Tôi và ông lão Hicmen đi ra xa đám lính, nói chuyện. Biết ông rất trung thành với gia đình, quí mến bản thân tôi, tôi đã định kể hết mọi nỗi bất hạnh với ông. Ông lão vốn bình dị, nhưng giàu kinh nghiệm sống, hẳn không ai có thể khuyên tôi những lời khuyên sáng suốt hơn chính ông lão: suốt đời Hicmen sống giữa môi trường cá sấu mà lại.
Tôi đã định chia sẻ mối lo lắng nặng như đá đè trong tim, hoặc ít nhất cũng tiết lộ một phần những bí mật ghê rợn. Tôi tin rằng Hicmen đã biết chuyện Jec Vàng còn sống. Hồi trước chính ông lão đã có lần bóng gió với tôi, rằng ông không tin tên mulat đã chết. Nhưng tôi không nghĩ đến tên mulat, mà quan tâm đến âm mưu thâm độc của Arens Ringgold. Có lẽ ông lão ít nhiều cũng biết chuyện ấy chăng? Tôi để ý một lần, khi tôi nhắc đến tên Jec Vàng cùng với Spens và Williams, ông thợ săn cá sấu già đã nhíu mày nhìn tôi đầy ý nghĩa, dường như muốn mách tôi một chuyện gì đó về lũ vô lại.
Tôi vừa định kể những chuyện đó với Hicmen thì bất ngờ nghe tiếng vó ngựa dồn dập.
Ngoảnh lại, tôi thấy một kỵ sĩ đang rạp người phóng ngựa dọc triền sông, nhanh đến chóng mặt, tưởng như đang chạy nước rút trong một cuộc đua quan trọng. Ngựa trắng, nhưng kỵ sĩ lại đen. Tôi nhận ngay ra Jec.
Tôi ra khỏi đám cây để Jec nhìn thấy và không phóng về phía nhà thờ đằng kia. Khi Jec đến gần, tôi gọi. Kỵ sĩ đen quay ngoắt ngựa, rẽ vào. Rõ ràng Jec đến có việc, nhưng vì có Hicmen, anh ngần ngại và ghé tai tôi thì thầm. Arens Ringgold đến!
“Cái thằng bỉ ổi đáng nguyền rủa lại dẫn xác đến, ông Jorge ạ!”
Nghe tin, tôi vẫn cố giữ vẻ mặt bình thản. Tôi không muốn ông lão Hicmen biết hoặc ngờ ngợ nhà tôi có chuyện gì đó không bình thường. Tôi bảo Jec về, rồi cùng ông lão săn cá sấu quay lại chỗ tập trung quân. Sau đó tôi mới tìm cách tách khỏi ông, nhập vào đám lính đông nghịt và nhốn nhao.
Một lát sau tôi đã cởi dây cột ngựa, lặng lẽ lên yên phóng đi, không nói với ai một lời, kể cả Gallaher. Tôi không đi đường thẳng về đồn điền, mà hơi vòng một chút qua cánh rừng kế bên nhà thờ. Tôi cố tình rẽ sang lối đó để đánh lạc hướng Hicmen và những ai đã nhìn thấy Jec Đen. Nếu tôi về cùng Jec, mọi người sẽ biết ngay nhà có chuyện. Tôi quay lại đơn vị một lát, cốt để những kẻ hiếu kỳ thấy rõ bây giờ tôi không về nhà, mà đi một hướng khác hẳn. Tôi luồn rừng lộn trở ra đường cái chính dọc sông, quất ngựa phi nước đại. Tôi phóng như bay, cứ như phải giải quyết một vấn đề sinh tử. Tôi muốn về kịp trước khi vị khách bí mật chia tay ra về.
Tôi có những lý do nghiêm trọng để căm thù Ringgold, nhưng tôi không ngấm ngầm mưu toan dứt mạng gã. Đúng là tôi không định giết chết gã, mặc dù đó là cách làm duy nhất để giữ mạng mình thoát khỏi tay tên vô lại đê tiện và nguy hiểm. Ngay lúc này, nghe câu chuyện Hicmen kể, tôi vô cùng căm phẫn tội ác của gã và hoàn toàn có thể giết gã mà không sợ lương tâm cắn rứt, không sợ bị trừng phạt. Vậy nhưng tôi vẫn không đến nỗi điên rồ, mất lý trí. Lý trí sáng suốt, một bản năng tự vệ thông thường, vẫn chưa bị che lấp, nhờ đó tôi không có ý định phen này chơi nốt màn chót tấn thảm kịch cuộc đời tráng sĩ Xamson. Tôi chọn một phương án thực tế hơn nhiều.
Tôi dự định cố gắng hết sức bí mật về nhà, bất ngờ đột nhập phòng khách, có lẽ vị khách tránh mặt đang ngồi ở đó. Tôi sẽ bắt gặp tại chỗ cả khách, cả chủ, bắt cả ba phải giải thích tường tận mọi chuyện rối rắm và bí hiểm trong quan hệ. Tôi sẽ nói chuyện trực diện với mẹ, với em gái và kẻ theo đuổi cô, ba mặt một lời, buộc họ phải thú nhận tất cả.
“Đúng thế! - Tôi thầm nghĩ và điên tiết thúc giày vào sườn ngựa. - Đúng, họ phải thú nhận hết! Từng người một hoặc cả ba cùng thú nhận, bằng không...
Tôi không biết được sẽ làm gì với mẹ và em gái. Tuy nhiên, trên đống tro đã nguội tàn của tình cảm người con, người anh bỗng bùng lên ý nghĩ hắc ám, man rợ, đeo riết tim tôi.
Còn Ringgold, nếu gã không chịu nhận tội, tôi sẽ cho gã một trận roi săn nhớ đời, túm cổ ném ra cửa và cấm gã bén mảng tới ngôi nhà nơi tôi là chủ. Tất nhiên như thế thật không lịch sự chút nào, nhưng lúc này tôi đâu có lý đến chuyện đó. Với một kẻ mưu toan giết mình, mọi cư xử, lời lẽ của mình chả có gì đáng chê trách là thô lỗ.