Dưới cái nhìn căng thẳng của Lola, Babette vẫn tiếp tục nói với Aurore:
- Ðó là một bức ảnh nhà văn đẹp, nó không thật sự giống chị nhưng nó lại giống các tác phẩm của chị, có đúng vậy không?
Aurore lại nghĩ tới bữa ăn tối gần đây nhất ở Paris, tại nhà một giáo sư y khoa, nơi mà chị đã đến cùng với ông
Bác Sĩ trong chiến dịch vận động tranh cử ở Viện hàn lâm. Chị nhớ đến bà chủ nhà luôn chú ý tới từng chi tiết sao cho mọi thứ phải được diễn ra hoàn hảo theo đúng như đã được sắp đặt từ trước, mắt bà luôn đảo về phía đồng hồ treo tường, lộ vẻ đợi chờ những vị khách cuối cùng. Sau đó lại chú ý đến việc bật nắp chai sâm banh hết sức khó khăn và tỉ mỉ của ông chủ. Cuộc bàn tán bắt đầu vào đề, tất cả mọi người vào bàn và sau mỗi món ăn, họ lại dừng lại để thảo luận và chủ đề được hướng về loài chó.
Aurora tự cho phép mình góp vui với những người xung quanh bằng việc sử dụng những kiến thức hiểu biết về loài Chó nhó Leila và Bobinett, một người bạn thân thiết và một con chó lai thuộc giống Tekel:
- Nhưng đó thật sự là một con Tekel, - chị nhấn mạnh thêm, - lại được lai với giống chó vàng xứ Bretagne. Ðiều đó làm lạc hướng những người khách dự tiệc - những người chỉ quen với những chất hoá học, nhất là labrador. Thế là họ lại bàn về giống Chó lai, họ cũng đồng nhất ở một điểm rằng đó là giống chó khôn ngoan và thông minh nhất của loài răng nanh. Theo đúng lẽ, ông Bác Sĩ góp vào một câu đùa thông minh dí dỏm với một sự lầm lẫn cố ý, anh trộn lẫn giữa chó và trẻ con: "Tôi chẳng ưa trẻ con tý nào cả" rồi làm ra vẻ hết sức bối rối làm mọi người cười ồ cả lên, và sự làm ra vẻ hết sức bối rối của anh lại để lại dấu ấn trong tiềm thức của mọi người: Đó là một bữa tiệc vui vẻ và dễ chịu!
Chính vì thứ rượu mùi khiến cho Aurore phải ngồi chết trân trên chiếc ghế trường kỷ, phải chịu đựng cuộc thoại với ông chủ nhà tuôn ra như những tràng pháo đại bác khi ông ta đến ngồi cạnh chị, ngay phía dưới bức chân dung của một viên luật sự bào chữa, ông ta nói: "Cuốn tiểu thuyết mới ra của chị thật khủng khiếp làm sao!"
Đã từ lâu rồi chị không còn tự bào chữa cho những tác phẩm của mình nữa, không chống đối lại như hồi đầu chị vẫn thường làm, cũng không chống lại dù là với vẻ hài hước. Ông tự thấy cuốn sách đó thật " KHỦNG KHIẾP" thì chị cũng thấy ông ta thật "KINH KHỦNG".
- Tôi không hiểu chị muốn nói đến cái gì khi chị nói "GIỐNG" bởi ngay cả tôi cũng không biết bức hình này giống cái gì. - Aurore trả lời Babette.
- Trông nó cứng nhắc, - Babette trả lời.
- Ðúng thế, - Aurore gật đầu xác nhận và thêm vào, - cứng nhắc VÀ BUỒN THẢM.
- May mà ngoài đời chị không giống như vậy! - Gloria đột nhiên xen vào.
Aurore nhìn sang bức ảnh đặt bên cạnh, đó là bức ảnh của Grand Oracle mà không một ai đặt ra câu hỏi xem bức hình đó có cứng nhắc hay sầu não không. Đó là bức hình của Grand Oracle, thế thôi, bức hình duy nhất ông cho phép xuất bản, cũng là bức hình mà ông gửi tới các thí sinh đang chuẩn bị làm luận văn để giúp họ có cảm hứng, đồng thời cũng là bức được tái bản nhiều lần trong cuốn Lagarde và Michard của thế kỷ XX. Một nhà văn, một tấm
hình. Một khuôn mặt duy nhất để thách thức cả một thế kỷ, một cái nhìn duy nhất để lặng ngắm cả một giai đoạn lịch sử. Kể từ đây, loài người đã trở nên vô hình, và loài người cũng đang già đi trong một trường đại học của xứ Oklahoma, loài người đã tiên đoán sự chết dần, chết mòn của nền văn học Pháp và sự đăng quang của các nước nói tiếng Pháp. Nhà văn đã dọn chỗ cho sự trường tồn của chính mình.
- Nhưng chị cũng giống như thế chứ, đúng không? - Babette vẫn không chịu buông tha cho Aurore. - Tôi không tin có sự phân cắt giữa nhà văn và tác phẩm của họ, giữa nội dung và hình thức, cũng như tôi không thể tin được rằng một nhà văn lại có thể ngây thơ trong những điều họ viết ra.
- Tôi không phải là giáo viên. - Aurore trả lời và tìm cách lẩn trốn cuộc tranh luận đang chuẩn bị diễn ra như một cuộc cãi vã trong gia đình mà ngay từ đầu chị đã định trốn tránh, nhưng nó đã bộc lộ ra do sự có mặt của chị trong cuộc hội thảo.
- Ô! Đừng có tìm cách né tránh như thế, - Babette vẫn tiếp tục - đối với chúng tôi chị đừng có làm như vậy. "Tội ác có lợi cho ai? Tác phẩm văn học có lợi cho ai? Những tiếng gào có lợi cho ai?". Chính chị đã lựa chọn viết những điều chị muốn diễn dạt hay cũng chính chị lựa chọn miêu tả những điều chị muốn viết. Ví như Cái chết của con thú chẳng hạn.
- Chị ấy có chọn đâu, đấy chẳng qua là sự cần thiết buộc phải vậy thôi! - Gloria xen vào.
- Nhưng là do chị chọn từ ngữ để diễn đạt chứ?
- Ðúng thế, - Aurore trả lời.
- Phải nói là màn diễn ấy khó thật, - Lola chợt lên tiếng, khi nhớ lại buổi đọc sách ngày hôm trước, nhớ lại những nỗi khó khăn để đưa bài đọc vào khuôn khổ, làm cho nó bớt đi về căng thẳng. để nhào luyện nó bởi một bài đọc quá đơn điệu mà nàng buộc phải cố gắng hết sức để chuyển cảm xúc vào giọng đọc.
- Quả thật là như vậy, - Aurore trả lời.
Và chị nhớ lại, một nỗi đau rất xa xưa, ngạt thở, gần như vô cảm giống một vết sẹo, nỗi đau đớn trẻ thơ trước con vật mà người ta ra lệnh phải giết nó. Thủ phạm gây ra bản án tử hình cho nó lại được công nhận sự xác đáng của mình bởi không phải do độc ác mà người ta ra lệnh cho chị kết liễu đời nó, mà do người ta không muốn kéo đài sự đớn đau không chịu đựng nổi mà chị lại là người duy nhất chịu trách nhiệm về sự đớn đau ấy. Ấy thế mà toàn bộ con người chị lại nổi loạn chống đối lại ý tưởng giết chóc, và trong suốt khoảng thời gian chị biểu thị thái độ lưng chừng NHÕNG NHẼO thì sự đau đớn lại càng làm cho con vật thêm vật vã đến nỗi mà những người có mặt tại đấy phải cầu khẩn chị liên kết thúc nhanh.
- Nhưng thưa bà, CẦN PHẢI KẾT THÚC THÔI! - Người bác sĩ thú y đã nói với chị trong lúc chị đang kề sát miệng mình lên vành môi đen của con chó nhỏ. Chị hy vọng nuốt vào bụng mình nỗi đau đớn của nó, chị muốn nghiến ngấu sự vật vã của nó. Ðứng trước con vật sắp bị xử từ. toàn bộ tấm thân con trẻ của chị chẳng còn nhìn thấy điều gì ngoài việc được bay vào không gian và bay mãi, hai cùi tay áp sát cạnh sườn để cố sức tạo đà. "ĐỪNG CÓ DẬM CHÂN MÃI MỘT CHỖ NHƯ THẾ". Nhưng chị có dậm chân đâu, mà chị đang nhảy lên, để thoát ra, bởi vì tất cả các lối ra đều bị canh giữ, bị vây hãm trong một vòng tròn người lớn đứng xem cảnh tượng diễn ra. Chị muốn trốn đi ra từ phía trên, phía nóc nhà hay cả phía bầu trời. Sau đó. nhìn chằm chằm vào chiếc vảy ngắn của mẹ lọt thỏm giữa rừng chân vững chãi của bọn đàn ông như một cọng rơm, chị chạy bổ đến đó, giằng xé đến độ xé tung nó, đánh đấm túi bụi, ngay lập tức chị bị dẫn lại hiện trường, trước con vật, chị lấy giầy giẫm nát đầu nó, con vật giãy giụa trong những động tác hấp hối. Nữa đi, đạp thêm một lần nữa, mẹ chị đứng cổ vũ - NÓ SẮP CHẾT ÐẾN NƠI RỒI.
- Ðúng à? Cái gì đúng mới được chứ? - Babette hỏi lại.
Chị tìm cách lẩn trốn, nhưng Babette, Gloria và cả Lola nữa - ba cặp mắt đang trừng trừng nhìn chị chờ câu trả lời. Cái nhìn bối rối của chị vô tình chạm phải chiếc hộp, trong đó con vật không còn động đậy nữa:
- NÓ GẦN NHU CHẾT HẲN RỐI ĐẤY! - Aurore trả lời.
Gloria búng nhẹ mấy cái vào thành hộp để thức tỉnh con chuột nhưng không thấy động tĩnh gì, chị tìm kiếm xung quanh một việc gì đó có thể gạt bỏ được những cọng rơm. Tay cầm một chiếc cán thìa, Gloria gạt nhẹ những cọng rơm sang một bên, phía bên dưới con chuột đang bị kẹt trong một tư thế khó coi: Ê, cử động một chút đi chứ, Gloria vừa ra lệnh vừa lấy cán thìa gạt nhẹ mình nó. Con vật không hề có phản ứng gì, chị liền cầm cả chiếc thìa, lúc đầu là chọc nhè nhẹ, sau đó ấn cán thìa vào thẳng bụng nó. Chị dùng miệng thìa để nâng đầu nó lên:
- Trời cao đất dầy ơi, nó chết rồi! - Chị kêu lên.
Thông báo đó ngay lập tức được truyền sang tất cả những người đàn bà đang đứng cạnh, khiến họ đồng thanh kêu lên: NÓ CHẾT RỒI! Họ xúm xít chạy lại đứng vòng quanh chiếc hộp, nhưng đúng vào lúc đến lượt họ chính thức xác nhận cái chết của con chuột thì nó bỗng phát ra những tiếng rên rồi một chân co lại áp sát vào thành bụng. Những người đàn bà lại kêu lên: Nó chưa chết, nó chưa chết! Với một sự hoảng loạn điên cuồng theo thói quen của phụ nữ khi nhìn thấy một vài con chuột nhắt chạy loanh quanh dưới chân họ. Giật thót mình. Gloria rút thìa ra khỏi hộp và con chuột ngã dúi dụi giữa những cọng rơm và vẫn cứ tiếp tục hoảng loạn trong cơn co giật. chỉ có một động tác, Aurore đã nhận ra ngay lập tức và điều đó làm chị đứng lặng đi vì sợ hãi.
Số phận đã đeo đuổi chị về tới tận vùng đất được bảo vệ để chống lại tất cả mọi cuộc tấn công từ bên ngoài, vùng đất ấy lại là một gian nhà bếp toàn là đàn bà và nằm chính giữa châu Mỹ, trong một bang nổi tiếng là bình yên, trong tuột buổi sáng mùa xuân ấm áp, ở một thành phố nhỏ thơ mộng đang chuẩn bị tổ chức đón lễ Phục Sinh. Cứ viết thì cuối cùng sẽ trở thành hiện thực. Liệu cái chết của con chuột có phải là do chị bịa ra không? Bởi vì lẽ ra chị đã có thể viết nó, và nó sẽ trở thành hiện thực ngay trong những từ ngữ mà có lẽ chị sẽ chọn để nói ra và cái sự thật mười mươi trên ngươi ấy sẽ cuốn phăng chị đi vượt qua tất cả những thứ khác.
- Trò chơi chữ, trò chơi chết, - Babette nói.
- Leiris? - Gloria hỏi.
- Không, Lavie, nó được phát âm như vậy. - Babette trả lời.
Ở phía đối diện, trước hình nước tẩy lễ, viên cha xứ đang đọc cho các con chiên của ngài: "Ở cửa ra vào của ngôi mộ, những người phụ nữ nhìn thấy những tảng đá di động, họ sợ hãi lùi lại". Một bé gái mặc chiếc váy đẹp nhất, màu vàng lộng lẫy, trong suốt buổi sáng bé đã run rẩy vì sợ trời sẽ không đủ ấm để có thể để lộ cánh tay trần; một bé gái đã khẳng định rằng em rất nóng để không khoác lên chiếc váy vàng lộng lẫy của mình chiếc áo choàng mùa đông cũ kỹ; một bé gái đã ngủ dậy từ rất sớm để sửa soạn chiếc váy đẹp chỉ được mặc trong các dịp lễ, bé đã không muốn ăn sáng vì sợ làm bẩn váy, bé đã quay đi quay lại nhiều lần để cảm nhận được vẻ đẹp của chiếc váy; một bé gái đã cãi cọ với bọn anh trai của mình trong xe ô-tô trên đường tới nhà thờ; một em gái như bừng tỉnh trước lời nói của viên cha xứ và tự lẩm nhẩm trong đầu "Sao họ lại sợ nhi. Chúa hồi sinh đây mà!" Với giọng trong trẻo và hạnh phúc, bé hát vang cùng với tất cả dám con chiên trung thành: Chúa phục sinh. Chúa phục sinh! Song quả thực bé hoàn toàn tin điều đó, bằng tất cả niềm vui và nghị lực phi thường của mình, bé tin rằng Chúa hồi sinh!
Middleway, Kansas, gói quà này được gói bọc cẩn thận trong những tấm giấy lụa màu óng ánh mềm dịu mà Aurore đã lần lượt giở từng chiếc phong bì để tìm lại được gói quà tồi tệ nhất của một thứ kỷ niệm bất di bất dịch. Cái
xác chết nhỏ xíu ấy đã xuất hiện từ cuốn sách này sang cuốn sách khác để cuối cùng theo chị đến tận đây, giống như một sự dọa dẫm chết người. Thế là cuối cùng nó đã tìm thấy ta, chị nhủ thẩm.
"Tất cả đứng vòng quanh chiếc chảo lớn quay tròn để lần lượt vứt vào đó những mẩu ruột bị ngộ độc", Babette bỗng cao giọng nói với khán giả - những người đàn bà tội nghiệp đang ngồi xung quanh bàn. Chị nói một cách đắc thắng vênh vang, chị muốn bọn người dốt đặc đang ngồi kia phải nể phục trước tài của chị mà phải ngậm hết miệng lại: Macbeth , hồi 4 cảnh l.
- Nhân đôi, nhân đôi rồi lại tiếp tục nhân đôi, ngọn lửa ca hát trong chảo lửa đang run rẩy. - Lola đáp lại bằng một thứ tiếng Anh rành rõ trong sáng làm giảm bớt sự cứng nhắc trong giọng của nàng, hay đúng hơn là nó được diễn tả một cách tự nhiên hơn so với khi nàng nói tiếng Pháp. Babette ngạc nhiên hết sức liền hỏi xem nàng có biết đến vở kịch này không.
- Tôi đã từng diễn nó. - Lola trả lời.
- Phu nhân Macbeth, chị không đùa chứ? - Babette hỏi vặn lại dáng chừng như chị khó có thể tin nổi điều đó.
- Chẳng có nhiều vai khác thích hợp với tôi hơn trong vở đó. Kỷ niệm của 5 buổi trình diễn ở Luân-đôn và những lời phê bình của giới cầm bút đã buộc vở diễn phải hạ màn vĩnh viễn, giờ đây bỗng quay trở lại với nàng trong nỗi niềm cay đắng. Tại sao người ta lại giao cho nàng một vai diễn trái với tính cách của mình đến thế”? Và tại sao nàng lại đi đâm đầu vào nhận lấy sự thách đố quá lớn đó? Cả phòng diễn là một lỗ đen ngòm làm nàng xây xẩm mặt mày. Nàng lần giở lại trí nhớ, nàng kiếm tìm để nhớ lại những đồ vật mà những mụ phù thuỷ già thường ném vào trong chảo nấu.
- Một xâu rắn, một tấm da thằn lằn, một ngón chân ếch, một mắt cú mèo, - Babette trả lời giọng hồ hởi.
- Một chiếc răng chó, một chiếc nanh sóỉ, - Lola thêm vào.
- Một bàn tay khỉ, - Aurore rụt rè góp chuyện.
- Các người có muốn thêm một con chuột không? - Gloria vừa nói vừa cười nắc nẻ, - tôi sẽ góp phần bằng con chuột này!