Để làm lễ chúc mừng cuộc hội thảo thành công tốt đẹp, Babilou dẫn mọi người tới Quán Xanh, một tiệm ăn có khiêu vũ nằm trên đường đi miền tây: Bọn da đen lực lưỡng và một tên tóc đỏ đồ sộ đứng bên bàn bi-a. Bọn người khổng lồ này thường tụ tập để uống với nhau những vại bia cuối cùng trước khi tiếp tục cuộc hành trình là những biểu tượng bằng người của những chiếc xe tải quỷ quái đậu ở bãi xe mênh mông ngoài kia. Gloria búng tay theo nhịp một bản nhạc quen thuộc và Babilou đứng lên dìu chị ra sàn nhảy. Họ uốn éo, hắn người nhỏ thó lại nhanh nhẹn như một con sóc, còn Gloria lại to béo và nặng nề. Babette đứng dậy nhập hội, tách họ ra rồi hết nhảy với người này lại nhảy với người kia, ngoáy mòng trong một điệu nhảy hôn lễ để thu hút con sóc đang muốn chuồn đi nơi khác. Lola Dhol đứng chôn chân trên sàn nhảy như thể nàng đang lần tìm sự thăng bằng cho chính mình. Horatio ôm nữ nghệ sĩ trong tay, áp má nàng vào khuôn mặt mình.
- Lại đây đi, - họ cùng đồng thanh gọi Aurore đang loay hoay từ chối với lý do là chị không biết nhảy.
- Không sao đâu! – Gloria gào lên, – cứ làm như mọi người ấy, nhảy theo ngẫu hứng thôi.
Aurore miễn cưỡng đứng lên. Cơ thể cứng nhắc của chị lại từ chối bước đi. Chị đang ở trong một tình huống hết sức khó chịu: bắt buộc phải nhảy để khỏi gây sự chú ý của người khác, nhưng đứng kên mà không nhảy thì lại càng gây sự chú ý không kém. Trong đầu, chị đã ghi nhận không đúng lúc khuôn nhịp của một thứ nhạc quá ồn ào, đến nỗi chị chẳng còn nghe thấy gì hết. Một gã trong bọn đang đứng bên quầy bar nhận ra tình trạng của chị và có lẽ hắn nghĩ rằng chị muốn ra nhảy nhưng lại không dám, đã tiến tới dẫn chị ra sàn. Chị cưỡng lại. Hắn nắm tay chị quá chặt khiến những đầu ngón tay chị tím bầm lại.
Chị sẽ không tới nhập bọn với hội người kia, cả bọn đang lắc lư điên loạn toàn bộ khối thịt của mình, để cũng giống như họ, sẽ thấy toàn bộ cơ thể mình rung lên, từ gò má, vùng bụng cho đến cặp vú, chị sẽ không tới. Gã đàn ông cố tình ấn chân hắn vào giữa hai đùi chị để buộc phải nhân nhượng. Chị lảo đảo rồi ngã khụy xuống. Có quá ít điểm chung với một con người! Lỗi do quá ít ngôn ngữ, phải chiến đấu từng bước chân một, bằng tất cả sức lực của mình, chị trụ lại trên sàn gỗ, trong khi đó thì gã đàn ông ấy chẳng thèm chú ý gì đến tình trạng yếu ớt của chị mà lại càng ra sức tìm cách làm cho chị mất thăng bằng.
Aurore đã từng tận mắt chứng kiến cảnh một cô gái bị hãm hiếp ngay trên sàn nhảy còn dễ dàng hơn nhiều trong một hộp đêm ở Tokyo, ngay trên sàn nhảy, ngay giữa những cặp trai gái đang say sưa trong vũ điệu Pasodoble. Gã đàn ông đang nhảy cùng bỗng vật cô xuống chiếc ghế dài. Chỉ cần vài ba động tác, thế là xong! Bị đè dính xuống sàn gỗ trong chiếc váy ngắn xòe rộng bằng vải mỏng, cô gái ngọ nguậy như một con ruồi trong cơn hấp hối. Còn bây giờ, chắc chắn là tên khốn này sẽ cào cấu mình đây, - Aurore tự nhủ trong lúc cố tình cúi thấp xuống để tránh trò chơi kẹp đùi của người bạn nhảy, hắn sẽ tặng cho mình vài cái bạt tai tím mặt làm đầu mình lật ngược ra đằng sau cho mà xem. Chị bắt đầu gào tướng lên: Không, không, không!
Tất cả mọi người đều đổ dồn về phía chị khiến gã đàn ông vội vàng lỉnh mất. Các cô người nào người ấy mặt đỏ tưng bừng và mồ hôi nhễ nhại, họ bị hụt hơi. Tất cả đều nhận ra vẻ nhợt nhạt của Aurore.
- Uống đi! – Họ mang đến cho chị một chai bia. Aurore đặt miệng chai lên môi và biết ngay rằng chị không thể uống đến ngụm thứ hai, và vị đắng của bia sẽ làm chị muốn ói mửa, rồi từng mảng bọt bia sẽ chảy dài xuống cằm.
- Hay chị muốn một ly whisky? - Lola hỏi.
Aurore ngửa cổ uống một mạch hết chai bia, chị gọi thêm chai nữa.
- Mọi người thấy chưa, một sự đột phá của Aurore! - Babette nhận xét với vẻ thỏa mãn đê tiện khi thấy người mà họ vẫn tin là khác người thì rốt cuộc cũng cùng một giuộc như họ. Aurore uống và bọn con gái vỗ tay rầm rĩ. Họ nói họ thật sự hài lòng khi thấy chị tham gia vào cuộc chơi. Chơi bời ư? Chị đang chết đi thì có! Mình đang bị chết đuối, chị thầm nói và chất men đã phần nào át đi tiếng nhạc.
Cả bốn người đàn bà ngồi chen nhau trên chiếc ghế thì dưới cái nhìn của đám khách. Tên tóc đỏ qua lại làm vài động tác tục tĩu với chiếc gậy chọc bi-a:
- Anh yêu có muốn lấy ảnh của em không? - Gloria cất giọng the thé trong một thứ ngôn ngữ địa phương khủng khiếp với một trọng âm kéo dài, và thô thiển nhất. Aurore thầm nhủ là miễn sao cho “chuyện đó” chỉ xảy ra giữa “thằng ngô và con đĩ” thôi, hay tồi tệ hơn nữa “một con mọi đen bẩn thỉu” và “một thằng đực da trắng”. Sẽ không tránh khỏi một trận cuồng phong!
- Tất cả mọi người đều hiểu điều tôi muốn nói chứ! - Gloria bày tỏ thái độ để giải thích cuộc cãi lộn với gã chơi bi-a chỉ là một trò đùa. – Mọi người có thấy giới trẻ bây giờ thích làm gì không?
Tất cả mọi người đều quay đầu lại. Babilou đang âu yếm ôm trong vòng tay mình chàng đẹp trai khó gần Horatio. Mù lòa trước mọi người, thờ ơ với sự có mặt của họ, chúng đang dìu nhau trong điệu nhảy slow thơ mộng, dấu hiệu tình yêu bước đầu bền vững say mê.
- Chẳng thể tin được, nếu như không được tự mắt mình chứng kiến! - Babette nói, cầm run lên, cố nén xúc động.
Gloria đầy hưng phấn, rốt cuộc thì Horatio cũng cùng một giuộc với Babilou.
- Nhưng phải nói là hắn hơn hẳn Babilou, - Babette biện hộ.
- - Điều đó thì rõ rồi, - Gloria trả lời và cả hai lại ngắm nhìn Horatio đang ôm trong tay mình khuôn mặt nhàu nhĩ của Babilou, một nụ hôn dài tưởng chừng như bất tận làm khuôn mặt đó ngả hẳn về phía sau.
- Mọi người có biết tôi tin vào cái gì không? - Babette nói sau khi đã trấn tĩnh lại, - bọn chúng không theo cùng một sự nghiệp với bọn ta, bọn chúng không có phần đời mà chúng ta đã trải qua, bọn chúng không phải sống những thảm cảnh mà chúng ta đã sống để tìm gặp nhau ở đây, nơi tận cùng của miền Kansas này mà tận mắt nhìn hai tên đĩ đực đưa nhau bay bổng trong gió. Cái sàn nhảy quái đản này đã làm đầu óc tôi đảo lộn hết, - chị lại thêm vào, – tôi có cảm giác là đang đứng trước một bến cát, ở đó những đứa trẻ mà tôi không muốn đang chơi đùa, chạy nhảy, và tôi phải chăm sóc chúng cho đến ngày tận thế. Địa ngục trần gian!
Họ đứng dậy. Đấy là còn chưa kể đến những hậu quả của sự khiêu khích của Gloria. Gã tóc đỏ không muốn cho họ bước qua. Hắn chặn cửa họ lại, và muốn cái mà Lola Dhol đã kín đáo dịch cho Aurore là “một nụ hôn”. Phản ứng của Gloria hết sức nhanh chóng à hết sức dữ tợn mà những người khác không thể ngờ tới, chị đe dọa bọn chúng. Lola bật cười, còn Babette thì bắt đầu nói nhanh hết cỡ, như thể chị buộc phải thải hết ra ngoài một lượng ngôn ngữ thô thiển mà chị vẫn chưa có dịp nào để thử nghiệm, và chị cũng muốn biết xem những từ đó có còn giá trị hay không. Gloria thẳng tay đấm một quả trời giáng vào mặt tên chơi bi-a.
- Thế là xong, lại ẩu đả, - Aurore nhủ thầm rồi rụt cổ lại giữa hai bả vai. Babilou! Gloria gào lên về phía cuối phòng. Horatio! Babette cũng gào lên và chị đang đo lường giá trị tươi mát nguyên vẹn của nhẽng từ lăng mạ của chị đã được lưu giữ đến mức độ nào trong cái tiệm ăn kiêm phòng nhảy này của xứ Middleway.
Nhưng Babilou và Horatio chẳng hề nghe thấy tiếng gọi của hai người đàn bà. Họ đang nhảy, mắt nhắm nghiền và cọ sát phần bụng dưới vào nhau. Elvis-Pelvis, Aurore thầm thì như một sự khiếm nhã mà chị không tài nào thoát ra được và vào lúc đó cái tên Elvis-Pelvis xâm chiếm toàn bộ trí óc chị.
- Babilou, Horatio, - Lola gào lên, miệng căng tròn.
Và đến lượt cả bốn người cùng đồng thanh gọi, cầu khẩn bọn chúng can thiệp, trong khi đó thì Gloria đang cố gắng vật lộn trong cánh tay của gã lái xe tải với một sức mạnh của lòng hận thù – trong khoảnh khắc ấy, lòng hận thù này như bao trùm lên cả châu Mỹ, cả lũ đàn ông, bọn da trắng và cả…những thằng pê-đê đang tí tởn đằng kia. Sự trợ giúp lại đến từ phía sau quầy bar, một người bồi bàn và hai người khách hàng nhận thấy chuyện đang xảy ra không còn gọi là đùa được nữa, thế là họ chạy lại cố sức ôm ghì lấy con voi khổng lồ để tháo gỡ cho Gloria. Các cô bỏ chạy, nhưng những người cứu trợ, vì lòng danh dự, lại bật miệng chửi thề lũ đàn bà ngay ở ngưỡng cửa. Đúng là một lũ đú đởn! Và cũng vì danh dự, khi máy xe đã nổ, các cô cung làm những động tác hết sức tục tĩu bằng cánh tay và những ngón tay của mình.
- Thằng ranh con xỏ lá Babilou lại còn gọi điện để hỏi thăm xem bọn mình đã về nhà an toàn chưa. – Gloria nói trống không.
- Còn mình ấy à, - Babette càu nhàu, – mình có hỏi xem nó đã giao cấu chán chê hay chưa?