G loria tự hỏi không biết sáng hôm đó Aurore đã mang chiếc hộp vô hình nào trong tay. Chị cảm nhận quá gần gụi là Aurore sắp kêu lên tiếng kêu mà bé Aurore đã hét lên ở nơi đó, khi người đàn bà tốt bụng nọ muốn mang giúp bé hộp giày, quá gần gụi với nỗi buồn khủng khiếp khi bỗng nhiên Aurore cảm nhận được sự thiếu vắng, sự thiếu vắng vĩnh viễn do sự ra đi đột ngột của bố mẹ bé. Nắm tay nhỏ túm chặt mãi váy mẹ mà bé không muốn rời ra.
Khi Gloria quay đầu lại, nhìn thấy con người Aurore chân cẳng trần trụi, dưới chiếc áo chui đầu dùng làm áo ngủ, trong con người Aurore rõ ràng có hình ảnh của đứa trẻ bị bỏ rơi ở đó, ở vùng đất châu Phi xa xôi, Gloria muốn xiết chặt người bạn gái vào lòng và hôn lên vầng trán, nơi mái tóc đã mọc lại dày dặn.
- Mình cảm thấy khốn khổ quá! - Aurore nói, - mình thức dậy quá sớm và tự mình tiêu hao đi sinh lực của chính mình, giống như một chiếc chảo thủng. Mình chỉ còn lại tí chút sức lực đọng lại nơi đáy chảo, một giọt mà mình buộc phải tiết kiệm để trụ vững cho tới lát nữa. Bởi vì nếu sở thú gọi đến thì mình phải làm điệu bộ vui vẻ, phải thuyết phục được họ là có đủ khả năng chăm sóc mấy chú khỉ con. Mọi người chỉ quen xét đoán bạn qua sự hăng say, sự đam mê … và nghị lực thôi.
- Đó là sự thay đổi giờ giấc, - Gloria vừa nói vừa thu dọn chỗ trên mặt bàn. Chị xếp lại những tập hồ sơ, những mẩu giấy tự dính màu vàng được ghi chi chít những lời nhắn điện thoại và một loạt những vòng đeo tai loẻng xoẻng bằng vàng giả cọc cạch của chị. - Ai cũng vậy thôi khi luôn phải đi công tác xa. Cậu không thể biết được là thỉnh thoảng mình cũng cảm thấy bị kiệt sức ghê gớm. Tuần trước mình còn bị ngất xỉu trên máy bay đi Houston.
- Nhưng không chỉ là do sự thay đổi giờ giấc đâu, - Aurore vừa nói vừa ngồi xuống bàn trong bếp, - đó còn là sự thay đổi về thời gian, không gian, về những thứ khác, với những người đàn ông và đàn bà…
Và cái nhìn của chị dừng lại trên chiếc hộp nhựa to kềnh càng mà Gloria vừa mới đẩy ra đầu bàn để có thể bày đồ ăn. Một con vật ngọ nguậy phía trong.
- Một con chuột đấy, - Gloria nói. - Chrystal muốn một con chó và một con mèo, mình đã mua con này cho nó, nhưng tất nhiên chỉ được hai ngày sau cô nàng chẳng còn quan tâm gì đến nó nữa. Chính mình phải chăm sóc nó, chị vừa nói vừa vứt vào đó vài miếng cà rốt.
Để biện hộ cho Chrystal, chị giải thích rằng con vật này hay ngủ ngày thức đêm.
- Nhưng nó có ngủ đâu, - Aurore quan sát. Con vật đang nhảy từ dưới lên trên, cố dùng đầu vươn tới cái lỗ thông hơi trên nắp hộp. Nó cựa quậy mạnh làm xáo động cả sự yên tĩnh của nhà bếp và toàn bộ khu nhà.
- Bình tĩnh đã nào! - Gloria nói với con vật. - Bình tĩnh đi!
Song con vật nhảy từ trên xuống dưới, rồi lại từ dưới lên trên cứ thế liên hồi một cách quái quỷ, như thể nó đã tìm thấy trong chính mình nguồn gốc của sự vận động bền bỉ. Chị đập mu bàn tay lên hộp hòng làm dịu đi sự náo động điên loạn như một cái máy của con vật và để dỗ cho nó gặm nhấm mấy miếng cà rốt, hay để tìm lại bánh xe cho nó, trò chơi bất nhã nhưng không gây ồn ào.
- Thế còn con vật của cậu ngày xưa, thì là cái gì? - Chị hỏi.
Aurore không hiểu chị nói chuyện gì. Hồi nhỏ, Aurore cũng đã có bao nhiêu những con vật kỳ quặc, những kiểu mẫu lạ lung, những thử nghiệm của đời sống tự nhiên và thần thoại, chúng là sự kết hợp lạ lung giữa lông vũ và lông mao, giữa tay và chân, giữa vú và hệ thống sinh dục, giữa đuôi và tai, giữa răng và vẩy sừng, giữa da và các loại mụn mủ, và phải có những đường kẻ, vét loang và lúc đầu có rất nhiều màu sắc, nhưng những màu sắc đó biến dần đi khi bị chạm vào, và tự xoá sạch đi khi chết dần. Người ta tìm cho chúng một cái tên song họ bất lực, họ tìm cho chúng một loại thức ăn và họ cũng chịu bó tay.
- Không phải những con đó, - Gloria nói, như thể Aurore đang phác thảo cho chị một bức tranh khoa học, gồm các loại sống trong rừng nhiệt đới, CON VẬT CỦA CẬU, con vật trong sách vở kia mà? Chị đang muốn pha trộn giữa văn chương và cuộc đời thực của Aurore, muốn chồng chéo chúng lên nhau, muốn tìm kiếm chìa khoá của cái này trong cái kia, như thể cuốn tiểu thuyết chỉ là sự chuyển đổi trong cuộc sống, như thể viết lách thì muôn thuở chỉ là việc nói bằng miệng dưới dạng kín đáo, và phần lớn thường là trữ tình hơn, mãnh liệt hơn, hoặc cũng có thể sơ sài hơn, những sự bất ổn, những sự tan vỡ và những điều bất ngờ của cuộc đời.
- Làm sao mà em sẽ có thể viết về tình yêu nếu như em chưa bao giờ yêu?
Một anh chàng mà sau đó Aurore chia tay đã hỏi chị như vậy. Tin tưởng mình là người yêu, và rằng Aurore cho đến tận lúc gặp anh vẫn chưa có dịp để biết đến thứ tình cảm này, anh đã nghĩ rằng có thể khi mình hôn nàng, mình đã tặng cho nàng một cuốn sách. Chắc chắn anh ta tưởng rằng những người viết văn thì cũng ham tìm tòi cuộc sống như là những nhà nghiên cứu đi tìm những tài liệu chưa từng được công bố, và những nhà văn thì thường ghi lại tất cả mọi cơ hội để viết.
Chính bởi chị đi du lịch nhiều, một bà đã nói, cái này giải thích cho cái kia. Với cuộc đời mà tôi đã sống, có lẽ tôi cũng viết được một cuốn tiểu thuyết, những độc giả thường mua sách của chị thì lại tâm sự như vậy, cũng như họ phải sử dụng đồ ướp lạnh bởi vì họ không có thời gian để tự nấu nướng.
- Đó là, - Aurore trả lời, một dạng thú có túi, - Nhưng mình cũng chỉ biết điều đó vừa mới đây thôi, nhờ một cuốn phim tư liệu. Chúng có tới hàng trăm, với hai cặp mắt tròn như bi ve, bàn tay bé xíu có móng – chứ không phải vuốt – trong suốt, giống như chúng ta, vừa nói chị vừa chìa bàn tay có những chiếc móng cắt ngắn, sau đó chị còn nói thêm rằng điều làm chị ngạc nhiên nhất ở châu Âu, đó là tất cả phải qua kiểm định để đặt ra tiêu chuẩn: bò, chó, gà và không những chỉ riêng về chủng loại mà còn cả về nòi giống đặc biệt của chúng. Tất cả đều có một cái tên, từ con sâu tai đến con vật thiêng, chỉ duy nhất những vì sao và những loài vi sinh vật xuất thân từ những miền xa lạ, từ vô cùng đến những nơi chật hẹp nhất vẫn gây ra nghi vấn. Những con người mặc áo choàng trắng cúi xuống những chiếc kính lúp tuyên bố trong mỗi kỳ họp báo rằng có một loài vi khuẩn mới xuất hiện, trong thời gian đó thì các nhà thiên văn lại ngước mắt nhìn lên trời cao đón chào sự ra đời của một vì sao xa xôi. Những đồ vật xa lạ được in cùng với những đồ vật thông dụng trong cùng một cuốn catalog mà người ta vội vàng gập lại, rồi quên đi, bởi lẽ người ta không thể biết hết mọi thứ, không thể nhớ được tất cả.
Dì Mimi tin rằng mỗi đồ vật có một cái tên và một vị trí trong vũ trụ. Điều này bắt đầu bằng việc bày bàn ăn: dĩa bên trái, dao bên phải, và sau đó là việc gọi tên tất cả loài thảo một trong các lối đi ở công viên Beaumont: Hãy nhắc lại: tiếp đến là cuộc dạo chơi ở vùng miền núi Pyrénée, tên của một đỉnh núi, của dãy núi: Hãy nhắc lại, dì ra lệnh cho Juju. Sau cùng là những khu phố bất ngờ gặp, chỉ ra tất cả những tên phố, quảng trường của thành phố khi đứng trước tấm biển ghi tên của chúng: Epelle. Con vật vẫn không có tên.
Cũng theo cách của dì Mimi, Gloria đòi hỏi trong thế giới văn chương của Aurore không được có một phần nhỏ của bóng đen, bởi vì làm sao mà dịch ra được cái không thể dịch được, làm sao lại tự nhận về mình một điều không biết? Chị thấy hình như nhà văn là nhà bác học đối với tác phẩm của họ và ít ra họ phải có một ý tưởng sáng sủa. Chị sung sướng hiểu ra rằng con vật ấy là thuộc động vật có túi và trong tác phẩm Người đàn bà châu Phi chị sẽ thay cái từ không chính xác ấy bằng “Con thú có túi”.
- Theo mình thì, - Aurore nói, - con vật thích hợp hơn.
Và thế là chị lại như cảm thấy trên làn da mình sự cọ sát của con vật bé nhỏ, dịu dàng với bộ long vàng, đầu tròn, sự uyển chuyển của cái đuôi dài rậm mượt mà, hơi ấm nồng nàn của nó, chị còn cảm thấy cả tiếng đàn dương cầm êm ái từ những ngón tay của nó đang xáo tung mớ tóc chị quấn chúng thành tổ. Đúng thế, Aurore nói, mình thích gọi nó là con vật hơn.
Khi con vật tuột khỏi vai chị, khi nó rơi xuống đất, và khi chị đã dẫm lên mình và đã xéo nát nó, thì mọi người đã dỗ dành chị: Đó chỉ là một CON CHUỘT LEO CAU, loài này thì có hàng ngàn! Và để cho nó chết hẳn, người ta phải quật nó vào tường để làm tắt hẳn những cơn co giật khủng khiếp đang truyền đi khắp cơ thể, nó không còn là con chuột thường, mà là một con chuột ghê tởm.
- Mình bị lạnh, - Aurore nói và Gloria đặt cả hai bàn chân bạn vào giữa hai bắp đùi nóng ấm của mình rồi bắt đầu dùng tay xoa bóp. Mình biết mà, Gloria nhủ thầm khi nghĩ lại những điều mà Babette đã nói với chị, mình cư xử giống như một u già da đen trước nàng công chúa da trắng, mình là nô tỳ của Lola, của Chrystal và của Aurore. Nhưng bọn họ thật dễ bị tổn thương còn mình thì lại có sức khoẻ, và chị tiếp tục xoa bóp bàn chân Aurore để an tủi, thật quá khoẻ không thể tin nổi, khoẻ đến vô biên. Aurore phó mặc cho bạn giống đứa trẻ phó mặc cho người vú nuôi. Chị nhận thấy một cảm giác của thứ dịu dàng khó phai khi đặt đôi bàn chân mình lên hẳn phía trên đùi Gloria, sau đó nhích dần vào giữa cặp đùi nâu sậm, mềm dịu, rộng rãi và cởi mở và trong khi hơi ấm đang dần dần trở lại với chị, trong lúc đôi bàn tay khô vẫn tiếp tục chà sát, chị nghĩ rằng chị đã yêu cơ thể của Gloria, nhờ làn da màu mật ong tôi tối, phong cách linh hoạt mềm dẻo của bạn, thế nhưng trong cuộc sống chị không thích thói quen chào nhau bằng cách cọ xát má nhau, pha trộn cả màu son phấn.