- Jec Vàng? - Tôi lặp lại như một cái máy, và tất nhiên là không mảy may tin vào lời quả quyết hồ đồ của anh bạn da đen. - Anh nói là thấy Jec Vàng à?
- Vâng, đúng ông Jorge ạ, - anh chàng mang vũ khí của tôi đáp. Lúc này anh ta đã phần nào bớt sợ. Thật rõ rành rành ra đấy cơ mà. Hoặc đúng là nó, hoặc con ma nó thôi.
- Nhảm nhí! Làm gì có chuyện ma với quỉ. Bóng cây làm anh quáng mắt, rồi thần hồn nát thần tính chứ chẳng có quái gì đâu.
- Trời ơi, ông Jorge! - Anh chàng da đen khăng khăng bác lại. - Tôi thề là tôi thấy thật chứ không phải quáng mắt… Tôi thấy hẳn hoi mà, đúng là thằng Jec Vàng. Nếu không thì là ma nó…
- Không thể có chuyện đó!
- Thì cứ cho là không thể, nhưng đó là sự thực! Tôi xin lấy Phúc âm mà thề! Thằng Jec nó bắn ông từ gốc cây khuynh diệp kia kìa. Sau đó là tôi bắn nó. Có đúng là ông nghe hai tiếng nổ không đã nào?
- Đúng, tôi nghe hai tiếng nổ liền. Nhưng rất có thể là tôi mơ thấy thế.
- Không, không phải ông mơ đâu. Hức! Thằng khốn kiếp đáng phỉ nhổ! Nó đấy, chính cái thằng khốn kiếp nó bắn đấy!… Ông lại đây mà xem!
Chúng tôi ra phía hồ, dừng bên gốc cây mộc liên, chỗ tôi nằm ban nãy. Jec cúi xuống chỉ cho tôi một chỗ vỏ cây, bị khoét thủng: viên đạn đã xuyên qua thân cây. Vết thương trên cây mộc liên còn mới tinh, nhựa ứa thành dòng. Rõ ràng có kẻ nhắm bắn tôi và viên đạn chỉ trượt qua trong gang tấc. Viên đạn bay sát mang tai, chính vì thế mà tôi nghe tiếng đạn réo gần như đồng thời với tiếng nổ thứ nhất.
- Bây giờ ông tin chưa, ông Jorge? - Anh bạn da đen hỏi, vẻ mặt đầy tự mãn với sự nhanh trí của mình. - Ông thấy không phải là ông mơ rồi chứ?
- Đúng, bây giờ thì tôi hiểu là có kẻ nào đó đã lén bắn tôi.
- Jec Vàng, thằng Jec Vàng, ông Jorge ạ! Thề có chúa! - Jec Đen thốt lên đầy chấn động, - Tôi nhìn rõ cái thằng đểu da vàng đó, rõ ràng như đang nhìn thấy cái cây này vậy.
- Thôi được, đứa nào bắn, đỏ hay vàng gì thì ra khỏi đây càng nhanh càng tốt. Đưa súng đây. Tôi sẽ canh chừng cho anh thắng ngựa.
Trong lúc anh chàng da đen thắng ngựa thu xếp đồ đạc lên yên, tôi nhanh nhẹn nạp đạn, nấp sau thân cây, dõi mắt về phía có thể có kẻ thù bắn lén. Khỏi phải nói, tôi vừa hồi hộp chờ, vừa sợ. Viên đạn bắn lén vừa rồi chứng tỏ có một kẻ thâm thù tôi ghê gớm; chưa cần biết kẻ đó là ai, nhưng có. Giả định của anh bạn da đen cho rằng kẻ bắn lén là Jec Vàng quá ư vô lý, tôi thấy buồn cười, chính mắt tôi đã chứng kiến tên mulat đó chết thê thảm dưới lòng hồ. Bây giờ muốn khẳng định là Jec Vàng hay bóng ma của nó xuất hiện thì phải có những chứng cứ khác, thuyết phục hơn những chứng cứ Jec Đen đưa ra, họa may tôi mới tin. Khi anh chàng da đen phát hiện kẻ bắn lén thấp thoáng trong bóng cây rừng lờ mờ chút nắng, anh ta bỗng trông gà hóa cuốc, tự nát mình mà trông thành Jec Vàng. Tuy vậy, phát súng nổ kia đúng là có thật! Mà tại sao lúc đó tôi lại mơ thấy đúng cái tên mulat ấy nhỉ? Sao lại có giấc mơ lạ lùng như thế? Vậy là tôi cũng mơ thấy đúng cái “quáng” của anh bạn da đen…
Tôi ớn lạnh, nổi da gà, máu như ngừng chảy khi nghĩ tới sự trùng hợp quái gở. Trong sự trùng hợp lạ lùng này có gì đó rất khủng khiếp, đầy vẻ ma quái khiến tôi bắt đầu ngờ ngợ trong lời quả quyết của Jec Đen có một phần sự thật. Càng nghĩ tôi càng thấy muốn tin cái điều mà lúc đầu tôi cho là tuyệt đối không thể có.
Chẳng hạn tại sao một người da đỏ lại vô cớ chọn tôi làm cái bia hứng đạn? Đành rằng giữa dân da đỏ và da trắng có quan hệ thù địch, nhưng dù gì thì chiến tranh cũng chưa bùng nổ cơ mà. Hội nghị của thủ lĩnh chưa triệu tập, việc đó ấn định vào ngày mai. Kết quả hội nghị cho đến giờ chưa thể nói chắc, vị tất đã bên nào dám phiêu lưu gây hấn. Những hành động thù địch hoàn toàn có thể phương hại nghiêm trọng cho quyết định sắp tới của cuộc thương lượng. Người da đỏ mong muốn duy trì hòa bình cũng như chính đối phương của họ, thậm chí còn mong muốn hơn. Người da đỏ không thể không biết lối phản ứng khiêu khích kiểu đó hoàn toàn thất lợi cho họ, rất có thể sẽ là cái cớ thích hợp cho phái tán thành di dân vin vào. Trong điều kiện như vậy, liệu người da đỏ có thể liều lĩnh ám hại tôi không?
Một khỉ kẻ bắn lén không phải dân da đỏ thì ai là người đã cố tình hạ sát tôi và vì sao? Tôi nhớ chưa bao giờ mình gây thù oán với ai đến mức họ phải căm ghét và sẵn sàng giết tôi như vậy. Bất giác tôi nhớ tới hai tên da đỏ nát rượu lùa trộm gia súc nhà Grabb. Nhưng không, không phải họ. Họ không nhìn thấy chúng tôi, hoặc giả có thấy thì cũng không đến đây nhanh như vậy được. Chúng tôi đi ngựa, còn họ đi bộ, điều đó có nghĩa là họ không thể theo kịp chúng tôi.
Còn Spens và Wiliams... Chúng cũng đi ngựa, và như Jec kể trước đây, là những tên bất lương, nhưng chúng không thấy tôi và Jec. Vả lại, chính chúng cũng không thể bỏ đàn gia súc để đuổi theo.
Nghĩ mãi, cuối cùng tôi có cảm tưởng như đã tìm ra giải đáp. Hẳn đây là một tên nô lệ bỏ trốn nào đó đã bắn tôi. Có lẽ kẻ đó đã quyết suốt đời trả thù người da trắng và trút trọn mối căm thù lên kẻ da trắng đầu tiên hắn gặp. Rất có thể tên nô lệ đó cũng người mulat, có nhiều nét hao hao Jec Vàng - Tất cả những người da vàng hay da đen đều giống nhau đến kỳ lạ. Hẳn anh chàng Jec Đen đã nhìn gà hóa cuốc, cứ tưởng đó là tên Jec Vàng man rợ ngày xưa. Nghĩ vậy, tôi tạm yên lòng.
Jec Đen đã sắp xếp xong xuôi. Chúng tôi tạm gác ý nghĩ về kẻ bắn lén bí mật, lên ngựa. Mất một đoạn dài chúng tôi vừa đi vừa cảnh giới hai bên đường. Con đường chạy qua những khoảng rừng thưa, quan sát rất rõ, nhưng bốn phía không có một bóng người, dù da trắng, da đen, da đỏ hay da vàng. Chúng tôi không gặp kẻ thù, cũng không gặp bất cứ ai cho tới tận khi đến đồn King. Chúng tôi vào đồn đúng vào lúc mặt trời khuất hẳn sau những viền cây rừng tối sẫm cuối chân trời.