Như đã nói trên, tôi muốn vào nhà thật bí mật và bất ngờ. Vì thế, để chắc ăn, khi gần tới đồn điền, tôi rẽ vào đường nhỏ dọc hồ nước và rừng cam. Tôi hy vọng về phía sau nhà sẽ không bị phát hiện. Các nô lệ làm việc bên trong tường rào có thể thấy tôi, nhưng họ là thợ trồng chàm, suốt ngày ngoài ruộng, không đáng ngại. Tôi lo là lo đám gia nô, đầy tớ trong nhà.
Jec Đen chưa về. Lúc nãy tôi bảo anh về trước, nhưng chờ tôi ở một chỗ gần nhà. Tôi gặp Jec, ra hiệu cho anh theo tôi. Qua cánh đồng, chúng tôi vào rừng, xuống ngựa. Tôi để Jec lại, về một mình.
Một thợ săn khẽ lựa bước tiến về phía con mồi, hay một tên mọi lén bò tới, kẻ tử thù đang say giấc như thế nào thì tôi lén lút bò về nhà mình như thế - về ngôi nhà của tôi, của cha, của mẹ và em gái tôi! Thật là một hành vi lạ lùng của đứa con và của ông anh!
Hai chân tôi run run, đầu gối khuỵu xuống, lồng ngực phập phồng vì hồi hộp và giận dữ điên cuồng. Bất giác tôi dừng bước trong khoảnh khắc, tôi chợt cảm thấy cuộc chạm trán rõ ràng không thú vị và không xứng đáng. Tôi lưỡng lự một phút. Có lẽ tôi đã quay lui, chờ dịp khác thích hợp hơn để thực hiện ý định của mình mà không thô bạo quá. Nhưng đúng lúc đó chợt nghe những âm thanh thách thức vọng ra, tôi cương quyết xông vào. Tôi nghe tiếng cười vui vẻ, ròn rã của em gái và... một giọng đàn ông. Tôi nhận ngay ra cái giọng cao vót, rin rít của gã nhân tính đáng khỉnh bỉ. Những âm thanh kỳ lạ đó làm tôi nổi cơn điên, tôi cảm giác như họ đang nhạo báng, chế giễu tôi. Sao em gái tôi có thể làm như vậy? Cô ấy cười cợt, đùa giỡn trong khi ông anh đã bải hoải, kiệt sức vì những ngờ vực nặng trĩu bấy lâu nay!
Thế là ý định để tìm dịp khác biến mất. Tôi quyết định thực hiện kế hoạch, nhưng trước hết phải nghe xem họ nói gì trong đó.
Tôi lại gần, lắng nghe. Hai người không ở trong nhà, họ đi dạo dọc bìa rừng cam. Tôi khẽ bước không một tiếng động, thận trọng rẽ các bụi cây, lúc khom gập người, lúc đứng thẳng dậy, cuối cùng đã tới cách họ chừng năm sáu bước. Qua kẽ lá tôi thấy tà váy Virginia và nghe rõ từng lời họ nói với nhau.
Nghe một tí tôi hiểu ngay câu chuyện giữa hai người đã đến thời điểm quyết định. Rõ ràng không phải hôm nay Ringgold mới chính thức ngỏ lời, vì thế khi gã nói cô em tôi phá lên cười khanh khách.
- Vậy tức là ông thực tâm muốn lấy tôi làm vợ? Ông nói nghiêm chỉnh đấy chứ?
- Vâng, miss Rendolf. Xin cô đừng chế giễu tôi! Cô biết đấy, đã bao năm nay tôi yêu cô bằng cả tấm lòng trung thành.
- Không, tôi không được biết. Làm sao tôi biết được cơ chứ?
- Thì tôi đã nói với cô rồi. Không lẽ tôi chưa nhắc lại cả trăm lần sao?
- Đấy là nói! Tôi không đánh giá cao lời nói trong những việc như vậy. Hàng chục người đàn ông cũng đã nói với tôi điều đó, mặc dù tôi cho rằng họ không thích tôi lắm đâu. Cái lưỡi là Vua Bịp, mister Arens ạ!
- Nhưng cư xử của tôi chứng thực tấm lòng chân thành chứ cô. Tôi xin hiến cô cánh tay hiệp sĩ và toàn bộ tài sản cơ mà. Không lẽ bấy nhiêu chưa đủ chân thành?
- Không, tất nhiên là không, ông ngốc quá mất thôi! Nếu như tôi lấy ông, thì tất cả tài sản sẽ lại là của ông. Ngoài ra, tôi cũng có một vốn liếng nho nhỏ, ông cũng sẽ kiếm soát nốt. Đó, ông xem, rõ ràng như thế chỉ có lợi cho ông.
Virginia lại phá lên cười ròn rã.
- Không, cô Rendolf, cô nói lạ! Tôi không có ý nghĩ đụng chạm đến tài sản của cô đâu. Nếu cô đồng ý đón nhận bàn tay tôi...
- Bàn tay ông? Khi muốn phụ nữ đồng ý, người ta dâng trái tim chứ không phải bàn tay! Vâng, trái tim!
- Chứ sao, cô biết là trái tim tôi từ lâu đã thuộc về cô. Khắp thiên hạ ai cũng biết điều đó.
- Chà, có nghĩa là ông đã đi rao khắp thiên hạ? Việc đó tôi chẳng thích tí nào!
- Cô tàn nhẫn với tôi quá! Cô có khá nhiều bằng chứng về tình yêu đã bao năm và rất trung thành của tôi. Đáng lẽ tôi đã ngỏ lời cầu hôn từ lâu, nếu như... - Ringgold bỗng nín bặt.
- Nếu như sao?
- Nói cho đúng, tôi không được toàn quyền với bản thân mình khi bố tôi còn sống.
- Chà, vì thế đấy?!
- Nhưng bây giờ tôi có toàn quyền. Và nếu cô, miss Rendolf, rộng lòng đón nhận bàn tay...
- Lại tay! Thêm nữa, nghe nói cái tay này cũng chẳng hào phóng gì lắm đâu. Nếu tôi chấp nhận, chưa chắc tôi đã có đủ tiền tiêu vặt, mua kim mua châm... Ha-ha-ha!
- Đó là kẻ thù vu khống cho tôi, cô Rendolf. Tôi xin thề về việc đó, cô sẽ không phải phiền lòng lấy một lần.
- Còn tôi không dám tin chắc được như vậy, mặc dù ông đã thề. Những lời hứa hẹn trước ngày cưới thường mau bị quên lắm. Tôi không thể tin ông được, ông bạn lịch thiệp ạ. Không, không tin!
- Tôi bảo đảm là tôi xứng đáng để cô tin cậy!
- Đừng bảo đảm! Tôi không có bằng chứng nào để nói là ông hào phóng. Mister Ringgold, cả đời chưa bao giờ ông tặng quà cho tôi.
Virginia lại cười khanh khách.
- Ôi, giá như tôi biết là cô sẽ vui lòng nhận tặng vật! Nếu biết hẳn tôi đã tặng cô tất cả những gì tôi có!
- Thôi được. Tôi sẽ thử thách ông. Ông phải có quà tặng cho tôi.
- Chỉ cần cô nói cô muốn gì, mọi mong muốn của cô sẽ được thực hiện!
- Ông nghĩ là tôi sẽ xin ông ba cái thứ vặt vãnh như ngựa, chó pudel hay món đồ trang sức vớ vẩn nào đó chăng? Ông nhớ dùm, không có chuyện ấy đâu.
- Với tôi cái gì cũng được. Tôi đã tình nguyện dâng cả tài sản cho cô, đằng này chỉ một phần nào đó thôi thì có gì đáng nói! Chỉ cần cô nói một câu, cô sẽ toại nguyện ngay tức khắc.
- Chà, ông hào phóng quá! Thế thì tốt. Ông có một thứ mà tôi rất muốn có, rất muốn! Ông biết không, tôi đã định đến hỏi mua rồi cơ mà.
- Cô muốn cái gì thế, miss Rendolf?
- Đồn điền.
- Đồn điền?
- Chính thế. Nhưng không phải đồn điền của ông, mà một điền trang mà ông đang chiếm dụng. Đó là điền trang cũ của gia đình metis bên Tupelo - Cric. Hình như bố ông mua lại của họ?
Tôi để ý đến giọng nhấn đặc biệt của Virginia ở tiếng “mua”. Tôi cũng nhận thấy Ringgold lúng túng rõ rệt khi trả lời.
- Vâng, phải... Đúng thế đấy... Nhưng cô làm tôi ngạc nhiên đấy, miss Rendolf. Tại sao cô muốn lấy đồn điền đó trong khi cô có thể làm chủ toàn bộ gia sản của tôi?
- Đó là việc riêng của tôi. Tôi muốn thế. Ý muốn đó do nhiều nguyên nhân đặc biệt, tôi rất yêu chỗ ấy... Mảnh đất thật đẹp, tôi vẫn thường ra đó chơi. Ông đừng quên là ngôi nhà cũ của cha tôi sẽ thuộc về anh tôi. Mà anh tôi sẽ không độc thân mãi đâu! Còn mẹ tôi nữa, mẹ tôi chỉ muốn có một chỗ ở riêng biệt... Nhưng thôi, tôi không giải thích nguyên nhân với ông nữa. Ông muốn tặng hay không, tùy ông.
- Được được. Nhưng nếu tôi tặng cô đồn điền đó, cô sẽ...
- Vô điều kiện, rõ chưa? Tặng vô điều kiện, bằng không tôi sẽ không nhận quà cáp gì của ông hết dù ông có quỳ xuống van xin tôi nhận.
Virginia lại phá lên cười.
- Nếu vậy tôi sẽ không đặt một điều kiện nào hết, chỉ cần cô nhận đồn điền đó giúp tôi. Đồn điền là của cô!
- Nhưng thế chưa xong đâu, mister Arens. Vì ông vẫn có thể lấy lại dễ dàng như khi tặng vậy. Làm sao tôi tin được là ông sẽ không làm điều đó? Tôi cần phải có giấy tờ nhượng đất hẳn hoi.
- Cô sẽ có giấy.
- Bao giờ?
- Lúc nào cô muốn. Một tiếng sau cũng được.
- Được, được, thế nhé. Ông về mang giấy tờ lại đây, nhưng nhớ cho là tôi không chịu điều kiện nào đâu nhé... Ông nhớ kỹ đấy!
- Ồ không, tôi đâu có ý đó! - Ringgold hân hoan nói. - Tôi không ngại gì, hoàn toàn tin ở cô. Một tiếng nữa cô sẽ nhận đủ giấy tờ. Tạm biệt nhé!
Nói xong Ringgold đi liền.
Câu chuyện lạ lùng, nhất là phần kết thúc kỳ quặc của nó làm tôi sửng sốt, đứng ngây ra. Tôi sực tỉnh thì Ringgold đã đi quá xa rồi. Tôi không biết nên đuổi theo hay tha cho gã.
Trong lúc đó Virginia lặng lẽ vào nhà. Tôi giận em gái còn nhiều hơn tức Ringgold, vì thế mới để gã ra về yên ổn, còn với cô em tôi quyết định phải nói chuyện ngay tức khắc. Tôi gặp Virginia và mẹ tôi trong phòng khách. Không cần rào đón, không thèm nghe những lời phản bác hay năn nỉ, thuyết phục, tôi ào ào trút những lời giận dữ, tố cáo tên khốn nạn vừa ở đây ra và cũng là kẻ mưu toan sát hại tôi.
- Virginia, không lẽ bây giờ em vẫn cứ đồng ý lấy nó?
- Không đời nào, Jorge! Em không hề có ý nghĩ đó. Không bao giờ! - Trong cơn xúc động Virginia hét lên, buông mình xuống đi văng, hai tay che mặt.
Riêng mẹ tôi nghe chuyện tôi kể với một thái độ nghi hoặc. Tôi đã định đưa thêm chứng cứ khẳng định điều đó, bỗng ngoài cửa sổ có ai đó gọi tên tôi rất to. Tôi ra hiên. Hóa ra là một kỵ binh quân phục xanh da trời từ đồn biên phòng tới. Anh ta người đầy bụi đường, ngựa sùi bọt. Rõ ràng viên liên lạc này đã phi một mạch trối chết. Anh ta đưa tôi một mảnh giấy. Đó là thư lệnh viết vội gởi gấp cho tôi và Gallaher. Tôi mở tờ giấy, đọc: “Điều quân đến đồn King ngay tức khắc. Hành quân cấp tốc. Chúng tôi cần thêm từng tay súng. Không chậm trễ một phút.
Clints”