Nỗi Nhớ Khôn Nguôi

Lượt đọc: 5548 | 9 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

Yang Areum không ngủ được suốt đêm qua. Những tưởng cởi bỏ được những đau đớn chôn vùi bao năm qua là sẽ nhẹ nhàng nhưng không phải vậy! Vết thương banh da xẻ thịt đó đang làm nàng thấy nhức nhối! Cũng sẽ phải nói với YeEun về sự thật này thôi! Con bé sẽ oán trách mẹ! Điều này cũng dễ hiểu! Hy vọng không vì chuyện này mà nó bỏ nhà đi! Nàng đang phải sửa soạn giết chết mối tình đầu của YeEun! Còn cách nào khác nữa bây giờ? Tại sao lại là Jin Seong chứ? Có hàng triệu triệu thanh niên trai trẻ dành cho YeEun mà tại sao lại là Jin Seong? Tại sao Jin Seong lại xuất hiện ở đây? Không phải anh ấy đang làm diễn viên điện ảnh ở Nam Hàn sao? Tại sao chứ?

Tất cả những dầy vò đó hiện hết lên khuôn mặt mệt mỏi còn dấu vết của những giọt nước mắt đã tuôn rơi trong đêm khi Yang Areum gượng gạo ra phòng khách. Chồng nàng đã đi làm. Bây giờ là mùa hè nên Yang Areum cũng nghỉ không dậy học cho đến niên học mới.

Điện thoại nàng reo. Yang Areum bắt máy, thấy số điện thoại của Jin Seong, nàng vội vã đi vào trong phòng ngủ lại, không quên đóng cửa phòng.

Yang Areum trả lời với giọng nói như thì thầm:

- Hello!

- Anh gọi giờ này có phiền không?

- Không sao!

Jin Seong ngần ngừ nhưng cũng phải nói:

- Em đã nói cho YeEun biết chưa?

- Em sẽ nói ngày hôm nay! Anh yên tâm đi, anh sẽ không phải là người phải nói ra!

- Cám ơn em!

Chàng định nói cho Yang Areum biết về cuộc gặp gỡ giữa chàng và Jin Dae tối hôm qua nhưng đổi ý. Nhắc đến Jin Dae chỉ làm Yang Areum đau lòng và khổ sở thêm thôi, chẳng ích gì! Thay vì vậy, Jin Seong chỉ nói:

- Anh xin lỗi em!

Yang Areum nghẹn ngào:

- Đừng xin lỗi!.. Nhưng.. anh hãy chia tay với YeEun.. vì con bé và… cũng vì đó là điều mà anh có thể làm cho em..

Nói xong Yang Areum không để Jin Seong nói thêm một lời nào mà tắt điện thoại và vào phòng tắm ngồi khóc một mình.

Một lúc sau nghe có những tiếng động bên ngoài, Yang Areum đoán là YeEun đã thức dậy. Nói sự thật ra với YeEun khó hơn là nói với Jin Seong!

Yang Areum đứng lên, uể oải rửa mặt rồi ra phòng ngoài.

YeEun đang ngồi ở phòng khách, tay cầm ly cà phê và uống từng ngụm nhỏ.

Nhìn thấy mẹ, YeEun chợt kêu lên:

- Mẹ ốm sao? Trông mẹ mệt quá kìa!

Yang Areum cười gượng. Nụ cười không trọn và chỉ là chút hé miệng, nhếch môi trên khuôn mặt tái xanh mệt mỏi càng làm gương mặt Yang Areum thêm buồn phiền.

Ngồi xuống ghế sofa cạnh YeEun, nàng nói với con gái:

- Ờ, mẹ mất ngủ nên cũng hơi mệt!

YeEun lo âu nhìn mẹ:

- Trông mẹ mệt lắm đấy! Con nghĩ là mẹ ốm rồi! Hay mẹ đi nghỉ đi!

Yang Areum sẽ sàng nói với YeEun:

- Mẹ có chuyện này phải nói với con..

Nhìn vẻ mặt vừa buồn bã vừa nghiêm trọng của mẹ, YeEun lo âu:

- Có chuyện gì vậy mẹ?

Yang Areum không biết mình phải bắt đầu nói như thế nào.

- … Ngày hôm qua mẹ đi gặp một người quen cũ..

- Ai vậy mẹ?

- Jin Seong!

Hai chữ “Jin Seong” từ miệng mẹ mình vừa thốt ra làm YeEun bàng hoàng, ngạc nhiên. Nàng hỏi lại:

- Jin Seong! Mẹ.. gặp anh Jin Seong? Tại sao mẹ lại quen anh Jin Seong?

Yang Areum nắm lấy tay con gái, nàng vuốt ve bàn tay non trẻ mềm mại xinh đẹp của YeEun:

- Mẹ.. quen Jin Seong năm mẹ lên 17 tuổi!

YeEun rút phắt tay mình khỏi bàn tay mẹ và hỏi lại ngay:

 - Mẹ không phải.. là người yêu của anh Jin Seong hồi đó chứ?

Yang Areum gật đầu:

 - Là mẹ đó.. Đúng như vậy!

YeEun sững sờ. Vậy mẹ nàng chính là người con gái đó… mối tình đầu của anh Jin Seong! Sao như thế được? Thành ra anh Jin Seong đã thấy mình giống hệt mẹ của ngày ấy là như vậy! Tại sao điều này lại xảy ra cho nàng như vậy chứ? Nhưng ăn thua gì, anh Jin Seong đã nói với mình là anh ấy không còn nghĩ đến mối tình đầu đó nữa và không còn yêu người con gái đó nữa! Đúng như thế! Anh ấy chỉ yêu mình vì mình là YeEun, không phải vì mình giống hình ảnh của mẹ! Anh Jin Seong đã nói như thế!

YeEun hỏi lại mẹ mình:

- Nhưng tại sao mẹ lại tìm thấy anh Jin Seong? Tình cờ sao?

Yang Areum nhìn khuôn mặt yêu kiều của con gái đang thoáng mang vẻ giận dữ.

- Không phải tình cờ! Mẹ nhìn thấy hình con chụp chung với Jin Seong!

YeEun nói lớn tiếng:

- Mẹ lục lọi đồ của con? Mẹ có biết là mẹ không nên làm như vậy không? Mẹ đã xâm phạm sự riêng tư của con!

Yang Areum cúi đầu trước sự công kích giận dữ của YeEun.

Không để cho mẹ nói thêm, YeEun tức giận nói:

- Con yêu anh Jin Seong đấy! Làm sao con biết được anh ấy là người yêu của mẹ năm xưa! Nhưng chuyện ngày xưa đã thuộc về dĩ vãng! Bây giờ là hiện tại! Anh Jin Seong yêu con nhiều lắm! Chúng con yêu nhau thì đã sao? Tại sao mẹ phải đi gặp gỡ anh ấy chứ? Để ngăn cản sao? Mẹ không ngăn cản con được đâu!

Yang Areum ngồi chết trân, mặt tái nhợt đi trong những dầy vò đau đớn khi nghe những lời công kích của con gái. YeEun đã hiểu lầm! Chuyện nàng gặp Jin Seong không phải như YeEun nghĩ.

Khi nói với YeEun, giọng Yang Areum run run:

- Mẹ đi gặp Jin Seong.. không phải vì.. như con nghĩ..

YeEun nói to tiếng:

 - Vậy thì tại sao?

Yang Areum nhìn con gái với ánh mắt van nài khổ sở:

- Vì mẹ muốn cho Jin Seong biết con là ai!

- Mẹ nói gì vậy con không còn hiểu nữa! Mẹ muốn cho anh ấy biết con là con gái mẹ phải không? Thì đã sao chứ?

- Không phải như vậy! Mẹ đã nói là không phải như con nghĩ đâu.. Mẹ chỉ muốn cho Jin Seong biết con là… cháu ruột của Jin Seong!

Nói xong, Yang Areum như muốn ngất xỉu! Nàng khóc òa lên, khóc lớn tiếng như mang hết những tủi nhục chất chứa trong trái tim héo hon ra mà phơi bầy. Những tiếng khóc mang đầy oán trách, đau đớn và cả giận dữ..

YeEun nhìn mẹ thất thần. Nàng lắp bắp hỏi lại:

- Mẹ nói gì vậy? Mẹ.. đang nói những điều vô nghĩa mẹ biết không?

Trước câu nói đó của con gái, Yang Areum càng khóc lớn tiếng hơn nữa. Yang Areum chệnh choạng đứng dậy, tay nàng vịn vào chiếc bàn sát đó rồi hất tung chiếc đèn trên bàn, đẩy bình hoa rơi xuống sàn vỡ nát rồi ngồi thụp xuống đất, co hai đầu gối lên sát ngực như tìm một sự che chở bảo vệ vô hình nào đó. Yang Areum mang hết nước mắt của mình ra như muốn xóa sạch mọi ký ức bẩn thỉu của quá khứ gắn liền với khu rừng năm xưa! Nhưng nàng biết cho dù có cạn hết nước mắt thì vẫn không sao rửa sạch được từng vết nhơ trên thân thể non trẻ của mình ngày ấy! Hình ảnh Dae vẫn trở lại với nàng trong những cơn ác mộng. Và ngay cả những lúc chăn gối với Han Junki, chồng Yang Areum, thì gương mặt của Dae vẫn chập chờn xuất hiện như trêu cợt! Không ai có thể hiểu được nỗi đau của mình, Yang Areum nghĩ như vậy trong suốt bao năm qua!

YeEun vẫn ngồi trên ghế sofa. Hai mắt nàng mở lớn như để nhìn chứ không phải chỉ nghe, đúng là nhìn cho rõ hơn những điều mẹ vừa nói. Từng chữ ấy đang biến thành hình dạng của người đàn bà đang ngồi dưới đất kia khóc lóc như… một người điên thảm thương! Mẹ nàng đó sao? Chuyện gì đã xẩy ra? Mặc dù YeEun vẫn biết mình không phải là con ruột của cha mình, Han Junki, nhưng mẹ nàng vẫn nói là cha ruột của nàng đã chết! Toàn là những dối trá sao? Tại sao mẹ phải nói dối như vậy? Anh Jin Seong có biết những điều này không?

YeEun hỏi mẹ mình mà như hỏi ai đó khác:

- Anh Jin Seong có biết những chuyện này không?

Yang Areum trả lời mà giọng như xa vắng ở tận đâu đâu, như từ ở một đáy vực nào đó:

- Jin Seong mới biết.. ngày hôm qua!

YeEun òa lên khóc:

- Tại sao bây giờ mẹ mới nói? Cha ruột của con là ai? Trước giờ mẹ vẫn nói là cha con đã chết. Người cha đó có chết thật không hay còn sống?

- Jin Dae.. là cha của con. Jin Dae là anh của Jin Seong… Jin Dae đã cưỡng.. hiếp mẹ… Mẹ không muốn.. con nhận người đó làm cha. Jin Dae vẫn còn sống.. và ở đây! Han Junki mới xứng đáng làm cha của con. Cha con đã nuôi dưỡng con và yêu con như con ruột. Con chỉ có một người cha là Han Junki mà thôi!

YeEun đứng phắt dậy, vẫn còn chan hòa nước mắt nhưng giận dữ khi nói với Yang Areum:

- Con không tin những điều mẹ vừa kể! Con ghét mẹ! Mẹ đã ghen với con! Mẹ không muốn nhìn thấy con và anh Jin Seong yêu nhau và ở bên nhau!

Nói xong, YeEun chạy nhanh vào phòng, thay quần áo rồi vội vã lấy ví, chìa khóa xe và ra khỏi nhà như chạy trốn. Nàng đang chạy trốn những sự thật mà mẹ mình vừa thố lộ! Không phải sự thật! Cũng toàn là những dối trá như bao năm qua! YeEun không tin! Nhất quyết không tin!

*

Nhìn con gái giận dữ ra khỏi cửa, nỗi buồn và chua cay tràn ngập Yang Areum! Nàng không hề trách con gái! Cho dù YeEun bảo là nàng ghen với nó, Yang Areum cũng không thấy giận mà chỉ thấy thương con! Bây giờ trước mặt YeEun chỉ có Jin Soeng và mối tình đầu ngọt ngào của nó, còn mọi sự đều là phụ thuộc và phiền nhiễu! YeEun cũng không kể đến sự ô nhục của mẹ mình! Jin Seong còn hiểu và thương cảm cho mình! Nghĩ đến điều đó, Yang Areum thấy xốn xang! Bây giờ thì YeEun đau khổ vì biết sự thật não nề tàn nhẫn và rồi chia tay với Jin Seong là điều không thể tránh được nhưng rồi YeEun sẽ quên Jin Seong! Không phải là ngay ngày mai nhưng nhiều ngày nữa trôi qua rồi nó sẽ quên.

*

Ngồi vào xe, mở máy, thắt giây an toàn nhưng chưa lùi xe ra đường, YeEun gọi điện thoại cho Jin Seong.

Jin Seong nghe điện thoại ngay:

- Anh nghe đây!

YeEun thổn thức nói:

- Mình gặp nhau ngay đi! Em chờ anh ở công viên mọi khi!

Jin Seong lạc giọng khi trả lời YeEun:

- Anh đi ngay!.. Lái xe cẩn thận!

Thấy thái độ và nghe giọng nàng như đang khóc, Jin Seong hiểu ngay chuyện gì đã xẩy ra.

Vừa lái xe đến chỗ hẹn, Jin Seong vừa suy tính xem mình phải nói gì với YeEun. Đầu óc chàng rối bời!

Jin Seong đến chỗ hẹn sớm vì nhà chàng gần công viên đó hơn. Chàng không suy nghĩ được gì hết! Mọi thứ đều hỗn loạn trong tâm trí chàng. Jin Seong tắt máy xe và ra ngoài đứng chờ YeEun.

Hãy còn sớm, trời chưa nóng lắm nhưng ruột gan Jin Seong nóng như bị hơ lửa! YeEun ra sao khi sự thật phũ phàng được phơi bầy! Mối tình đầu mới chớm của nàng bị vùi dập tàn nhẫn với những cay nghiệt của quá khứ không phải của nàng.. mà của Yang Areum, Jin Seong và Jin Dae!

Chưa bao giờ Jin Soeng có cảm giác bất lực như vậy! … Nếu ngày đó trong tiệm sách chàng không quay đầu tò mò lại nhìn phía sau thì Jin Seong đã không nhìn thấy YeEun! Nhưng chàng không hề hối tiếc vì yêu YeEun! Nếu có ân hận thì chỉ tiếc cho YeEun đã gặp gỡ và yêu mình! Để đến bây giờ phải đi đến một kết thúc không trọn vẹn, đau đớn và bất ngờ như bây giờ!

Jin Seong đứng đó miên man trong những suy tưởng đến nỗi YeEun đến gần mà chàng cũng không hay biết! Đến khi YeEun ôm choàng và xiết chặt lấy Jin Seong, chàng mới bừng tỉnh!

Jin Seong vòng tay ôm lấy YeEun. Nàng đang khóc nức nở. Tiếng nói của nàng ngắt quãng trong từng tiếng lòng thổn thức đẫm nước mắt:

- Em yêu anh! Em không cần biết quan hệ của chúng ta như thế nào! Em chỉ biết là em yêu anh, Jin Seong của em!

Jin Seong không tìm được lời nào để nói với YeEun. Chàng chỉ biết ôm chặt YeEun, rồi cúi xuống áp mặt mình vào mái tóc nàng như tìm một chỗ trú ẩn thơm ngát đang tỏa hương nồng nàn nhưng say đắm đang phủ lên nỗi đau và sợ hãi vì sẽ phải chia tay với YeEun và mất nàng.

Cũng chính YeEun là người buông Jin Seong ra và nói với chàng:

- Mình đi đi anh!

Câu nói đó của YeEun như mồi lửa kích thích khiến Jin Seong ước muốn được đi đâu đó với nàng, và cả hai sẽ không trở lại đây nữa. Biến luôn với nhau bất kể hậu quả như thế nào!

YeEun lại dục Jin Seong:

- Đi đi anh! Đi bất cứ đâu!.. Hay tới nhà anh? Nhà anh có ai không hay chỉ có mình anh?

Jin Seong dịu dàng đáp:

 - Ừ, tới nhà anh! Anh chỉ ở một mình!

Chàng đưa YeEun ngồi vào xe và như mọi lần chàng thắt dây an toàn cho nàng.

Jin Seong nhìn sâu vào gương mặt của YeEun. Vẫn còn một vài giọt nước mắt chưa khô. Chàng khẽ khàng lau khô những giọt nước mắt đó bằng ngón tay của mình và tự nhủ: “Anh sẽ không để em khóc nữa! Nhưng anh phải làm gì để cho em được hạnh phúc, được vui?”.

Lúc lái xe ra khỏi công viên, YeEun quay sang nắm tay Jin Seong. Nàng chồm sang hôn khẽ lên má Jin Seong:

- Anh là của em! Không ai có quyền cướp anh đi khỏi tay em!

Ngày hôm nay YeEun không còn giống như những ngày trước đó, không còn tinh nghịch trêu đùa Jin Seong hay e thẹn ngượng ngập nữa! Những thay đổi này có phải vì đột nhiên YeEun cảm thấy những thứ đang có trong tay đột nhiên sắp bị cướp đi và đó chỉ là phản ứng tất nhiên! Hay nàng đang nổi loạn và phản kháng? Nhưng cho dù vì bất cứ lý do nào, Jin Seong đều yêu những thay đổi đó và cũng như YeEun, chàng cũng đang muốn giành giựt lại, ôm giữ cho chính mình! Liệu chàng và YeEun có làm được như vậy không?

« Lùi
Tiến »