Phải chấp hành mệnh lệnh ngay tức khắc. May mà ngựa chưa tháo yên cương, năm phút sau tôi đã có thể lên đường ra trại lính. Đám lính khao khát chiến tích nghe tin hành quân thì vô cùng phấn chấn, reo hò ầm ĩ. Lòng hăng hái bù đắp cho kỷ luật lôm côm, chưa đầy nửa tiếng sau cả đơn vị đã chỉnh tề đội hình chiến đấu, sẵn sàng xuất phát.
Lệnh xuất kích phát ra, đơn vị theo hàng đôi dài dằng dặc nhằm hướng đồn King thẳng tiến.
Tôi phóng về nhà chia tay với mẹ và em gái. Thời gian quá ít, nhưng tôi ra đi cũng tạm yên lòng: tôi đã kịp răn đe em gái, không sợ cô lấy Ringgold nữa.
Kỵ sĩ liên lạc cùng đi với chúng tôi. Dọc đường anh ta cho biết mọi chuyện ở đồn. Hóa ra những người da đỏ đã bỏ làng, mang theo vợ con, gia súc và toàn bộ đồ gia dụng. Nhiều bộ lạc tự tay đốt làng, kẻ thù da trắng có đến cũng chẳng còn gì mà phá. Những việc đó chứng tỏ người da dỏ quyết chí đối đầu dữ dội. Họ đi đâu, không một ai hay biết, kể cả các trinh sát của chúng tôi. Một số người cho rằng các bộ lạc đa đỏ đi xuống phía nam, số khác lại đoán họ còn ẩn náu trong vùng đầm lầy dài hàng chục dặm ở thượng lưu sông Amazura, một vùng đất nổi tiếng với tên gọi “đầm lầy Witlacutchi”.
Phỏng đoán thứ hai xem ra có vẻ hiện thực hơn. Nhưng dân da đỏ xóa dấu di chuyển của mình rất khéo, không để lại một dấu vết nhỏ. Lũ trinh sát trong đám da đỏ thỏa hiệp, kể cả những tên thành thạo nhất, cũng không xác định được hướng đi của các bộ lạc kháng chiến. Nhiều người cho rằng người da đỏ sẽ giới hạn cuộc chiến đấu dưới hình thức phòng thủ, họ sẽ chỉ tấn công những làng có quân đội Mỹ, thu chiến lợi phẩm rồi rút về hậu cứ đầm lầy. Tình hình rất có thể sẽ như vậy. Nếu quả thực đúng như thế, chính phủ khó lòng kết thúc chiến tranh. Nói cách khác, sẽ không có chiến tranh “chính quy” mà chỉ có những cuộc hành quân, truy quét vô hiệu quả. Rõ ràng nếu các chiến binh da đỏ không chịu đánh công khai, chúng tôi sẽ vô cùng ít hy vọng truy kích kịp khi họ rút đi.
Dư luận binh lính e ngại đối phương sẽ ẩn náu trong rừng, như thế rất khó tìm thấy họ, thậm chí không thể tìm được. Tuy nhiên tình trạng đó không thể kéo dài, các bộ lạc da đỏ sẽ không thể sống bằng cướp phá mãi. Thêm nữa, họ quá đông so với những chiến lợi phẩm chiếm được sau những lần đột nhập vào làng da trắng. Tuy nhiên, phía da trắng không rõ số lượng chính xác về lực lượng đối phương, mọi ước đoán đều rất mơ hồ. Một số đoán chừng họ có khoảng từ một đến năm ngàn người, kể cả số nô lệ da đen bỏ trốn theo họ, nhưng ngay cả những người sống ở vùng biên giới hiểu biết nhất cũng chỉ dám nói ang áng mà thôi. Theo tôi, bên da đỏ chỉ có hơn một ngàn chiến binh, đó là không kể những bộ lạc đã ly khai kháng chiến. Ông lão Hicmen, một người rất rành tình hình da đỏ, cũng nghĩ như vậy. Vậy thì làm sao họ có thể kiếm đủ lương thực, thực phẩm giữa đầm lầy? Không lẽ họ đã dự liệu trước và tích sẵn kho tàng trong đó? Không, khả năng đó có thể mạnh dạn gạt bỏ. Mọi người đều cho rằng họ sẽ không trụ nổi suốt một chiến dịch kéo dài. Đói khát sẽ buộc họ phải bò ra. Họ hoặc sẽ phải đánh nhau trực diện, hoặc sẽ phải ngưng chiến.
Đề tài này được bàn tán sôi nổi suốt thời gian hành quân và đặc biệt thú vị đối với những chàng lính trẻ khao khát chiến công. Nếu đối phương giở chiến thuật ấy ra thì lấy sao lính tráng chính phủ kiếm được vòng nguyệt quế. Hành quân trong đầm lầy chướng khí xem ra dễ lãnh “vòng thổ địa”, tức là gởi xác lại hơn. Phần đông vẫn hy vọng dân da đỏ sẽ đói, và buộc phải bò ra đánh đấm thực sự. Tuy nhiên, những người am hiểu địa hình nhất, trong đó có Hicmen, lại nghĩ khác.
- Dân da đỏ ấy hả, - ông lão săn cá sấu nói, - họ có cái thứ cây thổ tả kêu bằng “conti”, rễ lớn lắm. Cây ấy mọc khắp đầm lầy, nhiều chỗ thân to như cây mía. “Conti” ăn được, dân da đỏ vẫn lấy làm nước “conte” đó. Rồi quả sồi ăn cũng không đến nỗi, nhất là đem nướng kỹ. Quả sồi thì vô kể, nhiều lắm. Lại còn cái món cải dừa nữa chứ, dùng thay rau rất tốt. Vấn đề thịt thì thiếu gì hươu, nai, gấu... Đầm lầy thiếu gì cá sấu, đó là chưa kể tới ba ba, gà tây, sóc, rắn, chuột! Quỷ tha ma bắt cái dân da đỏ ấy đi! Họ ăn cái quái gì cũng được, từ chim chóc tới cả chồn hôi! Các cậu không tin hả? Để rồi xem, họ không dễ chết đói như các cậu tưởng đâu...
Nhận xét sáng suốt của Hicmen đã gây một ấn tượng mạnh. Té ra kẻ thù đáng khinh thường kia lại không đến nỗi bất lực như lúc đầu mọi người vẫn nghĩ.
Đội quân đi mỗi lúc một lộn xộn, không còn ra đội hình gì nữa. Nhất là đám lính trẻ thỉnh thoảng lại bỏ đội hình phóng vào rừng, hy vọng kiếm con hoẵng hay gà tây nào đó. Dừng lại chấn chỉnh thì mất thì giờ, vả lại cảnh cáo gắt gao chỉ tổ làm lính tráng cục cằn cãi lại.
Trung sĩ Hicmen nổi cáu quay sang nói với đám lính bên cạnh:
- Này các cậu! Mặc xác mấy cái con ngựa non ấy thử số mạng! Tôi xin chui vào dạ dày cá sấu nếu mấy cái thằng đó không lãnh một bài học đích đáng! Tôi xin đánh cuộc với cả đại đội là từ giờ đến lúc tắt nắng thế nào cũng có thằng bị lột da đầu cho mà xem! Tôi thề đấy! Nào, ai dám đánh cuộc lấy con ngựa cái của tôi không?
Không ai dám đánh cuộc, nhưng lời cảnh cáo của Hicmen đã hóa thành lời tiên tri.
Một chủ đồn điền trẻ cứ ngỡ mọi nơi đều an toàn như ở ruộng mía nhà mình, liều lĩnh đuổi theo một con hươu và mất hút. Năm phút sau trong rừng vọng ra hai tiếng khô khan, kế đó con ngựa kinh hoảng chạy ra, trên yên không chủ.
Đội quân tức khắc dừng lại.
Một tốp lính đột kích về hướng có tiếng nổ, nhưng không thấy một dấu vết nhỏ của đối phương. Họ chỉ thấy xác anh chủ đồn điền xấu số với hai vết đạn sâu hoắm. Đó đúng là một bài học, tuy rất nặng nề, cho cả đội quân. Bây giờ không còn ai dám bỏ đi bắn hươu nữa.
Anh em chôn nạn nhân ngay tại chỗ. Sau đó toàn đội tiếp tục hành trình, không gặp trắc trở gì thêm và tới đồn King trước lúc mặt trời lặn.