Ngoại trừ một giờ đồng hồ ngắn ngủi trong đêm trăng đầy hạnh phúc, tôi không có một kỷ niệm thú vị nào với đồn King. Trong thời gian đi công vụ, có thêm một số sĩ quan mới tới đồn, nhưng chẳng có ai đáng để tôi kết bạn.
“Người mẫu” Scott vẫn còn ở đồn, biên chế trong đội sĩ quan tùy tùng và vẫn bảnh chọe như trước. Nhưng với hắn tôi chẳng còn gì phải bận tâm. Và tới đồn, tôi phải làm việc ngay, mà công việc thường chẳng thích thú gì cho lắm. Người ta không cho tôi nghỉ lấy một phút sau cuộc hành quân đường dài, thậm chí tôi chưa kịp rũ bụi đường đã bị gọi lên gặp tướng tư lệnh. Sao ông ta cần gấp thế nhỉ? Có lẽ ông ta biết loáng thoáng về vụ đấu súng rồi chăng?
Tôi phấp phỏng đi lên phòng tướng Clints. Nhưng sự thể hóa ra không phải, không có gì phải lo lắng về chuyện cũ. Khi biết nội dung công việc sắp phải làm, tôi thậm chí còn tiếc, giá tướng tư lệnh gọi lên để phạt tôi về chuyện đấu súng thì còn dễ chịu hơn.
Tướng Clints đang trao đổi với phái viên Thompson. Họ dự định gặp Omatla và Đất Sét Đen một lần nữa, và cần tôi đi phiên dịch. Tôi vào phòng. Hai vị tướng vẫn tiếp tục thảo luận ngay trước mặt tôi. Họ bàn kế hoạch phối hợp hành động giữa quân đội chính phủ và các bộ lạc da đỏ thân chính phủ. Với tư cách đồng minh, các bộ lạc da đỏ sẽ tham chiến chống lại ngay đồng bào mình trong vùng đầm lầy Amazura. Vị trí chính xác của các bộ lạc kháng chiến không ai biết, nhưng họ hy vọng sẽ tìm được nhờ sự hỗ trợ tích cực của các thủ lĩnh đồng minh và các trinh sát da đỏ hiện đã bắt đầu lùng sục.
Cuộc mật đàm đã có hẹn trước. Các thủ lĩnh hiện đang cùng bộ lạc mình đóng trong đồn Bruc sẽ bí mật đến điểm hẹn thường lệ bên hồ nước gặp tướng tư lệnh và đặc phái viên. Thời gian gặp ấn định vào đúng chiều hôm đó, khi trời bắt đầu tối để tránh những con mắt tò mò.
Màn chiều vừa buông, tướng tư lệnh, phái viên chính phủ và sĩ quan phiên dịch ra khỏi đồn. Đến điểm hẹn, không thấy hai thủ lĩnh da đỏ, chúng tôi khá ngạc nhiên. Dân da đỏ xưa nay thường vẫn rất đúng hẹn.
- Họ trở ngại gì nhỉ? - Hai vị tướng hỏi nhau.
Chúng tôi không phải thắc mắc lâu. Từ phía xa, theo làn gió chiều nhẹ thổi, bỗng vọng tới một loạt đạn nổ, cả tiếng súng trường lẫn súng ngắn. Chúng tôi nghe rõ những tiếng hô “Io-ho-chi!” vang dội từ phía rừng sâu. Rõ ràng đằng đó đang đánh nhau dữ dội. Nghe tiếng hô man rợ và đầy sát khí, tôi hiểu đó không phải chiến thuật nghi binh hù dọa lính canh hay khiêu khích dụ lính trong đồn ra đánh, mà thực sự trong rừng đang đổ máu.
Hai vị tướng cùng đi không biết tính sao. Cần phải nói là cả hai không lấy gì làm can đảm cho lắm. Tuy nhiên lòng dũng cảm không phải là cái tối cần thiết để leo lên cấp tướng. Tôi đã không ít lần chứng kiến các tướng tá nhát như thỏ đế, ru rú nấp sau gốc cây, bờ tường. Một trong những vị tướng kiểu đó về sau đã được bầu làm Tổng thống của đất nước hai chục triệu dân. Lúc còn ra trận, có lần ông ta rúc đầu xuống rãnh bùn bên đường tránh đạn, trong khi đó cách chừng nửa dặm, một thiếu úy quèn đang chỉ huy đơn vị nhỏ nhoi của mình chiến đấu rất dũng cảm.
Nhưng mà thôi, chuyện đó nói làm gì! Thế giới này đầy rẫy những “người hùng” như thế!
- Họ đó, quỷ thật! - Ông phái viên thốt lên - Họ bị tấn công rồi. Chắc chắn lại cái thằng Pauell đê tiện!
- Có thể lắm, - tướng Clints đáp. Ông ta có vẻ cứng thần kinh và nói năng lạnh lùng hơn Thompson. - Đúng là họ. Hướng này không có quân đội chính phủ, đây là dân da đỏ đánh nhau, chắc chắn thế. Các thủ lĩnh theo ta đã bị phục kích. Ông nói đúng, ông Thompson ạ.
- Nếu vậy thì chúng ta không còn việc gì ở lại đây. Nếu bọn da đỏ đã phục kích Omatla, tức là chúng đông hơn áp đảo. Và chúng sẽ thắng. Chúng ta không còn hy vọng gặp Omatla nữa đâu.
- Phải, có lẽ cả Omatla và Đất Sét Đen sẽ không còn đến đây được. Tôi nghĩ rằng chúng ta có thể về đồn.
Hai vị tướng có vẻ lưỡng lự, không biết xử trí ra sao. Tôi hiểu họ đang phân vân, không lẽ bỏ dở công việc vừa mới bắt đầu, e không tiện.
- Nhưng nếu họ vẫn đến được. - Vị tướng tư lệnh “can đảm” buột nói ra miệng.
- Thưa tướng quân. - tôi liều mạng xen vào - Nếu tướng quân cho phép, tôi có thể ở lại. Nếu họ tới, tôi sẽ về đồn báo gấp.
Khó có thể tìm được giải pháp nào dễ chịu hơn cho hai vị tướng. Họ chấp thuận ngay và lập tức trở về đồn.
Nhưng chỉ lát sau tôi đã phải ân hận vì lòng can đảm cao thượng bộp chộp của mình. Có lẽ hai cấp tướng còn chưa về tới đồn, tôi bỗng nghe tiếng reo “Kaha-quinc!” thắng trận của chiến binh da đỏ. Tôi đang lắng tai nghe ngóng thì bất ngờ mấy người da đỏ từ trong bụi nhảy ra vây chặt.
Dưới ánh sao lờ mờ tôi vẫn thấy rõ những lưỡi kiếm lấp lánh và cả súng ống, búa rìu. Tất cả chĩa thẳng vào tôi, sát tận mặt khiến tôi hoa mắt như nhìn thấy một đàn đom đóm lập lòe.
Tốp chiến binh da đỏ uy hiếp tôi, nhưng không nói một lời. Họ im lặng có lẽ vì nơi đây rất gần đồn. Nhưng khi tôi hét lên, một nhát búa bổ ngay xuống đầu. Tôi choáng váng ngã lăn ra, bất tỉnh.