại sức khỏe, gia đình ai chẳng có những sự ngửa nghiêng. Năm đầu ngón tay còn có ngón dài, ngón ngắn nữa là… Ở đời có cái gì thập toàn đâu.
Thao vừa nói đến đấy thì con Sen hớt hơ hớt hải chạy vào níu lấy Lê :
– Chết, cô ơi, bà Tham đằng đầu phố bà ấy kéo người lại đánh, cô có làm thế nào chứ không thì lôi thôi to !
Lê biến ngay sắc mặt níu lấy Thao, rồi khẩn khoản :
– Nếu quả thực ông thương tôi…
Thao sốt sắng ngắt lời :
– Được rồi, được rồi, cô đừng lo, đã có tôi.
Thao và Lê vừa ra khỏi bếp thì đã thấy một bọn người hung dữ kéo vào, cứ réo tên Trà chửi bới ầm ỹ. Thao quát ngay :
– À ! Chúng mày đem gậy gộc vào định phá nhà tao có phải không? Bếp! Lên gọi giây nói báo sở Mật-thám cho tao.
Rồi nhanh chân, Thao nhẩy lên túm lấy tên du côn đi đầu. Tên ấy toan vùng ra để chạy, nhưng vì Thao khỏe lắm, chàng đã vật ngã ngay được nó xuống đất. Cả bọn đang hung hăng đứng dừng ngay lại, rồi một người đàn bà ăn mặc lịch sự, mặt mũi đỏ gay tiến lên.
– Anh Tham ! Tôi đâu dám gây sự với anh. Tôi chỉ đến để xé xác cái con đĩ nó quyến rủ chồng tôi thôi. Anh cứ mặc tôi vói nó. Tôi thì đánh tan xác nó ra ngày hôm nay.
Thao nhận ra người quen, liền buông tên du côn :
– À ! chị Tham, tưởng ai ? Chị định đến phá nhà em đấy phải không ? Cái gì, cái gì mà chị làm dữ thế?
Rồi chàng nói chạnh để cho giảm bớt cái không khí gay go :
– Nào em đã làm gì thất lễ với chị mà chị kéo du côn đến nhà em nào ?
Rồi chàng lại dọa ngay bà Tham Thành :
– À, có phải thế, để Mật-thám đến đây, rồi chúng ta sẽ liệu với nhau !
Miệng nói, tay đóng sập ngay cái cửa ngang, không cho ai chạy ra nữa. Bọn du côn nghe nói Mật-thám sắp đến sợ nhao lên, chạy ùa ra, nhưng liền bị xô trở vào :
– Không ra được, chờ Mật-thám đến đây đã ! Đứa nào muốn ra thì cứ đánh chết tao mà ra.
Cả bọn nhớn nhác mà bà Tham Thành thì cũng thấy cái lòng ghen của mình rút xuống :
– Không, không, tôi có dám lôi thôi gì với anh đâu. Tôi với đằng anh thì bao giờ có chuyện. Tôi muốn đánh cái con đĩ nó ở thuê trong nhà anh này này, anh đừng có bênh chúng nó, cứ để mặc tôi.
Thao vờ như không nghe thấy những câu phân trần :
– À, chị đã kéo người đến nhà em, làm huyên náo cho em xấu hổ với hàng phố. Được rồi, ra chỗ phải trái, chúng ta sẽ liệu với nhau. Em nể anh chị mà anh chị không nể em thì em cũng không thể nể được nữa. Bếp, mau, lên gác gọi giây nói ra sở Cẩm và sở Mật-thám cho tao. Người ta đến phá nhà tao!
Bếp toan chạy lên gác thì bà Tham Thành vội nắm lấy nó. Đang là kẻ đến hạch tội, bà bị tụt ngay xuống là người có lỗi. Đang ở địa vị tấn công, bà lủi ngay xuống đia vị phải che đỡ :
– Kìa, anh Tham, anh hãy khoan đừng nóng. Tôi đời nào dám có chuyện gì với anh. Nó cướp chồng tôi thì anh cũng phải để cho tôi trị nó mới được chứ?
Biết bàTham Thành đã nhụt rồi, Thao mới bắt đầu ôn tồn :
– Em chả biết chị muốn gây sự với ai, nhưng chị cứ kéo người đến chửi bới ở nhà em, tức là chị muốn gây sự với em rồi.
Bà Tham Thành buộc lòng phải thề, và cố sức giữ bác Bếp hắn chỉ những muốn vùng ra để lên gác:
– Tôi mà có bụng nào gây sự với anh thì tôi cứ chết tử, chết tiệt, chết bỏ con bỏ cái. Tôi chỉ đến xé nhỏ cái con cái Trà nó ở trong gác trong nhà anh này này.
– Chị định đánh ai không biết. Nhưng chị đến đây thì hàng phố tưởng chị đến nhà em rồi còn gì?
Rồi dịu giọng trách bằng những lời thấm thía :
– Chị thật không nể em, không biết giữ danh giá cho em. Có phải chị muốn gì thì chị cũng phải bảo qua với em một tiếng, và chị cũng phải nghĩ sự hàng phố dị nghị về em chứ. Nay nhất đán chị ầm ầm kéo người đến, ầm ầm cả phố lên, ầm ầm cả nhà em lên, thì còn ra cái thể thống gì nữa ?
Bà Tham Thành lại phải xin lỗi:
– Thôi, có điều gì không phải, anh bỏ quá đi cho tôi. Nhưng nó trêu ong chọc rắn ở trước mắt tôi, tôi tức lắm không chịu được !
– Ồ, tức thì tức, chị cũng phải nghĩ đến em chứ. Thôi, xin mời chị vào trong này chơi, có điều gì ta bảo nhau.
Rồi, mở của ngang và nhìn trừng trừng vào bọn du côn :
– Bước ! Lần sau đến nhà ông, ông bỏ tù !
Bọn du côn được phóng xả không đợi mời đến hai lần, chạy thốc cả ra.
Không muốn nhìn những cảnh thẹn thùng của người khác, Thao vội kéo tay bà Tham vào trong nhà :
– Chị không thương em và không nghĩ đến cái danh cái giá cho anh ấy. Chị làm thế này, nhỡ to câu chuyện, mai nhật trình đăng ầm ỹ lên thì còn mặt mũi nào nữa. Em biết chị tốt, nhưng chị nóng lắm, mà nóng như thế là không nên.
Vào đến nhà, Thao lại bảo :
– Em có thấy anh ấy lại đây bao giờ đâu. Chỉ lâu lâu lại chơi với em, rồi lại đi ngay, chứ không vào nhà trong.
– Anh cứ bênh chúng nó. Rõ ràng tôi gặp con đĩ nó đi với nhà tôi mấy lần, tôi bắt trượt.
– Điều đó thì em không biết. Chị còn lạ gì em, không hay rắc rối vào những chuyện của người khác. Em chỉ xin chị nể em, đừng có đến làm huyên náo ở nhà em, nhỡ đến tai thầy đẻ em thì thật không còn ra thế nào. Và đây là lấy cái tình bạn mà khuyên chị: Chị nên nghĩ đến cái tiếng tăm của anh ấy. Quá giận mất khôn, chị không biết thế ư? Nếu có phải anh ấy bí-beng vói cô gác trong thì được rồi em sẽ bảo anh ấy thôi. Và rồi em sẽ đuổi họ đi ở chỗ khác.