Babette xuất hiện ở ngưỡng cửa trong bộ đồ ngủ màu xanh nước biển bằng chất liệu ni-lông, nói là áo ngủ nhưng thực ra nó là một trong những loại trang phục hết sức dơ dáng mà ta gọi là đồ khoả thân, mà Gloria, người có thói quen lưu giữ mọi thứ đã lấy nó ra từ đáy sâu tủ áo, từ đáy sâu thẳm của câu chuyện tình của chính mình, cho bạn mặc tạm. Babette đi đôi bốt Mếch-xích-cô làm bằng da ca sấu đen, điểm một vài hạt cườm bạc trên cánh vẩy và phần mũi giày, thay bằng áo choàng ngoài trong phòng, chị khoác chiếc áo măng-tô bằng lông thú với hai bên cầu vai tuyệt đẹp. Chị đeo kính hiệu Dior. Mình không làm sao mà đeo kính vào được, mắt mình bị sưng tướng lên! Và chị lấy bàn tay rúm ró của mình chỉ lên chỗ quầng mắt tấy sưng to như hai nắm tay.
Gloria khuyên chị nên đắp bã trà. Babette làm một động tác thất vọng, chị đã thử đủ thứ, từ nước cây hoa xa cúc lam, nước hoa hồng rồi đến cả nước hoa cam… Gloria đảm bảo rằng trà có công hiệu làm tản máu RẤT CAO. Aurore nhúng hai gói trà nhỏ vào bình trà và Babette đắp chúng lên mắt, dưới mắt kính. Nước trà tuôn rỉ rả trên mặt chị giống như những dòng nước mắt cáu bẩn.
- Mình già đi rồi, - Babette nói và bật khóc nức nở. - Anh ta đã làm mình hóa ra như thế này đây. Lìa bỏ mình, anh ta đã làm mình già đi chỉ trong giây lát!
Và do chị đã phô ra cả thân thể mỹ miều qua làn áo ngủ mỏng tang, nếp vải mỏng dính chặt hai bầu vú và phần đùi, Aurore và Gloria thấy chị không hề già đi mà thậm chí lại hết sức quyến rũ. Có lẽ bất kỳ một người đàn ông nào đến gõ cứa, một anh bưu tá, một chàng cảnh sát, một người lính cứu hoả và thậm chí cả viên cha đạo coi sóc phần hồn của các con chiên ngụ tại khu nhà xứ đối diện – những người mà kiểu gì ta cũng buộc phải mở cửa cho họ vào lúc này sẽ nhảy xổ vào Babette. Có lẽ người đó sẽ cuốn lấy chị, vẫn trong suy nghĩ của hai người, như cuốn lấy một thân thể mỹ miều cao quý trong vòng tay lực lưỡng của mình. Để chứng tỏ cho Babette thấy điều đó, Gloria gợi ý mời viên giáo sư môn ngữ pháp tiếng Tây Ban Nha, mà mới đây có bà vợ đã quay trở lại cố hương, để giới thiệu cho Babette ngay lập tức.
- Anh ta đã làm mình già, - Babette không hề đáp lại lời đùa cợt của Gloria. Chị gỡ kính, bỏ những miếng bã trà ra và cho hai người bạn nhìn thấy sức mạnh tàn phá. Đúng là một trận càn! Một làn da bợt bạt, cái mũi đỏ au, miệng mím chặt, hai con mắt thất thần với một kiểu lộn xộn trong trong các đường nét trên khuôn mặt.
Lộn xộn, Aurore nhủ thầm, chưa bao giờ mình sử dụng từ này ngoài việc chỉ các đồ vật mà chúng cũng không hoàn toàn biểu thị hết ý nghĩa của từ này. Aurore thích là cuộc sống đã cho phép chị thử nghiệm ngôn ngữ. Thành ngữ “sắp xếp lại sự lộn xộn”, là một nỗi ám ảnh trong nền văn chương cổ đại. Ở thế kỷ 17, mọi người đã lẩn trốn sự lộn xộn và họ đã đúng. Đúng mực, người ta tự cho phép mình được quyền lộn xộn mà không đi tới tận cùng của sự đảo lộn. Ta không được lầm lẫn về mặt từ ngữ, không lâm vào sự lầm lẫn tâm tư tình cảm và thái độ. Trong lúc mơ màng quay quanh sự quá thì của Babette thì Aurore lại cảm thấy bực mình khó chịu với Gloria, người luôn pha trộn một cách nhẹ nhàng các thuật ngữ và sẽ chuyển sang chuyện khác không nhận ra được từ sự lộn xộn đến việc đảo lộn!
- A! Cái đầu, đúng là cái đầu đấy mà, - Gloria nói và hướng về phía Babette, – và nhất là khi nó được gạn lọc bằng nước mắt, sự mệt mỏi của cuộc hội thảo, đấy là còn chưa nói đến tiệc rượu tối qua, và tất cả các loại thuốc ngủ mà cậu đã dùng, cái đầu của cậu không được minh mẫn. Còn nếu như cậu muốn biết sự thật, - Gloria tiếp tục (không phải là cái sự thật đó, Aurore thầm nói, không phải cái sự thật là dấu hiệu của cảm nhận), - cậu quả thực là rất xấu, nếu như cậu muốn biết, nhưng chưa già. Không già hơn so với trước và sau thời kỳ cậu chung sống với Tay Phi Công. Nhưng không kiều diễm cho lắm, giống như trước đây, giống như trước Tay Phi Công.
Đứng đối diện với Babette đang khóc tức tưởi, Gloria nhắc cho nàng hay rằng bao giờ cũng là thảm kịch với cái mũi to quá khổ, cái miệng nhỏ lúc nào cũng phồng lên như đang cạo râu, và chứng cận thị làm mắt nàng lồi hẳn ra. Cậu không hài lòng về mình, cậu chưa từng bao giờ tự hài lòng về mình. Thảm kịch khi cậu đi duỗi tóc, thảm kịch khi cậu thay đổi kính, thảm kịch diễn ra khi cậu mua kem dưỡng da…Ngày hôm nay thì cũng không đến nỗi tồi tệ hơn ngày hôm qua và tôi cũng không muốn mất thêm một phút nào để nhắc đi nhắc lại với cậu cái điều mà tôi đã thuộc lòng cả ngàn lần, chị lẩm nhẩm trong đầu… - Từ 27 năm nay.
Đúng, nhưng Tay Phi Công làm cho chị ấy quên đi khuôn mặt của mình! – Con mắt tôi thấy rõ rằng, Gloria ngắt lời, khuôn mặt cậu thì nó vẫn gắn liền với cậu, vẫn mãi mãi là khuôn mặt cậu, và chị cúi xuống để ôm hôn Babette, đó là khuôn mặt mà chị yếu dấu, khuôn mặt của Babette thân yêu, và đột nhiên xà hẳn vào lòng Babette, chị hôn lên hai má và ôm ghì đầu vào ngực mình như thể đó là một báu vật bị thất lạc mà chị đã vừa mới lượm lại để đặt vào một nơi nào đó.
Aurore thấy Babette không mấy hoảng loạn trước hành vi hung bạo mà có lẽ về phần mình chị khó mà chịu đựng nổi, sự hung bạo đó thật khủng khiếp ngay cả đối với người làm chúng. Đối với Lola, Gloria cư xử có vẻ khéo léo hơn, mặc dù chị đánh giá nghệ sĩ này với sự cục cằn, áp dụng với chị ấy một liệu pháp là không bao giờ giở ra trước mắt chị chứng bệnh ngôi sao, thứ chứng bệnh mà suốt đời chị ấy không thay đổi được, “ở chốn này cậu không phải là ngôi sao màn bạc đâu nhé!”
Ở trường đại học, chị nổi tiếng là người rất rắn, và bị gọi là mèo cào. Những vết thương của niềm kiêu hãnh không bao giờ có thể hàn gắn lại được, sự đau đớn thầm lặng của chúng được chuyển thể, mỗi khi có kỷ bỏ phiếu kín, sang một dạng đối lập triệt để, mù quáng và tàn bạo. Không thể tin chắc rằng những nụ cười và những điệu bộ lịch thiệp, hay điệu bộ của tình bạn sống động của chị đối với những người xung quanh không phải chỉ là những thói quen cổ suý cho sự tàn bạo nguy hiểm này, mà chỉ cần một thiếu sót nho nhỏ thôi cũng làm cho thói xấu đó xù lông vẫy cánh.
Đối với Aurore, Gloria bộc lộ tất cả sự duyên dáng quyến rũ chưa hoàn chỉnh, vì nó còn phải vượt qua chướng ngại vật đáng kể là sự VAY MƯỢN mà chị đã dấn thân vào đó một cách say mê. Dù thế nào đi nữa nó cũng là nguyên nhân của sự rạn vỡ mà, trong trạng thái tình cảm của mình dành cho Aurore, chị không hề để ý tới. Nếu như người bạn yêu quý nhất bị phát hiện thì tốt nhất là sẽ dấu bạn đi, giữ bạn lại chứ không để bạn ra đi vĩnh viễn. Chúa ơi, Gloria thầm nghĩ và nghĩ ra những cách công hiệu để giữ chân Aurore, tóm lại việc đơn giản nhất phải làm là sự thú nhận khó khăn trong việc đạo văn, mà điều này thì phải làm sao cho xuôi chèo mát mái, tôi đến phát điên mất! Giả sử hoãn chuyến đi của bạn lại? Phải làm sao để sở thú phải tuyển mộ bạn, bạn cần phải ở lại với những con khỉ. Mình sẽ ở đây còn bạn sẽ ở phía dưới. Mình sẽ cung cấp giấy cho ban và một chiếc bút chì. Bạn sẽ viết còn ta sẽ đánh máy. Bạn là người sáng tạo còn ta sẽ là kẻ ký tên. Mình sẽ có thời gian để chuẩn bị và vụ việc coi như đã hoàn tất.
Aurore ngắm nhìn Babette, một thân thể kỳ lạ. Kỳ lạ, tại sao nhỉ? Do có cái đầu được gắn liền với cái cổ ư? Do tuổi tác của chị ta ư? Hoặc đơn giản bởi vì chị chưa bao giờ để ý quan sát một cơ thể có một vẻ đẹp hoàn mỹ nhường ấy trong dáng vẻ đầy đặn chứ không phải là dưới lớp áo quần chật cứng. Giống như trong bài hát con trẻ, ở đó người ta chỉ ra tất cả những đường nét, chồng chị, khi vắng mặt chị, đã miêu tả cơ thể chị như sau: Vú bé, háng mảnh, bụng phẳng, cặp mông đàn ông. Ta, Aurore tự nói với chính mình, ta không có cơ thể, và chẳng có khuôn mặt, bởi vì ta có khuôn mặt của một kẻ khác. Babette có một thân hình và có một khuôn mặt. Chị ta cũng thô lỗ như một bức tranh tầm thường dung tục gây cảm giác khoái lạc mà người ta vẫn thường treo trong phòng ngủ trong những năm 50. Và cũng có thể người ta tự vấn mình khi lựa chọn sự khoả thân kiểu ấy ở đầu giường cưới, Aurore tự vấn mình về người đàn ông nào đã dám đặt tấm thân Babette vào giường mình.
Chị ngắm Babette và choáng ngợp trước cơ thể đẫy đà bóng nhẫy này mà người ta đã cố công che dấu đi, hai bầu vú to thây lẩy, bụng tròn, cặp mông tròn mẩy, háng rộng to phía dưới và nhỏ dần phần eo rồi thắt hẳn lại như lưng ong. Phải nói là mình thích cái thân hình này, Aurore tự thốt lên với chính mình và chị thầm cám ơn Babette đã trưng bày ra như vậy không e dè. Chắc chị sẽ thích được chạm vào cặp vú kia để xem liệu chúng nặng nhẹ thế nào trong lòng tay, và chạm vào cặp mông kia để cảm nhận được sự dịu dàng. Âu yếm dải lưng trần kia bằng lòng bàn tay mình giống như âu yếm dải lưng trần của một con vật khổng lồ. Chúa ơi, chị tự thốt lên, một thực thể như vậy tồn tại mà người ta đả che dấu tôi bằng những ngôn từ nhơ bẩn. Chị đã từng phân phát sự vuốt ve của mình mà không hề tính đến mèo, chó, chim muông và đàn ông… Và chị nghĩ rằng chưa bao giờ mình vuốt ve một người đàn ông do ham muốn. Không, trong khoảnh khắc ấy, chị lại càng chắc chắn như vậy, rất hiếm khi chị muốn vuốt ve một người đàn ông, ngay cả khuôn mặt, miệng, cơ thể, cặp mông và cặp đùi của anh ta cũng không – điều mà tuy nhiên chị vẫn làm một cách cần mẫn, bàn tay vẫn đôi phần rụt rè.
- Ô này, cái gì thế nhỉ? - Babette vừa hỏi vừa đưa tay chỉ vào chiếc hộp nhựa mà trong đó con vật đã lại tiếp tục gây tiếng ồn ào bằng chiếc đu quay của nó.
- Một con chuột cống, - Gloria trả lời với một giọng gần như thách thức.
Babette sửa lại cặp kính rồi tiến lại gần hơn:
- Sao chị lại nói đó là con chuột cống, phải nói là con chuột nhảy mới đúng, thứ này ở Algérie có đầy rẫy.
Chuột cống hay chuột nhảy, Gloria thấy chẳng có gì khác nhau cả.
- Có chứ, - Babette tiếp tục nói, – nếu như chị nói chuột cống thì có vẻ ghê quá, còn nếu chị nói nó là một con chuột nhảy và còn công nhận những đặc tính đồng nhất của nó thì chị có thể tuyên bố rằng chị đang là chủ sỡ hữu một con chuột túi tí hon.
Gloria bỗng nhiên nổi đóa. Chị nói là chuột cống bởi vì chị gọi chuột cống là chuột cống, thế thôi. Chị chẳng cần gì phải đếm xỉa đến con chuột nhảy Algérie của Babette hay là titi-mouse mà người bán chuột đã chèo kéo chị khi nói rằng thời nay đứa trẻ nào cũng mơ ước có được con titi-mouse. Đó là một con chuột cống, một con chuột cống chính hiệu và vô cùng xấu xí, với một cái đuôi ghẻ lạnh. Chị cảm thấy chán ngấy Babette và giọng nói trì triết đè nặng xuống từng câu chữ của chị ta. Chị cảm thấy chán ngấy cái thời đại quái đản luôn rình rập, đầu độc, thảm sát, song nó cũng làm rất cẩn thận công việc lựa chọn, sắp đặt từng câu chữ thích hợp, thanh lọc ngôn ngữ chỉ để phù hợp với thể loại từ vựng quảng cáo.
- Thôi đi, đủ rồi. – Babette rên rỉ.
- Trong thế giới này, - Gloria tiếp tục, - mỗi chúng ta có mười con chuột. Chẳng bao lâu chúng ta sẽ có hàng trăm và trong tương lai, khi mà từ ngữ không còn tồn tại nữa, sẽ có hàng ngàn con chuột cống xuất hiện để kiểm tra mỗi chúng ta. Chúng ta sẽ trở thành nô lệ của chúng và chúng ta sẽ phải kêu chúng bằng thầy, lỗi do chúng ta đã kêu chúng bằng chuột cống.
- Thôi đi, đủ rồi, - Babette kêu lên.
- Nhưng mà không, - Gloria mặt đỏ bừng bừng. - Cô có thôi bắt tôi phải câm miệng đi không hả! Tôi vẫn còn đang ở nhà của tôi đấy chứ, ở đây, trong nhà bếp, đúng không? Tôi vẫn có quyền làm cái mà tôi muốn làm, nói cái mà tôi muốn nói.
Và chị tiếp tục cứ như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Nói về xã hội mà con người chỉ còn dám bày tỏ quan điểm của mình bằng cách đặt chúng vào trong dấu ngoặc kép vì sợ phải đảm nhận một tư tưởng quá lớn, một ý tưởng quá chính xác, những từ ngữ quá bao quát. Chị đi đi lại lại, người đung đưa giống như một con hải âu màu xám khổng lồ trong gian bếp, hai cánh tay dang rộng, ngón trỏ đưa lên.
- … Không còn một sinh viên nào khi phát biểu mà lại quên xin lỗi trước bằng cảm hai ngón tay trỏ; không còn một nhà thông thái nào dám khẳng định bất kỳ điều gì trên truyền hình mà lại không gửi tới khán giả điệu bộ ma thuật của sự giải ước của chính mình, - và Gloria đưa tay chém vào không khí với một động tác mà Aurore chợt sững sờ hiểu ra cách diễn đạt máy móc của dấu ngoặc kép.
- Có lẽ chị cũng nên cho một vài dấu ngoặc kép vào trong cuộc đời cũng như trong công việc của chị, - Babette đáp lại một cách lạnh lùng, và đến lượt mình chị cũng vung tay chém vào không khí, hết bên này đến bên kia, - chị hiểu điều mà tôi muốn nói chứ…
Và đứng đối diện với Gloria đột nhiên im lặng, chị nhận xét:
- Con chuột của chị không được khoẻ lắm. Chị đã cho nó uống nước chưa?
- Xuỵt, - Gloria nói trong lúc đưa mắt quan sát, và chị nhận thấy cái máng uống nước của chuột đã bị cạn sạch.
Gloria bước nhanh về phía bồn rửa, nơi mà Aurore vừa mới rời đi để tiến về phía cửa sổ ngắm nhìn đường phố. Trước cửa nhà thờ có một lượng ô-tô đông đảo, huyên náo. Những người đàn ông đang đổ nước vào những bể bôi được bơm đầy hơi và phủ lên cỏ một tấm thảm trang trí bằng một thảm cỏ giả. Những cử động của họ nhập nhoà trong ánh nắng như thể họ đang gieo rắc đó đây những hạt nắng mặt trời.
- Lễ thánh mi-xa đó mà, Gloria vừa giải thích, vừa rót đầy máng nước uống cho chuột.