Điện thoại réo và Aurore bước hụt một cái. Chị thấy ở đây, mặc dù nằm ở giữa trung tâm một đất nước rộng lớn, trong một trường đại học tuyệt đỉnh, cuộc sống vẫn tỏ ra bị cách biệt hẳn với thế giới bên ngoài, và nhất là trong ngôi nhà này, luôn bị khép kín chỉ có một con mắt duy nhất nhìn ra đường phố, đó là ô cửa sổ phía trên bồn rửa, nằm thụt sâu vào bên trong những tấm ri-đô bằng ni-lông bay phấp phới có những nếp gấp chồng chéo tạo thành những chiếc nơ nhỏ xíu. Ai có thể quấy rầy được mình ở đây nhỉ? Một sự khẩn thiết hay một sự bất hạnh nào có thể lọt vào được chốn thâm cung này, nơi bóp ngạt tất cả mọi tiếng ồn ào của thế giới bên ngoài, và đặc biệt là của đất nước Pháp – đất nước mà nhìn từ xứ này thì không còn tồn tại. Chị lại nghĩ tới sở thú. Dẫu sao thì vẫn còn may, chị tự nói với mình.
- Horatio gọi điện.
Gloria nói với Babette đang cương quyết từ chối cầm điện thoại, đến nỗi mà một giây trước đó, trước khi kịp nhớ ra rằng Horatio là nam thư ký riêng Babette, Aurore đã nghĩ rằng đó là Chàng Phi Công. Thế là nảy sinh một cuộc hội thoại gián tiếp mà Babette giải thích cho Gloria bằng những cử chỉ càng ngày càng nhanh và bực bội hơn vì sang hôm đó chị đã có một cuộc tranh cãi nặng nề với người thư ký riêng của mình.
- Anh phải có mặt ở trước cửa nhà tôi vào đúng 11h, - Gloria nói vào máy trong khi mắt vẫn không rời khỏi Babette, … - Cho chuyến bay cất cánh vào lúc 12h, không, như thế là chậm nhất rồi… Không, cô ấy không đăng ký hành lý… Đừng quên là anh vẫn giữ máy vi tính của cô ấy đấy nhé… có, có đấy chứ, chính anh chứ còn ai vào đấy nữa và cũng còn cả tập hồ sơ tài liệu… Ô, không, nhất định không được để hồ sơ lẫn vào hành lý, cô ấy không có bản phụ… Hả, ừ anh phải đảm nhận hết. Cô ấy có khoẻ không ấy à? Anh sẽ thấy khi anh gặp cô ấy thôi. Cô ấy không muốn chào anh đâu!
Và chị đổi hẳn giọng đang từ dí dỏm vui cười bỗng trở nên hết sức hống hách:
- Chuyển máy cho tôi sang người kia!
- Người nào?
- Ô, Babilou chứ còn ai vào đây nữa, anh cứ làm như tôi không biết rằng cậu ta ngủ qua đêm chỗ anh ấy!
- Hắn ngủ!
- Ngủ hả, đánh thức hắn dậy!
- Hắn vẫn còn đang ngủ, - chị quay sang nói với những người đàn bà đang có mặt trong gian bếp.
- Hắn ngủ.
Chị nhắc lại rồi im bặt trong suốt khoảng thời gian Horatio tới đánh thức Babilou, cố gắng thuyết phục anh ta đến bên điện thoại để nói chuyện với bà chủ, anh nói với bạn rằng nếu bà có mắng mỏ thì tốt hơn là để bà mắng mỏ qua điện thoại, vì nếu như bà ta gào nhiều quá thì còn có thể để máy ra xa lỗ tai hoặc quá lắm thì ta còn có bỏ mặc máy cho bà ta gào với gió.
- Mẹ kiếp, tớ đã chán ngấy cái con mẹ nạ dòng này, - Babilou rên rẩm trong lúc cầm máy điện thoại để nghe.
- Cái đồ thối thây này ngủ trong khi lẽ ra hắn phải đưa số người ca-na-đa ra sân bay, - Gloria cáu gắt. Chị đã lấy lại được vẻ hung hăng gây gổ, hai con mắt nhíu hẹp lại hằn thù, cằm bạnh ra, miệng mím chặt. Cơ thể đẫy đà của chị đung đưa từ chân này sang chân kia. - Hắn làm tôi phát tởm, hắn làm tôi phát điên, - chị bình luận thêm vào.
- Chúc một ngày lễ vui vẻ! - Babilou thì thầm trong điện thoại, cố làm ra giọng thật vui vẻ. - Chúc một ngày lễ vui vẻ, Chúa đã hồi sinh!
Gloria giận tím mặt.
* * *
Sau mỗi cuộc hội thảo, mối quan hệ giữa Gloria và Babilou lại trục trặc: Đó là kết quả của sự làm việc quá căng thẳng, một phần do Babilou lợi dụng cuộc hổi thảo ở Middleway để bờm xơm thái quá, dẫn đến việc không còn tự chủ được mình trước bản năng giới tính; cùng với nhiều thứ khác mà một sự tập hợp đông đảo như vậy đem lại, xung quanh những người phụ nữ chín chắn và đầy quyền lực, cùng những bạn trẻ hết sức quyến rũ và đáng yêu. Anh ta đa biến buổi nhạc lễ lớn nhất dành cho phụ nữ thành một ngày lễ dành cho giới mày râu và mang đến rất nhiều sự vui nhộn, làm cho giới chị em rất hài long. Nhất là sự hóm hỉnh qua những động tác thực hành ân ái mà anh thể hiện trước mắt mọi người mang vẻ nghiêm túc, trịnh trọng và thanh tao. Kết quả của cuộc hội thảo mang hai mặt: Gloria chủ tọa giới thiệu phần Đầu vào, nhưng những động tác thực hành của phần Đầu ra của Babilou lại lý thú hơn.
Chính vào thời điểm chị đi khám phụ khoa, hai chân chị bị ghim chặt trên hai bàn đạp, cái banh hình phễu đang găm chặt nơi cửa mình, thì lần đầu tiên chị nghe nói về Babilou. Người bác sĩ phụ khoa phàn nàn về đứa con trai, khi đang dở dang theo học ngành kiến trúc Trung hoa, và học ca nhạc kịch của xứ Ai-xơ-len, lại muốn quay sang học tiếng Pháp. Gloria cảm nhận ở trong giọng nói của người bác sĩ: Tiếng Pháp nếu không phải là hiện diện của sự thua kém thật sự so với hai môn học được nêu trên, thì cũng là nguyên nhân gây ra sự phiền muộn cho bà mẹ, dấu hiệu cuối cùng được hiểu là thằng con trai của bà ta chỉ là một thằng vô tích sự. Lưng dán xuống mặt bàn khám, chân trong không khí, Gloria bảo vệ tiếng Pháp một cách say mê, đến nối người bác sĩ phụ khoa phải rời mắt khỏi kính soi âm đạo để nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Gloria mà bà đang tỏ ý nghi ngờ luận chứng
- Thế còn những người nghiên cứu về nữ quyền? – Gloria hỏi trong khi cố gắng nâng nửa người phần trên lên.
- Ô, - người bác sĩ nói trong lúc quay trở lại phía kính soi âm đạo
- Thế còn tổ chức các nước nói tiếng Pháp? - Gloria nói thêm và để mặc cả nửa cơ thể của mình nặng nề rơi xuống mặt bàn khám. - Liệu bà ta có còn đinh ninh rằng tiếng Pháp không phải là một thứ vật liệu được dùng trong tương lai không chứ.
- Bà muốn cho nó thế nào cũng được, - bà bác sĩ nhượng bộ.
- Bà có thể lấy nó ra chứ? - Gloria hỏi bác sĩ và chỉ vào cái banh hình phễu.
- Ôi, cái đầu tôi để đâu không biết! - Bà bác sĩ xin lỗi.
Ở một bình diện nào đó, Gloria đã cho ra đời Babilou trong ngày hôm đó.
Nói rằng chị lấy làm hân hạnh thì hơi quá đáng khi thấy tên người lùn có mái tóc vàng một cách vô duyên có biệt danh là Babilou, được bà bác sĩ phụ khoa mách bảo, đã tới trình diện tại văn phòng của chị. Chị thấy rằng không phải tên đồng tính luyến ái nào cũng đẹp trai, - dư luận bấy lâu nay đã đưa ra và chị không hề có chút nghi ngờ gì. Khi liên kết vẻ đẹp của một người đàn ông với một sự đồng tình luyến ái trong giới của họ, chị đã xua đuổi ra khỏi con đường ái tình của mình tất cả những người đàn ông mà chị đã thật sự ưa thích để bằng lý trí tuệ trói buộc mình vào sự am hiểu tầm thường của Chàng Thợ Lắp Ghép Phông Màn. Chị trở nên hung hăng và cáu bẳn với, Babilou, lúc đầu là sự thất vọng, sau đó chúng cứ lớn dần lên cho tới khi chị nhận ra rằng tâm hồn hay trái tim vẫn được giả định trong những thuyết sơ khai của mình không những là sự bù trừ cho những nhược điểm vè thân thể, mà ngược lại chúng còn đi kèm hỗ trợ lẫn nhau trong dáng vẻ phong cách mà người ta gọi là rườm rà. Tính cách của Babilou còn tồi tệ hơn cả hình dáng bên ngoài của hắn. Chị đã đặt một kẻ thù vào trong phòng làm việc của mình, song thay bằng việc phải tống cổ hắn đi ngay không một chút chậm trễ, thì chị lại sử dụng hắn đẻ kích động cơn giận dữ tiềm tang đã trở thành động cơ cho mọi hoạt động của chị. Chị rất hay nổi cáu với Babilou, biến hắn thành một kẻ nô lệ, còn hắn ta thì luôn sẵn lòng tỏ ra cung kính chị, và do vậy chị rất cởi mở với những nam đồng nghiệp khác.
Hắn ta trở thành một thư ký riêng rất đặc biệt, tựa như “một con dao pha” của chị. Chính hắn đã dạy cho Chrystal bài học lái xe đầu tiên, và bà bác sĩ phụ khoa đã mua chiếc xe Cadillac mới tinh cho con trai. Cũng chính hắn mang quần áo của bà chủ tới tiệm giặt, tìm mua gà rán cho bà chủ đang bị cơn đói cồn cào hành hạ trong thời kỳ ăn kiêng, vun tưới những bụi cây xanh cằn cỗi rồi cho chuột ăn uống – cái công việc chẳng còn mấy ai quan tâm đến nữa, rồi lau rửa xe cho Chàng Thợ Lắp Ghép Phong màn giữa hai kỳ chuyển nhà
Từ nhiều tuần nay, hắn dịch với sự xử lý những đoạn trích trong một cuốn tiểu thuyết của Aurore mà Gloria đã đánh dấu bằng màu vàng lưu huỳnh. Hắn chán ghét cái công việc dịch từng từ mà hắn phải gõ như mổ cò này bằng nhón trỏ từng chữ cái một. Nước mắt hắn chảy giàn giụa trước màn hình quá xấu và hắn phải hoàn thành cái công việc tẻ nhạt này để giao nộp vào mỗi buổi sáng. Gloria tìm thấy khi ngủ dậy trên mặt màn hình riêng của mình: Splatch! Chúc một ngày tốt lành.
Về mặt chính thức, khi chia cắt chúng thành từng phần nhỏ, điều chủ yếu là phải đưa ra được một cái nhìn tổng thẻ bao quát toàn bộ tác phẩm của Aurore Amer cho toàn bộ sinh viên thuộc nhóm Nghiên cứu về nữ quyền. Nhưng trong khi sử dụng mật mã máy vi tính của bà chủ, cũng như ngày xưa chưa chắc hắn có thể mở một ngăn kéo bàn sau khi đã biển thủ một chiếc chìa khóa, Babilou đã phát hiện ra rằng bản dịch của hắn đang là một nguồn thức ăn chính cho cuốn tiểu thuyết trong tương lai của Gloria Patter Người đàn bà châu Phi!
Do sự chậm trễ và làm việc không thường xuyên trong công việc dịch thuật của hắn nên cuốn tiêu thuyết chỉ vừa mới được hình thành. Tuy nhiên, nó cũng đã bắt đầu đưa ra được một cái nền: sinh ra trong một ngôi làng nhỏ ở châu Phi có tên là Làng Mẫu, một bé gái đã khám phá ra cuộc sống mới nơi Cảng Chuối trong một ngôi nhà thổ do nữa hoàng Mab đứng đầu.
Ngay lập tức hắn gọi điện cho Horatio ở trường đại học Missing H. University để thông báo cho anh ta việc làm của Gloria.
- Ô KHÔNG! - Horatio cố tạo ra giọng có tác dụng kích thích người kia kể thêm nữa.
- THẬT ĐẤY! - Babilou khẳng định, – một sự kiện có tính thời sự đấy!
Horatio đi tìm gặp Babette. Đợi cho tất cả khách tham quan ra về hết, anh đóng cửa lại, ngồi đối diện ngay ngắn với chị và đặt câu hỏi là chị có biết gì về việc Gloria đang viết cuốn tiểu thuyết không.
- Một cuốn tiểu thuyết ấy à! - Babette thốt lên như thể chị vừa bị người ta đâm cho một nhát dao vào lưng. Trong cuộc chạy đua với Gloria, có điều chị chắc chắn là Gloria chưa bao giờ viết cả. Chỉ đủ trình độ để gõ chơi trên mặt bàn phím, để gửi vài bức điện tín trên mạng web đi khắp nơi trên thế giới, đê chuyển đổi một số hồ sơ, văn kiện nhưng đầu óc cô ta lại trống rỗng. Nếu như một ai đó có thể viết được một cuốn tiểu thuyết thù người đó phải là chị chứ, chị có những ý tưởng mà không biết để làm gì.
- Đúng thế, Horatio tiếp tục. – Một cuốn tiểu thuyết có tên là Người đàn bà châu Phi
- Cô ấy có biết gì về châu Phi đâu! - Babette ngắt lời.
- Có gì là quan trọng đâu! - Horatio tiết lộ cho chị điều bí mật: Babilou dịch tùng phần tác phẩm của Aurore Amer, Gloria sửa sang lại, chắp nối và thêm từ này, bỏ từ kia và thay tên.
- Một sự đạo văn! - Babette nói.
- Không phải là em nói ra đâu nhé, - Horatio vẫn tiếp tục nói. - Chúng ta cần phải giữ khoảng cách thôi. Toàn bộ cuộc hội thảo sẽ bị đụng chạm đấy và tôi không muốn bị mất danh tiếng của mình
Babette dò hỏi xem cuốn tiểu thuyết có tiến triển được nhanh không. “Không” Horatio trả lời, tóm lại là nếu Babilou nói hết sự thật, thì cuốn tiểu thuyết ấy thực ra vẫn chỉ là sự cóp nhặt những đoạn trích được chỗ hay chỗ dở dịch ra mà thôi.
- Thế thì tôi sẽ nói chuyện với cô ấy, - Babette khẳng định. - Tôi cần phải thảo luận với cô ấy.
Babette gọi giây nói cho Gloria và Gloria giả đò như chẳng hiểu gì hết. Chẳng có gì khó khăn bằng việc tuyên bố rằng mã số của chị ta đã bị hóa giải, rằng Babilou đã thông báo cho Horatio nhưng cả hai đều không muốn thú nhận là có dính dáng đến phi vụ này.
- Thì đã sao nào! - Gloria nói một cách giận dữ. - Vấn đề là đào tạo bằng thạc sĩ Mỹ cho lũ sinh viên thậm chí còn không muốn đọc nữa. Chị thấy chẳng có điều gì đáng chê trách khi muốn giới thiệu tên tuổi của Aurore Amer cho đông đảo quần chúng bạn đọc. Người đàn bà châu Phi chỉ là tên của một hồ sơ và vụ việc chấm hết ở đây.
Babette – người đã buộc bạn thú nhận bước đầu, tiếp tục câu chuyện. chị muốn biết được chắc chắn rằng Aurore Amer đóng vai trò chính trong vụ việc này. Gloria nổi khùng, chị lần lượt nói về sự liên quan giữa các mối quan hệ trong văn học và về nền văn hóa truyền miệng. Chị giải thích cho bạn biết rằng văn chương chỉ thuộc về bạn đọc cũng như những ngôn ngữ chỉ thuộc về người nói, rằng người ta không chỉ ngồi yên bố gối trước những văn bản cổ lỗ của thời xa xưa, rằng nếu Babette muốn nói về đạo văn thì cả thế giới này là đạo văn của cả thế giới!
Gloria nói to đến nỗi mà Babette buộc phải kéo xa điện thoại ra khỏi tai, còn Horatio đi đi lại lại trong phòng trước mặt chị thì phải đi ra ngoài. Gloria bỗng nhiên nổi khùng:
- Ai đạo cái gì, ai ăn cắp của ai? Có phải chính bọn người da trắng này đã ăn cáp châu Phi của tôi, chúng lùng sục mảnh đất ấy, chúng đốn cây, giành giật bầu trời của tôi, hay chính cái bản thân tôi đây này, một con bé nô lệ bị đánh cắp, bị tha lôi, bị đánh đập, hãm hiếp, bị làm nhục, bị rửa tội mà vẫn còn bị người ta ngăn cách, cắt đứt với nguồn cội của mình? Đối với họ, đô hộ đất nước tôi còn chưa đủ hay sao mà còn giở trò viết sách về nó nữa.
- Tôi vẫn nghĩ rằng chị yêu quý Aurore.
- Cái mà tôi yêu quý, tôi ấy à, đó là châu Phi, - và Babette chợt nhận thấy trong giọng nói của bạn có pha nước mắt.
Thế là họ chuyển đề tài, nói về những người thư ký riêng mà các chị vẫn luôn cho chúng là kẻ thù, chúng thường gọi điện cho nhau hang đêm để nói về những bí mật trong máy vi tính của bà chủ.