Rã rời, mệt mỏi, biến dạng, thương tật, tàn tạ, bỏng nát… Aurore lưỡng lự quanh những từ này để miêu tả chính xác tình trạng mà ngòi bút đang nhấn chìm chị trong đó. Chị đã gây ra một phản ứng bị vứt bỏ ngay tức thời từ phía các nhà văn đã thành danh trong một niềm vui được viết xoay quanh những từ như: thích thú, sức mạnh, hạnh phúc, lạc thú và một thái độ thương cảm của nhiều người, khi họ giải thích rằng sự tuyệt vọng khốn cùng nhất được thoát ra dưới ngòi bút chẳng qua cũng chỉ là những hậu quả tiếp theo của niềm bất hạnh trong cuộc đời thực. Chị đã mang tới một giải pháp cho một nỗi đau về thể trạng và ít ra thì cũng có công trong việc bài xuất nó bằng cách thay đổi vị trí của nó.
Aurore rất nhạy cảm với sự đau đớn. Chỉ cần một vết sứt nho nhỏ, phải xé miếng băng dính, rửa cồn cho vết đau, một mũi kim tiêm cũng làm chị khóc toáng lên. Rất nhanh, chị hết sức cẩn thận, thường lấy trộm các túi thuốc mà người ta không cấp cho, bộc lộ sự hoảng sợ ngay khi bác sĩ vừa mới cầm đến ống nghe hay đèn nội soi và vừa mở miệng nói với chị là phải chịu đựng một lát vì sẽ KHÁ ĐAU đấy.
Chị không còn đi khám bác sĩ nữa, tự xoay xở một mình với chiếc hộp đựng giày lúc này đã được chất đầy các loại thuốc giảm đau, nhưng chủ yếu vẫn là thuốc nhức đầu – cơn bệnh quái ác mỗi khi tái phát lại làm chị đau cuộn người lại và thuốc giảm đau cũng chẳng còn có tác dụng gì nữa, nhất là các loại thuốc mới ra, được quảng cáo là thần diệu. Thế là chị đành nằm yên mặc cho cơn đau nhói hành hạ, nhiều lúc tưởng chừng như chúng đục thủng hai bên thái dương, làm lồi con mắt, đầu đau ê ẩm đến độ khiến chị buồn nôn. Nằm bẹp gí trong bóng tối với một chiếc khăn đẫm nước mắt trên trán, nhỏ xuống làm ướt đẫm cả gối, chị là nạn nhân của sự đau đớn tột cùng, nó xóa nhòa tất cả những gì tồn tại của loài người, song lại yêu cầu sự có mặt toàn diện của cơ thể và nhất là cái đầu của chị. Khi chị không còn chịu đựng nổi nữa, chị nhai tất cả các loại thuốc tích tụ trong hộp, tất cả những gì vẫn bị cấm đoán và cả những gì nguy hiểm nhất.
Theo như cách miêu tả thì chứng đau đầu bị bác bỏ ngay bởi vì những người mà cả đời họ chưa bao giờ bị đau. Còn đối với những người mà ít nhất là một lần trong đời họ đã vấp phải, thì đó lại là một sự cảm thông. Nhưng họ cũng cho rằng căn bệnh đó thuộc về chứng tâm thần, những cơn đau chợt đến chợt đi và thường xuyên kéo dài đó chẳng qua cũng chỉ là biến chứng của sự khủng hoảng tinh thần, mà sự khủng hoảng về tinh thần này lại thường gây đau đớn gấp bội phần.
- Thế ông không khám bệnh cho tôi à? - Chị hỏi người bác sĩ khoa thần kinh – người vẫn ngồi im từ nãy sau bàn khám nghe chị kể. - Ông không muốn kiểm tra xem tôi có cái gì trong đầu ư?
- Chị là một người có chứng đau đầu điển hình! - Ông ta trả lời chị - Chẳng có gì để xem cả. Thuốc bệnh, thuốc giảm đau, thuốc an thần chị đều đã sử dụng. Chị cũng biết rõ như tôi là chẳng còn gì có công hiệu thực sự. Đừng uống rượu mạnh nữa, đừng hút thuốc, lên giường ngủ sớm. Tránh những sự xúc động.
Là một nhà văn mà chị lại phải tránh những xúc động ư? Chị chỉ được phép viết sau khi đã uống thuốc an thần. Và lại phải uống nữa sau khi dừng bút để dứt mình ra khỏi những cuốn sách, để không còn nghĩ đến chúng nữa, để tránh sự ảnh hưởng của cách viết, sự lặp đi lặp lại không ngừng của cuốn sách cũng chẳng làm cho chị ghi nhận được hết chúng vào trong trí nhớ của mình. Cuốn sách làm mù lòa, bóp ngạt tất cả những phần còn lại. Cuộc đời chị quả thật là mờ ảo, thoáng qua, tuy nhiên vẫn chứa đựng những xúc động mãnh liệt. giống như sự đau đớn, giống như chứng nhức đầu những xúc động mãnh liệt này là hồi âm của niềm xúc động triền miên quá lớn mà nếu chỉ đặt bút viết không thôi, có nghĩa là vứt bỏ chúng ra khỏi chính mình trong một cuộc tranh cãi mà bạn đọc chẳng hề có ý tưởng gì, cũng không thể đủ làm bệnh tình giảm đi được.
Aurore chưa bao giờ quá nổi tiếng, cũng không phải là kém cỏi đến nỗi không biết đến những sự tàn bạo cuối cùng giết chết nhà văn trong nỗi muộn phiền về sự kém thành công; hoặc giả, ít phổ biến hơn là trong những cuộc chạy đua tìm lại niềm vinh quang đã mất. Có thể đã có một lần, chị đã suýt nhận được một giải thưởng văn học. Chị đã cảm nhận được trong sự háo hức này một loạt những cảm xúc tựa như một chàng thủy thủ mới vào nghề vừa mới thấy gió nổi lên đã sợ không biết phải kéo buồm như thế nào. Cánh buồm của Aurore bị tuột hẳn xuống trong phòng khám của bác sĩ thú y, đại lộ Raspail để hy vọng chữa được bệnh cho con chó nhỏ rất khó cứu sống. Bobinette mà Leila đã tặng để an ủi cho nỗi thất vọng của chị.
Đi thay băng cho chó và người ta yêu cầu chị phải giữ nó, nó đã kêu ròng rã suốt ba ngày liền với hy vọng được cứu sống. Ba ngày, sáu lần phải đặt miệng mình lên cái mõm đen thui của nó để bịt đi những tiếng kêu. Để thề với nó những điều về tình yêu, những lời hứa hẹn về cuộc sống… cho tới tận khi lời tuyên án được phát ra. Chó không lành bệnh. Chị ngất xỉu đi. Người ta mang đến cho chị một mẩu đường và nhỏ cho chị một giọt xi rô bạc hà – Đó là những vật liệu cần thiết nhất trong một phòng mạch của bác sỹ thú y. Cả cơ thể tím tái, chị ngậm mút viên đường, viên bác sỹ thú y khuyên chị nên tĩnh tâm lại: Chị vẫn chưa rời nó ra kia à!
Làm sao mà có thể rời nó ra được mở miệng này đã gắn chặt vào với mõm kia, bởi vị lưỡi mềm mại của nó liếm lên mặt chị để tỏ rõ long biết ơn qua sự sợ hãi của nó! Làm sao mà lại không gắn bó bởi tất cả sự đớn đau mà chị đã dành trọn về mình thay nó, cơn đau làm ngực nó phồng lên, còn chị thì khóc ròng. Nhưng sự nghi ngờ bỗng ào đến xâm chiếm hồn chị và chị tự hỏi liệu có phải đó là cái giá cho mỗi nỗi đau khuất tất, mà lẽ ra chị đã phải đem cái cơ thể ấm nóng, tròn trịa, yêu dấu và vô tội này đến bên bàn thờ thiêng để hiếng dâng cho những đấng tối cao mong muội, những kẻ đã đang tâm buộc chị phải chịu khổ hạnh. Không có ngôn từ nào để lột tả hết nỗi đớn đau ấy, đến độ phải hú lên cùng con chó. Lúc này, chó thì đã chết, chị cảm thấy thật sâu trong tâm khảm mình một sự hoảng loạn thê lương đòi được chết, và khi hồi tỉnh lại, chìm trong cơn đau thân xác, và cho tới tận giây phút này chị mới có thể định hình được nó và tự trấn an bằng một loạt thuốc viên.
Chị cố gắng hết mình để giữ cho được khuôn mặt tươi vui bởi đó là chiếc lá chắn hữu hiệu nhất chống lại những cảm xúc của những kẻ dò la. Chị nổi tiếng là người ít phiền muộn và chị cũng chẳng muốn đính chính lại. Và có thể là chị lại càng dùng nhiều và thật nhiều thuốc an thần. Cuộc sống là một chuỗi những xúc cảm liên tiếp, và muốn đẩy lùi chúng, chị đã hạ thấp ngưỡng nhạy cảm của mình. Chỉ cần một cú điện thoại, âm điệu của một giọng nói, cũng làm chị hoảng loạn. Chị đã gỡ tấm biển ghi tên mình ở trước cửa, những bức thư được gởi tới theo địa chỉ ghi trên phong bì qua đường bưu điện thì chẳng còn ai nhận nữa. Duy nhất một số ít người biết được rằng phải bấm chuông cửa và xưng danh một người chồng mà chị chỉ tình cờ gặp mặt.
Những chuyến du lịch dài ngày làm chị dịu lại. Chị đến những vùng đất xa lạ mà chị đi qua như người câm điếc, và những vùng đất mà qua kính, chị được chiêm ngưỡng những nét đẹp hoang dã rực rỡ, hay một sự khốn cùng bẩm sinh đang diễn ra trước mắt chị như những hình ảnh xinê. Đối với chị đi dạo trong những khu chợ Manaus nổi tiếng là nguy hiểm còn dễ chịu hơn là đi trên đường phố sông Seine, dù khu phố này nổi tiếng là an toàn. Đúng thế. Ở Middleway hay ở Kansas chị cảm thấy sung sướng hơn là ở Paris. Trong giờ phút này, thậm chí chị còn đang tự hỏi mình liệu có nên chấp nhận sự mong muốn của Gloria để ở lại đây hay không, liệu chị có nên đồng ý với lời mời của Viên Quản Đốc sở thú để tham gia vào chương trình thử nghiệm: “Một thứ ngôn ngữ dành cho loại tinh tinh” hay không. Đúng thế thật! So với những người mà chị đã quen biết qua âm điệu giọng nói, có lẽ chị sẽ cảm thấy thoải mái hơn khi ở với những con vượn người câm lặng trong vườn thú của xứ Middleway.
Đứng trước Lola vừa mặc xong quần áo, chị bỗng nhận ra rằng những kẻ nghiện rượu- bọn này còn bị bài trừ mãnh liệt hơn cả bọn nghiện ma túy, thực ra họ cũng là những bản thể giống như chị, nhưng họ còn tìm thấy những phương thuốc thực tế, có công hiệu tức thì lại đơn giản hơn để chữa trị những cơn đau giống như của chị, loại thuốc này được bày bán tràn lan trong tất cả các siêu thị. Trong khi đó thì mỗi khi cơn đau ập đến, chị chỉ còn cách ngăn cản nó bằng hàng tá những viên thuốc giảm đau và nhờ chính những viên thuốc này đã hủy hoại chị, làm chị trở nên ngây dại và trống rỗng.
- Gloria có nói cho cậu biết rằng mình tự chữa bệnh bằng tiếng gào không? - Lola cất giọng hỏi, –ngay khi cảm nhận thấy sự căng thẳng tăng lên thì lập tức phải gào ngay để giải tỏa nó trước khi nó kịp trụ lại.
Lola quay về phía Aurore để chỉ cho chị thấy. Nàng bắt đầu lấy hơi rồi bất ngờ há hốc miệng phát ra những tiếng gào xé tai phả vào mặt Aurore. Aurore nhớ lại những hành động cụ thể hóa của loài yêu dâm mà những tiếng kêu bị đúc bằng sáp ong cũng phát ra từ những cái miệng há hốc tương tự.