Câu chuyện buồn Jec Đen kể đã gây cho tôi những tâm tư nặng trĩu suốt cả đoạn đường. Và dường như để khẳng định những suy gẫm của tôi, một sự việc bất ngờ đã xảy ra.
Rời khu nhà vô chủ chưa được bao xa, chúng tôi gặp khá nhiều dấu chân trâu bò. Đàn gia súc ước chừng khoảng hai chục con, đi đúng về hướng chúng tôi đang tới, dấu chân còn mới tinh. Với cặp mắt thợ săn kinh nghiệm, tôi xác định đàn bò chỉ vừa đi cách đây non một tiếng. Tuy nhốt mình trong trường võ bị khá lâu, tôi vẫn chưa quên kiến thức về rừng mà Pauell đã dạy tôi ngày trước.
Dấu chân đàn gia súc, dù mới hay cũ, thực ra không đáng để tôi ngạc nhiên đến thế - chuyện đó đâu có gì lạ. Tôi ngạc nhiên, bởi qua dấu mocaxin in trên bùn tôi đoán chắc người lùa thú là dân da đỏ. Thực ra, một số người da trắng vùng biên giới cũng dùng mocaxin, nhưng dấu chân này không phải của họ. Dấu chân vòng kiềng, lối bước cao cùng một vài đặc điểm khó thấy khác mà tôi rất rành nhận diện từ hồi còn nhỏ đã khẳng định đó chính là dấu chân người da đỏ.
Jec cũng nghĩ như tôi. Anh không phải là một kẻ khờ khạo, mơ hồ về rừng. Anh săn thỏ, gấu trúc, opoxxum và gà rừng rất giỏi. Tôi đã một thời theo anh đi săn hươu, cáo bạc và mèo vằn. Hiện giờ Jec Đen đang đảm nhận công việc đốn gỗ thay tình địch cũ, anh có dịp thường xuyên quan sát đặc điểm, thói quen của các loại thú rừng. Những kẻ cho rằng đầu óc người da đen không sắc sảo trong việc săn bắn đã nhầm to. Tôi biết nhiều người da đen định hướng trong rừng và theo dấu thú rất giỏi, họ nhạy bén và thông minh không kém bất kỳ người da trắng hay da đỏ nào. Jec Đen của tôi cũng vậy, thậm chí về mặt đó anh còn khá hơn tôi.
Chúng tôi vừa toan rẽ đường, bất chợt Jec ghìm ngựa, kêu “Hức!” một tiếng. Lối “Hức!” của anh rất đặc biệt, khó tả, nghe na ná tiếng heo rừng gặp nạn.
- Sao thế, Jec?
- Lạy Chúa! Không lẽ ông không thấy gì sao, ông Jorge?
- Nhưng cái gì mới được chứ?
- Đây này, dưới đất đó.
- Thấy dấu chân bò, thế thôi.
- Thế còn vết chân lớn này?
- Đúng là có một vết chân lớn hơn hẳn.
- Thấy chưa! Đó là con Boldfeis đó. Có lẫn hàng ngàn dấu chân tôi vẫn nhận ra con trâu ấy. Nó đã kéo biết bao súc trắc bá cho ông chủ quá cố nhà mình!
- Ừ, tôi nhớ con Boldfeis đó rồi. Thế anh cho là trâu bò nhà mình vừa đi qua à?
- Không, ông Jorge. Theo tôi thì đây là gia súc của ông Grabb. Ông chủ nhà mình bán con Boldfeis cho ông ta. Trâu bò nhà mình, tôi biết liền!
- Làm sao mà trâu bò nhà Grabb lại vào sâu đất da đỏ thế này? Lại do người da đỏ chăn dắt nữa?
- Thì thế, tôi cũng đang thắc mắc đây. Khó hiểu quá, ông Jorge ạ.
Sự việc quả là lạ lùng, khó hiểu. Đàn gia súc không thể tự đi xa, vả lại còn phải vượt sông nữa chứ. Hẳn đây không phải là tự chúng đi lang thang, dứt khoát phải có người lùa, nhất là đi có hướng rõ rệt thế này. Người lùa chúng là dân da đỏ. Hay đây là một vụ ăn cắp?
Mối nghi ngờ nảy sinh rất tự nhiên, tuy bằng cứ chưa hề có. Đàn bò bị lùa theo đường cái, cứ thế thì chẳng mấy chốc chủ gia súc sẽ đuổi kịp, lũ trộm cắp này - nếu đúng đây là một vụ trộm cắp - quả là liều mạng. Ăn vụng không biết đường chùi mép.
Sự việc xem ra vừa giống vừa không giống như một vụ ăn cắp khiến chúng tôi không kìm được tò mò. Chúng tôi quyết định lần theo dấu vết xem hư thực ra sao.
Dấu chân gia súc trùng với hướng đi của chúng tôi chừng một dặm, sau đó quặt hẳn sang trái, rẽ thẳng vào rừng.
Chúng tôi rẽ vào rừng, chỉ một lát sau đã nghe tiếng người xì xào và tiếng trâu bò rống liên hồi.
Chúng tôi cột ngựa vào một gốc cây, đi bộ, lặng lẽ tiến về phía có tiếng bầy gia súc. Rõ ràng tiếng kêu đúng là tiếng của đàn trâu bò vừa qua đây, nhưng tiếng cười nói lại không phải của những người lùa chúng tới.
Giọng nói của người da đỏ nghe khác hẳn, dễ dàng phân biệt với giọng nói dân da trắng. Những kẻ đang nói trong rừng kia, không còn nghi ngờ gì nữa, đúng là người da trắng. Họ nói tiếng Anh, luôn miệng đệm những câu lỗ mãng, tục tằn. Thậm chí anh bạn Jec của tôi còn nhận ra người nói là ai.
- Lạy chúa! Ông Jorge, hai cái thằng đáng nguyền rủa ấy đấy! Spens và Williams!
Jec đoán đúng. Chúng tôi đến sát chỗ họ. Cây rừng che kín chúng tôi, nhưng chúng tôi lại thấy rất rõ những gì đang diễn ra. Trên một bãi trống không rộng lắm đám trâu bò đứng túm tụm, bên cạnh là hai người da đỏ vừa lùa chúng, và hai nhân vật da trắng khả ố kia.
Chúng tôi nấp trong chỗ khuất, quan sát và lắng tai nghe.
Khi chúng tôi đến nơi, vụ “làm ăn” đã vào hồi kết thúc, hai gã da đỏ đang bàn giao món hàng cho chủ hàng da trắng. Spens và Williams còn phải tiếp tục lùa đàn gia súc đi tiếp, nhưng lúc này, nhận hàng xong, chúng trao cho hai gã da đỏ (dĩ nhiên đây là những kẻ tồi bại trong cộng đồng da đỏ) mấy chai whisky và một nắm đồ trang trí vặt. Đó là phần thưởng cho phi vụ hồi đêm - lùa đàn bò của luật sư Grabb từ bãi thả vào rừng.
Xong xuôi công việc, hai gã da đỏ hoàn toàn có thể ra về, mặc sức say sưa, phận sự đã hết, không ai còn cần đến chúng. Còn Spens và Williams có thể yên tâm lùa đàn gia súc đi tiếp đâu đó, bán lấy tiền. Hoặc cũng có thể (mà như thế có phần chắc chắn hơn) chúng sẽ lùa trâu bò về cho Grabb, ba hoa công trạng đã dũng cảm giành lại đàn gia súc từ tay bọn da đỏ ăn cắp! Câu chuyện tuyệt vời ấy chắc chắn sẽ hợp khẩu vị của cảnh sát và chính phủ.
Hỡi những tên mọi đỏ trộm cướp kia! Đáng lẽ phải thanh toán với chúng bay từ lâu rồi! Phải tống cổ cái lũ trộm cướp chúng bay khỏi Florida!
Vì đàn gia súc thuộc sở hữu của lão luật sư Grabb, tôi không muốn nhúng mũi vào. Lúc khác tôi vẫn có thể kể cho mọi người nghe tất cả sự việc được. Vì thế chúng tôi không xuất đầu lộ diện, tôi và Jec quay lại chỗ cột ngựa, đi tiếp. Tôi không mảy may nghi ngờ nội vụ đen tối này: hai con sâu rượu da đỏ đã làm thuê cho Spens và Williams. Còn Spens và Williams lại phục vụ Grabb trong mánh khóe ti tiện này.
Họ cần phải khuấy nước cho đục để béo cò, để dồn ép những người da đỏ bất hạnh đến chân tường tuyệt vọng...