Nỗi Niềm

Lượt đọc: 535 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

Tôi sẽ tống cổ nó ra khỏi cửa và sẽ kiện cho một mẻ, - Gloria đe dọa trong khi tự rót lại cà phê cho mình. Chị tự hỏi không biết có phải là mình đã uống quá nhiều không.

- Chị sa thải hắn thật à, - Babette thấy nhoi nhói trong lòng, can thiệp, - nhưng sau đó chị lại buộc phải tuyển lựa một đứa khác. Chị cũng không tuyển con gái chứ… Còn lũ con trai thì đứa nào cũng thế cả thôi! Chị nói về kinh nghiệm nghề nghiệp.

Nhìn bề ngoài, Horatio rất hoàn chỉnh, song hắn cũng làm chị điêu đứng mỗi khi họ đi dự một cuộc hội thảo. Từ ba tháng trước đó chị đã báo cho hắn chuẩn bị về chủ đề của bài tham luận. Hắn chọn khéo, bài rất hay. Chị đọc bản nháp và sửa chữa, song cũng không sửa nhiều quá, bởi vì nếu không hắn sẽ lại bắt đầu nghi ngờ, hắn sẽ thất vọng, nhưng dẫu sao chị cũng vẫn sửa chữa chút ít để hắn thấy rằng chị quan tâm đến hắn. Bằng bút chì CHỨ KHÔNG PHẢI BẰNG BÚT BI ĐỎ, một vài từ phê bằng bút chì nhẹ nhàng, chữa nửa phần bài và không quên để lại một phần lớn không sửa gì cả để chứng tỏ lời khen chân thành về sự sáng tọa tuyệt vời. Cuối cùng hắn đưa chị xem lại bản đánh máy, do hắn không chịu gõ bàn phím, lấy lý do là cần tạo khoảng cách với bài viết, hắn đi thuê người đánh máy và lấy tiền quỹ của khoa để chi trả. Làm cách ấy, hắn ta đã khuấy động tất cả các cô nữ thư ký, liên tục trong ba ngày, cô nào cô nấy đều sử dụng những ngón tay có móng dài, son đỏ chót để phục vụ anh chàng Horatio này.

Chị chuyển qua nói về cuộc hành trình, hắn rất lo lắng, nhai kẹo cao su liên tục chống sâu răng, hắn rất chăm chút hàm răng tuyệt đẹp của mình. Chị chỉ lo cho hắn, thế nhưng chị đã dự định viết bài diễn văn của chính mình trong máy bay. Cho tới tận lúc hạ cánh, chị vẫn chưa làm được gì hết, chỉ Horatio rồi lại Horatio, từ cuộc hội thảo của Horatio lại đến sự nghiệp của Horatio. Hắn nói mọi sự diễn ra sẽ chẳng tốt đẹp gì, hắn đã có linh cảm như thế! Vả lại, nếu hắn có thành công thì đó là nhờ công của chị. Nếu chị bỏ rơi hắn thì hắn không còn tồn tại nữa.

Chị chỉ có mỗi một chiếc túi, nhưng họ phải đợi chiếc va ly của hắn nên rất lâu. Hắn giải thích cho chị là hắn không sao chịu đựng nỗi áo quần bị nhàu nhĩ, chị thấy như đó là một lời khiển trách nhẹ nhàng, may mắn làm sao chiếc áo choàng lông thú che đi chiếc áo sơ mi nhàu và chiếc váy ngắn đầy nếp nhăn. Hắn quàng tay chị, vuốt ve vai áo: hắn rất thích áo choàng lông thú.

Ở khách sạn, hắn không ngừng ra ra vào vào trong phòng, nơi chị đang cố gắng một cách tuyệt vọng để tập trung vào hai ý tưởng chủ chốt mà chị không còn đủ thời gian để viết chúng ra giấy nữa. Có một sự nhầm lẫn trong việc đánh số trang trong bài viết của hắn. – Cậu cũng cần phải làm một cái gì đi chứ! Chị thuyết trình bên chiếc bàn tròn, phòng 208, căn phòng chị đăng ký tên hắn, và chị chỉ còn chưa tới một giờ nữa để thâu tóm mọi ý tưởng mà lẽ ra chị đã có thể làm trong hai giờ khi ngồi trong máy bay, sự thay thế các giờ lên lớp và tìm kiếm khách sạn với giá là hai trăm đô la – giá hội nghị mà người ta đã nghe nói có lẽ chị không tới kịp. Chị cố tạo ra bộ mặt rất vui vẻ nhưng hắn vẫn phàn nàn: - Cô không nghe em nói gì hết! – Có chứ, tôi nghe cậu nói! – Song sao cô lại trả lời em như thế!... Thế là chị lại xin lỗi, lấy cớ là do sự mệt mỏi của chuyến đi. Chị không hề nói gì về bài diễn văn của mình chỉ vừa mới được phác thảo ra.

Hắn thuyết trình, mạch lạc và rất thành công, có sức quyến rũ và quả là rất duyên dáng lịch sự. Tất cả đều đổ dồn mắt về phía hắn. Đến cuối buổi đã có hai lời đề nghị tuyển mộ hắn được gởi đến từ hai trường đại học danh giá nhất. Còn về phần mình, chị thấy mình thật thảm hại trong chiếc áo sơ mi nhàu nát. Chị không thể khoác chiếc áo choàng lông thú khi phát biểu bởi vì, trong thang máy có một nữ thành viên tham gia hội thảo đã nói với chị với một giọng hết sức chanh chua rằng tại sao chị lại vào hùa với cuộc thảm sát thú hoang dã như vậy.

Phần còn lại cũng có nghĩa là phần chủ yếu nhất, chị tự xoay sở với những luận đề cũ mèm mà tất cả những người có mặt trong hội thảo đã từng nghe và sử dụng. Họ cười khẩy ra chiều nhạo báng. Còn Horatio, chính hắn đã có cảm tưởng là phải chịu ảnh hưởng xấu, hắn thấy chị thật tồi tệ, hết sức tồi tệ, còn hắn thì hết sức xuất sắc. Chị quay trở lại với các mẩu truyện cười và đã gặt hái được vài nụ cười muộn mằn. Horatio không hề cười một lần nào và chị thấy xấu hổ, xấu hổ trước hắn ta. Một vài tràng vỗ tay lẹt đẹt nổi lên, nhưng Horatio nín thinh, ngay ngắn liêm khiết tới cùng, không biểu hiện một gam hào phóng nào.

Chị ở trong một tình thế như một con sứa bị nước cuốn trôi trong nhung lụa và bạc vàng của tòa lâu đài chẳng có giá trị gì. Đến đây, chị chỉ gây thêm phiền toái cho mình. Chị mong muốn được đi, hay ít ra thì cũng là đi ăn tối, thăm thú đây đó. Horatio biết rõ những địa danh. Nhưng hắn không thể đưa chị đi, hắn dẫn nhà đại tài chuyên nghiên cứu về Shakespeare đến từ Luân-đôn đi thăm thành phố, bởi lẽ ông ta đã đến chúc mừng hắn ngay sau khi hắn trình bày xong bài diễn văn của mình và mới hắn ta đến Luân-đôn. Horatio sẽ không trở về với chị, và để thay thế một lời vĩnh biệt, hắn đã làm cho chị hiểu rằng hắn đáng giá hơn chị tưởng và chị đừng có mà trơ mặt ra trên đường phố với chiếc áo choàng lông thú trên vai…

Thật thế, thật thế!... Gloria cười phá lên trong lúc đặt chiếc tách rỗng lên bàn. Có lẽ Babilou cũng sẽ làm như thế nếu hắn không quá vô tích sự. Hắn ta đã thuyết phục được Grand Oracle, Gloria đưa tay chỉ một bức chân dung cỡ lớn treo trên tường, rằng hắn là người chịu trách nhiệm về phần nghệ thuật của trường Đại học và chính tay hắn đã từng đạo diễn một trong những kịch bản của ông. Hắn chở ông đi chơi trong chiếc xe Cadillac và kể cho ông nghe hàng loạt những câu chuyện tầm phào. Và Grand Oracle bị say xe. Đột nhiên hắn dừng xe lại ở một nơi hẻo lánh, chốt chặt cửa và chụp lia lịa hết cả một cuộn phim ảnh đến nỗi mà ánh sáng lóa đã làm mù mắt ông già. Sau đó ông đã kiện tên người lùn này với lý do hắn đã đốt cháy võng mạc mắt của ông. Trong suốt nhiều tháng trời, ông ta chỉ xuất hiện trước công chúng với cặp kính đen và một cây gậy màu trắng. Ông đã đặt Middleway vào sổ đen, tố cáo trường đại học này đã làm gián đoạn công việc của ông, và do lỗi này mà ông đã trượt mất giải Nobel. Chỉ toàn những chuyện gàn dở, cái tên Babilou này chỉ chuyên gây ra những chuyện gàn dở…

Đối với Aurore, đồng tính luyến ái không phải là chuyện tầm thường, càng không phải là chuyện tầm thường, càng không phải là chuyện thô tục và trắng trợn. Bởi nó đã gây ra cho chị một vết thương thầm kín không thể thổ lộ cùng ai, kể từ một đêm ở Đông Đức, nơi chị đã viếng thăm khu vườn thú, nhà ngoại giao Pháp - người đã đưa chị về tận cửa khách sạn đã gợi lại trong chị hình ảnh người chồng mà chị đã chia tay từ lâu. Bởi họ trao đổi với nhau về nghề nghiệp, nên câu chuyện vô tình lại quay về dề tài anh ta: - Ở Indonesia anh ta đã BIẾN THÀNH PÊ-ĐÊ, nhà ngoại giao bình luận - anh ta bắt đầu bờm xơm với những người dân bản địa - một trò chơi của ông chủ khách sạn bảnh trai khiến họ buộc phải dẫn độ về Pháp! Anh ta quay về phía chị: - Hắn ta đã bỏ rơi bu nó rồi!

“Bu nó” chính là chị. Lúc đó đang là mùa đông, trời tối đen và rõ ràng trời đã tối đen từ lâu mà hai người vẫn còn đứng sau những hàng rào sắt. Chị bỏ mặc những lời tiết lộ này trong miệng nhà ngoại giao, người đã gợi ý, khi đưa chị về để chị cho lên phòng cùng uống với nhau một ly cuối cùng.

Chị không như Babette hay Glorria, cả Horatio hay Babiloy đều không làm chị cười được. Cũng giống như những kẻ không thích chị, bọn họ đã làm cho trái tim chị chai sạn, đông cứng; họ từ chối hay họ khinh ghét chị. Họ đã khoét sâu vào vết thương tưởng chừng như đã liền da, mà người chồng đã gây ra, khi anh ta gửi lại cho chị tất cả những lá thư mà chị viết – dấu hiệu của sự ra đi vĩnh viễn. Anh ta đã xé nát chúng. Khi chị mở chiếc phong bì dày cộm, to xụ, những mảnh giấy vụ bay tung tóe, rơi lả tả như một trận mưa giấy bướm trong ngày lễ hội.

Horatio từ Anh trở về sớm hơn dự định của Babette. Nghĩ rằng mất hắn ta vĩnh viễn, chị đã tuyển mộ ngay một cô gái mà hắn ta ghét cay ghét đắng để thế vào chỗ ngồi vẫn còn nóng hổi của hắn. Chị không còn muốn liên quan tới hắn nữa: - Công việc và công việc, chỉ có vậy thôi!

Horatio không thích Luân-đôn và Babette cũng không lục vấn hắn về mối quan hệ với nhà Đại tài chuyên nghiên cứu Shakespeare – người không nổi ba tháng đã phải chào thua. Không nói một câu hắn rời đi, nhập vào cùng với lớp thư ký hạng quèn nhất để cuối cùng lại trở về văn phòng của Babette, lại vẫn im lặng, đẹp trai và khuôn mặt lúc nào cũng như hờn dỗi và lại trở thành điều không thể thiếu trong đời sống nghề nghiệp, cũng như Chàng Phi Công không thể thiếu trong đời sống tình cảm của Babette.

Với hắn, chị có thể trao đổi những điều hết sức lý thú từ sáng sớm trước tách cà phê nóng mà họ vân thường xuyên cùng uống. Công việc của khoa vẫn tiến triển đều đặn. Họ cùng nhau thảo luận chương trình cho toàn bộ năm học, về văn chương cũng như nền văn minh châu Âu: Hãy còn bốn sinh viên đang nghiên cứu về Shakespeare, 15 trong nhóm Nghiên cứu về NỮ QUYỀN, 22 về tên gọi những món ăn dân dã. – Tất cả đều tiến triển tốt đẹp! Babette nhận xét – rất tốt đối với nhóm nghiên cứu Shakespeare. Thế là đương nhiên họ lại nói về Horatio và về cả nhà văn và về cả nhà văn yêu quý của họ Shakespeare mà họ cùng nhau trích đọc to lên bằng thứ tiếng Anh hoàn hảo, nhấn mạnh từng câu từng chữ theo đúng giọng kịch có lối nhấn thật tròn.

Chỉ còn mỗi Horatio là ở lại với sự bất hạnh của chị. Hắn đã choàng giúp chị chiếc áo lông thú, giống như người ta choàng chăn cho một người ốm, để đi đến Middleway. Ở sân bay, cũng chính hắn đã chạy đi mua thuốc nhỏ mắt cho chị. Lúc xuống cầu thang máy bay, hắn đã nắm tay chị để rồi tối qua hắn lại đi chơi với Babilou. Nếu như Babette thú nhận tằng nhà nghiên cứu Shakespeare – bằng lòng tin ngờ nghệch, mái tóc màu sáng bạc và hai con mắt luôn đỏ ngầu dưới ánh sáng của đèn canh-kê đã có sức quyến rũ được Horatio – người mà ngay cả chị có đôi lúc nhìn hắn cũng thấy nao nao trong lòng, thì chị lại cảm thấy không thể chịu đựng nổi điều mà Horatio lại say đắm một tên đĩ đực khốn khổ, mà về trí thông minh thì tên này không thể liếm gót được cho hắn, và lại không hề đẹp trai. Nhưng tên này đã bỏ bùa mê cho hắn ta hay sao! Cứ như thể lại một lần nữa chị bị bỏ rơi. Lần đầu là Viên Phi Công, sau đấy là Horatio và còn ai sau này nữa đây? Không hiểu những người đàn ông tốt bụng trốn đi đâu hết!

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của paule constant