Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 521 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
ÔNG LÃO HICMEN

Sáng hôm sau, như thường lệ, tôi đến trại lính tình nguyện. Lần này Gallaher cùng đi với tôi, vì hôm nay tổ chức lễ quân thệ, chúng tôi nhất thiết phải có mặt.

Đến nơi chúng tôi thấy một đội hình khá thú vị, tuy có vẻ hổ lốn - hổ lốn không phải vì quá đông, mà vì hình thức bên ngoài. Đây là đơn vị kỵ binh, nhưng vì mỗi người trang bị một kiểu tùy theo khả năng nên vũ khí, chiến mã rất khác nhau. Hầu hết đội viên đều có súng trường, nhưng cũng có một số mang loại súng cổ lỗ sĩ từ thời cách mạng Mỹ. Số khác thậm chí chỉ có khẩu súng săn hai nòng, đạn ghém nặng chình chịch, thứ đó không phải loại vũ khí đáng gờm đối với dân da đỏ. Súng lục cũng nhiều, đủ loại, từ những khẩu to tổ bố, gọng đồng đến những khẩu một, hai nòng đút túi. Súng colt không ai có, vì thời đó “colt” còn chưa xuất hiện ở vùng giáp ranh.

Mỗi đội viên đều có dao, nhưng thuộc loại to bản, lưỡi sắc, trông như dao hàng thịt. Chỉ có số ít trang bị dao găm, chuôi dao khắc chạm hoa văn cổ. Nhiều người còn giắt thêm búa mỏ nhỏ, trông từa tựa như tomahawk. Loại búa có hai công dụng: phạt cây mở lối trong rừng và bửa sọ đối phương khi lâm trận. Đạn dược các loại đựng trong bao, túi đeo bên hông. Nói tóm lại, trang bị của đội quân gồm toàn những thứ mà bình thường các chàng thợ săn nghiệp dư vùng biên giới vẫn mang theo để săn hươu.

Ngựa chiến của đơn vị cũng đa dạng không kém đạn dược, thậm chí nhiều người còn cưỡi cả la. Loài la đã thuần yên cương ở Mỹ và Tây Ban Nha tuy không sánh được với ngựa khi xáp chiến, song khi hành quân càn quét thì chúng không chịu thua kém tí nào. Ở địa hình rừng rậm không có lối mòn, những khu vực dây leo rậm rạp, nơi đầm lầy hay cây đổ ngổn ngang thì con la lựa bước rất giỏi, trong khi ngựa dễ dàng vấp móng hoặc sa lầy. Nhiều tay săn kinh nghiệm ưa dùng la đuổi thú hơn cả nhưng con ngựa đua Ả Rập thuần chủng.

Trang phục của đội quân cũng không kém phần sặc sỡ. Các sĩ quan đều mặc đồ nhà binh, người thì mặc quân phục từ đầu tới chân, người thì nửa nọ nửa kia - vừa quân sự vừa dân sự. Lính tráng vớ gì mặc nấy, quần áo đủ thứ màu, thậm chí có anh chàng còn mặc đồ vét xanh da trời! Nhiều người khoác áo da hươu của thợ săn, đi mocaxin, hay ghệt, ủng da ngựa, da cá sấu, cao thấp đủ kiểu, tóm lại, họ mặc đủ thứ quần áo có mặt ở khắp nước. Mũ nón cũng rất đa dạng và điệu nghệ. Casket và kepi cao chóp không có, nhưng đủ loại mũ len, mũ vải, mũ rơm, mũ lá cọ rộng vành nhăn nhúm kéo sụp xuống trán. Một vài người đội mũ lưỡi trai bằng da xanh, trông còn tạm ra dáng con nhà lính.

Tuy nhiên đội quân vẫn có một nét gì đó rất chung. Đó là khát vọng đọ sức không gì cưỡng được, họ chỉ muốn vào trận ngay để trừng phạt kẻ thù đã gây bao tội ác khắp đất nước. “Bao giờ chúng tôi được đi đánh nhau?” - Đó là câu hỏi thường xuyên của các đội viên tình nguyện.

Ông lão Hicmen tỏ ra là một người rất năng động. Do tuổi tác và kinh nghiệm, ông được mọi người nhất trí phong hàm trung sĩ. Vẫn như xưa, ông lão rất tốt với tôi. Hôm phát quân thệ, ông lão lại một lần nữa chứng tỏ lòng trung thành của mình. Ông nói với tôi một chuyện mà tôi không ngờ ông sẽ nói.

- Thà để bọn da đỏ nó lột da tôi, - Hicmen nói, - trung úy ạ, chứ tôi không thể nào chịu nổi con lừa ấy lấy em gái anh, chỉ là ý nghĩ thôi tôi cũng không chịu.

- Ai lấy? - Tôi ngạc nhiên hỏi lại, cứ đinh ninh là ông lão ám chỉ Gallaher.

- Thì cái thằng nó vẫn mò tới nhà anh tối ngày ấy. Cái thằng Arens Ringgold giun dế, cái nòi chồn hôi đáng nguyền rủa chứ còn ai!

- Ra là thằng đó! Không lẽ có chuyện đồn đại vậy sao?

- Cả vùng này người ta chỉ kháo có mỗi cái chuyện đó. Quỉ tha ma bắt tôi đi, anh Jorge Rendolf ạ, nếu như tôi cho nó cưới, ấy là giả dụ như tôi có quyền! Em gái anh là một thiếu nữ tuyệt diệu, nhất nhần nhật khắp cái vùng này, thế mà lại gả cho cái thằng khốn nạn đê tiện ấy!... Thật là một chuyện nghe không thể lọt tai, có cho tôi tất cả tiền bạc nhà nó tôi cũng không nghe. Anh nhớ lời tôi nhé, anh Jorge: nó sẽ làm khổ cô ấy cả đời cho mà xem.

- Tôi rất cảm ơn lời khuyên của ông, Hicmen ạ. Nhưng tôi nghĩ rằng ông đã lo lắng vô ích. Không có chuyện ấy đâu.

- Không thì tại sao cả vùng này người ta rặt nói đến chuyện đó? Thật tình, nếu không phải bạn cũ với ông chủ nhà ta, tôi không dám tự tiện lạm bàn đâu. Nhưng tôi là bạn với ông cụ, bây giờ là bạn của anh, nên tôi quyết định cứ nói. Chúng ta ai cũng rộn lên chuyện da đỏ, kêu họ là đồ trộm cắp. Nhưng khắp cái xứ Florida này, đào đâu ra một tên da đỏ trộm cắp, lừa đảo như bố con lão Ringgold! Thằng bố nó thế, thằng con cũng thế, cả cái giống nhà nó thế! Thằng bố nó thế là đã rồi đời. Có lẽ lão ta đang bị quỉ sứ nó cùm, và còn cùm lâu vì lúc còn sống lão gây ra biết bao tội lỗi bẩn thỉu cho người khác. Lão ta cứ gọi là tha hồ trả giá cho những việc oan trái thất đức mà lão đã gây ra cho gia đình metis bất hạnh bên kia sông.

- Ông định nói tới gia đình Pauell?

- Phải, đấy đúng là một chuyện bất công ghê gớm nhất trên đời. Cả đời tôi chưa thấy thuở nào có chuyện như vậy. Thề có quỉ sứ chứng giám!

- Thế có nghĩa là ông biết rõ chuyện ấy.

- Tất nhiên, tôi biết tất cả những lắt léo đểu giả trong vụ đó. Đấy là hành động đê tiện nhất mà giống người có thể muối mặt gây ra, hơn nữa, đó lại là một người da trắng vẫn vỗ ngực tự xưng là “đàng hoàng”. Thề có quỉ sa tăng, đúng thế đấy!

Theo đề nghị của tôi, Hicmen kể lại tỉ mỉ chuyện gia đình Pauell bất hạnh bị cướp trắng tất cả. Họ vô cùng uất ức, nhưng đành cắn răng rời bỏ trang trại nhà mình. Đối với bà quả phụ Pauell, đó là một thách thức nặng nề. Vấn đề không chỉ ở chỗ trang trại của họ tốt nhất vùng, rất có giá, mà còn vì trang trại gắn với bao kỷ niệm tốt đẹp về cuộc sống hạnh phúc, về người chồng nhân hậu của bà... Chỉ có thứ pháp luật lì lợm thông qua lão chánh án đeo gùi dui mới bắt bà rời bỏ mảnh đất thân thương ấy được.

Ông lão Hicmen được chứng kiến cảnh gia đình họ ra đi. Họ vô cùng buồn bã, miễn cưỡng vĩnh biệt ngôi nhà thân yêu. Hicmen chứng kiến những lời nguyền rủa phẫn nộ của cậu con trai, những giọt nước mắt đau đớn của bà mẹ và cô con gái. Bà góa phụ bất hạnh khẩn khoản cầu xin, xin đổi hết những gì còn lại - những món nữ trang quí giá mà chồng bà lúc sinh thời đã tặng cho bà - để được ở lại mái nhà đã bao năm hạnh phúc. Nhưng mọi van nài đều vô ích. Lũ khốn kiếp tàn nhẫn không mảy may động lòng. Bà góa phụ bị đuổi ra khỏi cửa.

Giọng ông lão Hicmen đầy xúc động. Bề ngoài ông lão trông thô kệch, ăn nói cục mịch, bình dân, nhưng ông có trái tim đầy nghĩa khí và căm thù bất công ngang trái.

Ông lão Hicmen căm ghét tất cả những kẻ nhúng tay vào tội ác đó, đặc biệt ông căm thù bố con Ringgold vô cùng. Câu chuyện về thảm họa gia đình Oskeola đã làm tôi sôi máu trước tội ác ghê tởm của Ringgold, đồng thời khơi lại tình cảm ấm áp của tôi đối với Oskeola đã có phần lắng chìm trong những ngày nặng nề ngờ vực.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »