Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 513 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NHỮNG THAY ĐỔI KHÓ HIỂU

Vài ngày sau tôi nhận thấy Gallaher bất ngờ thay đổi thái độ. Không phải thái độ đối với tôi, với mẹ tôi, mà là Virginia. Ngược lại thái độ của em tôi đối với Gallaher cũng thế.

Thái độ lịch sự băng giá dường như đã tan hết, trả lại chỗ cho tình bạn tâm đồng ý hợp trước đây. Họ lại cùng vui chơi, ca hát, cười nói, đọc sách và tán đủ thứ chuyện tầm vơ trên đời.

“Cậu ta thật dễ quên, - tôi nghĩ - Gallaher chỉ là bạn, tất nhiên không có những ưu tư của một người anh. Việc gì cậu ta phải bận tâm với việc cô bé hẹn hò ai? Việc gì cậu ta phải băn khoăn vì Virginia hành động trái ngược với luân lý, đạo đức? Gallaher thích tính nết em tôi, lời nói dịu dàng của cô bé đã khiến cậu ta dẹp bỏ mọi ngờ vực, vì thế cậu ta quên hết, bỏ qua hoặc cũng có thể là đã tìm được cách lý giải thích hợp với hành vi cô bé”. Tôi có cảm giác Gallaher lạnh nhạt hơn với tôi, trong khi đối với Virginia cậu ta đã lấy lại được tin cậy và tình bạn.

Lúc đầu tôi chỉ ngạc nhiên, nhưng sau đó thì hoàn toàn mù mịt, không sao hiểu nổi!

Tôi rất tự trọng và tự cao, không thể yêu cầu Gallaher giải thích, còn cậu ta lại cho đó là một việc không cần thiết. Vì thế tôi đành chịu không hiểu rõ nguyên do. Mẹ tôi cũng ngạc nhiên với việc đó, bà có vẻ hơi ngờ ngợ con gái. Mẹ tôi sợ anh chàng kiểng trai nhưng không có tài sản gì ngoài đồng lương sĩ quan sẽ lôi kéo và mê hoặc Virginia. Không khéo cô bé mê tít rồi lấy cậu ta thì chết!

Dĩ nhiên, mẹ tôi mơ ước cho Virginia một ông chồng khác hẳn. Còn tôi, tôi sẽ rất sung sướng nếu nghi ngờ của mẹ tôi có cơ sở. Và nếu đúng Virginia chọn anh chàng Gallaher này làm bạn đời thì tôi càng sung sướng hơn. Tôi rất mong điều đó, mong cho thằng bạn được gọi mình bằng anh vợ, dù cậu ta chẳng có tí tài sản nào.

Nhưng thực tế tôi thấy giữa hai người chẳng có gì vượt quá khuôn khổ tình bạn cả. Tình yêu phải khác chứ. Ai không biết, nhưng nếu là anh chàng Gallaher này, tôi có thể bảo đảm với mẹ là không việc gì phải lo lắng.

Tuy nhiên, mọi người nhìn vào vẫn cứ cho là họ yêu nhau. Gallaher chẳng mấy khi chịu rời em gái tôi, đôi bạn đi với nhau hàng nửa ngày một, tối về ngồi tán đủ thứ chuyện đến khuya. Họ cùng đi rừng, rồi biến đâu đó rất lâu. Tôi thấy Gallaher ngày càng không thích ngồi với tôi, lạ hơn nữa, cậu ta chán cả săn bắn. Đến bổn phận huấn luyện cậu ta cũng chểnh mảng, nếu “gã trung úy” này không ra tay thì đội tình nguyện chưa chắc đã học được cái gì.

Ngày qua ngày, tôi bỗng thấy Gallaher có vẻ rầu rĩ, đăm đăm. Những lúc em tôi đi vắng, cậu ta đăm chiêu tợn. Bây giờ vấn đề có vẻ khác nhiều, cậu ta thực sự giống một kẻ đang yêu. Một hai lần tôi thấy ánh mắt cậu ta nhìn Virginia không chỉ biểu lộ riêng tình bạn. Thế là tôi lại nghi ngờ. Tất nhiên, Virginia rất đẹp, đủ sức làm rung động trái tim cứng như kim cương trong lồng ngực anh lính. Nhưng nói chung Gallaher không phải một vệ sĩ sát gái, chưa bao giờ tôi nghe nói đến “chiến tích” của cậu ta. Trái lại với con gái cậu ta thường ngượng nghịu, vụng về. Virginia là cô gái duy nhất mà cậu ta nói chuyện cởi mở, tự nhiên được. Nhưng nói cho cùng, vẫn rất có thể cậu ta yêu Virginia lắm chứ!

Tôi tán thành chuyện đó, nhưng làm sao tôi có thể bảo đảm Virginia yêu lại anh chàng? Hỡi ôi, việc đó ngoài sức tôi quá xa.

Tôi rất muốn biết Virginia có yêu Gallaher không. Nhưng... Không, không thể có chuyện đó, nếu cô bé đã hằng mơ tưởng tới...

Nhưng dầu sao đôi khi Virginia tỏ ra rất gần gũi Gallaher, khiến mọi người không hiểu rõ tính nết lạ thường của cô có thể nghĩ rằng cô say đắm anh chàng. Ngay đến chính tôi cũng còn phải phân vân khó nghĩ. Hoặc đúng là cô bé dành cho Gallaher một tình cảm hệ trọng hơn tình bạn, hoặc là cô giả bộ giỡn chơi. Nếu Virginia biết Gallaher thực sự yêu cô, thì trò giỡn đó quá ư độc ác.

Đầu óc tôi lúc nào cũng vẩn vơ những ý nghĩ mệt mỏi đó, không rũ ra được. Những ý nghĩ ấy thật chẳng thú vị gì, đôi khi thậm chí còn nặng nề đáng sợ.

Hoang mang và bực bội với những chuyện quanh mình, tôi bắt đầu nghi ngờ đủ thứ... Nhưng đúng lúc đó gia đình tôi có một sự kiện bí ẩn mới, đủ sức đẩy lui tất cả mọi chuyện. Nói riêng thì đó không phải một sự kiện, mà là một chương mới trong pho sử gia đình. Tôi loáng thoáng nghe những lời đồn đại, và nếu quả đúng như thiên hạ đồn thì mọi giả định, phỏng đoán trên kia của tôi đều phải dẹp bỏ.

Tôi nghe nói em gái tôi yêu Arens Ringgold. Hoặc chí ít thì cũng xuôi xuôi trước những ve vãn, tán tỉnh của gã!


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »