Tất cả những chuyện đó tôi nghe Jec kể. Người khác nói tôi có thể nghi ngờ, nhưng Jec Đen trung thành đã nói thì điều đó kể như là sự thật. Jec rất tinh tế, nhạy cảm khác thường, đồng thời mọi thông báo của anh đều có cơ sở sự thật chân xác.
Một bận tôi ngồi bên hồ đọc sách. Bỗng Jec chạy tới:
- Ông Jorge!
- Gì thế, Jec? - Tôi hỏi, mắt vẫn không rời trang sách.
- Ông Jorge, suốt sáng tôi cố tìm gặp riêng ông. Tôi muốn nói chuyện với ông!
Thấy Jec nói năng trịnh trọng khác lệ thường, tôi gấp sách nhìn lên. Nét mặt Jec, cũng như giọng nói, đầy vẻ quan trọng.
- Nói chuyện với tôi?
- Vâng, ông Jorge, nếu ông không bận.
- Tôi không bận. Anh nói đi, tôi nghe đây.
“Tội nghiệp Jec, - tôi nghĩ bụng. - Anh chàng cũng có chuyện buồn. Chắc là than thở về Viola đây. Cô gái tai ác lúc nào cũng làm Jec khổ sở vì ghen. Nhưng mình giúp gì cậu ta được? Tôi không thể bắt ép Viola yêu Jec. Không thể được? Dẫn ngựa ra hồ chỉ một người là đủ, nhưng bắt nó uống nước thì cả bốn chục người cũng đừng hòng bắt!...”
- Sao, chuyện thế nào, Jec.
- Ông biết đấy, ông Jorge, tôi không thích can thiệp vào công việc gia đình, nhưng... ông biết không, chuyện có vẻ không ổn...
- Không ổn là làm sao chứ?
- Cô tiểu thư nhà mình... Tiểu thư...
“Jec sùng bái quá, - tôi nghĩ. - Bữa nay lại trịnh trọng tôn Viola lên “tiểu thư” cơ đấy”.
- Thế sao, tiểu thư lừa dối anh à?
- Chẳng riêng gì tôi, ông Jorge!
- Chà, con bé ác dữ! Nhưng này Jec, chắc anh lại tưởng tượng ra chứ gì? Không lẽ anh có bằng chứng cô ấy thiếu chung thủy? Không lẽ có kẻ nào khác đến ve vãn cô ta?
- Vâng, có. Ve vãn dữ hơn trước nhiều.
- Và da trắng chứ?
- Ôi lạy Chúa! - Jec thốt lên. - Ông hỏi gì lạ quá! Tất nhiên là da trắng! Không da trắng thì làm sao dám tán tỉnh tiểu thư!
Tôi không nhịn được cười khi thấy Jec coi người đẹp của mình là bất khả chiếm hữu đối với các “vệ sĩ” da đen. Có lần tôi nghe Jec kiêu hãnh khoe anh là người da đen duy nhất dám tấn công Viola.
- Thế cụ thể là ai, Jec? - Tôi hỏi.
- Dạ thưa, đó là con ác quỉ, Arens Ringgold!
- Cái gì? Arens Ringgold ve vãn Viola?
- Viola? Lạy Chúa, ông Jorge! - Jec thốt lên sửng sốt, mắt trợn ngược. - Tôi đâu có nói Viola!
- Thế anh nói ai!
- Không lẽ ông không nghe tôi nói “tiểu thư” sao? Tôi nói tiểu thư, nói cô Virginia!
- Virginia à? Ô, Jec này, chuyện đó tôi biết rồi. Arens Ringgold đeo đuổi Virginia đã mấy năm nay. Có điều là em tôi không yêu lại. Chuyện đó thì anh có thể yên tâm, anh bạn trung thành của tôi ạ. Virginia không lấy gã đâu. Em tôi không ưa gã, mà cả thế giới này cũng chẳng ai ưa. Còn giả vụ em tôi có thích hắn đi nữa, tôi cũng không cho phép lấy nhau đâu. Anh cứ yên chí như vậy.
Hẳn lời giảng giải của tôi không thỏa mãn. Jec gãi đầu gãi tai như muốn nói gì thêm.
- Xin ông thứ lỗi, ông Jorge, nhưng tôi xin mạo muội khẳng định là ông nhầm to rồi. Đúng là hồi trước cô Virginia không để mắt đến con rắn độc ấy. Nhưng từ khi bố nó, cái lão già trộm cắp ti tiện ấy chết đi, ông chủ con phát giàu ghê gớm, giàu nhất trong cái lũ điền chủ trộm cướp. Bà nhà ta muốn nó theo đuổi cô Virginia, bà mời nó đến nhà luôn đấy. Vì nó giàu.
- Tôi biết, Jec. Mẹ tôi rất ưng cuộc hôn nhân đó, nhưng phỏng có ý nghĩa gì: em tôi tính khí tự do, cô bé sẽ làm theo ý mình. Không đời nào Virginia đồng ý lấy Arens đâu.
- Xin lỗi ông, ông vẫn nhầm. Cô chủ đồng ý rồi.
- Ai nhồi cho anh cái ý đó, Jec?
- Viola. Viola kể hết cho tôi.
- Tức là anh đã làm lành với Viola?
- Vâng, ông Jorge. Chúng tôi hòa giải rồi. Tôi có lỗi với cô ấy. Từ nay tôi không ghen ẩu nữa. Cô ấy là một người tốt, có thể tin tưởng được. Dứt khoát tôi sẽ không nghi oan cho cô ấy.
- Tôi mừng cho anh. Nhưng Viola nói gì về Arens Ringgold và em gái tôi?
- Viola bảo là cô chủ ngày nào cũng gặp nó.
- Ngày nào cũng gặp? Nhưng lâu lắm rồi có thấy gã đến nhà đâu?
- Đấy, ông lại nhầm nữa rồi. Arens gần như ngày nào cũng đến. Nhưng đến vào lúc ông và ông Gallaher đi săn hay cho lính tập cơ...
- Anh làm tôi ngạc nhiên đấy Jec!
- Chưa hết đâu, ông Jorge. Viola nói là cô chủ bây giờ khác lắm. Cô chủ không tức giận, mà rất chăm chú nghe Arens nói. Viola nghĩ rằng cô chủ sẽ đồng ý lấy nó. Thế thì kinh khủng quá! Cực kỳ kinh khủng!
- Này Jec, - tôi nói - Mỗi lúc tôi đi đâu, anh phải luôn có mặt ở nhà, theo dõi khách đến. Nếu có Ringgold, phóng ngựa ra gọi tôi ngay.
- Vâng, ông Jorge. Ông đừng lo, tôi sẽ bay nhanh như tên bắn! Nhanh như chớp!
Hứa xong, Jec quay về.
Tuy không tin, tôi vẫn không thể coi thường thông báo của Jec. Trong đó hẳn phải có một phần sự thật. Jec là một đầy tớ hết sức trung thành, chưa chắc anh ta đã nói dối. Và anh ta rất nhạy cảm, người khác muốn bịp cũng không được.
Viola có điều kiện để ý mọi chuyện trong nhà. Động cơ nào đã buộc cô ta bịa ra chuyện đó?
Chính Jec đã tận mắt thấy Ringgold tới nhà, thế mà không ai nói cho tôi biết. Làm gì bây giờ? Vậy là em gái tôi cùng một lúc có ba người hâm mộ: thủ lĩnh da đỏ, Gallaher và Arens Ringgold! Không lẽ cô bé lẳng lơ với cả ba, không cần lựa chọn? Hay cô ấy đã “chấm” Ringgold? Không, không thể được! Tôi sẵn sàng chấp nhận cô yêu anh lính dũng cảm, mộng mơ lãng mạn với chàng thủ lĩnh da đỏ lẫy lừng, nhưng với một tên công tử bột văn dốt võ đát, nịnh trên nạt dưới như Arens Ringgold thì làm sao mà chấp nhận được! Tất nhiên, chuyện này tất phải có bàn tay mẹ tôi, nhưng đời nào Virginia chịu nghe! Còn nếu Viola nói đúng thì có thể em tôi đã chịu hoặc sắp chịu đến nơi! “Ôi mẹ! Mẹ đâu có biết cái kẻ mẹ đưa về nhà và yêu mến như con đẻ ấy là một người thế nào đâu!”