Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 443 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MA QUỈ HIỆN HÌNH

Hồi còn ở trường sĩ quan West-Point, và cả sau khi ra trường, tôi vẫn luôn bị chế nhạo vì tội bênh vực người da đỏ. Họ rầy la tôi là dòng máu của công chúa Pocakhontas sau hai trăm năm hòa huyết với người da trắng giờ đây chỉ còn tí ti trong tôi, ấy vậy mà lại dám sôi lên sùng sục. Họ phê phán tôi lòng yêu nước, vì tôi không chịu vào hùa với những la lối om sòm khi họ nói đến kẻ thù của đất nước.

Vừa đi tôi vừa ngẫm nghĩ nhưng điều họ nói. Nhưng tôi cũng chẳng bận tâm lâu, chỉ lát sau những ý tưởng khác, nặng nề và ảm đạm hơn, đã xâm chiếm lòng tôi. Tôi nhớ lại tình bạn và mối tình đã lùi vào dĩ vãng. Tôi nghĩ tới người đàn bà góa giờ đây đã khánh kiệt gia tài, về những đứa con bà, về Maiuymi. Nói cho đúng, tôi nghĩ tới nàng nhiều nhất, tuy tôi quí mến cả gia đình. Trong gia đình ấy, ai tôi cũng quí mến, ai tôi cũng buồn nhớ, cảm thương, nhưng Maiuymi là người tôi yêu quí nhất, mối đe dọa mất nàng, mất những hy vọng vô cùng đẹp đẽ là nỗi buồn tê tái nhất trong tôi.

Gia đình Pauell bây giờ ở đâu? Những phỏng đoán, lo lắng, sợ hãi ngày càng bám riết, đè nặng tâm tư tôi. Tôi nghĩ tới những viễn ảnh u ám. Những kẻ đã dám phạm tội ác kia chắc chắn dám phạm tiếp những tội ác khác, những tội ác man rợ nhất. Hỡi ơi, số phận của những bạn thời thơ bé của tôi giờ đây ra sao?

Chúng tôi ra khỏi khu rừng tối. Cưỡi ngựa suốt buổi trong cái nóng nực miền Nam, tôi bỗng thấy đói cồn cào và khát cháy cổ. Túi đồ ăn đường đã mau chóng làm chúng tôi ấm bụng, cơn khát cũng dịu đi sau một ly vang đỏ pha nước giếng mát lạnh. Ăn uống no nê, tôi kết thúc bữa tiệc bằng một điếu xì gà. Tôi châm lửa và ngả lưng dựa gốc mộc liên râm mát, lim dim nhìn làn khói mỏng lách qua kẽ lá, xua lũ muỗi mắt bay chờn vờn. Tâm trạng tôi dịu lại, nỗi lo lắng tan dần. Mùi hăng hắc của chùm trái san hô và những bông hoa trắng khổng lồ trên vòm mộc liên phảng phất như say, tôi thiếp đi lúc nào không biết.

Có lẽ tôi chỉ chợp mắt được mấy phút. Đột nhiên có tiếng nước khua mạnh làm tôi tỉnh giấc. Dường như có ai đó vừa nhảy xuống giếng nước. Tôi không đến nỗi giật mình, mắt vẫn nhắm.

“Chắc Jec tắm, - tôi nghĩ bụng. - Được đấy! Lát nữa mình cũng phải tắm cho đã!”

Nhưng tôi lầm. Chàng trai da đen vẫn đứng trên bờ, ngay cạnh chỗ ban nãy anh nằm. Jec cũng bị tiếng nước khua làm tỉnh giấc, anh bật ngay dậy.

- Dậy xem, ông Jorge! To khiếp chưa! Hức!

Tôi hơi nhổm dậy, nhìn ra giếng. Hóa ra không phải Jec tắm: một con sấu khổng lồ vừa ngoi lên mặt nước. Con sấu bơi vào chỗ chúng tôi nằm, ngực và hai chân trước trông đầy sức vóc, cặp mắt trân trân nhìn chúng tôi. Con sấu nghếch đầu trên mặt nước, đuôi gương cao, ngạo nghễ. Trông nó vừa buồn cười vừa ghê tởm...

- Đưa súng đây. Jec, - tôi nói nhỏ. - Khe khẽ thôi, kẻo nó sợ.

Jec khẽ lách lên, lấy súng. Nhưng con sấu hình như đoán ra ý định của chúng tôi. Tôi chưa kịp đón khẩu súng từ tay Jec, con vật đã ngoắt đầu và nhanh như chớp, lặn mất tăm. Tôi kẹp súng chờ một lát, nhưng vô ích. Hẳn con sấu đã có lần bị bắn và phát hiện chúng tôi là kẻ thù nguy hiểm. Giếng nước nằm cạnh ngay đường đi, vì thế giả định trên hoàn toàn có thể chấp nhận được.

Tất nhiên chúng tôi đã chẳng chú ý đến chi tiết này làm gì, nếu như không nhớ lại câu chuyện ghê sợ hồi trước ở đồn điền chúng tôi. Toàn bộ cảnh vật nơi đây, hồ nước, vách đá, cây cỏ ven bờ, và ngay cả kích thước, hình dáng con sấu gớm ghiếc kia đều gợi lại chuyện cũ cùng con sấu mà giờ đây đã được thêu dệt vô số huyền hoặc ở đồn điền chúng tôi. Tôi còn nhớ như in mọi diễn biến khủng khiếp trong cái ngày ghê rợn đó. Tất cả như chỉ vừa mới hôm qua: tên mulat nhử sấu vào ao, cuộc đọ sức một sống một chết với con quái vật, cuộc đuổi bắt tên mulat, phiên tòa xử tội và bản án thiêu sống tên tội phạm, cuộc truy kích kéo dài trên hồ và kết thúc rùng rợn của nó… thậm chí tôi có cảm giác như vừa nghe tiếng thét thất thanh của tên mulat khi rớt xuống mặt hồ. Hồi tưởng không lấy gì làm thú vị, chúng tôi nhanh chóng chấm dứt câu chuyện. Và dường như để kéo chúng tôi ra khỏi ký ức nặng nề một tiếng gà tây rúc lên nghe rất gần. Jec xin phép bắn rồi xách súng của tôi chạy đi.

Tôi châm một điếu “La Habana” rồi nằm duỗi chân trên thảm cỏ mềm, khoan khoái nhìn những vòng khói lam bốc tròn vo. Và hương mộc liên một lần nữa lại đưa tôi vào hư ảo lâng lâng. Tôi ngủ thiếp đi. Lần này giấc mơ đưa tôi về cảnh cũ, nơi xảy ra cuộc truy đuổi tên mulat dưới hồ. Tuy nhiên, giấc mơ có phần nào khác với kết cục hãi hùng bữa đó, tôi mơ thấy tên mulat cố sống có chết bươn khỏi mặt nước, lên bờ đảo, thấy hắn vẫn nguyên lành, không một vết xây xát nhỏ và hùng hổ trở về trả thù tôi. Tôi bị hắn tóm được và lăm le giết chết!

Đúng lúc nguy khốn đó tôi choàng tỉnh, lần này không phải do tiếng nước khua, mà là vì một tiếng súng chát chúa đâu đó rất gần.

“Vậy là Jec đã cho chú gà tây ăn đạn, - tôi nghĩ bụng. - Hy vọng là không trượt. Kể có một chú gà xách theo tới đồn cũng hay, nghe nói ở đó nuôi quân chẳng lấy gì làm ngon lành cho lắm. Jec bắn rất cừ, khó mà trượt được…”

Luồng suy nghĩ của tôi bất ngờ bị tiếng nổ thứ hai cắt ngang. Nghe tiếng nổ khô đanh, tôi đoán là đạn súng trường.

“Chuyện quái gì thế nhỉ? - Tôi lo lắng tự hỏi. - Jec cầm khẩu một nòng của tôi, anh ta không thể lắp tiếp viên đạn thứ hai nhanh vậy được”.

Hay tiếng nổ thứ nhất chỉ là trong mơ? Không, vô lý, tôi nghe thấy rõ ràng cơ mà. Chính tiếng nổ đó đã làm tôi tỉnh giấc. Đích thị là đã hai lần súng nổ, không thể nhầm được.

Tôi rất ngạc nhiên, bật dậy, trong thâm tâm hết sức lo lắng cho anh bạn đồng hành. Rõ ràng hai phát đạn vừa rồi bắn ra từ hai khẩu súng. Nhưng kẻ bắn phát đạn sau là ai? Kẻ thù của chúng tôi? Vậy là chúng tôi đã rơi vào vùng nguy hiểm.

Tôi lấy hết sức gọi thật to và cảm thấy hơi yên lòng khi nghe tiếng Jec đáp lại. Nhưng chỉ một tích tắc sau tôi hoảng sợ y như trước - trong giọng nói của Jec có gì đó đầy vẻ kinh dị, hãi hùng.

Không rõ tình thế ra sao, tôi hoảng hốt lao thẳng vào rừng, tay lăm lăm khẩu súng lục. Tiếng Jec nghe rất gần, nhưng vướng lá rừng dày đặc, tôi không nhìn thấy chàng trai da đen. Jec vẫn la rốt rít, nhưng lúc này tôi đã nghe rõ ràng từng tiếng một:

- Lạy Chúa tôi! - tiếng Jec đầy vẻ hoảng sợ khủng khiếp. - Ông Jorge, ông có bị thương khô…ông?

- Ma quỉ nào làm tôi bị thương mới được chứ?

- Ông vẫn sống hả? Ơn Chúa, may mà ông vẫn còn nguyên vẹn, ông Jorge ạ.

- Thế là thế nào, Jec?

Lúc này tôi mới nhìn thấy Jec từ trong đám lá chui ra. Nhìn anh chàng tôi biết ngay có chuyện gì đó kinh dị lắm. Hai mắt trừng trừng, lòng trắng căng lên như lấn hết đồng tử, đôi môi trắng bệch như không còn một giọt máu. Khuôn mặt da đen trông xám ngoét, răng đánh lập cập.

Thấy tôi, Jec lao bổ lại, nắm tay kinh hoảng chỉ về phía sau, y như chỉ cái chết đang sồng sộc đuổi theo bén gót.

Tôi biết Jec không phải là kẻ nhát gan, mà trái hắn lại, rất lì. Vậy mối nguy hiểm kia phải ghê gớm lắm… Nhưng cái gì? Tôi căng thẳng quan sát, nhưng trong bóng rừng tím sẫm chỉ thấy những thân cây cao nâu đặc.

- Lạy Chúa! Ở đằng kia… tôi nhìn thấy nó! Đúng mà, chính nó!

- Nhưng mà nó nào?

- Chà, ông Jorge, thế có nghĩa là ông không bị thương thật chứ ạ? Nó bắn ông đấy. Tôi nhìn rõ nó ng…ngắm vào ông… Tôi tương cho nó một phát, nhưng trượt… Rồi nó chạy mất…

- Nhưng ai bắn? Ai chạy? Nào Jec, nói rõ xem nào, nó là ai?

- Là… là con ma nó chạy!

- Ma quỉ nào? Không lẽ anh gặp ma?

- Đúng mà, ông Jorge! Đúng thế! Tôi vừa thấy một con ma. Con ma thằng Jec Vàng!

- Jec Vàng?

« Lùi
Tiến »