Nỗi Niềm

Lượt đọc: 539 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

Đã 8h30 và phải thông báo với mọi người là mình đã dậy. Lola cảm thấy có tiếng động rì rầm ở phía dưới, nàng nghe thấy tiếng mọi người nói những sự kiện xảy ra ngày hôm trước, hoặc làm tổng kết cho cuộc hội thảo. Phải đối đầu cùng một lúc với tất cả bọn họ, phải chịu đựng niềm vui thái quá ngay khi có ba người đàn bà trở lên thì thật là khủng khiếp! Có hai người: họ thì thầm, tâm sự và không vui, có ba người họ bắt đầu lên lớp nhau, có bốn người thì ngay lập tức tất cả cùng xúm lại quanh người thứ tư, dồn ép chị ta vào trong sự ủ dột cùng quẫn. Cũng giống như loài thú, nhất là loài chim. Nếu như ta xếp hai con cùng đàn vào một lồng, không hề có chuyện gì xảy ra, song nếu ta thêm một đôi khác, sự ồn ào bắt đầu, và nếu sáu con, chúng xâu xé nhau.

Những cuộc hội thảo về phụ nữ thì chỉ toàn phụ nữ và họ cũng chỉ toàn thảo luận về phụ nữ, ở đây, nhân danh phụ nữ, nàng chỉ đọc những bài văn của những nữ văn sĩ, đó là cơn ác mộng của nàng. Không có một mống đàn ông nào xuất hiện ở phía chân trời xa. Và nếu như có một mống nào đó đứng lên thì lại là một tên khó coi, nham nhở, yếu đuối nhu nhược và kém cỏi. Nàng tự hỏi tại sao đến lượt họ - những người phụ nữ trẻ, lại tự trôi vào trong những cái nơm cá này để rồi lại tuôn ra những lời buộc tội chua loét cho bọn đàn ông. Các cô tố giác những người đàn ông vắng mặt trong các phòng họp và trong cuộc đời của các cô. Các cô là những nhà khảo cổ có lẽ căm ghét đồ vật mà mình tìm được, và chỉ vừa mới tìm thấy một mảnh sứ, một mẩu xương là đã có thể vứt ngay chúng vào lửa. Điều cũng đáng ngạc nhiên không kém là họ lại có những nam thư ký trẻ tổ chức cuộc hội thảo, thâu băng những lời phát biểu và cẩn thận như một người vú già đối với các loại máy vi tính mà các chàng đã sắp xếp ngay ngắn ở phía sau xe ô-tô.

Gloria đã cho nàng mượn Babilou trong suốt những ngày này. Hắn thường đưa nàng đi dạo trên chiếc xe Cadillac màu dâu rừng của hắn, và đưa nàng đi đây đó uống bia. Hắn sắp xếp hết sức chu đáo: nghiêng người kính cẩn chào mỗi khi gặp nàng, kéo ghế ngồi cho nàng, nói chuyện bằng tiếng Pháp, và uống rượu trước mặt hắn không còn là một việc làm lén lút, xấu xa nữa, điều buộc nàng khi uống lại cứ phải mút chai qua một chiếc túi màu nâu để che đi, hoặc tự rót cho mình tất cả các loại rượu của một nhà hàng nhỏ thì cũng chẳng sao. Hắn kiểm tra nhiệt độ trong ly cốc-tai, số lượng đá, miếng lót cốc và gọi thêm trước khi nàng muốn gọi thêm, bởi lẽ chẳng bao giờ là “đã” cả, nàng luôn cần thêm một ly khác. Và, một ly khác, Babilou đưa thêm cho nàng một ly nữa như thể điều đó là hết sức tự nhiên khi ta uống liền một lúc ba ly whisky, ba ly đúp scotchs. Hắn không đả động gì đến ly rượu của hắn. Và hắn lại tặng nốt cho nàng trước khi ra về, trong khi đó thì để đứng lên nàng đã phải bám chặt lấy cánh tay hắn.

Hôm đến nơi, hắn đã hỏi nàng có nhận xét gì không. Nàng nhận thấy một chàng trau hai mươi nhăm tuổi bảnh chọe trong bộ cánh complet màu xẫm. Thế mà, hắn cố tình nói, em đã đi làm đầu chỉ vì cô đấy! Đúng thế, nàng quan sát thấy hắn buộc gọn mớ tóc vàng, dài, mượt, ra đằng sau gáy bàng một dải ru-băng nhung đen, trông hắn giống như một nam ca sĩ mà người ta đã hóa trang để đóng vai người hầu canh thành khi mở màn. Suốt cả tuần, hắn cứ giữ nguyên mái đầu cứng nhắc trên cổ hắn như đầu ngọn giáo, không muốn làm lộn tung mái đầu đã được xịt gôm cẩn thận, và thật buồn cười khi nhìn thấy mái tóc được ép gọn gàng ấy thoắt ẩn thoắt hiện giữa những mái đầu bù xù của các bà tham gia hội thảo, các bà, những người đã từ chối thẳng thừng kiểu quyến rũ người khác bằng những chất liệu giả.

Hắn nói với nàng đủ mọi điều xấu xa mà hắn có thể nói được về Gloria, một sự tích tụ thành dòng của lòng hận thù bị kìm nén: chị ta khủng bố hắn, chị ta đe dọa hắn và biến hắn thành nô lệ. Hắn chịu trách nhiệm tất cả về tổ chức thiết bị cho một cuộc hội thảo, mà tên hắn không một lần nào được nhắc đến, và cũng chẳng nhận được một đồng xu nào. Hắn thẳng thừng gợi ý nàng về công lao phục vụ của hắn. Chắc hắn không biết gì về tình trạng túng quẫn mà nàng đã vấp phải để đến Middleway. Nàng nhẩm tính mọi thứ mà Babilou phải chi tiêu cho xe cộ, khách sạn, ăn uống, hộp đêm, những kì đi nghỉ ở miền núi và thợ làm đầu. Khó có thể theo kịp chàng Babilou của xứ Middleway. Khi giấy thanh toán được mang đến, hắn hỏi thẻ tín dụng của nàng rồi với một động tác của giới thượng lưu, hắn tra thẻ vào hộp nhạc để che đi con số phải chi trả.

Việc đầu tiên là phải tắm rửa. trút bỏ đi cái mùi mồ hôi chua loét phát lợm mà nàng đã kịp ngửi thấy trước khi mở mắt ra, cái mùi đó cho nàng biết là mình đang ở trong tình trạng khủng khiếp đến mức nào. Ngồi trên mép giường đợi cho dịu đi cơn chóng mặt làm căn phòng chao đảo, nàng lẻn nhanh vào nhà tắm và nôn. Lau rửa, làm tiêu tan đi mùi sợ hãi, mùi xấu hổ và mùi ốm đau đang hình thành trở lại, còn mạnh hơn trước rất nhiều, dấu hiệu thực sự mang tính định mệnh của sự cùng quẫn, và theo nàng, hình như cái dấu hiệu đó lan tỏa ra khắp khu nhà, vượt qua đường, xâm chiếm khu phố, bao phủ châu Mỹ.

Nàng tìm kiếm mình trong tấm gương soi, và chẳng thấy gì cả. vẫn như vậy, đối với những chiếc gương soi, nàng xuất hiện ở đó hay biến đi mà không biết cái đó phải thuộc về một lĩnh vực mà nàng muốn giữ bí mật., Trong thâm tâm, nàng hiểu rằng đó chẳng phải một điềm lành cho lắm. Đã từ năm năm trước, ở một sân bay, nàng đứng lên để chỉnh đốn lại dung nhan trước một chiếc gương lớn trên tường, những nàng lại đối mặt với khoảng trống. Tất cả những gì phải được phản chiếu trong gương thì lại tan loãng ra và nàng đã biến mất trong vật trang trí.

Cũng vẫn phải trang điểm. Nàng phủ đầy kem lót da vào lòng bàn tay rồi xoa đều lên mặt, sau đó dùng bút vẽ lông mày và mắt. Khi chuyển qua việc tô son, nàng không nhìn thấy miệng đâu nên tô phóng đại với hy vọng khi miệng xuất hiện trở lại, những đường son mà mình đã tô theo trí nhớ của mình sẽ nằm chính giữa những đường nét uốn lượn của vành môi hơn là nằm ở những chỗ khác trên trán hay ở tai. Mình thật đúng như một dòng sông nhất thời đang vào mùa hạn hán mà không biết phải tìm nguồn nước ở đâu, nàng lẩm bẩm một mình – và, ngay khi những trận mưa rào đầu tiên xuất hiện, dòng sông ấy được những hàng trúc đào và phù dung trắng bao quanh bờ! – Nhưng lũ hoa trúc đào ấy của mình ở đâu nhỉ? Nàng lại tự hỏi và trong lúc đậy lại nắp thỏi son, nàng bắt đầu hát khe khẽ một bài mà ngày xưa nàng đã hát có tên: Cơn mưa sẽ tới.

Aurore đứng đợi ở trước cửa, chị nghe rõ từng chi tiết của công việc vệ sinh này: tiếng vòi hoa sen vặn hết cỡ, một sự im lặng kéo dài và những lời nói của một người đàn bà tự nói với mình trước gương soi khi chị ta tìm kiếm đồ trang điểm mà chính mình làm thất lạc, một từ cảm thán, một tiếng chửi thề mà chị ta nhắc đi nhắc lại: Shit, shit, shit và bây giờ là bài hát chị biết rất rõ – tất cả chúng ta đều hát bài hát này, chị lẩm bẩm, bài hát này làm chị nhớ lại thời kỳ đầu sau ngày cưới. Cửa bật mở. Ngạc nhiên, Lola Dhol xuất hiện bên ngưỡng cửa.

- Xin lỗi, ồ, xin lỗi, - Aurore nhắc đi nhắc lại và đưa tay lên che miệng khi nhìn thấy khuôn mặt của Lola được vẽ hoàn toàn ngược: Những vòng tròn đen ở một bên má, còn má bên kia lại là hai vạch đỏ như thể nàng đã giải một con tính quái đản trên khuôn mặt mình.

- Xin lỗi, chị muốn, - vừa nói Aurore vừa đẩy Lola đi giật lùi vào phòng tắm, và lúc này, khi cả hai đã vào trong, trong lúc đẩy nàng vào sát tường. - Chị không thể đi xuống như thế này được đâu.

Chị không biết có phải Lola đang nhìn mình từ đáy sâu của đôi mắt đen được tô vẽ rất tồi kia đang treo lơ lửng thân hình chị trên gò má, hay đang nhìn chị bằng đôi mắt thật màu xanh nước biển với cái nhìn ngơ ngác. Aurore nghĩ tới những con thú mà thiên nhiên đã ban phú cho đôi mắt giả nằm ở phía trên đôi mắt thật để cho kẻ thù bị lừa thường chọc vào đôi mắt giả ấy hơn là vào đôi mắt thật. Trong lúc che dấu sự hãi hùng mắt thật nhắm chặt lại, chùng vẫn gây cho kẻ thù cảm giác là chúng vẫn đang tiếp tục nhìn trừng trừng vào chúng, hay đang thách đố chúng.

- Đừng nhìn tôi, - Lola cầu khẩn, vòng tay ôm quanh người rồi quỳ xụp xuống dọc theo bờ tường, trên nền nhà, còn Aurore thì trườn đến ôm nàng, nằm đè lên nàng. Vào lúc này, bất kỳ ai bất chợt bước vào sẽ chỉ thấy trên những cơ thể nằm chồng lên nhau kia một khuôn mặt duy nhất – khuôn mặt thật của Lola Dhol và khuôn mặt của Aurore – trắng, nhỏ nhắn với đôi mắt to màu xanh nước biển nằm dưới vầng lông mày mỏng mảnh màu vàng.

- Mình sợ! - Lola nói rất khẽ.

- Tôi hiểu mà! - Aurore trả lời và xoa nhẹ lên lưng Lola, tôi hiểu.

- Đó là chẳng ai thích mình, - Lola nói.

- Ồ, không phải thế đâu, - Aurore trả lời – tất cả mọi người đều say mê chị, tôi, Gloria, Babette cùng tất cả bọn con gái trong hội thảo đều mê chị.

- Nhưng bọn đàn ông không còn thích tôi nữa, - Lola nói rồi hạ thấp giọng. - Tôi như một thửa ruộng hoang không còn cày xới được.

Do Aurore giữ im lặng trong khoảng khắc để biểu thị rằng chị đang không hiểu Lola muốn nói gì, nên Lola nói to hơn:

- Tôi không còn làm tình được nữa, bọn họ không còn muốn ân ái với tôi nữa.

- Chị đi tắm rửa đi, - Aurore nói và kéo Lola đứng dậy, và đặt nàng cạnh bồn rửa. Lola lấy một chiếc khăn và bắt đầu cọ, cọ như thể người ta cọ ngựa bằng đụn rơm vậy: cứng nhắc, thô thiển, trộn lẫn tất cả các loại phấn chỉ trong một cử chỉ quá tuyệt vọng mà Aurore nhớ tới hình ảnh những người đàn bà ở đất nước Xomalie rửa mặt bằng cát và tro than giống như thể đánh trấu dưới đáy nồi và làm sáng các đồ nhôm, thiếc.

- Mình chóng mặt quá, - Lola nói. - Mình chẳng nhìn thấy gì trong gương cả.

- Tôi sẽ giúp chị, - Aurore động viên.

Trong lúc lấy bông thấm sữa rửa mặt để lau cho Lola, tay chị lẩy bẩy. Đây là lần đầu tiên chị động vào cơ thể Lola, chị cố gắng di chuyển miếng bông nhẹ nhàng nhất trên những vết đỏ, chỗ phồng rộp, những đường gân xanh lộ rõ khiếp đảm trên làn da mỏng. Chị nghĩ tới những người nữ y tá chỉ xử lý những vết bỏng nặng sau khi đã tiêm thuốc giảm đau cho người bệnh, trong chị nảy sinh ra nhu cầu muốn sửa chữa lại triệt để. Mắt nhắm nghiền, tay thấm sạch những vết máu, khâu lại những vết thương, là phẳng những tấm vải liệm, cuộn những tấm vải băng, dệt những tấm khăn xung quanh bao điều bất hạnh, rẽ sợi, tắt ga, sau đó là bó gọn những xác chết, sắp xếp từng mẩu cơ thể, những cẳng chân, những cẳng tay, những cái sọ người, khâu hết chúng lại trong những cái túi nhỏ sạch sẽ sẵn sàng để khâm liệm hay hỏa táng, chọn chỉ màu trắng, và chỉ sử dụng những mũi khâu.

- Khuôn mặt mình bị hỏng hết cả rồi, - Lola Dhol vừa nói vừa nhìn thẳng vào mặt Aurore. - Không như cậu, thế cậu đi mỹ viện chỉnh hình à? Không à, thế mà mình cứ luôn nghĩ rằng chính các nhà văn mới luôn có khuôn mặt bị biến dạng chứ không phải là dân nghệ sĩ. Bọn mình chỉ bị XUỐNG CẤP CHÚT THÔI, song vẫn đẹp. Bình thường mà nói, với những điều mà cậu viết ra thì cậu vẫn còn khủng khiếp hơn mình, cậu sẽ còn phải TAN NÁT RÃ RỜI ra thành từng mảnh vụn cơ.

Cụm từ đó gây ấn tượng mạnh đến Aurore, nó chính xác đến nỗi mà chị đã tưởng có nó ở ngay cửa miệng mà lại cứ đi tìm kiếm suốt cả một đời, và Lola đã đem nó đến cho chị trong một sự thật hoàn hảo song cũng vô cùng khiếp đảm. Chị không biết là liệu mình có nên vui sướng vì đã khám phá ra nó, hay ngược lại chị điếng người khi cuối cùng đã phải biết nó.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của paule constant