Kể từ lúc Gloria và Babette trở lên nhà tắm, Lola Dhol như lả đi trên chiếc ghế đẩu, hai bàn tay che mặt như thể nàng không muốn nhìn thấy con chuột đang chết dần đi trong hộp. Đôi bàn tay nàng bị tổn thương nhiều quá, phần cánh tay nhăn nheo, và Aurore nhận thấy người đàn bà chỉ nhỉnh hơn chị một tí tuổi này đã trở thành một bà già.
Kể từ khi dì Mimi làm cho tuổi già của mình càng già thêm bằng kiểu đầu nữ hoàng và quàng quanh cổ một dải lụa nhung màu tím, thì tất cả mọi người xung quanh Aurore không còn làm ra vẻ hãnh diện khi về già, và cũng kể từ khi những người đàn bà cận kề chị tập có thói quen cho qua thời kỳ lên bà để chuyển hẳn sang thời kỳ của hàng chục năm về sau thì chẳng còn ai già đi nữa. Nghỉ hưu - cái lỗi thị hiếu này, làm ngạc nhiên những quý bà danh giá ở độ tuổi từ 60 đến 70 đang vào thời kỳ sung sức để làm chủ mọi khả năng về phương tiện thân thể cũng như trí óc. Không một còn ai phàn nàn về sự ra đi của tuổi tác nữa. Các bà nói về sự xuống cấp của chế độ ăn kiêng, về sự thiếu sinh lực, về sự cần thiết của nghỉ ngơi, và tệ hơn nữa, họ nói về một căn bệnh mãn tính và nhờ vào việc luyện mắt thường xuyên họ đã đẩy lùi được căn bệnh viễn thị lúc nào cũng rình rập từ rất sớm. Bất kỳ nơi nào khi các bà để mắt tới thì sự già nua được loại trừ và được ban phép lành. Ngược lại, điều này có thể do sự thay đổi của chính mình mà các bà nhận thấy tất cả những người xung quanh như trẻ ra, và các bà lại chúc mừng mọi người vì sự vui vẻ và hạnh phúc của họ!
Kể từ khi làm bạn với Leila, chỉ duy nhất Bobinette kết tội năm tháng, có vẻ đối với loài chó thời gian thường trôi nhanh gấp bốn lần. Nó đã béo lên rất nhiều, kéo lê sau bà chủ cái bụng tròn to nặng nề trong một chiếc áo choàng len đỏ. Hai viên bi màu xanh nhạt chỉ trực nhảy xổ ra khỏi tròng mắt.
- Thật không thể tin nổi là mình lại gắn bó với nó đến thế, - vừa nói Leila vừa lấy tay quệt bỏ lớp kem sủi bọt trên miệng cốc ngăn không cho chị uống. - Lúc này để có thể mua được nó ở cái giá trước đây, có lẽ mình phải đi đến mười chuyến ấy chứ!
Aurore thầm hỏi không biết liệu người bạn mình đang nói đến giá trị mà năm tháng đã cướp đi của con chó hay nói đến sự mất giá của chính mình trong nghề này.
- Mình sẽ đi Mỹ, - chị thông báo, - đến Middleway.
- Mình có xem một tập phim được quay tại đó có tựa đề Những cô gái ở xứ Middleway hay một cái gì đó tương tự như thế…
Leila đổ dồn vào con chó nhỏ của mình nỗi ám ảnh của chị về sự già nua. Chị để ý tới lớp mỡ vùng quanh lưng của Bobinette, đến sự vàng răng và nhất là sự bạc trắng vùng mũi, căn bệnh này phát ra rất nhanh. Leila đã nhuộm mũi cho Bibinette và chùm lông xung quanh mõm màu đỏ rực đến nỗi mà Bobinette hình như đang ngậm một bó đuốc cháy rực ở miệng.
Để làm hài hòa, giảm bớt ấn tượng cục bộ quá lộ liễu đó, Babette đã nhuộm thêm một túm lông nữa giữa hai vành tai: Nó đẹp quá, con chó của tớ! Rồi chị lại tiếp tục giảng giải cho Aurore hay rằng chính cái sự lai tạo của Bobinette đã làm cho nó trở thành một con vật duy nhất có một không hai, bởi nếu như lúc nào con người cũng có thể thay con chó nòi bằng một loài vô tính thì sự phối hợp giống để sản sinh ra Bobinette là điều không thể làm lại được lần thứ hai.
Leila sửa sang cho con chó của mình như thể sự già đi rốt cuộc chỉ là sự hao mòn. Đã từ rất lâu, để bảo vệ cột sống cho Bobinette, chị đã bế nó mỗi khi lên xuống cầu thang bộ. Ngay khi những vấn đề về tự do phản lại nòi giống được bàn tới thì Bobinette vẫn được ưu tiên trước tất cả mọi người. Có một lần trong đợt điều trị có hiệu quả nhất chống lại căn bệnh thoái hóa cơ tự nhiên của toàn bộ các bộ phận trong cơ thể, chị đã bắt nó phải nuốt hàng loạt các loại vi-ta-min có trên thị trường. Lại nhân việc Aurore đi Mỹ, chị đã nhờ mua hàng tá thuốc Mélatonine (thuốc chống lại căn bệnh Mélanin - một căn bệnh hắc tố trên da) để dùng cho việc tẩy rửa các tế bào cho con chó đáng yêu của chị trước sự tấn công tàn bạo của thời gian.
Về phần mình Leila già đi trông thấy, ngực bắt đầu sệ xuống, bụng chảy ra và đôi mắt cá chân trở nên hết sức nhạy cảm. Này nhé, cậu chẳng có sự lựa chọn nào hết: hoặc là cậu có cái bụng bự với đôi chân mảnh mai, hoặc là có đôi chân vững chãi song bộ ngực lại lép kẹp. Kiểu gì thì cũng tương đối tốt đối với bọn chúng. Trong tâm khảm, không chắc là chị đã không cảm thấy vui sướng về sự xuống mã của chính cơ thể mình, như là một sự trả thù hướng về bọn đàn ông, - những kẻ đã từng sờ mó, bóp nắn hôn hít rồi bới tìm cơ thể chị. Chị sẽ bắt chúng phải trả giá đến cùng để rồi như trong một cơn ác mộng, chúng thức dậy với một xác chết trong vòng tay chúng. Vẫn chưa đến đoạn ấy đâu! Thế là, bụng lại phồng lên, chị lại kích động họ trong lúc thổ lộ với họ rằng chị đang mang một khối u dạ con to gần bằng trái bưởi trong bụng!!! Chỉ có cái chết nhãn tiền của Bobinette là thật sự đe dọa cân bằng mong manh ấy.
- Mình hứa với cậu khi nó không còn tồn tại trên thế gian này nữa, mình sẽ mua tặng cậu một con khác, - Aurore hứa với chị một cách chắc chắn.
- Nhưng đâu còn là nó nữa.
Leila từ chối, nước mắt lưng tròng.
Lola đứng dậy hít một hơi dài giống như một người thợ lặn vừa ngoi lên khỏi mặt nước. Nàng đi về hướng cửa sổ: Mình cảm thấy không được khỏe lắm. Sáng nay, mọi thứ đều tồi tệ, nhưng không còn là mình nữa. Aurore mời nàng đi cà phê, Lola từ chối vì nàng thấy trong bụng đang anh ách thứ rượu rhum. Aurore nghe rõ tiếng nàng thở. Nàng đang tìm kiếm nhịp thở của mình mỗi lúc một sâu hơn và hoảng hốt vì không tìm thấy nó. Nàng đứng dựa vào thành cửa sổ và Aurore qua ánh phản chiếu trên lớp kính nhìn thấy bàn tay dài của nàng đang sờ soạng mặt kính. Nàng đang tìm cách để thoát ra.
- Cửa vẫn còn đang khóa, - Aurore lên tiếng.
- Lúc tôi có việc làm thì tôi lại chế diễu nó, Lola nói, mắt nhìn cửa sổ - tôi đã diễn khi cho rằng điều đó quấy rầy tôi, và sau đó khi tôi đã bắt đầu hiểu ra, khi tôi bắt đầu yêu thích nó, khi tôi biết rằng đóng một vai nào đó không phải chỉ là chìa khuôn mặt chiếc sáng và đọc ba từ được viết to tổ bố trên tờ giấy trắng hay di chuyển giữa hai đường phấn. Khi tôi đã muốn tham gia, muốn thoát ra khỏi chính mình, để trở thành một con người khác, nói tóm lại, là để đóng phim thật sự: Không còn gì nữa.
Chị hiểu điều đó chứ! Lola lại gõ nhẹ lên mặt kính - chẳng còn vai diễn nào nữa dành cho phụ nữ trong ngành điện ảnh. Chỉ rặt những phim hành động, bọn đàn ông đồng tính luyến ái thích bận đồ của phụ nữ… cái mà tôi muốn diễn hiện nay… nàng nói trong lúc quay về phía Aurore - tôi thích một nhân vật thật đẹp! Chị hãy viết cho tôi, một nhân vật thật đẹp.
Trong sâu thẳm những cuốn tiểu thuyết của mình, Aurore đã đánh cắp khuôn mặt của Lola để gắn cho những nhân vật của chính mình, ít nhất là trong hai thiên chuyện, Lola đã trở thành người mẹ ích kỷ và xinh đẹp, trẻ trung và ác độc của các nhân vật chính nhỏ tuổi. Chính từ miệng Lola mà chị đã cho thốt ra những từ như: Phải xử tử nó, đừng có mà dẫm chân tại chỗ như thế, nó gần chết đến nơi rồi, và hôm trước, khi Lola đọc về cái chết của con vật, Aurore ngắm nhìn khóe miệng người nghệ sĩ như thể khóe miệng của mẹ chị đang được tái tạo ở đó. Giữa đôi môi nhăn nheo cũ kỹ, ngôn từ phát ra nhợt nhạt, màu sắc không còn nguyên vẹn, khóe miệng đã từng được yêu biết bao nhiêu đang loãng dần rồi tan biến đi trong ánh sáng. Khuôn mặt của mẹ chị chẳng còn tái hiện lại nữa.
Đứng ngược sáng, thân thẳng đứng, bàn tay nhăn nhúm, Lola đẹp tuyệt vời. Aurore liên tưởng đến một bà chủ tiệm rượu mà chị đã có dịp hội ngộ ở một vùng quê xa xôi hẻo lánh, trong một ngã ba ranh giới của vùng Amazon. Chị đã ngay lập tức muốn tặng vai này cho Lola. Chị đã miêu tả nhân vật đó cho nàng như một Ava Gardner của vùng nhiệt đới. Khóe miệng mĩ miều nguệch ngoạc dưới lớp son môi, khóe mắt héo hon chứa một cái nhìn hung bạo của người đàn bà xứ Péru… Chị ta đã thuộc loại quá lứa nhỡ thì lại nghiện rượu và thuốc phiện, chuyên nói dối và hay gây sự, hợm mình và lại độc ác, nhưng ả ta lại làm nên những trận cuồng phong. Chị chuyên bận quần soóc trắng, đứng hế hênh ngoài ban công, và giết muỗi ngay trên cặp đùi vốn đã rất khó coi. Giới mày râu đi ngang qua trước cửa quán Estanco của ả thì, đầu cứng đơ còn mắt thì sáng lên. Trong phạm vi năm trăm kilomet, ả ta nổi tiếng là thứ đồ vật giải trí duy nhất… Ả ta cũng biết rất rõ điều đó và…
- Không phải là một mụ già đâu, không nghiền rượu hay ma túy gì hết, - Lola vui vẻ ngắt lời - những chuyện nháo nhào tầm phào như vậy người ta luôn đề nghị tôi đóng chán ra rồi! Không, phải là một nhân vật đẹp…
Nàng giống như các cô bé chọn đóng vai các nàng tiên hay công chúa để được trưng diện các bộ váy lộng lẫy. Nàng cũng giống như các siêu sao mong manh không dám vứt bỏ đi nhân vật không chắc chắn của họ, và họ phân vân trước tất cả những gì có thể làm thay đổi hình ảnh của mình. Để làm họ chấp nhận một vai diễn, ta cần phải nhồi sọ họ bản sơ lược tóm tắt của kịch bản bằng những tính từ rườm rà, phải thêm vào sau mỗi dấu hiệu tiêu cực, NHỮNG MỸ TỪ RẤT ĐẸP, RẤT DUYÊN DÁNG, TRÀN ĐẦY VẺ QUYẾN RŨ VÀ KHÔNG THỂ THIẾU ĐIỀU HẤP DẪN, MỘT VẺ ĐẸP TUYỆT MỸ. Lẽ ra khi đề cập câu chuyện về Ava Gardner của xứ Péru, Aurore đã phải thay đổi hết tất cả các loại tính từ miêu tả và Lola rốt cuộc cũng chỉ được nghe một câu chuyện về đam mê, về tình yêu. Làm thế nào để cho nàng cũng như độc giả hiểu rằng chính mình cũng chỉ là những kẻ a-ma-tơ về vẻ đẹp mà thôi, rằng xấu không có nghĩa là điều xấu xa tệ hại, và đẹp cũng không thể diễn tả hết được vẻ đẹp, rằng có rất nhiều phương tiện quanh co, liệu chăng có tồn tại những chặng đường đi tinh tế hơn để có thể đạt tới được mà không nhất thiết phải nó ra? Aurore im lặng giữ trong tim mình câu chuyện về Ava Gardner của xứ Caballo Cocha và bỗng nhiên bất bình với chính mình vì đã tiết lộ nó và đương nhiên câu chuyện đã bị khám phá.
Lola tự biện hộ cho chính mình, nàng khẳng định rằng người phụ nữ vẫn có thể giữ được vẻ đẹp cho tới tuổi 50 thậm chí còn hơn thế nữa. Cái "hơn thế nữa" này là đòn tuyệt hảo. Để nói lên tuổi tác của mình, nàng phải tính theo từng thời kỳ. Nàng không sao chấp nhận nổi những thứ mà Aurore thường nhìn thấy và những thứ mà công chúng biết tới. Không phải do già đi mà tôi trở thành như vậy, Lola vẫn tiếp tục nói, đấy là do tôi có những nỗi buồn. Nước mắt nàng chảy tràn trề thấm đẫm khuôn mặt. Toàn bộ thứ nước mặn này bao quanh mắt, chúng làm tôi nhói buốt ở mũi rồi lại chảy ngược vào trong.
Giá như tôi có được một chút hạnh phúc, một niềm vui, niềm vui duy nhất. Giá như người ta tìm được cho tôi một vai diễn thật đẹp thì mọi điều muộn phiền sẽ tan biến hết đi, chị biết đấy. Tôi còn nhớ, hồi trước, khi tôi tham gia vào các buổi tiệc tùng, khi tôi uống quá chén và nhất là khi tôi phó mặc tất cả cho đời, thì chỉ khoảng 15 ngày trước khi vào quay một bộ phim mới người ta nhắc nhở tôi giữ gìn, ăn uống có điều độ một chút, một số buổi tập thể dục và, nàng vung tay búng tách một cái - tôi lại xinh đẹp như một thiên thần.
Aurore nghĩ tới tất cả những vai mà Lola đã từng đóng, đến vòng tròn bất tận của giới đàn bà mà nàng đã từng cho mượn tiếng, đến những số phận đã nhập vào con người nàng, đến khuôn mặt nàng mà kể từ đây đã trở thành khuôn mặt của những nhân vật lịch sử hoặc của các nữ nhân vật chính trong các cuốn tiểu thuyết. Những vai diễn của nàng cũng chẳng gây được ấn tượng cho Aurore nhiều hơn, những hình ảnh được chiếu trên phông trắng trong các rạp chiếu phim không thể tồn tại mãi mãi trên màn hình. Dù cho các hình ảnh ấy có lớn dần lên trong lòng khán giả, thì Lola vẫn không hề tỏ ý ăn năn hối hận về những cảm xúc mà nàng đã gây ra trên màn ảnh rộng tinh nguyên, nơi đã phấp phới bay những hình ảnh của nàng.
Nhưng lần lượt những khuôn mặt được tạo ra từ khuôn mặt nàng, những khuôn mặt mà nàng đã từng cho mượn cái núm đồng tiền, cái nốt ruồi son, xúm lại xâu xé nàng. Xin đừng đánh cặp khuôn mặt của tôi, những người đàn bà Phi châu đã cầu khẩn với Aurore như vậy khi chị muốn chụp ảnh chân dung của họ. Xin đừng đánh cắp tâm hồn của tôi! Đến nỗi mà kể từ bữa đó, chị không còn đem theo máy chụp hình mỗi khi đi thị sát nữa. Ta đã đánh cắp khuôn mặt của Lola. Khuôn mặt đó nghỉ ngơi, không thể quên trong tâm khảm biết bao người, nhưng còn nàng, nàng đã mất nó.
Những nữ minh tinh màn bạc tài ba thường thoát phàm. Các nàng chỉ xuất hiện trở lại, giống như Lola, do một chứng bệnh mà người ta nói là căn bệnh ấy thường đóng dấu ấn cho họ, rằng căn bệnh này hiện hữu trên khuôn mặt nàng, vừa dĩ nhiên và thê lương, không hề có một sự trang điểm trá hình nào để che dấu nó đi.
Và Aurore lại nghĩ tới các nhà văn cũng như các nghệ sĩ, họ không nên cho các nhân vật của mình mượn quá nhiều vì sợ lại mủi lòng mỗi khi câu chuyện hay vai diễn kết thúc. Chị nghĩ đến những lúc vất vả nhọc nhằn khi ngồi viết, sự kiệt sức khi tác phẩm cuối cùng cũng được hoàn thành. Người ta không thể luôn tạo ra nhiều thế mà không chết đi, chị thầm nói, và chị đã nhận ra rằng mình đang say mê mẩn Ava Gardner của xứ Amazone và chị cũng ý thức được rằng mình đang đi tới bước ngoặt của một cuốn tiểu thuyết cũng giống như đang đi tới ngã ba của một con sông, tìm lại được ả đào của xứ Caballo Cocha. Sự đối đầu ám ảnh bất tận bắt đầu. Lola hoàn toàn có lý, đó không phải công việc của người nghệ sĩ mà là công việc của một nhà văn. Nhưng trong đầu Aurore từ "công việc" đã được thay thế bằng từ "vai diễn". Bất giác chị nói: Đó là một vai diễn cho ta.
- … Ngành điện ảnh không còn ưa chuộng phụ nữ nữa, - Lola vẫn tiếp tục cái điệp khúc cũ mèm của mình. - Nhiều khi tôi muốn biết bọn con gái cùng thế hệ tôi trốn biệt đi đâu hết khi mà bọn họ không phải là những đại sứ hòa bình của tổ chức nhân đạo vì trẻ em?
- Tôi nghĩ là họ ở trên các sân khấu kịch, - Aurore trả lời.
- Sân khấu à, sao lại vẫn là sân khấu, - Lola rên rỉ.
Khi ở tuổi này, mẹ nàng đẹp hơn nàng rất nhiều. Bà luôn tự phấn đấu để nổi danh, nhờ vậy mà bà trở nên rất cứng cỏi trong nghề nghiệp. Da thịt bà đã bị hủy hoại đi và bà luôn tự thần tượng hóa chính bản thân mình. Bà sẽ còn giữ mãi cùng một hình hài này cho đến lúc chết. Mù lòa, bà vẫn nhận rõ từng xăng-ty-mét của độ sâu trên sàn diễn. Bán thân bất toại, bà vẫn biết học lại từng cử chỉ để bắt đầu lại cuộc sống. Càng ngày bà sẽ lại càng lún sâu vào sàn diễn. Hết lượt này đến lượt khác, tấm màn sân khấu sẽ hạ xuống che phủ con người bà song chúng lại phơi bày ra khuôn mặt cứng nhắc như gọt đẽo, như chiếc mặt nạ bằng đá cẩm thạch có một lỗ hổng của miệng mà từ đó phát ra những âm thanh, giọng nói của người nhắc vở.
Khi nàng quay trở lại với vai diễn Nora, mẹ chỉ nhắc cho nàng hay rằng nàng đang phạm một sai lầm lớn khi muốn trở thành một nạn nhân của nó. Lola cố gắng tìm lại những từ vừa lóe sáng trong tính cách của mẹ nàng: "Đó là người đàn bà có thể làm bất cứ điều gì bà muốn trong giới đàn ông, mà những người đàn ông này vẫn không hề hay biết gì cả". Nàng tự hỏi lời khuyên này có vượt quá phạm vi của một trò chơi đơn thuần trong ngành sân khấu để vận dụng tính ôn hòa được tích lũy trong suốt cả một đời người, sự ôn hòa của một người đàn bà trẻ đẹp, ưu tú xuất sắc luôn phải gượng ép trong cuộc sống, phải sống theo mệnh lệnh và nghĩa vụ của cuộc hôn nhân với người đàn ông lãng mạn và thầm lặng lại già hơn bà rất nhiều tuổi. Người chồng ấy không bao giờ muốn biết một thứ gì ngoài ngành sân khấu, và cuộc sống của ông ta được diễn ra trong phạm vi giữa sân nhà và khu vườn, đối diện và cúi rạp trước quần chúng đông đảo mỗi tối. Ông đã giữ được người vợ trẻ đẹp của mình bằng cách giống như chú ngựa xiếc được thả lỏng dây cương dài, ra sức tích lũy cho bà thật nhiều kinh nghiệm, trong khi đó thì vợ ông - nếu bà mà thoát ra khỏi nơi đấy thì chắc chắn một điều, bà sẽ dấn thân vào sự nghiệp điện ảnh.
Điện ảnh ư? Chẳng có gì là nghiêm túc cả. Có thể là có đấy, song đó chỉ là về phần đạo diễn, về những nhà sản xuất phim truyện, giám đốc nhiếp ảnh còn về phần diễn viên thì không, hay chí ít là trong trường hợp của Lola. Nàng không có cảm giác đó là một sự nghiệp thực sự, mà chỉ để được quay trở lại thời thơ ấu mà nàng đã không có được, khi nghe người ta kể cho nhau nghe đủ các thứ chuyện và phân phát cho nhau các vai diễn.
Chín trên mười lần chuẩn bị thì cuối cùng cũng chẳng ra cơm cháo gì, dự án nguội lạnh dần đi. Do thiếu nguồn cảm hứng cần thiết rồi chết hẳn. Cuối cùng, khi nàng bắt đầu vào diễn thì đó quả như ngày hội và chỉ kéo dài được chừng mươi ngày, rồi sau đó nàng lại cảm thấy chán ngấy muốn chết đi được. Thế là nàng lao ngay vào một mối quan hệ ái tình để giết thời gian. Mọi người ai nấy đều làm mình làm mẩy rồi tất cả lại đâu vào đấy bởi những bản hợp đồng đã quy định rõ ràng công việc của từng người, và số tiền mà những câu chuyện kiểu ấy được trả giá, hóa ra lại có giá trị hơn tất cả những tình cảm yêu đương hay sự phản bội tùm lum. Vào một ngày nghỉ cuối tuần, nàng rời đi Thụy Sĩ để nạo thai. Khi trở về, nàng vật vã vì bị cơn sốt hành hạ, môi khô khốc, phần bụng dưới quặn đau, máu ra xối xả, nàng chuẩn bị ra trường quay.
Lúc đó, nàng đang đang đóng trong những bộ phim của Chàng Người Pháp. Nàng không còn yêu anh ta nữa. Nàng lừa dối anh ta mọi nơi, mọi lúc, ngay cả khi đi quay với các diễn viên nam trong đoàn, những vận động viên nhảy sào, những người thợ điện. Nàng ngoại tình ngay dưới mắt, trong đầu anh ta, trong căn phòng tối đen này giữa những ống kính ca mê ra. Nàng lừa dối tận sâu trong đáy mắt anh ta mà giờ đây không còn nhìn thấy gì nữa, hay chí ít là nàng tin như thế. Cho đến tận khi anh ta quyết định chọn bóng của một đôi tình nhân đang nấp trên nền phông trắng làm trò chim chuột để làm băng quảng cáo cho một bộ phim vừa quay xong, thì đó lại chính là nàng và một gã tình nhân ất ơ mà nàng vừa vớ được. Thế là những cái bóng của hai cơ thể quấn chặt, ôm ghì nhau được phóng đại và biến dạng đi, được dán lên hàng ngàn những bức tường, ngã ba, nơi công cộng… Sau khi đã bêu riếu nàng chán chê trước công chúng, anh ta lại tìm cách để cho nàng biến khỏi các loại màn hình.
Kết quả là Lola chưa bao giờ là một diễn viên thực thụ. Nàng đã thể hiện trí tưởng tượng thẩm mỹ của Chàng Người Pháp. Chính anh ta đã sáng tạo ra nàng. Để nhập vai, nàng chỉ cần ngồi trước ống kính và thâu tóm được những hình ảnh phản chiếu của những giấc mơ của anh ta, thâu tóm mọi xúc cảm của anh ta. Trong Người đẹp khuôn mặt của Lola Dhol tràn trề dưới ánh sáng chói lòa, điều đó tương đồng với một sự trống rỗng tuyệt đối, Chàng Người Pháp đã ghi nhận điều đó trong cuốn hồi ký của mình: Không bao giờ một cái đầu có suy nghĩ lại có thể thâu tóm được ánh sáng, không bao giờ một vẻ mặt cho dù có là gì đi nữa lại có thể phản ánh được điều gì khác ngoài chính bản thân nó.
Còn về sự trống rỗng, thì phải nói rằng cô ta rất có khiếu. Tôi gào lên với cô ta rằng "Đừng có làm gì hết, phải tuyệt đối không được làm gì, đừng có nghĩ đến cái gì và đừng nhìn gì cả. Tôi chỉ cần cái bóng của em thôi, thế thôi!" Công việc của cô ta là phải tập hợp lại trong một thứ bong bóng và tĩnh tâm lại trong một giọt sương.
Nàng đóng trong bộ phim Chiếc Bàn Học, trong lúc đó nàng nghĩ rằng mình chỉ là một chiếc nút chai bằng pha lê. Mỗi lần quay, Chàng Người Pháp lại chọn một đoạn văn mới để lúc đọc nó, nàng chẳng hiểu gì hết và không có gì mà nàng đọc lại có thể gây ấn tượng. Nếu như khán giả nhận thấu cô hiểu thì họ sẽ bị cuốn hút theo những gì cô đọc, nhưng nếu khác đi, họ sẽ nhìn ngắm khuôn mặt cô, và trên khuôn mặt cô thì có hai hàng mi. Thế là sẽ có một vài khán giả đảo lại trí nhớ vốn rất lộn xộn của mình bài thơ Nữ Thánh Anne của Raphael, còn một số khác do chẳng hiểu gì về Raphael, sẽ có được tình cảm của sắc đẹp trinh nguyên giống như những ai vừa khám phá ra Raphael đã nghĩ ngay đến việc là được gặp mặt nữ thánh Anne!
Cô không hiểu gì cả à, cũng chẳng sao, điều mà tôi cần trên màn hình là khán giả khám phá ra Raphael, rằng họ phải biểu thị cảm giác lâng lâng của một vẻ đẹp tuyệt hảo, chứ tôi không cần họ phải nghe một nhà văn nói ngọng, cổ rụt lại vì nói tồi!
Lola vẫn tiếp tục nói:
- Khi tôi diễn với các nhà làm phim, họ chẳng biết họ muốn gì, nhưng họ mong muốn rằng tôi, cùng một lúc là Người Đẹp và Chiếc Bàn Học , để vừa là họ, vừa là một chút Người Pháp, khi tôi bắt đầu tự mình làm một điều gì đó, thì kết quả thật là khủng khiếp. Tôi cũng chẳng thèm đếm xỉa gì đến chúng, nàng nói, tôi tung hê tất cả, cả cuộc đời lẫn sự nghiệp của tôi.
Vào một ngày nắng chói chang, mùa hè và sâm-banh, nàng đã tuyên bố trước mọi người rằng nàng chẳng còn yêu thích gì hết ngoài việc được cười thả cửa. Rất nhiều năm say, dưới đáy vực thẳm của sự khốn quẫn, nàng đã đọc thấy trong một trang báo, có một tin vặt, “Lola Dhol thích cười”. Nàng không hiểu từ này. Nàng nhìn thấy những nếp nhăn, và những giọt nước mắt lấp ló, tức tưởi nơi khóe mắt, lăn dài theo những nếp nhăn. Mình nói đùa đấy, nàng lẩm bẩm, và mình chẳng thích thế một tý nào!
Aurore nhớ đến lời thổ lộ chân tình của Martine Carol vào cuối thời kỳ sự nghiệp của bà. Bà đã trả lời hết sức chân tình những câu hỏi kém phần dễ chịu, và bà đưa ra bằng chứng của một nghĩa cử thiện chí cảm động để hối lỗi, nói rằng bà đã lầm lẫn và chưa bao giờ là một diễn viên kỳ cựu, và rằng người ta đã cho bà những lời khuyên không lấy gì làm hay lắm, nhưng bà sẽ bắt đầu lại một cách vững vàng hơn. Hình ảnh đen trắng tô đậm thêm những đường nét dầy, trang điểm thái quá, bộ ngực nặng nề. Nỗi buồn thấp thoáng ẩn sâu trong cặp mắt đen của người đàn bà có mái tóc nhuộm vàng nói lên rằng bà đã linh cảm thấy rằng mọi thứ đã thật sự kết thúc. Bà im bặt, có lẽ phải mất một giây, lẽ ra ca-mê-ra phải thu trọn, phóng to cặp mắt ấy, cặp mắt đang bác bỏ tất cả mọi dự án trong tương lai để khán giả lại được nhìn thấy bà sắp tắm xong trong bồn tắm, có đầy bọt xà phòng, có rượu sâm-banh và hàng loạt các loại thuốc an thần. Ô! Cảnh cùng cực khủng khiếp trong ánh mắt của Marilyn bên thềm bể bơi. Nỗi buồn man mác thời thơ trẻ ấy mãi mãi chằng bao giờ có thể an ủi được trong cái nhìn tối sầm, khuôn mặt được đặt trong bàn tay giống như con chim câu hòa bình - khuôn mặt của kẻ sắp đi xa. Tạm thời ư? Không phải, mà là một chuyến đi mãi mãi không có ngày về. Những tấm hình xuất hiện sau khi bà qua đời đã tiết lộ tất cả những gì mà bà không còn có thể giấu kín được nữa. Lola có cùng một cái nhìn ấy.